Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 132: Bom siêu cay!



Sơn Miêu mất một tay vẫn chưa chết mà chỉ ngất đi do mất quá nhiều máu, sau đó hắn bị Quân Thường Tiếu lôi về sơn động.

"Chưởng môn."

Tiêu Tội Kỷ làm một loạt thao tác cầm máu xong, nói:

"Người giữ hắn để làm gì?"

Quân Thường Tiếu nói:

"Tên này không thể chết, chúng ta có thể đem hắn ra để nhử thêm mấy con cá lớn nữa."

"A."

Tiêu Tội Kỷ hiểu rõ.

Hắn vô cùng sùng bái biểu hiện và tính toán của chưởng môn từ lúc bắt đầu cuộc chơi ám sát sát thủ Tế Vũ Lâu đến nay!

Quân Thường Tiếu nói:

"Ngươi ra ngoài tìm một chút dây leo trói tên này lại."

"Vâng."

Tiêu Tội Kỷ đi ra sơn động, chém xuống một đoạn dây leo, sau đó trói chặt người Sơn Miêu.

...

Tổng bộ, Tế Vũ Lâu.

Bò Cạp khoanh tay đi qua đi lại trong hang động, trên mặt hắn đầy sự lo lắng và nôn nao.

Đêm qua Sơn Miêu dẫn theo bốn tên sát thủ ra ngoài, đến nay vẫn chưa một ai trở về, chuyện này để hắn vô cùng lo lắng.

Một trong đầu não của Tế Vũ Lâu - Độc Xà tương đối bình tĩnh mà lại bi quan nói:

"Đêm qua ta nghe bên ngoài có tiếng kêu phát ra, tám phần chắc chắn bọn hắn đã xảy ra chuyện rồi."

Bò Cạp trầm giọng nói:

"Sơn Miêu tuyệt đối sẽ không có xảy ra bất trắc!"

Vì cái gì hắn lại cho rằng như thế?

Bời vì danh hiệu.

Sơn Miêu là loại động vật linh hoạt lanh lợi, tính tình lại xảo trá cẩn thận, rất giỏi việc trốn tránh, được mọi người gọi là thợ săn về đêm.

Mỗi một đoạn thời gian, Tế Vũ Lâu sẽ khảo nghiệm thực lực thành viên.

Tại hạng mục sinh tồn, ẩn núp chỉ cần có Sơn Miêu tham gia, không có gì ngạc nhiên khi hắn giành hạng nhất.

Bò Cạp và Sơn Miêu đều từ sát thủ ngân bài phấn đấu trở thành sát thủ vương bài trong cùng một phân bộ, theo đó bọn hắn đã từng hợp tác hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ, cho nên hắn đối với thực lực của người còn lại rõ như lòng bàn tay.

Sơn Miêu quả thực rất mạnh, đáng tiếc rất bi kịch là hắn đụng phải con hàng Quân Thường Tiếu.

Những người trần như bọn hắn chỉ có thể làm chính là biểu tình la hét —— chống hack, người người đều phải có trách nhiệm!

"Không xong rồi!"

Ngay lúc này, một tên sát thủ chạy tới, thở hồng hộc chỉ vào bên ngoài, nói:

"Tứ... Tứ ca ở… ở bên ngoài..."

Bên ngoài?

Bò Cạp và Độc Xà vội vàng chạy tới miệng hang động, phát hiện cách xa ngoài mấy trăm mét có một người bị treo lủng lẳng trên cây!

"Sơn Miêu!"

Bò Cạp bộc phát lửa giận ngút trời, xúc động muốn liều mình ra ngoài.

Độc Xà vội vàng cản hắn lại, trầm giọng nói:

"Đây là cố ý nhử chúng ta ra ngoài, tuyệt đối không thể trúng kế!"

"Bành!"

Bò Cạp trút lửa giận vào nắm đấm, vung một quyền vào vách đá, hai mắt hắn trừng muốn rách cả mí mắt, nói:

"Tên gia hỏa núp trong bóng tối kia, lão tử mà bắt được ngươi, khẳng định sẽ để ngươi sống không bằng chết!"

...

Tổng bộ Tế Vũ Lâu nhìn ra đối diện sẽ thấy một trong tứ đại vương bài sát thủ - Sơn Miêu, bị treo như một con nhộng đung đưa trên cây.

Cách đó không xa, Tiêu Tội Kỷ nằm trong bụi cỏ, súng đã lên cò, chỉ cần có người dại dột tiến đến gần, hắn không ngại cho một viên ‘kẹo đồng’.

Quân Thường Tiếu dựa vào một gốc cây, trên tay là một trái táo cắn dở, thản nhiên nói:

"Lão tử muốn để cho các ngươi hiểu rõ, kết quả của việc đắc tội Thiết Cốt Phái ta, so với việc bị ám sát càng đáng sợ hơn!"

Hắn không phải người ác, cũng không muốn làm người ác.

Nhưng nguyên tắc làm người của hắn là người nào dám chơi ta, ta sẽ cùng hắn chơi lớn.

Sau khi Tế Vũ Lâu lần thứ nhất ám sát thất bại mà biết điều dừng tay, Quân Thường Tiếu sẽ xem như nhắm mắt cho qua, dù sao sát thủ cũng chỉ là được thuê, muốn trả thù phải tìm đến người thuê.

Bất quá bọn hắn hết lần này đến lần khác chơi không biết mệt. Quân Thường Tiếu càng tức giận là đám người không biết sống chết này lại tính chơi cả đệ tử của hắn, chuyện này đã phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của hắn.

Phòng tuyến cuối cùng của hắn là gì?

Chớ chọc ta, chọc ta cũng thôi đi, chớ chọc đệ tử của ta!

Ngay cả con thỏ ngày thường ôn hòa một khi bị chọc giận cũng biết cắn người nữa cơ mà.

Trong thế giới lấy võ làm quyền nói chuyện này, ta không muốn làm một cái người ác, cũng không thể làm người tốt, ông trời ban cho ta một cái hệ thống, tất cả là vì muốn ta không bị khi dễ, chỉ thế thôi.

Quân Thường Tiếu đã nghiêm túc lên thì không còn là một tên chưởng môn cố gắng pha trò cười nữa rồi.

Chờ đã, trở lại cốt truyện.

...

Màn đêm buông xuống.

Quân Thường Tiếu cầm súng ngắm thẳng vào vị trí của Sơn Miêu, canh gác thay cho Tiêu Tội Kỷ.

Ngay cả sát thủ tinh thông ẩn núp nhất cũng bị bắt, Tế Vũ Lâu khẳng định không dám lại chơi chiêu đột kích ban đêm, cho nên một đêm này cứ bình thản trôi qua.

Ngày thứ hai, Tiêu Tội Kỷ tiếp tục canh gác, Quân Thường Tiếu mở ra khu mua sắm xem xét, bởi vì cá cắn câu quá chậm, cho nên biện pháp tốt nhất vẫn là tìm cách bắt cá.

"Hửm?"

Ngay khi hắn kéo đến một ô cuối cùng của dánh sách, phát hiện một cái vật phẩm tên là Ma phẩm, bom siêu cay.

Lựu đạn không xuất hiện, trái lại xuất hiện bom siêu cay, chuyện này có chút không đúng mạch truyện.

Vật này chỉ cần tiêu hao 10 điểm cống hiến môn phái, trong phần giới thiệu đã nói một khi sử dụng sẽ hình thành diện tích khói quy mô lớn, địch nhân hít khói vào sẽ có triệu chứng gào khóc, thậm chí không thể khống chế tinh thần mà làm ra một vài chuyện đánh mất lý trí.

"Không thể khống chế?"

Quân Thường Tiếu xoa xoa cằm, nói:

"Nghe có vẻ hay hay."

"Đinh! Chủ nhân tiêu hao 10 điểm cống hiến môn phái, nhận được một Ma phẩm, bom siêu cay, vật phẩm đã chuyển vào trong không gian giới chỉ."

"Đinh! Điểm cống hiến môn phái: 175/500."

Quân Thường Tiếu cầm bom siêu cay trên tay, nói:

"Thử chơi một lần xem sao."

"Đưa súng cho bổn tọa."

"Xoát!"

Tiêu Tội Kỷ đưa súng qua.

Quân Thường Tiếu cầm QBU88, sau đó từ từ bước đi đến tổng bộ Tế Vũ Lâu.

Trên vách đá hang động bày ra rất nhiều lỗ thủng, từng đạo từng đạo mũi tên bỗng nhiên bay ra.

Quân chưởng môn đã sớm cảnh giác, lập tức thi triển Quỷ Ảnh Bộ hoàn mỹ tránh né, sau đó hắn đứng sát hang động, đưa họng súng chỉ vào cửa đá ‘đoàng, đoàng, đoàng’ ba phát.

Trên cửa lớn của hang động bị đục ra một cái lỗ thủng lớn!

"Ba."

Quân chưởng môn vươn mình một cái, súng vẫn chỉ thẳng vào cửa đá, tay còn lại cầm lên bom siêu cay, rồi dùng răng mình rút chốt bảo vệ phía trên, ném thẳng vào trong lỗ thủng.

Động tác này hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của lính bộ đội.

Quân Thường Tiếu không có rời đi ngay lập tức, mà dán một con mắt của mình nhìn vào phía trong.

"XÌ... Thử —— —— "

Rất nhanh, âm thanh như ống thoát khí bị rò rỉ vang lên, sau đó từng đợt sương trắng bốc lên ngập tràn hang động.

"Thế là xong."

Quân Thường Tiếu cầm súng hồn nhiên rời đi.

"Sa sa sa!"

Không bao lâu sau, Quân Thường Tiếu trở về điểm ẩn núp, đưa khẩu QBU-88 cho Tiêu Tội Kỷ, nói:

"Ngươi ngắm chằm chằm hang động, một chút nữa sẽ có người..."

Hắn nói đến đây, đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc ở Trái Đất không nhịn được mà phọt đầy quần, đến dị giới vẫn mãi không quên được, nhất thời nước mắt không ngăn được theo từ hai hốc mắt tràn xuống.

Hệ thống nói:

"Thôi xong, chủ nhân hít con em nó khói của bom siêu cay!"

Tiêu Tội Kỷ đang muốn ngắm bắn, ngạc nhiên nói:

"Chưởng môn, người sao lại khóc vậy?"

Quân Thường Tiếu một bên lau nước mắt, một bên khóc ròng nói:

"Đừng... hu hu... Đừng quản... bổn tọa... nhanh... hu hu hu... nhanh ngắm bắn đi."

"Vâng."

Tiêu Tội Kỷ co giật khóe miệng một cái, vội vàng chuyển tầm nhìn về hang động.

Quân đại chưởng môn vẫn còn đầy chuyện thương thân xót phận, nghĩ đến hiện tại vẫn còn là độc thân cẩu, nhất thời nội tâm buồn rầu mà nước mắt chảy ròng ròng, cảnh tượng tuyệt đối y hệt như dùng nước mắt rửa mặt.

Sau cùng hắn dứt khoát lấy một tay vịn vào cây lớn, tay còn lại lau chùi nước mũi, cất tiếng khóc đau thương.

Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa gặp bom siêu cay...

Hu hu hu!

Ta con em nó thật đau lòng!

Hệ... Hệ thống, ngươi nhanh nhanh nghĩ ra cái biện pháp đi!

Hệ thống bất đắc dĩ nói:

"Chủ nhân hít vào lượng khói không nhiều, chỉ cần khóc thêm khoảng 10 phút là sẽ hết hiệu quả ngay ấy mà."

10 phút á?

Quân Thường Tiếu nghe xong càng thương thân xót phận, trực tiếp ngồi xổm dưới gốc cây, ôm đầu khóc rống nói:

"Hu hu hu... ta con mẹ nó ném bom cay rời đi là được rồi, còn ngu ngốc dán mắt vào nhìn vào trong làm cái gì chứ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.