Vẫn Luôn Thích Em

Chương 5: Em sẽ kết hôn với anh (5)




Chu A Di mỉm cười với con trai của mình và có chút xấu hổ: "Thằng này, bán hay không bán cái gì, chẳng phải mẹ đang giúp con để thỏ trắng quay về nhà nữa à?"

"Nhưng liệu mẹ đã hỏi Ý kiến ​​của con chưa? "Trình Thành Tử nhìn mẹ mình bằng một đôi mắt trong trẻo và giọng nói chậm rãi hỏi.

"Ồ..." Chu A Di nheo mắt một chút, nhìn vào biểu cảm trên khuôn mặt của con trai mình và tự hỏi:

"Vậy... ý con là gì?"

"Con sợ rằng..." Trình Thành Tử đột nhiên dừng câu nói của mình sau đó quay mặt bỏ đi.

Chu A Di đứng sững sờ trong phòng khách và nhìn phía đằng sau lưng con trai. Những suy nghĩ bối rối và cần cân nhắc điều gì?

Chu A Di và mẹ thỏ trắng chỉ nói chơi, có phải Trình Thành Tử vẫn nghiêm túc sao??

Ngay cả khi Trình Thành Tử nghiêm túc thì thỏ trắng cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi. Đó cũng chỉ là một sự bồng bột nhất thời. Trong vài ngày tới, Trình Thành Tử nên quên nó đi... Sau khi nghĩ về thỏ trắng, Chu A Di không thể không lắc đầu, và cố quên những lời của đứa trẻ con nói. Chu A Di không quan tâm nhiều và đi chuẩn bị bữa tối.

Thỏ trắng vừa về nhà.

Mẹ thỏ trắng suy nghĩ trong bụng rằng cuối cùng cô cũng đã đưa được thỏ trắng về nhà. Ai biết rằng khi đứa trẻ trở về nhà, thỏ trắng đi thẳng vào tủ quần áo của mình để tìm ra bộ đồ ngủ con thỏ màu hồng.

Tuy nhiên, thỏ trắng vẫn còn quá nhỏ, trong khi thì tủ quần áo quá lớn. Chiếc tủ cao đến nỗi mà thỏ trắng không nhìn và tìm thấy được bộ đồ ngủ của mình.

"Thỏ trắng! Xuống ăn cơm nào con!" Mẹ thỏ trắng đang mặc một tạp dề rồi khi cô chạy đến phòng thỏ trắng để gọi cô bé xuống ăn tối thì Đích Mụ Mụ bị bất ngờ bởi cảnh tượng trước mắt mình.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đích Mụ Mụ vừa mới chuẩn bị một bữa tối đầy đủ ở tầng dưới. Nhưng cô vẫn chưa hiểu làm thế nào căn phòng xinh xắn thường ngày lại có có thể giống một bãi chiến trường như vậy được?

"Mẹ..." thỏ trắng nhìn mẹ vừa khóc vừa khịt mũi. Thỏ trắng khóc và kêu lên, "Huhu... con không thể tìm thấy bộ đồ ngủ màu hồng của con..."

"Thỏ trắng nếu con thực sự muốn lấy bồ đồ ngủ màu hồng thì sao con không kêu mẹ lên để lấy cho con. Con tự ý làm rồi giờ con đã thấy con lật tung căn phòng này lên như thế nào chưa. Con có tin bây giờ em sẽ đánh đít con không? "Mẹ thỏ trắng ngồi xổm lên sàn nhà và cúi người về phía thỏ trắng.

"Nhưng thực sự con muốn có đồ ngủ ấy..." thỏ trắng đứng trong góc tường với gương mặt đầy sự thương hại, và giọng nói của cô bé hơi hướng về phía mẹ.

"..."

Mẹ thỏ trắng quay đầu lại và liếc nhìn cô con gái bé bỏng của mình đang nhãy nhụa với toàn nước mắt, Đích Mụ Mụ dường như thấy rằng mình đã bị con thỏ con này đánh bại hoàn toàn.

"Được rồi giờ việc đầu tiên của con là xuống lầu và dùng bữa tối, sau khi ăn bữa tối thì con có thể tắm và thay đồ ngủ." Đích Mụ Mụ đem đống quần áo lộn xộn đang nằm dưới đất chất đống lên giường của thỏ trắng, sau đó bế thỏ trắng lên và đi thẳng xuống cầu thang.

Đối với Đích Mụ Mụ thì những lời nói tối nay ở nhà Chu A Di chỉ là bước đầu tiên để nói dối thỏ trắng.

Trong đầu, mẹ thỏ trắng luôn nghĩ rằng thỏ trắng là một đứa trẻ ba tuổi, và đứa bé ở tuổi này, vì tò mò, dễ bị thu hút bởi những thứ khác. Vì vậy, Đích Mụ Mụ cảm thấy rằng sau khi thỏ trắng về nhà, rồi làm một loạt những việc nhỏ nhặt như ăn uống, tắm rửa, thay quần áo và chơi với đồ chơi thì chắc có lẽ thỏ trắng sẽ không còn nghĩ về ý định muốn ở lại nhà của Trình Thành Tử nữa.

Tuy nhiên, không nên đánh giá thấp những sự thật rằng sự kiên trì của một đứa trẻ ba tuổi vô cùng lớn.

Sau khi thỏ trắng đi tắm và thay đồ ngủ con thỏ yêu thích của mình, cả người cô bé như một bông hoa tỏa sáng dưới ánh nắng ấm áp, cùng với cái miệng nhỏ chúm chím, vừa mỉm cười vừa bế chú gấu con của mình ra, rồi lăn lốc liên tục trên chiếc giường ngủ của thỏ trắng.