Vận Mệnh Thế Gia

Chương 31: Khó xử




Cũng không biết Tề thị có mục đích gì, đưa đến đây một quyển thoại bản như vậy, cuối cùng lúc đi còn không biết xấu hổ xin cao thơm của đại cô nương, người gì mà da mặt dày thấy ớn!

"Không bằng nô tỳ sai người đưa cho Tam cô nương." Bích Lam nhỏ giọng đề nghị, giữa lông mày mang vài phần âm ngoan.

Như vậy, gậy ông đập lưng ông, cho Tề thị tức chết luôn.

Phó Minh Hoa nhắm mắt lại lắc đầu, ở trong Phó phủ này, Tề thị dám quang minh chính đại ra tay với nàng, đó là thấy nàng không có chỗ dựa.

Tạ thị chỉ một lòng nghĩ đến nhà mẹ đẻ, Phó Kỳ Huyền thì là tham hoa háo sắc, Bạch thị chỉ yêu thương Phó Minh Hà, về phần Phó hầu gia, trong mắt chỉ có quyền thế không còn gì khác.

Tề thị dám dùng một chút thủ đoạn khiến nàng buồn nôn như vậy, còn cố ý đưa tới thoại bản như vậy, rõ ràng chính là có mưu đồ khác.

Trong giấc mơ Phó Minh Hoa chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ, cũng không nghĩ tới chuyện khác, thế nhưng Phó Minh Hoa lại nhớ đến chuyện lúc Phó Nghi Cầm trở về, đã đánh Tạ thị một bạt tay.

Chính là bởi vì bạt tay này, cho dù chuyện Tề thị tặng sách bị làm ầm ĩ lên cũng không có người nào hoài nghi đến Phó Nghi Cầm, dù sao trước đó hai người cũng coi như kết thù với nhau rồi.

Thế nhưng Phó Minh Hoa lại nhớ câu chuyện về tài tử và giai nhân được viết trong "Ngọc Minh Xuân’, Tề thị sẽ không vô duyên vô cớ tặng một quyển sách như vậy, thư sinh và Hoắc Ngọc Minh trong sách, một người là thư sinh nghèo rớt mùng tơi, một người là tiểu thư khuê các, cùng Đinh Mạnh Phi và Phó Minh Hoa ngược lại có chút giống nhau.

Tuy rằng Đinh Mạnh Phi xuất thân cao hơn thư sinh trong sách, nhưng hôm nay địa vị Trịnh Nam Hầu phủ xấu hổ, kể từ lúc này Phó Nghi Cầm không dựa vào Đinh gia mà dựa vào Phó gia liền có thể nhìn ra được.

Nếu như Tề thị không cấu kết với Phó Nghi Cầm để làm việc xấu như Phó Minh Hoa suy nghĩ thì cũng không sao, nhưng nếu đúng như nàng nghĩ, hôm nay Tề thị đưa sách đến là có tính toán, thì không thể làm theo lời Bích Lam nói ăn miếng trả miếng, chỉ cần đưa sách cho Phó Minh Châu là coi như xong!

Nếu Tề thị muốn giẫm lên nàng để đi lên, nàng sẽ khoét tim Tề thị, để cho bà ta đau thật đau mới được!

Giờ khắc này Bích Lam thấy nụ cười của Phó Minh Hoa, rõ ràng nàng cười vô cùng dịu dàng, nhưng lại khiến Bích Lam lạnh cả người, nhìn thấy tay Phó Minh Hoa đang lục lọi trên bàn, vội vàng bước tới cầm cái chén đưa đến tay nàng, nàng nhận lấy nhấp một ngụm, nhỏ giọng nói:

"Đốt đi."

Bích Lam không nói gì thêm, nếu như mình đã đưa ra ý kiến, nhưng cô nương nói phải đốt, liền chứng minh trong lòng nàng có tính toán khác.

Buổi chiều trời mưa rả rích, bên ngoài gió lạnh thổi xì xèo, nhưng trong nhà vẫn ấm áp như mùa xuân, chính là lúc tốt nhất để ngủ trưa, Phó Minh Hoa nằm xuống một lúc, lúc thức dậy thì Phó Minh Sa đã đi rồi.

Dựa theo dặn dò của nàng, lúc Phó Minh Sa đến tìm nàng, mấy nha hoàn liền lấy danh nghĩa ngủ trưa chưa tỉnh để lừa Ngũ cô nương đi.

"Lúc đi trông vẻ mặt rất thất vọng, nói là ngày mai lại đến thăm người." Bích Vân hầu hạ nàng rời giường, Bích Thanh ở một bên nhỏ giọng nói, Phó Minh Hoa mỉm cười, không nói chuyện.

Quả nhiên Hầu phủ này chính là nơi tốt để rèn luyện người.

Lúc chạng vạng tối thì đi đến viện của Bạch thị, được bà tử dẫn vào phòng, mấy người Phó Minh Hà vây quanh Bạch thị nói chuyện, cũng không biết trước đó nói gì mà một đám người cười đến vui vẻ.

Phó Nghi Cầm thấy nàng, nụ cười trên mặt ngưng đọng lại, mặt mày xưng xỉa, soi mói nhìn nàng từ trên xuống dưới:

"Sao đệ muội không tới?"

Thân thể Tạ thị luôn không tốt, nhất là lúc bắt đầu vào đông thì ho khan không ngừng.

Lúc trước Phó gia lấy bà để nâng cao danh tiếng Phó gia, cùng với sự suy tính ở mọi phương diện.

Nhưng sau khi cưới được Tạ thị về, cũng có thể coi như là mang về một củ khoai nóng phỏng tay, sức khỏe Tạ thị kém, Phó hầu gia sợ bà chết sớm, sẽ ảnh hướng đến mối quan hệ trăm năm tốt đẹp của hai nhà Phó, Tạ.

Đối với tâm tư trong lòng của trượng phu, Bạch thị cũng biết, cho nên bình thường dù ít khi cho Tạ thị sắc mặt tốt, nhưng cũng ít khi áp chế quấy rầy bà, sớm chiều phụng dưỡng hầu như đều miễn cho Tạ thị.

Người trong Phó gia này hầu như ai cũng biết rõ, bình thường Thẩm thị, Chung thị không có ai dám nói đến chuyện này ở trước mặt Bạch thị, cũng không nghĩ đến Phó Nghi Cầm vừa mới trở về liền mở miệng nói thẳng.

Phó Nghi Cầm vừa mới mở miệng, mọi người trong phòng đều ngừng cười, ánh mắt đều rơi xuống trên người Phó Minh Hoa.

Bạch thị kéo tóc, ôm Đinh Tú Ngọc vào lòng, cúi đầu vừa cười vừa trêu chọc đứa nhỏ, tựa hồ không phát giác được bầu không khí khác thường trong phòng.

Nha hoàn cẩn thận cởi áo lông cho Phó Minh Hoa, Phó Nghi Cầm thấy bầu không khí trong phòng nghiêm túc, Phó Minh Hoa làm như không nghe thấy lời bà ta nói, bà ta nhịn không được lại nói:

"Trưởng bối nói chuyện với ngươi, ngươi cứ không biết lễ phép như vậy mà không trả lời lại hay sao?"

Bà ta hận Tạ thị cầu chức quan quá thấp cho Đinh Trị Bình, còn ghi hận chuyện Phó Minh Hoa đã cho người đánh nhi tử Đinh Mạnh Phi của mình, nhi tử cùa bà ta được bà ta xem như là trân bảo, bình thường mình cũng không nỡ chạm vào đầu ngón tay, lớn như vậy mà ngậm trong miệng cũng sợ tan, Phó Minh Hoa lại dám đánh thằng bé.

Lúc này Tạ thị không đến, Phó Nghi Cầm liền trút một bồn lửa giận lên trên người Phó Minh Hoa.

"Cô con dâu này thật là thoải mái, thật đúng là khiến ta hâm mộ." Bà ta thấy Phó Minh Hoa không lên tiếng, quay đầu lại nắm bàn tay Bạch thị cười: "Hôm nào thật muốn học Tạ thị một chút, sao có thể làm con dâu mà không nối dõi tông đường cho nhà chồng, đã thế còn sung sướng như vậy, nếu như học được một hai phần của Tạ thị, là đủ cho con dùng cả đời rồi."

Chung thị và Trầm hai người đều nghe được ý mỉa mai trong lời nói của Phó Nghi Cầm, nhưng Chung thị thấy Bạch thị mỉm cười không lên tiếng cắt ngang lời nói của Phó Nghi Cầm, liền cũng đoán được chỉ sợ bà ta cũng ngầm đồng ý.

Tạ thị gả vào Phó gia mười năm, Bạch thị chưa có một ngày nào thể thể hiện được uy phong của mẹ chồng với người con dâu xuất thân cao quý này, lúc này sợ là mượn miệng của Phó Nghi Cầm, nói cho Phó Minh Hoa nghe.

Biết tâm ý của mẹ chồng, hiển nhiên Chung thị sẽ không mở lời hòa giải.

Trong lòng mặc dù có chút không thích nhìn bà cô gây khó dễ vãn bối, nhưng cũng chỉ giả vờ không nghe thấy, quay đầu sửa sang lại tóc tai cho nữ nhi Phó Minh Nguyệt của mình.

Nhưng Thẩm thị lại khác, ngược lại còn ước gì Phó Nghi Cầm làm ầm ĩ chuyện này nữa mới tốt.

"Lời này của Huệ Nương, cũng là lời ta muốn nói, nếu có thể học được một chút..." Thẩm thị vừa mở miệng, Phó Minh Hoa liền giương mắt nhìn bà ta.

"Chẳng lẽ đại bá mẫu muốn học cách thế nào để đối phó với tổ mẫu?"

Phó Minh Hoa cười xem lời này như nói giỡn, Thẩm thị lập tức liền luống cuống.

Bà ta giống như bị kinh hãi, liếc mắt nhìn Bạch thị, Bạch thị cau mày nhìn, bà ta liền xua tay: "Không phải, không phải, đều không phải..."

Trong lòng Bạch thị thầm nói: "Ngu xuẩn."