Về Cổ Đại Làm Đầu Bếp

Chương 54: PN1 Lễ tình nhân




Trong lòng Phó Vọng Niên luôn có một nguyện vọng, đó chính là cùng Thanh Dao trải qua ngày 14 tháng 2, năm trước vừa vặn gặp phải Thanh Dao ưỡn bụng lớn, ngày đó hắn cũng vừa vặn quên chuyện này, nên hắn luôn chờ đợi sang năm lại cùng Thanh Dao trải qua lễ này.

Từ sau khi Noãn Noãn ra đời, thời gian của Thanh Dao đều gần như bị bé chiếm cứ, cuối cùng chờ đến ngày lễ tình nhân, Phó Vọng Niên sớm đã giao Noãn Noãn cho cha chiếu cố.

Sau đó mang theo Thanh Dao đi xa nhà, đương nhiên này cũng là vì đề phòng Thanh Dao vừa nghe thấy Noãn Noãn khóc liền mềm lòng, sau đó lại bồi Noãn Noãn gạt hắn qua một bên.

"Phu quân, chúng ta đây là muốn đi đâu?" Thanh Dao nhìn Phó Vọng Niên thần bí, mới sáng liền kêu y dậy, còn không cho y đi xem bảo bảo, sau đó lại kéo y lên xe ngựa.

"Ồ, chúng ta hôm nay ra bên ngoài chơi." Phó Vọng Niên vừa đánh xe ngựa vừa nói, hắn là đã sớm nhìn trúng một nơi, đó chính là núi hoa đào, nghe nói lúc này đang lúc nở đẹp.

"Đây là muốn đi đâu, không thể mang theo Noãn Noãn sao?" Tuy y cũng rất muốn ở riêng với phu quân, nhưng y chính là không yên tâm Noãn Noãn, thời gian này Noãn Noãn đều thích quấn lấy y, nếu không nhìn thấy y, sẽ khóc đến kinh thiên động địa hay không.

"Noãn Noãn còn quá nhỏ, chờ con lớn chút lại mang ra ngoài chơi." Nếu giờ mang theo bé cùng ra ngoài, vậy họ còn xem như ở riêng sao?"

Môi Thanh Dao động động, lại không nói nữa, nhìn Phó Vọng Niên nghiêm túc đánh xe bên cạnh, đột nhiên nói: "Phu quân, chúng ta vì sao không cưỡi ngựa đi?"

Sắc mặt Phó Vọng Niên có chút cứng đờ, sau đó nói: "Không biết cưỡi ngựa." Tuy hắn cũng cảm thấy cưỡi ngựa rất soái, nhưng hắn hiện tại còn chưa học a!

"Thì ra phu quân cũng có thứ không biết a!" Thanh Dao nhẹ nhàng lẩm bẩm hai tiếng, này làm Phó Vọng Niên rất là dở khóc dở cười.

Hắn lại không phải cái gì cũng biết, sao đến nơi này, không biết cưỡi ngựa cũng thành một chuyện kỳ quái, chẳng lẽ cổ nhân đều cho rằng biết cưỡi ngựa rất lợi hại sao?

"Tiểu Dao, muốn cưỡi ngựa?"

"Không biết cưỡi a, nhưng Phượng ca ca nói Bạch công tử biết cưỡi ngựa, hơn nữa rất lợi hại nha, lần trước Bạch công tử còn mang Phượng ca ca cưỡi ngựa ra ngoài chơi!"

Té ra là như vậy a, Thanh Dao cũng là muốn hắn mang y cưỡi ngựa sao? Phó Vọng Niên lập tức quyết định, hắn phải đi thỉnh giáo Bạch Lạc làm sao cưỡi ngựa, sau đó hắn liền có thể mang Thanh Dao cưỡi ngựa.

Có điều phải nói rằng, võ công của Bạch Lạc hình như cũng rất lợi hại, chẳng lẽ đây chính là bất đồng của cổ nhân và hắn sao? Không ngờ cổ đại này thật là có khinh công, cũng không biết tại sao sau này liền mất hết mấy cái khinh công này.

Phó Vọng Niên hiện tại cũng phát hiện, kỳ thật rất nhiều thứ cổ đại đến sau này đều không còn, hóa ra khoa học kỹ thuật phát triển cũng sẽ mất đi rất nhiều văn hóa lịch sử, hèn gì đến sau này, rất nhiều thứ đều thành di sản văn hóa.

"Phu quân, còn chưa nói với ta muốn đi đâu đó?" Thanh Dao nghĩ đến vấn đề y hỏi vừa nãy còn chưa có được đáp án, họ nói một hồi cũng không biết đã nói đến đâu.

"Chờ chúng ta đến nơi, liền biết, bây giờ bảo trì chút cảm giác thần bí trước."

"Được rồi, vậy chúng ta phải về sớm chút nha, muộn thì Noãn Noãn sẽ khóc." Thanh Dao lại nghĩ đến bảo bảo, trong lòng chính là cảm thấy không yên tâm.

Không ngờ Thanh Dao đã ra ngoài với hắn, còn tâm tâm niệm niệm bảo bảo, xem ra hắn là thật sự không bằng bảo bảo rồi, hên là sáng nay đã nói với cha để bảo bảo ngủ với cha, nếu không thì lễ tình nhân của hắn liền bị nhỡ.

"Núi hoa đào?" Thanh Dao đột nhiên kinh hỉ nhìn biển hoa không xa, không ngờ họ lại là đi núi hoa đào.

Núi hoa đào này, mỗi khi đến thời kỳ hoa đào nở liền nở trải đầy khắp núi, rất nhiều du khách đều thích đến núi hoa đào này du ngoạn, nghe nói còn có rất nhiều công tử sẽ bày tỏ với tiểu công tử ngưỡng mộ trong lòng.

Phó Vọng Niên cười nhìn Thanh Dao kinh hỉ đầy mặt, kỳ thật hắn cảm thấy hoa đào nở của núi hoa đào này vẫn rất sớm, hình như nở sớm hơn hoa đào kiếp trước chừng một tháng.

Sau khi hắn biết chuyện này, đúng lúc lại vào 14/2, tuy y chưa từng nghe lễ tình nhân này, nhưng hắn lại muốn cùng Thanh Dao hảo hảo trải qua ngày lễ này.

Xe ngựa đến chân núi, Phó Vọng Niên liền nhìn thấy một thanh niên khoảng 10t đi đến, thanh niên kia hỏi: Công tử, cần giúp trông coi xe ngựa không?"

Phó Vọng Niên gật đầu, xoay người xuống xe ngựa, sau đó lại vươn tay ôm Thanh Dao xuống, Thanh Dao thẹn đỏ mặt trừng hắn một cái, y tự mình có thể xuống a, sao phải ôm y xuống, còn ở ngay trước mặt người khác.

Phó Vọng Niên cũng không để ý thanh niên bên cạnh, cứ làm việc hắn muốn làm, sau khi giao xe ngựa cho thanh niên, liền mang theo Thanh Dao đi lên núi.

Từ khi họ vừa vào núi hoa đào, Thanh Dao liền vội vàng đi đến cây hoa đào, cũng mặc kệ Phó Vọng Niên theo kịp hay không.

Kỳ thật, Phó Vọng Niên đối với hoa này thật là không có cảm giác gì, thuần túy chỉ cảm thấy không khí rất tự nhiên trong lành, Thanh Dao có thể thích hoa đào này, mới sẽ mang y đến.

Hắn nhìn Thanh Dao vươn tay nhẹ nhàng túm nhánh hoa đào thấp bé, sau đó đưa lên nhẹ nhàng ngửi, nói thế nào nhỉ, cảnh này làm hắn nhìn đến hưởng thụ như thế.

Tuy hắn không biết nên hình dung Thanh Dao và hoa đào kia lúc này thế nào, nhưng chính là nhìn đến tâm tình đặc biệt tốt, cảnh đó nhìn thế nào cũng hài hòa.

Vào núi hoa đào này, Phó Vọng Niên cũng xem như biết đây rốt cuộc là có bao nhiêu người đang ngắm hoa đào, có điều nghĩ chút cũng phải, hoa đào này một năm mới nở chừng hai tháng, nếu bỏ lỡ lúc rực rỡ nhất liền hết, này trái lại đáng để tốn thời gian một hai ngày đến xem thử.

"Phu quân, ta chưa từng thấy nhiều hoa đào như thế, lúc trước ở trấn Hoa Dương cũng chỉ nhìn thấy mấy cây đào, không ngờ bây giờ lại có thể nhìn thấy nhiều hoa đào như vậy."

Phó Vọng Niên nhìn nụ cười xán lạn kia, bất giác khẽ cười nói: "Tiểu Dao nhớ trấn Hoa Dương sao?"

Thanh Dao đột nhiên im lặng nhìn hắn một hồi, sau đó nói: "Kỳ thật nơi đó cũng có rất nhiều chuyện vui vẻ, nhưng hiện tại mấy chuyện này đều nhớ trong lòng, chỉ cần nhớ từng sống như thế, liền cảm thấy thỏa mãn."

Y là thật sự cảm thấy cuộc sống hiện tại đã là cuộc sống y cảm thấy hạnh phúc nhất, như thế cuộc sống lúc trước ra sao, cũng không cần thiết nghĩ nhiều nữa.

"Tiểu Dao nói phải, chúng ta mau đi lên, đói không, muốn ăn trước không?" Phó Vọng Niên lắc lắc giỏ trong tay, này là bữa trưa của họ!

"Chúng ta vừa mới đến, sao sẽ nhanh đói như thế!" Thanh Dao tiếp tục tiến về trước, sau đó lại quay đầu nói: "Có phải đồ rất nặng không?"

"Vì sao hỏi như vậy?" Phó Vọng Niên rất cạn lời, chỉ cái giỏ nhỏ như vậy, Thanh Dao lại hỏi hắn là có phải cảm thấy rất nặng không, đây là xem hắn thành con nít sao?"

"Bởi vì phu quân đi rất chậm a?" Thanh Dao trả lời rất đương nhiên.

Phó Vọng Niên im lặng, sau đó tăng nhanh bước chân, lúc đi đến bên người Thanh Dao, đột nhiên nhìn thấy một nụ cười mỉm bên môi Thanh Dao, tức thì biết Thanh Dao là muốn kề vai đi với hắn, không khỏi khẽ cười theo.

Chờ lúc họ leo đến một cái lương đình của núi hoa đào, Thanh Dao mệt thở hồng hộc, lưng tựa vào cột của lương đình, hai tay không ngừng quạt gió trên mặt mình.

Phó Vọng Niên lại là sinh lực đầy mặt, trừ hơi thở dốc nặng nề ra, căn bản không nhìn ra hắn là leo cùng Thanh Dao lâu như thế.

Lương đình này nằm ở giữa lưng đồi của núi hoa đào, lên trên nữa ngược lại không còn nhiều cây đào, hoa đào nở rộ nhất cũng chỉ ở nửa lưng đồi này, Phó Vọng Niên từ trong lương đình nhìn ra xa, trong rừng hoa đào sẽ thường nhìn thấy mấy cái bóng, còn có tiếng cười truyền tới từ trong rừng kia.

Phó Vọng Niên quay đầu nhìn thấy Thanh Dao đã bình phục hô hấp, cười nói: "Có phải rất mệt không?"

"Tạm được, có thể là quá ít leo núi, phu quân sao giống như không cảm giác gì?" Thanh Dao đi đến bên người hắn, cũng nhìn rừng đào cách đó không xa.

"Trước kia sẽ thường xuyên đi leo núi, sau khi đến nơi này lại có rèn luyện, leo ngọn núi nhỏ như vậy thật chẳng nhằm nhò gì."

"Vậy ta cũng phải rèn luyện nhiều chút, nếu không thì leo một chút đều mệt thở không ra hơi."

"Được, lần sau chúng ta lại tìm thời gian đến leo núi, như vậy cũng có thể ngắm phong cảnh đẹp đẽ này.

Thanh Dao gật đầu, sau đó liền muốn ngồi xuống ghế đá, Phó Vọng Niên vội vàng kéo y lại, nói: "Ghế đá này lạnh, vừa leo lên thì không nên ngồi."

"Nhưng thật muốn ngồi, chân đều mỏi." Thanh Dao nhìn ghế đá, y thật sự rất muốn ngồi a, hơn nữa y hiện tại cũng không nóng a.

Phó Vọng Niên lúc này ngồi xuống ghế đá, sau đó kéo Thanh Dao ngồi đến trên đùi hắn, Thanh Dao đột nhiên thẹn đỏ mặt, chung quanh đây là có rất nhiều người!

Phó Vọng Niên nhìn thấy y mặt đỏ tai hồng, cũng biết y lo lắng cái gì, cười nói: "Chúng ta là phu phu, đây là chuyện rất bình thường, lại nói cơ thể này nếu cảm lạnh, vậy khẳng định sẽ khó chịu."

Lúc Thanh Dao mang thai vốn tưởng có thể dưỡng y béo, nhưng dưỡng thế nào đều là như thế, chỉ là cơ thể tốt chút, làn da tốt chút, sắc mặt cũng tốt chút, nhưng trọng lượng đó lại là sau khi hài tử ra đời lại gần như khôi phục bộ dáng lúc trước.

Như vậy, hắn chỉ có thể giúp y bồi bổ cơ thể, nhưng bổ đến đâu, Phó Vọng Niên luôn nghĩ không thấu vấn đề này.

Thanh Dao lần này cũng không để ý nữa, yên lặng ngồi trên đùi hắn, sau đó tách ngón tay Phó Vọng Niên, điểm từng ngón chơi, tâm tư Phó Vọng Niên chợt động, chờ sau khi hai người nghỉ ngơi một đoạn thời gian, liền nói: "Tiểu Dao, chúng ta đi rừng hoa đào kia xem thử hoa đào thế nào?"

"Ừm, vậy đi thôi, cũng nghỉ đủ rồi." Thanh Dao nói xong liền nhảy khỏi đùi Phó Vọng Niên, sau đó nhẹ nhàng kéo tay áo Phó Vọng Niên.

Phó Vọng Niên cười cười, sau đó đứng lên, một bàn tay xách giỏ trên ghế đá lên, một bàn tay nắm lấy tay Thanh Dao kéo tay áo hắn, sau đó đi ra khỏi lương đình.

Chờ họ tìm thấy một chỗ đất bằng hoa đào nở rực rỡ, Phó Vọng Niên đặt giỏ xuống, Thanh Dao ngẩng đầu nhìn hoa đào ở đỉnh đầu, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Phó Vọng Niên lúc này vươn tay từ trong ngực lấy ra một cái hộp nhỏ, sau đó dịu giọng nói: "Tiểu Dao, trước đừng mở mắt ra."

Thanh Dao tuy là rất ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu, y cảm nhận được Phó Vọng Niên nâng tay y lên, ngón vô danh bên tay trái như là chạm đến xúc cảm lạnh băng, lại không biết là thứ gì.

Phó Vọng Niên sau khi đeo nhẫn cho Thanh Dao xong nói: "Được rồi, có thể mở mắt ra."

Thanh Dao chậm rãi mở mắt ra, sau đó cúi đầu nhìn ngón tay mình, hóa ra thứ lạnh băng vừa nãy kia lại là một chiếc nhẫn tinh xảo, y sửng sốt nhìn Phó Vọng Niên, nhất thời không biết nên nói gì.

"Tiểu Dao, chỗ kia của bọn ta, bọn ta đều sẽ vì người yêu dấu đeo chiếc nhẫn vào ngón vô danh, khóa chặt lấy người đó, đây là cặp nhẫn ta đặt làm, nguyện ý đeo vào cho ta không?" Phó Vọng Niên đưa chiếc còn lại trong tay đến trước mặt Thanh Dao.

Thanh Dao vội vàng gật đầu, nhẹ nhàng nhận lấy chiếc nhẫn đó, lại từ từ đeo vào ngón vô danh bên tay trái của Phó Vọng Niên, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn đó.

"Cảm ơn, phu quân." Thanh Dao có chút nghẹn ngào nói.

"Lúc này nên nói không phải câu này đi!" Phó Vọng Niên nói khẽ một tiếng.

Sắc mặt Thanh Dao đỏ bừng, hơi nhón mũi chân, sau đó đến bên tai hắn nhẹ nhàng nói ba chữ, Phó Vọng Niên liền cười thỏa mãn đầy mặt, sau đó cúi đầu trao đổi một nụ hôn sâu với Thanh Dao.

Độtnhiên một cơn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua, cánh hoa đầy khắp núi đồi từ ngọn cây nhẹ nhàng bay xuống, cánh hoa đẹp nữa, lại cũng không kinh động được hai người đang hôn sâu.