Vận Mệnh Thế Gia

Chương 12: Lợi ích




Mọi người trong phòng đều không ngờ lại nhìn thấy một màn này, tất cả đều sững sờ, Phó Nghi Cầm cố nén lửa giận:

"Ngươi muốn đón nữ nhi của ta lại không ngờ ta đánh vào mặt ngươi chứ gì." Lúc này Phó Nghi Cầm vô cùng tức giận, Tề thị ngu xuẩn này không chỉ dám đánh đồng nữ nhi xuất thân chẳng ra gì của nàng ta với Tú Ngọc nhà mình, quan trọng nhất là lúc nàng ta ra tay đánh người, móng tay nuôi thật dài đã cào qua mặt Tề thị.

Phụ nhân gia đình quyền quý thích để móng tay dài, móng tay của Phó Nghi Cầm dài gần tấc, cắt sửa hết sức xinh đẹp, còn được nhuộm nước hoa phượng tiên [1], nhưng lúc này bởi vì đánh người, móng tay trên ngón trỏ gãy tận gốc, đau đớn này quả thực đã khiến cơn tức giận trong lòng Phó Nghi Cầm như từng đợt sóng lớn dâng trào.

[1] Hoa móng tay

Tuy nói Tề thị bị tát đôi má bị cào nát, nhưng nghe được những lời này của Phó Nghi Cầm lại không dám hé răng.

Phó Minh Hoa thấy rõ ràng, đưa tay kéo áo choàng, thật đúng là kẻ ác tự có kẻ ác hơn trị.

Tề thị lấy tay bụm mặt, dáng vẻ muốn khóc lại không khóc, cắn môi không lên tiếng. Phó Nghi Cầm mân mê ngón tay bị gãy móng, đau đớn khiến cơn giận sót lại của nàng ta không tiêu tan nổi: "Ngọc nhi của ta có nhũ mẫu nha hoàn ôm, cần gì tới ngươi?"

Hôm nay Tề thị quấn lấy Phó Kỳ Huyền dùng danh nghĩa thân thích của Bạch thị dẫn nàng ta tới đây, không nghĩ tới một câu nịnh nọt lại chọc giận Phó Nghi Cầm.

Trong phòng Bạch thị cau mày, bị ầm ĩ đến đau đầu. Tuy nói bà ta ghét bỏ Tề thị không ra hồn, ngay cả nói chuyện cũng không biết nói. Nhưng Phó Nghi Cầm ở trước mặt mọi người đánh người, đối với thanh danh của nàng ta cũng không tốt.

"Được rồi, mau dẫn.." Bà ta đang muốn cho người kéo Tề thị xuống, Tề thị lại vuốt mặt, chỉ chạm một cái tay liền đầy máu, lập tức hét lên.

Tiếng kêu làm Phó hầu gia ở gian ngoài phái nha hoàn tới, đi vào truyền lời hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Bạch thị trừng mắt với nữ nhi: "Xem chuyện tốt con đã gây ra đi!"

Tề thị không ra hồn nhưng tính cách của Phó Nghi Cầm cũng quá lộ liễu, lúc Đinh Trị Bình cưới nàng ta là cao cưới, căn bản quản thúc không được, Phó Nghi Cầm trước khi xuất giá đã nóng nảy, sau khi xuất giá lại ngày càng thêm hung hãn.

"Mang di nãi nãi xuống." Bạch thị nén lửa giận, cho người dẫn Tề thị xuống.

Sau khi đuổi nha hoàn mà trượng phu phái tới hỏi chuyện đi, tìm cớ kéo Phó Nghi Cầm vào sương phòng phía sau, sau đó liền nghiêm túc trách mắng:

"Ở đây không phải là Giang Châu, nếu như con cứ hồ đồ, chọc giận cha con, để đến lúc cả nhà con bị đuổi đi, thì đến lúc đó ta cũng không quản được đâu."

"Tiện tì này cũng dám so sánh nữ nhi thứ xuất của nàng ta với Ngọc nhi của con, hôm nay con đánh nàng ta cũng là đáng đời." Phó Nghi Cầm còn đang vì móng tay bị gãy mà tức giận, Bạch thị thấy bộ dáng lúc này của nàng ta thì cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

"Con không suy nghĩ cho mình thì cũng phải suy nghĩ cho Đông Ca và Trị Bình chứ." Nếu mọi chuyện ầm ĩ lên, đến lúc đó Ngự Sử tố cáo tội trị gia không nghiêm, khi đó ác danh của Phó Nghi Cầm truyền ra, không chỉ con đường làm quan của Đinh Trì Bình bị ảnh hưởng, chỉ sợ sau này hôn sự của ba đứa con con cũng khó khăn.

Quan trọng nhất là Trường Nhạc Hầu Phủ là cây to đón gió, việc làm của Phó Nghi Cầm rất có thể ảnh hưởng đến Phó hầu gia, thậm chí có thể ảnh hưởng đến thanh danh của cô nương Phó gia..

Tuy rằng Bạch thị thương yêu nữ nhi, nhưng một khi liên quan tới lợi ích bản thân, thì cũng sẽ không cho phép nàng ta làm càn.

Phó Nghi Cầm nghe nói như thế ánh mắt liền sáng rực lên: "Nói đến việc này, mẫu thân, tuổi của Đông ca cũng không nhỏ, con vẫn luôn không nhắc đến hôn sự, chính là chờ trở lại Lạc Dương."

Nói đến cháu ngoại, sắc mặt Bạch thị cũng hòa hoãn chút ít:

"Con tính toán việc này cũng đúng, danh môn khuê tú ở Lạc Dương không ít.."

"Con chướng mắt." Phó Nghi Cầm bĩu môi, sau đó liền kéo tay Bạch thị: "Nương, con muốn Đông Ca cưới Nguyên Nương."

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, Bạch thị vẫn chưa lấy lại tinh thần, đợi đến khi hiểu được Phó Nghi Cầm nói cái gì, lông tơ phía sau lưng cũng dựng đứng lên:

"Nói bậy!"

Phó Minh Hoa là đích trưởng nữ của Phó gia, thân phận không như cô nương con vợ cả bình thường, hôn sự của nàng không thể nào đơn giản do Bạch thị làm chủ, có thể trong lòng Phó hầu gia sẽ có tính toán khác.

Tuy rằng Đinh Trị Bình cũng xuất thân Hầu phủ, nhưng thứ tử không thể thừa tước, trước đây cưới Phó Nghi Cầm đã là trèo cao, càng đừng nói Đinh Mạnh Phi hôm nay, dù thật sự có cưới cô nương con vợ cả của Phó gia cũng còn hơi e ngại thân phận thấp kém, Phó Nghi Cầm hay lắm, trực tiếp nhìn trúng đích trưởng nữ Phó gia!

"Lời con nói hôm nay xem như ta không nghe thấy." Sắc mặt Bạch thị trầm xuống, Phó Nghi Cầm biết chuyện này không dễ dàng như vậy, cười hì hì khoác tay Bạch thị:

"Mẫu thân, người không biết ở Giang Châu Tạ gia phú quý như thế nào đâu, Tổng đốc Giang Hoài đều lấy việc có thể kết giao với đại gia tộc Tạ gia là vẻ vang. Nếu Đông Ca có thể lấy được Phó Minh Hoa, sau này nếu như được Tạ gia trợ lực, tiền đồ của Đông Ca con không thể lường được đâu."

Phó Nghi Cầm hết sức kiêu ngạo với nhi tử của mình, đáng tiếc trước đây nàng ta cũng hâm mộ trượng phu Đinh Trì Bình của mình y như vậy, cho là hắn học thức văn tài đều không tệ.

Trước đây mọi người đều cười nhạo nàng ta gả thấp, nàng ta kìm nén một hơi, cho rằng trượng phu cũng sẽ có một ngày trở nên nổi bật, xin được cáo mệnh cho mình.

Nhưng không nghĩ tới vài chục năm trôi qua, Đinh Trị Bình vẫn vùi mình ở Giang Châu làm chức quan lục phẩm nho nhỏ, đừng nói lúc còn trẻ Phó thị ảo tưởng chức cáo mệnh phu nhân, hôm nay thất bại lưu lạc quay về đến Lạc Dương vẫn phải đi nương nhờ bà mẹ già.

Hôm nay nàng ta đã biết rõ tốt xấu, đã mất lòng tin với trượng phu, cho nên liền muốn gửi gắm hi vọng lên trên người nhi tử.

Vinh quang của nữ nhân hoặc là dựa vào phu quân, hoặc là dựa vào nhi tử, cho nên nàng ta đối với nhi tử có kỳ vọng rất cao.

Ở trong lòng Phó Nghi Cầm cho rằng những khuê tú bình thường không có ai xứng với nhi tử của mình hết.

Ở Đại Đường nam nữ giống nhau mười một mười hai tuổi sẽ đính hôn, đợi đến lúc nữ hài nhi cập kê sẽ thành hôn. Ở Giang Châu cũng có người nhìn trúng xuất thân Trường Nhạc Hầu Phủ của nàng ta, muốn làm mai làm mối cho Đinh Mạnh Phi.

Nhưng Phó Nghi Cầm thấy ai cũng chướng mắt, cho nên Đinh Mạnh Phi đến mười ba tuổi rồi còn chưa định ra hôn sự, hôm nay trở về liền nhìn trúng đích trưởng nữ hầu phủ Phó Minh Hoa.

Phó Minh Hoa xuất thân cao quý, thứ nhất là đích trưởng nữ hầu phủ, có cùng thân phận với Phó Nghi Cầm trước đây, trong lòng nàng ta cho là cô cháu gái này xứng đôi với nhi tử mình.

Huống chi mẫu thân của Phó Minh Hoa xuất thân Tạ gia, quyền thế Tạ gia ở Giang Châu bao lớn, Phó Nghi Cầm ở Giang Châu nhiều năm nên biết rõ ràng rành mạch.

"Nếu có thể thân càng thêm thân không phải rất tốt sao?"

Bạch thị nắm chặt khăn, nhìn nữ nhi mình cười nhạt: "Tâm tư này của con nếu để cha con biết được, chỉ sợ đời này con cũng đừng nghĩ đến chuyện đặt chân vào Phó gia một bước."

"Con biết cha không dễ nói mới nói với người." Phó Nghi Cầm kéo tay Bạch thị lắc lắc, giống như lúc trước khi nàng ta còn bé nàng có việc muốn cầu xin Bạch thị: "Con biết nương hiểu con nhất."

Nếu hôm nay Phó Nghi Cầm không phải nói chuyện này, có lẽ Bạch thị sẽ niệm tình mẹ con, để cho nàng ta được như ý nguyện, lúc này vừa nghe nói như vậy, liền cố sức rút tay của mình ra khỏi tay Phó Nghi Cầm:

"Quả nhiên nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi, trước kia ta không tin, nhưng hôm nay thật sự tin rồi." Phó Nghi Cầm gả cho người khác, liền chỉ muốn vì Đinh gia vì trượng phu nhi nữ, ai được lợi trong việc cưới Phó Minh Hoa thì đã quá rõ ràng, ai cũng có thể nhìn thấy.

Phó Nghi Cầm có suy nghĩ tham lam như vậy vốn cũng bình thường, nhưng nàng ta sai ở chỗ đó là không nên thực sự có cái suy nghĩ như vậy.