Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 1: Mượn nha hoàn




Đầu mùa xuân. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Ánh nắng ấm áp, gió nhẹ thoảng qua.

Hậu hoa viên Nguyệt phủ, hồng lan khoe sắc, lục ý vờn quanh * aizz có ai bit lục ý là cây j hem* trong viện dương liễu như tơ nhẹ nhàng bay múa theo gió xuân.

Một tiếng đàn du dương bất chợt đánh thức không khí yên tĩnh của hoa viên.

Tiểu đình lý bên ao thoáng hiện một tiểu nha hoàn thân bạch y mộc mạc đang đánh đàn.

Đôi tay nàng nhỏ dài linh động lướt trên huyền cầm như vỗ về chơi đùa, vì thế tiếng đàn phát ra tựa như tiếng nước róc rách rót vào lòng người.

Nguyệt lão phu nhân đang nằm trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, người không ở trong phòng mà hiện ở đây nghe đàn. Mái tóc trắng, làn da tuy trắng nõn nhưng không tránh khỏi những nếp nhăn.

Ánh mắt của người đong đầy nỗi sầu bi.

Đứng cạnh người là một tiểu nha hoàn lục y Hoa Ảnh, trong tay đang cầm một chén ngọc lượn lờ nhiệt khí.

Ngừng tiếng đàn, Y Vân ngẩng đầu hướng Nguyệt lão phu nhân nhìn lại.

Khuôn mặt thanh lệ như thuỷ, hai tròng mắt sâu thẳm như đêm.

Y Vân làm cho người ta cảm giác không phải kinh diễm mà là hấp dẫn, thật sự hấp dẫn.

Khi nàng nhìn ngươi, ánh mắt kia tựa hồ kìm hãm ngươi.

Chỉ thoạt nhìn nàng, liền kìm lòng không được lại liếc mắt một rồi một lần nữa, càng lâu ta dường như thấy được chính mình mê muội trong sóng mắt ấy.

“ Lão phu nhân, người nên đứng lên uống nước”. Y Vân nhẹ giọng nói, thanh âm của nàng tựa như gió thoảng ngày xuân, bình thường thanh lệ, lại giống ánh tà dương ngày hè, nồng ấm đầy màu sắc, làm cho người ta không kìm hãm được mà liên tưởng đến hương sắc thanh nhã, dễ chịu nhưng cũng không kém phần mỹ lệ của mùa xuân. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Nguyệt lão phu nhân nghe vậy, chậm rãi mở mắt, Y Vân lập tức nâng lão phu nhân dậy.

Lão phu nhân tiếp nhận chén trà từ Hoa Ảnh, nói: “ Vân nha đầu, tài đánh đàn của ngươi càng ngày càng cao nha, trong kinh thành này chỉ sợ không có mấy người có thể so với ngươi.”

“ Lão phu nhân, Y Vân học đánh đàn là vì lão phu nhân giải buồn. Chỉ cần người thích là được, Y Vân không cần cái gì là kinh thành đệ nhất mà.” Y Vân mỉm cười nói.

“ Chính là để ta để ý nha.” Một thanh âm ngọt ngào nói.

Làn gió thơm tràn ngập mang theo một giai nhân xinh đẹp.

Nguyệt tướng quân thiên kim, cháu gái Nguyệt lão phu nhân nương theo ánh trăng đi đến.

Trên gương mặt là một đôi mắt trong trẻo, lông mày kẻ đen như hoạ, cái mũi khéo léo, đôi môi đỏ mọng, gò má điểm phấn hồng không những tự nhiên mà thêm phần mỹ lệ.

Nàng ôm nguyệt lão phu nhân, dùng thanh âm ngọt lịm nói: “ Nãi Nãi, người có phải hay không hiểu rõ Hương nhi nhất?”

Lão phu nhân nhìn đứa cháu gái duy nhất nói: “ Lại có chuyện gì yêu cầu Nãi Nãi sao ?”

“ Nãi Nãi, người thật lợi hại, như thế nào mà đoán được.”

“ Nếu không có chuyện, ngươi sẽ đến thăm Nãi Nãi sao?”

“ Nãi Nãi, xem người nói kìa. Nãi Nãi, van cầu người, cho Y Vân theo ta vài ngày đi. Ta đem nha hoàn của mình giao cho người.”

“ Ngươi cần Y Vân làm gì?” Mày lão phu nhân bỗng nhiên nhăn lại.

“ Nãi Nãi, người biết, ta hiện tại mới là kinh thành đệ nhất mỹ nữ, ta còn muốn làm kinh thành đệ nhất tài nữ. Tài đánh đàn của ta không bằng Y Vân, ta muốn nàng chỉ giáo thêm.” *Chị này tham vọng ghê cơ.*

“ Không phải có tiên sinh theo ngươi sao?”

“ Người không phải vừa mới nói sao, tài đánh đàn của Y Vân không mấy người có thể so sánh, chỉ sợ tiên sinh cũng không sánh bằng nàng. Ta muốn Y Vân chỉ giáo. Năm đó Bác chính là đệ nhất thiên hạ mỹ nữ kiêm tài nữ, ta cũng muốn như vậy.”

Đang lúc Nguyệt tiểu thư đang làm nũng không có chú ý tới, sắc mặt Nguyệt lão phu nhân khi nghe tiếng “Bác” bỗng nhiên âm trầm xuống.

Đình lý lâm vào sự yên lặng khác thường.

Nhắc đến Bác của Nguyệt Hạ Hương là điều kiêng kị với Nguyệt lão phu nhân, cái này người trong phủ đều biết, vậy mà Nguyệt Hạ Hương lại ở trước mặt lão phu nhân đề cặp đến, Y Vân không khỏi thay tiểu thư lo lắng.

Nguyệt lão phu nhân trong lòng phát lạnh, đứa cháu gái này khi nào mới có thể như Y Vân đây.

Ưu tư nói: “ Cái này cũng phải Y Vân nguyện ý mới được.”

Y Vân cuống quít đáp: “ Mọi chuyện chi bằng Lão phu nhân an bài.”

“ Được rồi.” Lão phu nhân nói, “ Y Vân liền cho ngươi mượn mười ngày. Bất quá nha hoàn ta cũng không thiếu, ngươi cũng không cần đưa nha hoàn đến thay. Chỉ cần thật tâm học cầm, mười ngày sau mặc kệ ngươi học được như thế nào, Y Vân đều phải trở lại bên người ta.