Vai Ác Hắn Chỉ Muốn Học Tập

Chương 31: Hơn nữa chân anh cũng trắng quá rồi đi




Đánh bóng xong mọi người hẹn nhau đi ăn cơm, chọn tới chọn lui, cuối cùng quyết định đến quán của mẹ Khương Duyên.

"Tiểu Xán lại tới rồi đấy à, hôm nay muốn ăn cái gì?" Bà chủ vẫn còn nhớ rõ cậu, vừa mở miệng đã nhiệt tình.

Quý Xán chào hỏi xong liền tìm cái bàn nhỏ ngồi xuống.

Hôm nay Khương Duyên cũng ở trong tiệm hỗ trợ, mang một cái bản mặt người chết lại đây ghi đơn: "Ăn cái gì?"

Mọi người đã sớm quen thái độ phục vụ của Khương Duyên, còn có người cười hỏi hắn: "Có món gì đề cử không?"

Khương Duyên mặt không đổi sắc: "Óc lợn, mắt lợn nướng, bộ phận sinh dục bò chiên cay."

"???"

Mọi người nghe xong đều ghê hết cả người, có người còn vùi đầu giả vờ phun ra.

Lớp phó tính tình vẫn tốt, vừa xem thực đơn vừa hỏi: "Có món gì ở dương gian không thế?"

Vì thế Khương Duyên lại nói: "Thịt bò tái, thịt dê tái, xương sườn nướng, cá trích nướng, lòng vịt nướng, năm hoa nướng, cà tím nướng, rau hẹ nướng, đậu nướng......"

Một chuỗi đồ ăn được báo danh tới, Quý Xán còn nghe thấy có người nuối nước miếng.

Khi đến bàn bên cạnh, lớp phó thể dục còn cười hì hì hỏi: "Bọn tôi cố ý đến đây giúp đỡ sinh ý của cậu, có thể giảm giá hay không vậy?"

"Có thể", Khương Duyên không có gì biểu tình nói: "Giảm giá 12%."

"Làm gì cứ bắt nạt bạn học của con thế!" Bà chủ nổi giận gầm lên một tiếng, ngược lại đối với các bạn nhỏ lại rất nhiệt tình! Cười nói: "Các cháu cứ việc ăn uống thoải mái, hôm nay giảm giá 20%."

Mọi người cũng không khách khí, đều là người trẻ tuổi đang độ phát triển, đúng thời điểm sức ăn nhưng lang như hổ, gần như ăn hết mấy món chính trữ hàng trong tiệm.

Cố Giang Hành ngồi bên cạnh Quý Xán, đang định chơi di động, kết quả vừa cúi đầu đã nhìn thấy một mảng đùi trắng nõn đến chói mắt.

Quý Xán mặc quần đùi thể dục màu trắng của anh, vải dệt thông thoáng, rất có tính đàn hồi. Đứng lên thì dài đến đầu gối, nhưng hiện tại Quý Xán đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ liền ngắn lên tận đùi, vải dệt quá mượt mà liền theo đó mà trượt lên tận bẹn.

Cố Giang Hành nhìn thoáng qua, rất nhanh thu hồi tầm mắt, nhưng sau đó anh lại không nhịn được lại tiếp tục nhìn thoáng qua.

Bản thân Quý Xán đang xem tư liệu thực tế tiếng Anh, có vẻ như đối với chuyện này hoàn toàn không biết gì cả.

Chu Duệ Sâm ngồi bên cạnh còn lại với Quý Xán, không cẩn thận liền liếc nhìn thấy một màn này, nhìn còn chưa tính, hắn còn vô sỉ duỗi tay qua sờ soạng một phen, ngay sau đó kêu lên: "Giờ em mới phát hiện, chân của Xán ca không có lông hay sao ấy?"

Khi Chu Duệ Sâm duỗi tay qua sờ đùi Quý Xán, Cố Giang Hành không khỏi nheo mắt, ánh mắt nhìn Chu Duệ Sâm giống hệt như đang nhìn người chết.

Quý Xán bị sờ đến tê cả da đầu, một chân liền đạp qua: "Sờ con mẹ mày, biến thái à?"

"Em chỉ là kinh ngạc quá thôi mà", Chu Duệ Sâm từ trên mặt đất bò dậy nói: "Hơn nữa chân anh cũng trắng quá rồi đi!"

Hắn còn định ngồi gần Quý Xán, không ngờ mông còn chưa đặt xuống, liền phát hiện ghế đã bị Cố Giang Hành dùng chân đá sang bàn bên cạnh.

Chu Duệ Sâm còn đang không hiểu gì, gãi gãi cái ót, hỏi: "Cố thần sao anh lại đá ghế của em?"

Cố Giang Hành liếc mắt nhìn hắn, ngữ khí nhàn nhạt: "Qua đó ngồi đi."

Bá đạo.

Chu Duệ Sâm ngoan ngoãn ngồi ở bàn bên cạnh, còn cầm cái chén sứ quay sang nói với Quý Xán: "Anh nhìn đùi của anh mà xem, trắng y như cái bát này luôn, đến nữ sinh còn không trắng bằng anh ấy chứ."

Không có nam sinh nào nguyện ý để mình bị nói như vậy.

Quý Xán nhấc chân đang muốn đánh người, đột nhiên phát hiện trên đùi truyền đến cảm giác dựng ngược lông tơ. Cậu cúi đầu liền nhìn thấy Cố Giang Hành đang kéo quần xuống giúp mình!

Cố Giang Hành đem quần Quý Xán kéo từ bẹn xuống, mặt không cảm xúc mà nói: "Quả nhiên cậu mặc quần của anh vẫn hơi rộng một chút."

Mẹ kiếp, so với Chu Duệ Sâm sờ cậu lúc nãy bây giờ còn cảm thấy sởn tóc gáy hơn ấy.

Quý Xán có chút không được tự nhiên rụt rụt chân, đem quần kéo đến đầu gối, trong lòng hoàn toàn đem quần đùi thể dục ném vào lãnh cung. Còn bonus thêm cả quán nướng kiểu có ghế nhựa thấp bé nữa như thế này nữa.

Nướng BBQ rất nhanh, đến khi ăn cơm, Hà Kính Phong đột nhiên hỏi cậu: "Xán ca, tôi nghe nói các cậu bị thầy dạy văn phạt học thuộc 《 Ly Tao 》, thật hay giả thế?"

Quý Xán đang ăn thịt ba chỉ nướng.

Thịt ba chỉ nướng đến khô vàng, chỉ cần cắn một ngụm liền chảy nước ướp bên trong, hỗn hợp protein nướng đến vàng tươi, mùi thơm nháy mắt liền tỏa ra bốn phía quả thật làm lòng người tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

Cậu ăn liền ba miếng thịt ba chỉ một lúc, lúc này mới gật gật đầu: "Ừ, hình như là có chuyện như vậy."

Chu Duệ Sâm ở bàn bên cạnh nói chen vào: "Lý Phi Dũng cũng chó tính quá đi?《 Ly Tao 》 là để người học thuộc hay sao? Ông đây đến chữ trong đó còn không biết được đầy đủ nữa là."

Quý Xán lại gắp thêm một miếng thịt ba chỉ nướng, chấm nước chấm ăn xong, nói: "Vẫn còn tốt, đêm này về xem."

Đang nướng BBQ, nghe được ba chữ Lý Phi Dũng, động tác nướng thịt của bà chủ liền cứng lại.

Khương Duyên "Đông" một tiếng đem Coca đặt ở trên bàn, lạnh mặt đánh gãy mọi người nói chuyện: "Ăn cơm thì ăn cơm, nói nhảm nhiều như vậy làm gì."

"Ê, thái độ phục vụ của ông như thế là thế nào đấy?" Chu Duệ Sâm ồn ào lên: "Bà chủ, tôi muốn khiếu nại hắn!"

Bà chủ như ở trong mộng mới tỉnh, lưu loát nướng que thịt trên tay, một bên mắng con trai: "Con còn không làm tốt chiêu đãi bạn học đi."

Khương Duyên vẫn không có biểu tình gì như cũ, nhưng động tác mang đồ ăn lần này lại nhẹ nhàng hơn không ít, phần thịt nướng ba chỉ đặt trước mặt Quý Xán là phần không cay, không biết là có tâm hay là do vô tình nữa.

Quý Xán có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái, nói tiếng cảm ơn.

Bên cạnh có người nha một tiếng, ồn ào nói: "Đối với chúng ta thì lạnh như băng, như thế nào còn nhớ rõ Xán ca không thể ăn cay thế?"

"Tôi còn nhớ rõ ông thích ăn cay biến thái thì phải", Khương Duyên cầm một chai ớt bột nhỏ trên bàn, mặt không đổi sắc rải một tầng ớt bột trên đĩa thịt nướng, đưa đến trước mặt vị bạn học thích ăn cay, nói: "Không phải tôi cũng rất săn sóc với cậu hay sao? Ăn đi, tôi giúp cậu ăn."

Người nọ trên lưng ngựa khó xuống, không thể không cắn một miếng, cả khuôn mặt nháy mắt liền trướng đến đỏ bừng, điên cuồng ho khan, ước chừng phải uống hai chai nước mới hoãn lại được.

"Sao con lại bắt nạt bạn học?" Bà chủ nướng thịt hô lên, một bên răn dạy Khương Duyên, một bên nói với các bạn nhỏ: "Thật ngại quá, lần này cô giảm cho các cháu 50% coi như bồi tội."

Nghe thấy nói vậy, mọi người tức khắc cao hứng, thậm chí còn muốn cho Khương Duyên lại bắt nạt thêm vài người, tốt nhất là có thể đánh một cái liền khỏi phải thanh toán thì càng tốt.

Trong tiếng ồn ào, Cố Giang Hành không biết nghĩ tới cái gì, liền dán sát vào Quý Xán hỏi: "Từ bao giờ cậu cùng Khương Duyên lại quan hệ tốt thế?"

Quý Xán nuốt một miếng thịt ba chỉ xuống, có chút sững sờ: "Tôi với hắn quan hệ rất tốt á?"

Cố Giang Hành không nói gì.

Cậu quay đầu liếc nhìn Khương Duyên một cái, thiếu niên đứng ở trước bếp lò hỗ trợ nướng thịt, khói than làm ngũ quan của hắn mơ hồ, khiến người khác không thấy rõ biểu tình.

Tiệc nướng BBQ này náo nhiệt đến một tiếng đồng hồ, tuy rằng trong bữa ăn không ít người kêu giảm giá, nhưng mọi người đều biết tình hình gia đình Khương Duyên, nên vẫn thanh toán theo giá gốc.

Cố Giang Hành thanh toán tiền, khi rời đi các bạn học còn hỏi mã để chuyển lại, Cố Giang Hành lười sờ đến những cái đó, vẫy vẫy tay: "Coi như tôi mời mọi người."

Tất nhiên không có ai cự tuyệt đề nghị này, mọi người lập tức phát ra một trận hoan hô.

Trường học không có quy định học sinh lớp 11 ở ngoại trú bắt buộc phải học tiết tự học buổi tối, buổi chiều lăn lộn chơi bóng rổ lâu như vậy, Quý Xán không định về phòng học, vì thế cùng Cố Giang Hành mang theo một thân mùi thịt nướng đi về nhà.

Hoàng hôn buông xuống, nhưng không trung vẫn sáng như cũ.

Quý Xán cùng Cố Giang Hành song song đi trên lối đi bộ bên đường, đột nhiên phát hiện có người chạm vào đầu mình, Quý Xán theo bản năng trốn trước một chút, cảnh giác nhìn qua.

Cố Giang Hành cười cười, đến khi mở lòng bàn tay ra, một chiếc lá cây bạch quả màu vàng kim nằm ở đó.

"Trên đầu cậu có cái này."

Quý Xán ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện lá cây bạch quả bên đường đã biến vàng, trong hoàng hôn mùa thu lấp lóe màu vàng lấp lánh, gió thổi qua liền xôn xao rơi xuống.

"Xin lỗi, cảm ơn......" Quý Xán sờ sờ cái mũi, bời vì xấu hổ nên tốc độ đi đường càng lúc càng nhanh.

"Không có gì." Cố Giang Hành đem lá cây bạch quả cất vào trong túi, sau đó chân bước dài đuổi theo.

Chuyển qua góc đường phố, Quý Xán ngửi thấy hương thơm ngọt ngào quen thuộc, bước chân không khỏi cứng lại. Cậu đứng trước tủ kính nhìn hai giây, sau đó rất nhanh liền quay đầu đi thẳng, lúc này cậu lại không đi vào.

Cố Giang Hành ngừng lại, hỏi: "Cậu không mua sao?"

Quý Xán sờ sờ bụng nhỏ của mình hơi nhô ra, có chút tiếc nuối lắc đầu: "Định mua, nhưng ăn không nổi nữa."

Cố Giang Hành: "Vậy cậu chờ tôi một chút, tôi đi mua một cái."

Cố Giang Hành không để nhân viên cửa hàng đóng gói, mang bánh kém nhỏ lại đây cùng Quý Xán đứng cạnh bàn gần sửa sổ ăn.

Đây là loại bánh kem Quý Xán thích nhất, nhìn Cố Giang Hành cắt một miếng bỏ vào miệng, Quý Xán gần như có thể tưởng tượng ra được hương vị khi ngậm bánh kem trong miệng.

Mùi sữa thơm nồng, vị tươi mát, bởi vì bánh để lạnh, nên còn mang theo một tia lạnh lẽo......Hầu kết Quý Xán không tự giác mà lăn một chút.

Cố Giang Hành cười cười, từ trong hộp lấy ra một cái nĩa mới: "Ăn một miếng?"

Quý Xán không nhịn được, dùng nĩa nhỏ cắt một miếng nhỏ, mùi sữa nồng đậm chạm vào đầu lưỡi, làm cậu thỏa mãn mà nheo mắt lại.

Buổi tối ăn nướng BBQ có chút no, ăn bánh kem xong, Quý Xán lại mua một ly sữa bò giải khát.

Đến khi cậu uống xong sữa bò, Cố Giang Hành cũng đứng lên đi theo: "Đi thôi."

"Anh không ăn nữa à?" Quý Xán ngạc nhiên, bánh trên bàn còn thừa hơn phân nửa kìa.

Cố Giang Hành xoa xoa miệng: "Ăn không nổi nữa."

Quý Xán lưu luyến không rời nhìn thoáng qua phần bánh kem còn dư, sau đó xoay người cầm lấy nĩa nhỏ lại cắt một miếng bỏ vào miệng.

Cố Giang Hành sợ cậu ăn cố, duỗi tay chắn một chút: "Ăn không nổi thì đừng ăn nữa."

Quý Xán chỉ lắc đầu, cố chấp lại ăn thêm một miếng. Cậu thích bánh kem nhỏ như vậy, làm sao có thể trơ mắt nhìn nó bị cô độc nằm trên đĩa như thế cơ chứ?

Cố Giang Hành không có cách nào, chỉ đành phải ngồi xuống cùng cậu chia nhau ăn nốt bánh kem.

Từ cửa hàng bánh kem đi ra, hai người hoàn toàn no căng, lên tầng xuống công viên hai vòng để tiêu thực, không nghĩ tới bị muỗi cắn đầy người.

Quý Xán mới đầu còn không phát giác, đến khi cậu giặt quần áo rồi mang quần sang trả bên cạnh, bị Cố Giang Hành nhắc nhở mới hoảng sợ phát hiện, trên đùi cậu không biết từ bao giờ bị nhiều vết muỗi cắn như thế?!

Cố Giang Hành liếc mắt một cái liền thấy được chân Quý Xán, trên làn da trắng nõn rậm rạp vết hồng hồng, như từng đóa mai đỏ nở rộ trên nền tuyết trắng, nhìn qua có cảm giác đẹp đến rợn người.

"Sao bị cắn nhiều thế?" Cố Giang Hành tiếp nhận hong khô quần đùi, thuận tiện để Quý Xán ngồi trên sô pha.

Quý Xán cũng không rõ ràng lắm: "Lúc ấy không để ý, cũng không biết bị cắn lúc nào nữa."

"Cậu ngồi trước một lát, để tôi đi lấy thuốc bôi cho cậu." Cố Giang Hành tìm tìm kiếm kiếm ở hộp y tế, cuối cùng lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu nâu.

Bên trong là thuốc cao màu trắng, mùi hơi gay mũi, còn có chút cay mắt.

Đến khi bôi lên da, còn cảm thấy một trận đau đớn nhỏ.

Quý Xán không khỏi nhíu mày lại.

Cố Giang Hành dừng động tác: "Đau à?"

"Không đau", Quý Xán lắc lắc đầu, thần kinh căng thằng: "Chẳng qua là chưa chuẩn bị nên hơi bất ngờ."

Quý Xán sau khi nói xong liền ôm gối ôm, nằm trên sô pha nhắm hai mắt lại.

Cậu quá mệt, không nghĩ tới trong lúc được bôi thuốc lại trực tiếp ngủ trên sô pha.

Ngày hôm sau Quý Xán mở mắt ra, phát hiện mình nằm trên giường lớn quen thuộc, thời gian đã là 7 giờ sáng. Khi ra rới cửa liền gặp Cố Giang Hành đang đeo cặp sách.

Ngủ hơi lâu nên đầu Quý Xán còn có chút đơ đơ. Cậu mơ mơ màng màng đi vào thang máy, có chút ảo não nói: "Ngày hôm qua anh đưa tôi về sao? Tôi nhớ lúc đó còn rất sớm mà, sao tôi đã ngủ rồi."

Cố Giang Hành ấn xuống nút đóng cửa thang máy, "Ừ" một tiếng: "Thấy cậu ngủ ngon như vậy, nên không gọi."

Thang máy dừng ở tầng 10, có một học sinh mặc đồng phục Nhất Trung đi vào.

Quý Xán nhớ tới tiết đầu hôm nay là môn văn, thở dài: "Đột nhiên nhớ ra, tôi còn chưa học thuộc《 Ly Tao 》 "

"Không sao", Cố Giang Hành an ủi: "Tôi cũng chưa học."

"Ai nha, tôi cũng không thuộc đâu!" Nam sinh vừa mới tiến vào kia rất tự nhiên mà chen vào một câu, vui tươi hớn hở nói: "Tôi học một vòng cũng chưa thuộc, thấy các cậu đến học cũng chưa học tôi liền yên tâm rồi."

Quý Xán: "......"

Cậu vẫn là đừng yên tâm sớm quá.