Vệ Sĩ Của Anh

Chương 38




Editor: May + Beta: Mia
Bởi vì đã hai ngày không ăn, nên cơ thể Thẩm Thu rất yếu.

Sau khi cô đi ra từ phòng của Triệu Cảnh Hàng, cô không thể đứng dậy được nên dì Lương bảo cô dựa vào mình, đưa cô trở về.

Sau khi trở lại phòng bệnh, dì Lương đã chuẩn bị bữa ăn cho cô. Thẩm Thu nói lời cảm ơn, rồi cúi đầu ăn cơm.

“Đêm giao thừa, thiếu gia có tới nhà tìm cô không?” Dì Lương ngồi một bên, trong lúc ăn, dì hỏi.

Lúc dì Lương ở trước mặt Triệu Cảnh Hàng chưa từng hỏi những câu này, không dám, cũng cảm thấy không thích đáng.

Nhưng thật ra trong lòng bà rất tò mò, vì ngày thường ở nhà có thể nói chuyện với Thẩm Thu, cho nên cái này sẽ không nhịn được mà hỏi.

Thẩm Thu hớp một ngụm cháo, khẽ nhẹ ừ một tiếng.

Sau khi xác nhận đột nhiên dì Lương có chút kích động: “Tôi cảm thấy hai người cô cậu có chuyện gì đó … Tôi chưa từng thấy cậu ấy như thế này bao giờ, hóa ra ấy thực sự rất thích cô.”

Thẩm Thu: “Anh ấy như thế được xem là đặc biệt?”

“Đương nhiên rồi.” Dì Lương nhỏ giọng nói, “Cô cho rằng người có tính tình như cậu ấy sẽ làm những chuyện lãng mạn như vậy sao, Thẩm Thu, tôi nghĩ thiếu gia rất thích cô, thật đó.”

Thẩm Thu im lặng một lúc, khẽ siết chặt chiếc thìa trong tay.

“Hơn nữa cậu ấy cũng đã đến thăm cô từ lâu rồi.”

Thẩm Thu ngờ vực: “Thăm con?”

“Đúng vậy, cậu ấy tỉnh sớm hơn cô, ngay khi tỉnh dậy liền muốn đến xem cô thế nào, khuyên cỡ nào cũng không nghe, cuối cùng chúng tôi phải đưa cậu ấy qua đây, thăm cô một chút, sau khi xác nhận rằng bác sĩ nói cô không có vấn đề gì lớn, mới trở về bên này.” Dì Lương nói, “Lúc đó cậu ấy rất khẩn trương...... Tôi đã ở nhà cậu ấy nhiều năm như vậy rồi, dù sao, lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu hiện đó của cậu ấy.”

Thẩm Thu nhìn bát cháo nóng hổi bốc hơi dày trước mặt, trái tim như bị ai đó nắm lấy, từng chút một, từ từ căng phồng.

Cô không dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng lại dễ dàng chấp nhận lòng tốt của người khác...... Từ nhỏ đến lớn, thứ gọi là “Tốt” này đối với cô quá ít, vì vậy khi ai đó thực sự quan tâm đến cô, cô không kiềm chế được.

Kỳ thực, cô vẫn không hiểu, tại sao Triệu Cảnh Hàng lại chọn đối tốt với cô, tại sao lại thích cô, và tại sao khi đối mặt với cái chết, anh lại chọn bảo vệ cô.

Cũng không hiểu, còn có bạn bè của Triệu Cảnh Hàng.

Ngày hôm sau, Doãn Hưng Trình đến bệnh viện, anh ta mang theo một đống đồ ăn ngon, rồi ngồi bên cạnh tự mình ăn, để Triệu Cảnh Hàng xem, thật là tệ.

Triệu Cảnh Hàng nghe thấy tiếng thưa thớt bên cạnh, bực mình nói: “Đồ khốn muốn ăn thì ra ngoài ăn, sao lại ăn ở đây.”

Doãn Hưng Trình: “À...... thấy thơm quá phải không? Thế mà tôi cũng không biết bây giờ cậu không thể ăn những thứ này, bằng không tôi cũng không mang theo làm gì. Nhưng không sao tôi ăn thay cậu một chút.”

Triệu Cảnh Hàng: “Cút.”

Hiếm khi Doãn Hưng Trình thấy Triệu Cảnh Hàng thảm hại như vậy, nhưng anh ta cũng không dám được nước lấn tới, vì thế sau khi ăn thêm vài miếng liền đặt đũa xuống, vừa lau miệng vừa ngồi xuống chiếc ghế sô pha bên giường.

“Khi nào thì có thể xuất viện?”

Triệu Cảnh Hàng tức giận nói: “Ngày mốt.”

“Ồ, còn vệ sĩ nhỏ của cậu thì sao?”

Triệu Cảnh Hàng: “Cô ấy không bị thương, hôm nay có thể ra viện.”

“À…… đúng rồi, tôi nghe nói, vào đêm giao thừa cậu đã đặc biệt đến tìm cô ấy.”

Triệu Cảnh Hàng liếc anh ta một cái: “Cậu nghe ai nói vậy.”

“Mọi người đều biết chuyện này, Triệu Tử Diệu kia truyền ra, nói cậu say mê sắc đẹp, suýt chút nữa là chết trên đường đi.”

Triệu Cảnh Hàng chế nhạo: “Say mê sắc đẹp? Cậu ta đang miêu tả bản thân mình sao?”

Doãn Hưng Trình cũng cười: “Tôi cũng biết cậu không phải loại người này, sao lại vì một người phụ nữ vào buổi tối mà chạy đến một nơi xa như thế để tìm người ta chứ. Vậy hôm đó rốt cuộc cậu đi làm gì?”

“Đi tìm cô ấy.”

“Phụt —— hả?”

Triệu Cảnh Hàng: “Sao thế, có vấn đề gì à?”

Giây trước người nói không say mê sắc đẹp là ai, tại sao lại thực sự đi tìm Thẩm Thu.

Doãn Hưng Trình bị tên này xoay ngược làm cho trở tay không kịp, “Không phải chứ, thật sao?”

Triệu Cảnh Hàng chê anh ta phiền: “Cái gì mà thật hay giả, không có việc gì thì cậu ra ngoài đi, tôi phải ngủ đây.”

Doãn Hưng Trình bị sốc, đâu chịu cứ thế mà đi.

Hơn nữa anh ta thực sự không thể nào liên kết được một Triệu Cảnh Hàng của “Đêm giao thừa lãng mạn tìm Thẩm Thu” và Triệu Cảnh Hàng mà anh ta quen biết là cùng một người, anh ta ngạc nhiên một hồi lâu, nói: “Chẳng phải rất mới mẻ sao, mới mẻ đến mức cùng chết với cô ấy? Cảnh Hàng, cậu đây là, có phải có chút thái quá không….”

Triệu Cảnh Hàng khẽ cau mày, thái quá sao?

Nghĩ lại thế này, có vẻ hơi thái quá.

Nhưng vào đêm giao thừa, quả thật anh đã lái xe trên đường lúc đầu óc anh nóng bừng, hơn nữa, cơn sốt này vẫn chưa dừng lại mãi cho đến khi anh nhìn thấy cô.

Về phần tai nạn xe, khi ở trong xe, anh thực sự không nghĩ nhiều đến vậy, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, đó là: Anh không muốn cô chết, và anh không bao giờ muốn cô chết.

——

Trên người Thẩm Thu không có vết thương nào, sau khi nằm ở bệnh viện hai ngày, hoàn toàn không có vấn đề gì nữa.

Cô xuất viện trước Triệu Cảnh Hàng, cô định quay lại nhà thuê, thu dọn đồ đạc, tối lại đến đón Triệu Cảnh Hàng xuất viện.

Sau khi đến đó, cô chỉ đơn giản là lấy một ít quần áo, vừa định mang hành lý ra ngoài, thì chuông cửa vang lên.

Lúc này, lại có người gõ cửa.

Thẩm Thu có chút khó hiểu, cũng không ngờ sau khi mở cửa, lại nhìn thấy Triệu Tu Diên.

Hôm nay anh ta không gửi tin nhắn nói cho cô biết rằng anh ta sẽ đến tìm cô, cũng không ở bên hồ tiểu khu, mà là trực tiếp tới cửa.

Thẩm Thu sửng sốt một chút, sau đó liếc mắt nhìn phía sau anh ta: “Không có chú Lý sao?”

“Chú ấy vẫn đang nghỉ phép.”

“Ồ...... Vào trong trước đi.” Thẩm Thu đặt hành lý xuống, nhường đường cho anh ta.

Đây là lần đầu tiên Triệu Tu Diên đến chỗ Thẩm Thu thuê, sau khi nhìn quanh một lượt thì ngồi xuống ghế sô pha.

“Thân thể em không sao chứ?”

Thẩm Thu gật đầu: “Không sao, hôm nay sao anh lại tới đây, không nghe anh nói với em gì hết.”

Triệu Tu Diên nhìn cô từ trên xuống dưới: “Ở bệnh viện anh không tiện qua thăm em, biết em xuất viện nên đi thẳng qua đây tìm em.”

“Ừm…… Bác sĩ nói em không sao.”

“Vậy thì tốt.” Triệu Tu Diên nói: “Vậy, đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Thẩm Thu biết, anh ta nhất định sẽ hỏi về chuyện đêm giao thừa.

Thế nhưng, đột nhiên có chút không biết phải nói thế nào.

“Tiểu Thu?”

“Hả?” Thẩm Thu tỉnh táo lại, “Ồ…… Là thế này, tối hôm đó anh ấy đến tìm em, đến địa chỉ của ba mẹ nuôi.”

Triệu Tu Diên nhíu mày, “Hôm đó cậu ta cố ý tới tìm em?”

Thẩm Thu liếc nhìn Triệu Tu Diên, tim lệch một nhịp, nhưng cô không phủ nhận: “Đúng.”

Triệu Tu Diên không nói gì, đôi mắt dừng lại trên người cô, kỳ thật là vô tình.

Anh ta biết rằng Triệu Cảnh Hằng thích Thẩm Thu, nhưng, anh ta không ngờ rằng tình yêu mà Triệu Cảnh Hàng dành cho cô lại vượt quá giới hạn mà anh ta nghĩ.

Đêm giao thừa không phải là một đêm bình thường, ngày đó, bọn họ đều ở nhà họ Triệu, ông nội sẽ không nghỉ ngơi, sẽ không có ai rời đi, cũng không có ai dám rời đi.

Nhưng đêm đó quả thực anh ta đã thấy Triệu Cảnh Hằng rời đi, vốn tưởng rằng, anh có chuyện gì quan trọng, nhưng hóa ra là đi gặp cô.

Đây không phải là Triệu Cảnh Hàng mà anh ta biết, anh ta biết anh, sẽ không vì người nào mà khốn khổ.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Thẩm Thu nhìn thấy ánh mắt của Triệu Tu Diên, trong lòng có chút bất an, tuy rằng miệng cô không nói, nhưng trong lòng cô biết, những chuyện đang rình rập sau lưng Triệu Cảnh Hàng, có thể sẽ xảy ra.

Triệu Tu Diên: “Cậu ta biết những gì?”

“Em không biết, bởi vì em đã đến nơi đó trước khi anh ấy đến, bọn em gặp nhau ở cổng tiểu khu. Sau đó, em trực tiếp dẫn anh ấy ra ngoài đi ăn.”

Triệu Tu Diên nhíu mày, “Hai người đã đi đâu?”

“Phố đi bộ, ăn một chút đồ ăn vặt.”

Triệu Tu Diên: “…”

Thẩm Thu: “Sau đó anh ấy chuẩn bị rời đi.”

“Vậy em về cùng cậu ta, là yêu cầu của cậu ta?”

Thẩm Thu lắc đầu: “Em yêu cầu.”

Triệu Tu Diên: “Tại sao?”

Thẩm Thu tay hơi nắm chặt bên hông: “Không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là nghĩ… Dù sao trong nhà cũng không có ai.”

Câu trả lời này có thể được hiểu theo một cách khác.

Thẩm Thu biết, điều mà Triệu Tu Diên có thể hiểu được có lẽ là “Cô muốn gần gũi hơn với Triệu Cảnh Hàng một chút, để có được điều gì đó tốt hơn, vì vậy mới đi theo anh.”

Nhưng cô tự biết rằng, đó không phải là những gì cô nghĩ vào đêm đó.

Lúc ấy cô muốn đi cùng Triệu Cảnh Hàng, không phải vì cô muốn theo dõi anh, cũng không phải vì muốn vun đắp mối quan hệ của anh với cô…

Cô chỉ đơn thuần là, muốn đi cùng anh.

Xúc động… muốn giữ lại hơi ấm cho bản thân.

“Biết rồi.” Triệu Tu Diên đứng dậy, xem chừng muốn rời đi, “Bây giờ em đến bệnh viện sao?

Trong lòng Thẩm Thu có điều gì đó muốn nói, về Triệu Cảnh Hàng, và về việc cô có nên tiếp tục nhiệm vụ này hay không, nhưng Triệu Tu Diên đến quá đột ngột, trong lúc nhất thời, cô có chút rối loạn, những lời nói kia cũng chưa nghĩ kỹ.

“Sao vậy?” Triệu Tu Diên thấy cô không trả lời, nên hỏi.

“Hả? Không…” Thẩm Thu nghĩ, có lẽ cô nên tự mình nghĩ cho rõ trước, “Không sao, bây giờ em sắp đi bệnh viện, tối nay anh ấy sẽ xuất viện, em đi đón anh ấy. “

Cô nói rất tự nhiên, thậm chí còn khiến người khác cảm thấy, cô đối với Triệu Cảnh Hằng rất quen thuộc, rất quan tâm.

Khi Triệu Tu Diên nghe thấy vậy lông mày bất giác cau lại, nhưng nó biến mất rất nhanh, anh ta biết đây là việc bây giờ cô nên làm: “Được rồi, đi đi, anh đi đây.”

“Ừ.”

Thẩm Thu tiễn Triệu Tu Diên ra cửa, khi Triệu Tu Diên bước ra ngoài, lại quay người lại.

“Tiểu Thu.”

“Sao vậy.”

Triệu Tu Diên: “Triệu Cảnh Hàng không phải là người đơn giản, cậu ấy cũng chưa bao giờ dành quá nhiều tình cảm với phụ nữ, điều này, em biết mà.”

Thẩm Thu hơi ngẩn người.

Triệu Tu Diên ánh mắt sâu xa, trên hành lang lúc xế chiều, nửa người dưới ánh nắng, nửa người tan vào bóng đen, anh ta nhìn cô thật kỹ.

Thẩm Thu nhướng mi, ánh mắt dần dần bình tĩnh lại: “Ừm.”

Triệu Tu Diên rời đi, Thẩm Thu đứng ở đó một lúc lâu, mới thu dọn hành lý chuẩn bị rời khỏi.

Thực ra hôm nay, cô đang nói dối anh ta.

Thẩm Thu nhớ lại, lần đầu tiên cô nói dối Triệu Tu Diên, là mấy năm trước có một lần cô lén chạy về trại trẻ mồ côi để nhìn mấy người Hạ Tri. Lúc trước anh ta đã nói với cô rằng, một khi đã đến bên cạnh anh ta, thì đừng bao giờ muốn quay lại, nhưng cô lại không thể buông bỏ.

Sau này bị anh ta phát hiện, anh ta đã rất nóng giận, cơn nóng giận đó không chỉ bởi vì cô đến cô nhi viện, mà còn bởi vì cô đã nói dối anh ta.

Lần đó anh ta rất tức giận, cũng rất lâu rồi anh ta không đến thành phố Lâm gặp cô, cho nên lần đó Thẩm Thu ghi nhớ rất sâu, về sau, cô rất hiếm khi nói dối anh ta nữa.

Tất nhiên, ngoại trừ chuyện của cô nhi viện ta, thì những cái khác không cần phải nói dối anh ta làm gì.

Anh ta tin tưởng tuyệt đối vào cô, thực ra cô cũng vậy.

Bởi vì từ lúc còn nhỏ, đường sống của họ gần như chung một con đường.

——

Trời dần dần tối, lúc Thẩm Thu đến bệnh viện, đã là sáu giờ rưỡi chiều.

Hôm nay bên ngoài phòng bệnh của Triệu Cảnh Hàng có rất nhiều người, đều là cấp dưới trong công ty. Lúc này, một đám bọn họ đứng ngoài cửa, cũng không biết đang chờ cái gì.

Thẩm Thu bước tới và hỏi Tiểu Trần, trợ lý quen thuộc nhất, “Nhiều người vậy, có chuyện gì sao?”

Tiểu Trần nói: “Hôm nay không phải xuất viện sao, mọi người tới đây để đón Triệu tổng đó.”

Xuất viện… Cần phải long trọng đến vậy à…

Thẩm Thu nói: “Vậy tại sao không vào, đứng bên ngoài làm gì?”

“Triệu tổng đang ngủ, dì Lương nói, khi nào dậy mới nói.”

Thẩm Thu liếc mắt nhìn thời gian, lẽ ra phải xuất viện sớm hơn nửa tiếng, cô còn tưởng rằng mình đến muộn nữa nhưng không ngờ người này còn đang ngủ.

“Phải đợi bao lâu?”

“Tôi cũng không biết nữa, Triệu tổng đã nói rồi, đừng quấy rầy anh ấy.”

Anh có thể ngủ thế này vào buổi chiều từ khi nào vậy?

Thẩm Thu không hiểu.

Trợ lý vỗ vỗ vai cô: “Này…… Cái đó, hay là cô vào trong gọi thử?”

Thẩm Thu nhìn mọi người đã đợi lâu, khẽ gật đầu: “Tôi thử xem.”

Trước ánh mắt mong đợi của mọi người, Thẩm Thu đẩy cửa, bước vào trong.

Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn, cái rèm vẫn kéo cạnh giường, Thẩm Thu bước nhẹ từng bước, đi tới sau bức rèm, nghiêng người vỗ nhẹ Triệu Cảnh Hàng.

“Cậu chủ, dậy đi… anh!”

Người đang nằm thoải mái đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, Thẩm Thu giật mình, nhìn thấy Triệu Cảnh Hàng đang từ từ mở mắt, vẻ mặt bất mãn.

“Anh không ngủ à.” Thẩm Thu thở phào nhẹ nhõm.

Triệu Cảnh Hàng: “Tới lúc mấy giờ?”

Thẩm Thu: “Không phải tôi phải về nhà thu dọn đồ đạc sao?”

Triệu Cảnh Hàng ngồi dậy: “Không biết sáu giờ tôi sẽ xuất viện sao, sao lề mề chậm chạp như vậy?”

“Người chậm chạp không phải là anh sao.” Thẩm Thu chỉ vào cửa, “Đám người bên ngoài đang chờ anh dậy.”.

“Tôi chậm chạp vì ai” Triệu Cảnh Hàng ngẩng đầu nhìn cô.

Thẩm Thu: “Chẳng lẽ là tại tôi?”

“Không phải vậy sao?” Triệu Cảnh Hàng trách mắng nói, “Tôi chờ em đến trời cũng tối rồi, lần sau có chút khái niệm thời gian một chút.”

Thẩm Thu: “…”

——

Mọi thứ đã được thu dọn xong, khi Triệu Cảnh Hàng dậy, họ rời bệnh viện.

Xe ra khỏi bệnh viện, trong lúc đi ngang qua tòa nhà kiểu Anh trong thành phố, Thẩm Thu nghe thấy tiếng chuông ở trung tâm của tòa nhà vang lên.

Vang lên một tiếng, tràn đầy hương vị cổ xưa.

Thẩm Thu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mê mẩn trong phút chốc.

“Em đang nhìn gì vậy?” Triệu Cảnh Hàng ngồi bên cạnh hỏi cô.

“Không có gì.”

Thẩm Thu quay đầu lại, Triệu Cảnh Hàng ở trong xe trên trán vẫn còn băng bó, có chút khó coi.

Thẩm Thu đột nhiên nghĩ rằng, trên mặt anh sẽ không có vết sẹo đâu nhỉ, nếu như thế thì, có vẻ hơi tiếc vì tác phẩm nghệ thuật bị phá hủy.

“Em lại nhìn gì vậy?” Triệu Cảnh Hàng thấy cô nhìn anh chằm chằm, mỉm cười.

Thẩm Thu lần này thành thật: “Nhìn mặt anh.”

“Ồ, nhìn ra được gì rồi.”

“Nhìn ra anh sinh ra đã tốt.” Thẩm Thu nói, “Số anh sống rất lâu.”

Trong đời Triệu Cảnh Hàng đã từng nghe rất nhiều lời khen, nhưng anh chưa bao giờ nghe những lời khen mà nghiêm túc, lại kỳ quặc như vậy.

“Em đang khen người?”

Thẩm Thu khó hiểu: “Không giống sao?”

Triệu Cảnh Hàng véo lấy mặt của cô: “Nghe thì có vẻ như vậy, nhưng được em nói ra, thì không giống.”

Thẩm Thu nắm lấy tay anh: “Sao lại không giống… ui da, anh đừng véo mặt tôi.”

Triệu Cảnh Hàng không để ý đến, tính đùa nghịch nổi lên, tay còn lại cũng véo luôn má bên kia.

“Buông ra.” Thẩm Thu trừng mắt nhìn anh, “Anh muốn làm gì......”

Triệu Cảnh Hàng thích thấy được cảm xúc của cô, lười nhác nói: “Khen thêm một câu.”

“Khen cái gì, buông ra——” Thẩm Thu tức giận đến mức túm lấy anh, kết quả vừa kéo xuống chút liền nghe thấy Triệu Cảnh Hàng nói: “Đừng làm loạn, tôi là bệnh nhân.”

Thẩm Thu:  “…”

Triệu Cảnh Hàng tâm trạng vui vẻ, cuối cùng thấy hai má cô bị anh làm cho đỏ ửng lên, anh mới buông tay ra: “Tôi cũng không dùng sức lắm, mặt em bị gì đây.”

Thẩm Thu không nói nên lời, quay đầu lại, không để ý tới anh.

Nhưng giây tiếp theo, đã bị người đàn ông bên cạnh kéo đầu của quay lại.

“Nói chuyện với em đấy, nhìn tôi này.”

Thẩm Thu: “…Nói.”

Triệu Cảnh Hàng nói: “Chuyện tai nạn xe, ba mẹ em đã biết chưa.”

Thẩm Thu chuyển hướng mắt, không nhìn anh: “Không biết, tôi cũng chưa nói.”

“Em không nói với họ thì họ đều không biết gì cả?”

“......”

“Mặc dù, tôi biết em có quan hệ không tốt với họ, nhưng em đã hôn mê hai ngày điện thoại em cũng không có động tĩnh gì, đêm giao thừa không về bọn họ cũng không quan tâm.” Triệu Cảnh Hàng cau mày, “Thẩm Thu, ba mẹ em kiểu gì vậy, sống chết của em thật chẳng có ai quan tâm. “

Thẩm Thu hơi sửng sốt, cô biết, lúc này, cô phải trả lời, phải bịa ra lý do.

Nhưng, cô nhìn sang bên cạnh để thấy ánh mắt lo lắng của Triệu Cảnh Hàng, đột nhiên phát hiện cô không nói ra được.

Cô vậy mà, không muốn nói dối.

“Được, biết rồi.” Triệu Cảnh Hàng đột nhiên nói.

Thẩm Thu vừa mở miệng, vừa định hỏi anh đã biết chuyện gì, thì thấy Triệu Cảnh Hàng lại đưa tay ra, bóp mặt cô, nhưng, lần này thật sự rất nhẹ, anh nói: “Người khác không quan tâm thì không quan tâm, sau này tôi quản em.”

Thẩm Thu sửng sốt một chút: “Quản cái gì….”

Triệu Cảnh Hàng ngả người ra sau, uể oải nói: “Quản chuyện sống chết của em.”

Tòa nhà sang trọng bên ngoài cửa sổ dần vắng bóng, thay vào đó là những cây ngô đồng cao trống trải đứng sừng sững hai bên.

Trên xe có tiếng nhạc rất nhẹ, tiếng nhạc trong sáng, êm ái nhẹ nhàng, cứ trôi theo cùng thời gian.

Trái tim của Thẩm Thu chua chát, rất thiếu thốn, cũng rất sắc bén.

Ai cũng biết, Triệu Cảnh Hàng không có trái tim, rất tàn nhẫn, khiến người ta run sợ.

Cô tự biết điều đó.

Nhưng, cô cảm thấy khoảnh khắc này là thật, nói cách khác, cô nguyện ý tin rằng khoảnh khắc này là thật.

Cũng giống như ở trong thung lũng, khi mạng sống cùng một con đường, anh muốn bảo vệ cô là thật, cô muốn cứu anh, cũng là thật.

——

Sau khi trở về nhà, Thẩm Thu đỡ Triệu Cảnh Hàng ra khỏi xe.

Tài xế đậu xe xong liền rời đi, trong nhà, chỉ có hai người bọn họ.

“Dì Lương đâu?”

Triệu Cảnh Hàng: “Về nhà rồi, ngày mai qua.”

Thẩm Thu: “Nhưng hôm nay dì vẫn ở bệnh viện.”

“Dì Lương năm nay đã đón Tết ở nhà con trai út, con trai út của dì đang ở thành phố này, vì ở gần, nên dì đã từ nhà chạy qua đây.” Triệu Cảnh Hàng nói, “Dì nói sẽ đến về nhà vào ngày mai.”

Thẩm Thu: “Vậy đêm nay thì sao, một mình tôi không thể chăm sóc anh được.”

Triệu Cảnh Hàng: “Tăng lương cho em, hơn mức quy định.”

Thẩm Thu sửng sốt một chút, không khỏi bật cười: “Tôi không nói cái này.”

“Em là người mê tiền, không phải vì cái này vậy thì vì cái gì?”

Thẩm Thu liếc anh một cái: “Bữa tối anh còn chưa ăn, tôi nấu ăn không ngon.”

“Mua ngoài.”

“Anh như thế này, ăn đồ ăn mua ngoài không tốt đâu.”

Triệu Cảnh Hàng: “Vậy làm sao, dù sao, ăn không chết là được.”

“Cũng không đến mức đó......”

Thẩm Thu đỡ Triệu Cảnh Hàng lên lầu, cả người Triệu Cảnh Hàng đang dựa vào cô.

Cũng may là cô có sức, nếu không, cô đã không thể di chuyển với một người nặng như vậy.

Khi đến phòng anh, Thẩm Thu lại đỡ anh nằm xuống.

“Em đi đâu.”

Thẩm Thu vừa đứng dậy vừa động đậy một chút, thì nghe thấy Triệu Cảnh Hàng hỏi.

Thẩm Thu: “Tôi làm cho anh một chút đồ nóng.”

Triệu Cảnh Hàng: “Vẫn chưa đói, ngồi đi.”

Thẩm Thu liếc mắt nhìn cách đó không xa, muốn đi lấy một cái ghế, nhưng mà Triệu Cảnh Hàng biết cô định làm gì, liền kéo lấy tay cô, ngồi cạnh bên giường.

“Cứ ngồi thế này, cũng chẳng phải em chưa từng ngồi trên giường tôi.”

Thẩm Thu khịt mũi: “Ý anh là, lần đó tôi đến gọi anh dậy, sau đó anh đè tôi xuống giường suýt chết ngạt.”

Triệu Cảnh Hàng sắc mặt hơi thay đổi.

“Cậu chủ, cái tính khí của anh lúc dậy rất tệ đó.” Thẩm Thu nói.

Triệu Cảnh Hàng cảm thấy được có chút xấu hổ: “Vậy mà em còn mạnh bạo đụng chạm.”

“Nhưng tôi không làm cứng rắn, sẽ bị ba anh sa thải mất.”

Triệu Cảnh Hàng: “Ít nhắc đến ông ta.”

Thẩm Thu khịt mũi, “Vậy, bây giờ định làm gì? Anh có gì cần tôi làm không?”

Triệu Cảnh Hàng chẳng có việc gì cả, chỉ là anh không muốn cô rời khỏi.

“Giúp tôi mở máy chiếu, chiếu một bộ phim.”

Thẩm Thu biết anh nằm buồn chán, gật đầu.

Mở một bộ phim hay ngẫu nhiên, cô ấy quay lại, nói, “Vậy tôi về phòng trước.”

“Khoan đã.”

“Sao vậy.”

“...... Bổ một ít trái cây.”

Thẩm Thu rất kiên nhẫn: “Được, tôi xuống lầu lấy cho anh.”

Thẩm Thu làm rất nhanh, bổ trái cây cũng phải mất một lúc.

Triệu Cảnh Hàng thấy cô đặt trái cây cạnh giường anh xong lại muốn đi, vừa bực vừa buồn cười, nói: “Thẩm Thu, bộ phòng em có vàng hay gì mà phải quay về canh giữ à.”

Thẩm Thu: “Không có.”

“Vậy thì ngồi đi, cách trông bệnh nhân như thế nào, có cần tôi dạy em không.”

“......”

Thẩm Thu biết rằng Triệu Cảnh Hàng làm điều đó là cố ý, cũng biết, mưu đồ của anh.

Cô lẽ ra phải ở lại, bất kể là vì nguyên nhân gì...... nhưng cô chỉ muốn rời đi.

Dường như chỉ cần tránh xa anh một chút, thì mới không lúc nào cũng nghĩ đến đêm giao thừa hôm ấy.

“Xem phim xong rồi hẵng đi.” Triệu Cảnh Hàng nắm tay cô, kéo cô sang bên cạnh.

Anh nhường chỗ cho cô, Thẩm Thu đành phải ngồi bên giường, tựa vào đầu giường, nhìn màn hình phía trước.

Lúc này, nhân vật chính cũng vừa mới xuất hiện.

“Ăn trái cây đi.”

Triệu Cảnh Hàng cũng không chăm chú  xem phim, ngược lại cầm máy tính bảng trong tay, anh ở bệnh viện nhiều ngày như vậy, rất nhiều việc cũng chất thành đống.

Thẩm Thu nhìn anh: “Không phải xem phim sao? Anh còn giải quyết công việc?”

“Một lát nữa là xong, em xem trước đi.”

Thẩm Thu ừ một tiếng, ánh mắt lướt qua, vô tình nhìn thấy tập tin trên màn hình máy tính bảng hai chữ “Thành Nam”.

Cô mím môi, đưa mắt đi chỗ khác, lấy trái cây rồi bắt đầu ăn.

“Trái cây có vẻ không ngọt lắm.” Sau khi ăn được một lúc, cô nói.

Triệu Cảnh Hàng ừ một tiếng: “Của năm trước.”

“......”

Triệu Cảnh Hàng: “Bị hư sao?”

Thẩm Thu quay đầu nhìn anh: “Anh muốn tôi thử độc cho anh, cho nên mới để tôi ăn trước đúng không.”

Triệu Cảnh Hàng cau mày: “Em thấy tôi là người như vậy sao.”

“......Nhìn anh như thế thì có vấn đề gì?”

Triệu Cảnh Hàng ném đại máy tính bảng sang một bên: “Thẩm Thu, em bị ngứa đòn đúng không?”

Thẩm Thu nhịn không được nhếch môi dưới, “Tôi biết đại thiếu gia anh có thể đánh tôi, nhưng bộ dạng anh bây giờ, dám chắc không đánh lại tôi rồi.”

“Sao tôi cảm thấy em bây giờ lại ngang ngược như vậy.”

Nụ cười của Thẩm Thu biến mắt, cô ghim nĩa vào miếng táo đưa lên miệng anh: “Xin lỗi, mời anh ăn.”

Triệu Cảnh Hằng hừ lạnh một tiếng, ngả người ra sau như một ông cụ, há miệng.

Thẩm Thu “Ngoan nào” đưa vào miệng, “Thế nào.”

Triệu Cảnh Hàng khẽ cau mày: “Không ngọt.”

“Tôi vừa nói không ngọt.” Thẩm Thu lại hỏi, “Còn cảm giác gì nữa không?

Triệu Cảnh Hàng: “Cảm giác gì?”

Thẩm Thu đặt đĩa trái cây và nĩa sang một bên, chân cũng khẽ nhích xuống giường: “Quả vừa rồi bị thối anh ăn không thấy gì sao ——”

Nói xong, chân kia cũng nhanh chóng bước theo, người sắp bị trượt xuống giường.

Triệu Cảnh Hằng mắt sắc bén, lập tức nắm lấy cánh tay cô, cố gắng dùng sức, kéo cả người cô lại.

“Em quay lại cho tôi!”

“Tôi không cố ý đâu, tôi mới nhìn thấy thôi.” Thẩm Thu chạy trốn không thành, muốn ngọ nguậy, nhưng lại sợ chạm trúng nơi nào bị thương trên người Triệu Cảnh Hàng, cho nên không dám động đậy.

Triệu Cảnh Hàng một tay khóa người cô vào lòng: “Lúc em ăn trước đó tôi đã thấy rồi, giả vờ cái gì?”

“Vừa nãy tôi......  Tôi không nhìn thấy nó.” Thẩm Thu quay đầu lại, “Thật đó”

Phim vẫn đang chiếu, bây giờ là lần thứ ba nam chính và nữ chính gặp nhau, ngay chỗ đường rẽ, mắt họ gần như dán vào nhau.

Âm nhạc ám muội bầu không khí ám muội, mọi thứ dường như đã chạm đến tâm can.

Triệu Cảnh Hàng khẽ quay đầu lại nhìn người trong tay, trong chốc lát, đột nhiên như có gì muốn chạy ra khỏi lồng ngực, bỗng nóng lên trong phút chốc.

“Ồ, vậy sao.”

Thẩm Thu nghiêm túc muốn gật đầu nói đồng ý, nhưng vừa thấy ánh mắt ý cười đùa của anh, thì không khí thay đổi hoàn toàn.

Thời gian như lặng đi, như bị cái mùi ngọt ngào không tên nào đè nén đọng lại trong không khí, không cách nào thoát ra.

Thẩm Thu bất giác nín thở, cô thấy mặt Triệu Cảnh Hàng ngày càng gần, không thấy anh nhúc nhích, nhưng, cô chỉ cảm thấy gần hơn một chút.

Hơi thở, mùi hương, tất cả đều gần.

“Anh......”

Triệu Cảnh Hàng: “Bây giờ em biết, em cho tôi ăn cái gì tôi ăn cái đó, đúng không?”

Thẩm Thu sửng sốt một chút, tim đập liên hồi, trong nháy mắt như bị vị ngọt đó nhen nhóm, chính là cổ họng và lưỡi đều khô khốc lạ thường.

“...... Không phải.”

Triệu Cảnh Hàng nhìn cô chằm chằm, tay cũng không buông ra, mà mặt cũng lại rất gần.

Từng chút một, như thể bị mê hoặc, anh tiến lại gần môi cô hơn.

“A——”

Nhưng vào lúc họ sắp chạm vào nhau, Triệu Cảnh Hàng đột nhiên rên rỉ cúi người.

Lúc anh buông lỏng, Thẩm Thu lập tức kéo tay lại, đứng dậy, rời khỏi giường.

Thẩm Thu: “Tôi đi cắt cho anh một đĩa trái cây mới.”

Triệu Cảnh Hàng bị khuỷu tay cô đánh cho ngây người: “Này, em đứng lại cho tôi!”

Thẩm Thu còn lâu mới nghe, lập tức đi ra khỏi phòng của anh.

Cô đóng cửa một cái rầm, Thẩm Thu đứng ở cửa, thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghĩ lại mới nhận ra cái đánh vừa này có phải quá mạnh không, cũng nhận ra...... tai của cô cũng đã đỏ hết lên.