Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 137: Chiêu mộ Lê Lạc Thu



"Kiếm tu, Chu Hồng."

Nam tử phát ra câu nói này có giọng khá là khàn khàn.

Quân Thường Tiếu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một tên mày kiếm mắt sáng, khoảng chừng hai ba hoặc hai tư tuổi, thế nhưng trên mặt hắn mang nét tang thương không thích hợp với độ tuổi vốn có.

Cả người hắn là một bộ áo đen dính đầy bụi đất.

Người khác nhìn vào sẽ có cảm nhận đây là một tên lãng tử xen lẫn một chút phong phạm cao thủ.

Mã Vĩnh Ninh cũng mang nét tang thương giống y hệt người này.

Đao khách, kiếm khách. Đều là những người có khí thế như thế!

Nguyên nhân có thể là bọn hắn là người lăn lộn trên giang hồ, đã luyện thành khí phách dầm mưa dãi nắng phiêu bạt bốn phương, can đảm phóng khoáng hành tẩu nhân gian.

Quân Thường Tiếu nghĩ đến viễn cảnh.

Trăng sáng trên cao, bên trên đỉnh đại điện Thiết Cốt Phái.

Bên trái đao khách Mã Vĩnh Ninh ôm đao mà đứng, bên phải kiếm khách Chu Hồng ôm kiếm đứng, hai người buông xuống đối thoại ——

"Ngươi tới rồi."

"Đúng, ta đã tới."

"Ngươi không nên tới."

"Thế nhưng, ta đã tới."

"Ngươi tại sao lại muốn tới."

"Ta không rõ nguyên nhân, bất quá ta vẫn là đã tới."

"Xuất kiếm đi."

"Xuất đao đi."

"Kiếm ảnh đao mang!"

Loại đối thoại tràn đầy triết học sâu xa trong suy nghĩ này, chỉ có đao khách và kiếm khách chân chính mới có thể biểu hiện.

Hai con mắt Chu Hồng lấp lóe như một lưỡi kiếm sắc bén, khiến cho Quân chưởng môn chúng ta nghĩ đối phương đang muốn nói —— ta đã tới!

Nếu như ngươi đã đến, vậy thì ta nhận!

Quân Thường Tiếu cầm tờ giấy nhập môn để lên bàn, trực tiếp lấy đại ấn đóng xuống.

Đơn giản lưu loát, không dệt hoa trên gấm.

Đây là sự tôn trọng lớn nhất đối với kiếm khách!

"Ọt ọt..!"

Cái bụng nhỏ của Chu Hồng phát ra âm thanh, hắn lập tức ngồi phịch xuống trước bàn báo danh, yếu ớt nói:

"Đói quá..."

Cái con em nó còn đâu phong phạm cao thủ!

Quân Thường Tiếu vỗ trán, suy sụp nói:

"Thanh Dương, ngươi dẫn hắn đi đến phòng ăn."

"Vâng."

Lý Thanh Dương đi tới, lấy một tay đỡ Chu Hồng dậy, cái tay khác muốn bắt lấy thanh kiếm đặt trên bàn.

Nhưng ngay lúc hắn sắp chạm đến, đối phương đột nhiên lấy toàn bộ hơi sức bắt lấy thanh kiếm trước, ngưng trọng nói:

"Kiếm tu, kiếm bất ly thân."

Lý Thanh Dương lắc đầu, sau đó đỡ hắn vào môn phái.

Báo danh vẫn tiếp tục.

Người báo danh thứ năm khoảng 17 tuổi, vóc dáng gương mặt cũng chỉ bình thường lại không có năng khiếu đặc biệt, thế nhưng tên của hắn rất vang dội, Tư Mã Trọng Đạt.

Quân Thường Tiếu thô bỉ nói:

"Đối thủ của ngươi nhất định là Gia Cát Khổng Minh!"

Gia Cát Khổng Minh?

Tư Mã Trọng Đạt biểu hiện bộ mặt ngơ ngác.

"Nhận ngay và luôn."

Quân Thường Tiếu hỏi thăm một phen lập tức lấy đại ấn đóng xuống.

Theo hắn thấy, chỉ cần một người có họ là u Dương, Mộ Dung, Đông Phương, tám chín phần mười đều là con em đại gia tộc.

Quân chưởng môn thu đệ tử với tiêu chuẩn gì?

Linh căn hay tu vi vứt sang một bên, hắn chỉ cần nhìn ánh mắt, nói đơn giản hơn là ngươi cần ta, vậy đều sẽ thu vào môn phái.

Hệ thống thô bỉ nói:

"Còn không phải số người báo danh quá ít nên ngươi không có quyền lựa chọn đó sao."

Quân Thường Tiếu mặc kệ hắn, nói:

"Người tiếp theo nào."

Rừng núi vắng lặng.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện đã không còn ai đến báo danh, lần này tổng cộng chỉ có 5 người mà thôi.

"Vù vù!"

Một trận gió mát lất phất thổi qua, trước cửa lớn tràn đầy hoang vu tiêu điều.

"Aii.."

Quân Thường Tiếu thở dài một hơi, xách cái ghế đi vào môn phái, bóng lưng của hắn lộ mấy phần tang thương, cứ như một lão già trong buổi xế chiều.

Sau khi đệ tử mới gia nhập môn phái, tổng số thành viên từ 148 tăng lên 153 người, đồng thời thu hoạch được 5 điểm cống hiến môn phái.

Lý Thanh Dương cung cấp cho bọn họ y phục, sổ tay môn phái và các loại hướng dẫn.

Quân Thường Tiếu tu luyện một tiếng trong phòng cải tạo cơ bắp, sau đó đi vào trước xông sắt nhốt lâu chủ Tế Vũ Lâu.

“Tạch tạch tạch”

Tiếng tháo xích sắt vang lên.

"Ngươi ở trong đây thấy thoải mái chứ?"

Sau khi hắn bước vào, lập tức bày ra tư thái quý ông cười nói với nữ nhân kia.

Lâu chủ Tế Vũ Lâu nói:

"Quân chưởng môn, thành thật mà nói ngươi giam ta lại có chút không ổn đâu."

Quân Thường Tiếu dựa vào ở trước cửa, khoanh tay nói:

"Nếu như ngươi đồng ý làm một việc cho bổn tọa, vậy chính là khách quý của Thiết Cốt Phái rồi."

Lâu chủ Tế Vũ Lâu vuốt vuốt tóc đen, cười nói:

"Khẳng định chẳng vào chuyện gì tốt lành nha."

Nữ nhân này tầm 20 tuổi, tướng mạo và vóc dáng rất động lòng người, dù chỉ là một động tác vô ý cũng có thể khiến người khác thần hồn điên đảo.

"Đại đệ tử của ta có thể giống nữ nhân này.."

Quân Thường Tiếu vội vàng gạt bỏ suy nghĩ vỡ vẫn, thầm nói:

"Thế giới này đảo lộn mất!"

Quân Thường Tiếu nói:

"Ngươi tên gọi là gì?"

"Lê Lạc Thu."

Lâu chủ Tế Vũ Lâu nói.

Quân Thường Tiếu nói:

"Tên rất hay."

Lê Lạc Thu cười nói:

"Quân chưởng môn, chẳng lẽ đây là sự việc mà ngươi muốn ta làm sao?"

"Dĩ nhiên không phải."

Quân Thường Tiếu nói:

"Lê lâu chủ, có hứng thú cùng với thuộc hạ của mình gia nhập Thiết Cốt Phái ta không?"

"Há há há."

Lê Lạc Thu che miệng cười phá lên, nụ cười của nàng hoa mai nở rộ.

Quân Thường Tiếu nói:

"Rất buồn cười sao?"

Lê Lạc Thu ngừng tiếng cười, nói:

"Quân chưởng môn, Lê Lạc Thu ta là một tên sát thủ, tất nhiên sẽ không có hứng thú gia nhập cái gọi là môn phái."

"Ý ngươi là sao?"

Quân Thường Tiếu nói.

Lê Lạc Thu nói:

"Chúng ta như loài chim đã quen thuộc tiêu diêu tự tại, làm sao có thể cam tâm tình nguyện bị nhốt trong lòng?"

Quân Thường Tiếu lắc lắc đầu nói:

"Một tên sát thủ chỉ có thể làm bạn với bóng tối, cả ngày thập thò không dám bước ra ánh sáng, đây chính là tự do mà ngươi muốn sao?"

Lê Lạc Thu thản nhiên nói:

"Nếu như ngươi muốn chiêu mộ ta, vậy đừng tốn công vô ích."

Quân Thường Tiếu đương nhiên sẽ không từ bỏ, nói:

"Lý cô nương, bổn tọa có thể diệt Linh Tuyền Tông, ứng chiến Thánh Tuyền Tông, còn có thể mời cả quý lâu chủ đến nơi này chơi, chẳng lẽ thực lực vẫn chưa đủ sao?"

Lê Lạc Thu trầm mặc một lúc, nói:

"Quân chưởng môn đúng là không phải người đơn giản."

Đêm qua nàng đã nghĩ đến chuyện này, một cái môn phái vô danh tiểu tốt trên giang hồ, vì cái gì đột nhiên trở nên cường đại đến mức biến thái như thế?

Mà nói đến cái tên chưởng môn này.

Thời điểm ‘Bách Tông chiêu mộ’, hắn chỉ có tu vi Khai Mạch năm sáu đoạn, mới vài tháng trôi qua thì cảnh giới của hắn đã bước vào cao phẩm Võ Đồ, lại còn đánh bại chính mình, chuyện này quá mức phi thực tế.

Quân Thường Tiếu nói:

"Thiết Cốt Phái ta đang trong giai đoạn phát triển, cho nên rất cần hiền tài tướng sĩ. Lê cô nương dẫn thuộc hạ của mình đóng góp cho môn phái đến một ngày kia xứng bá đại lục, vậy chính là nguyên lão khai tông nha!"

Lê Lạc Thu trừng đôi mắt to.

Nếu như hắn dùng lời nói hùng hồn bảo mình sẽ xưng bá quận Thanh Dương, nàng có lẽ còn tin tưởng vài phần.

Xưng bá đại lục?

Mạnh nhất tông môn?

Việc này chỉ có hai loại khả năng, thứ nhất là tên này đang nói đùa, thứ hai chính là thằng này đầu óc có vấn đề!

Quân Thường Tiếu thật không có nói đùa, não của hắn cũng rất bình thường.

Hắn nghiêm mặt nói:

"Lê cô nương nguyện ý trợ giúp bổn tọa, chức vụ đường chủ Tế Vũ Đường là của ngươi."

Lê Lạc Thu trêu ghẹo nói:

"Thiết Cốt Phái mà cũng có chức đường chủ sao?"

"Trước đó không, hiện tại có."

Quân Thường Tiếu nói:

"Lê cô nương nguyện ý gia nhập chính là vị đường chủ đầu tiên của Thiết Cốt Phái, tên tuổi khẳng định sẽ được lưu danh sử sách, sau này được vạn chúng cúng bái!"

Lê Lạc Thu: "..."

"Xoát!"

Quân Thường Tiếu lấy Desert Eagle ra xoay xoay trên tay, đưa súng về phía nữ nhân nói:

"Lê cô nương trở thành đường chủ của Thiết Cốt Phái ta, cái đồ chơi súng lửa thần kỳ này tùy tiện cho ngươi dùng."

"Đương nhiên."

Quân Thường Tiếu nói:

"Lê cô nương không chỉ sẽ được cung cấp tài nguyên võ đạo, ngay cả thuộc hạ cũng sẽ được cung cấp."

"Ngươi nói xong chưa?"

Lê Lạc Thu hờ hững nói.

Quân Thường Tiếu chân thành nói:

"Lê cô nương, bổn tọa ngày hôm nay đến chiêu mộ lần đầu cũng là lần cuối cùng, ngươi hãy cân nhắc cho thật kỹ, thức thời mới là trang tuấn kiệt, có không giữ mất đừng tìm!"

"Phốc phốc."

Lê Lạc Thu che miệng cười nói:

"Ta nghe ngươi nói giống như không đồng ý thì sẽ hối hận cả một đời vậy đó."

Quân Thường Tiếu nói:

"Ta cho ngươi thời gian ba ngày suy nghĩ thấu đáo."

Nói xong, hắn xoay người muốn cất bước rời đi.

Lê Lạc Thu hô lên:

"Đứng lại."

Quân Thường Tiếu dừng bước nói:

"Lê cô nương đã suy nghĩ kỹ rồi?"

Lê Lạc Thu khoanh tay, hứng thú nói:

"Nếu như ta trở thành đường chủ của Thiết Cốt Phái, vậy sẽ có những đặc quyền gì?"

Quân Thường Tiếu nói:

"Ngươi và thuộc hạ của mình sẽ được khôi phục tự do, tùy ý ra vào môn phái."

Ùm, hành nghề tình báo khẳng định phải ra ngoài, nhốt lại ở trong môn phái chẳng khác nào tranh tường cây kiểng, vậy có khác gì ăn không ngồi rồi đâu.

Lê Lạc Thu cười nói:

"Quân chưởng môn chân thành chiêu mộ ta như thế, chẳng lẽ Thiết Cốt Phái vừa hay thiếu một cái đường chủ này?"

"Dĩ nhiên không phải."

Quân Thường Tiếu nói:

"Bổn tọa cung cấp toàn bộ tài nguyên võ đạo cho Lê cô nương, tất nhiên ngươi cũng cần phải thể hiện ra giá trị xứng đáng."

"Giúp ngươi giết người đoạt mạng sao?"

Lê Lạc Thu nói.

Quân Thường Tiếu nói:

"Loại việc bẩn thỉu vất vả như giết người này thì để nam đệ tử làm là được rồi, Lê cô nương phụ trách thu thập tình báo cho bổn tọa."

"Chỉ đơn giản là thu thập tình báo thôi á?"

Lê Lạc Thu kinh ngạc nói.

Quân Thường Tiếu nói:

"Ngươi còn muốn làm chút việc khác?"

Lê Lạc Thu nâng cằm lên nói:

"Ta cần một chút thời gian suy nghĩ"

"Ba ngày sau, bổn tọa lại đến, mong rằng lúc đó Lê cô nương..."

Hắn còn chưa nói hết lời, nàng đã cắt ngang nói:

"Ta đã suy nghĩ kỹ, đồng ý tiếp nhận sự chiêu mộ làm một đường chủ của Thiết Cốt Phái."

Quân Thường Tiếu co giật khóe miệng một cái.

Nữ nhân này dùng tốc độ suy nghĩ cũng quá nhanh rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.