Vì Sao Duy Nhất Trên Bầu Trời

Chương 14




Giản Duy vội ngồi xổm xuống, ý bảo nó nhảy vào lòng mình. Nhưng con mèo nhỏ nhìn chằm chằm cô một lát, lại chần chừ lui về phía sau. Nó đi lòng vòng trên đất, con mắt đảo đi đảo lại, một lát sau, giống như cuối cùng cũng phát hiện được mục tiêu, chạy thẳng về phía Chu Bội Bội.

Mọi người bị động tĩnh này hấp dẫn, ngơ ngác nhìn nó, Chu Bội Bội cũng kinh ngạc cúi đầu. Con mèo nhỏ kêu “Meo meo”, đầu cọ nhẹ vào chân của chị ta.

Chu Bội Bội nhìn một lúc lâu, cuối cùng hơi ngồi xổm người xuống, Bạch Lộ gọi: “Bội Bội!”

Nhưng đã không kịp, Chu Bội Bội do do dự dự vươn tay ra, sờ đầu nó. Tròn Ung Ủng lập tức ngửa đầu, cái lưỡi hồng vươn ra, liếm qua lòng bàn tay cô ta.

Nhột quá.

Chu Bội Bội sững sờ ba giây, khóe môi cong lên, khẽ cười.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, bị biến cố này làm cho mơ hồ. Giản Duy lại phản ứng mạnh mẽ: Tròn Ung Ủng đây là… Coi Chu Bội Bội là mình?!

Cô nhìn mình qua kính phản quang trên tường, nhìn đến khuôn mặt bản thân bị khẩu trang che khuất, dáng vẻ đến quỷ còn không nhận ra, Giản Duy cảm thấy mình đã hiểu rõ chân tướng…

Rốt cuộc cũng giải quyết tốt đẹp mọi chuyện, Chu Bội Bội đồng ý dùng Tròn Ung Ủng, Lại Hiểu Sương tìm được đường sống trong chỗ chết, ôm con mèo nhỏ hôn rồi lại hít: “Đúng là con gái ngoan của dì, buổi tối cho con ăn đồ hộp, ăn cá ngừ ca-li đóng hộp!”

Nhân viên trong đoàn phim trêu chọc Tròn Ung Ủng xong, đều cảm thấy rất hứng thú với Giản Duy, nhất là khi cô cứ đeo khẩu trang mãi. Giản Duy sử dụng trăm lý do “dị ứng”, mọi người cũng không truy cứu nữa, nhưng còn chọc ghẹo: “Chờ cô khỏi dị ứng, nhất định phải cho chúng tôi nhìn thấy diện mạo. Mọi người đều rất hiếu kỳ, cô chủ nổi tiếng rốt cuộc trông như thế nào.”

Đừng hiếu kỳ, dị ứng này không tốt lên đâu.

Giản Duy sớm đã dự liệu, diện mạo của bản thân, chạy đến đoàn phim Chu Bội Bội đang làm việc, sự thách thức gặp phải không ít. Nếu như không vì Giang Ngật, thì dù Lại Hiểu Sương có ôm đùi cầu xin cô, cô cũng sẽ không nhận làm việc này.

Nhưng mà, khi Giản Duy đã đánh cược tất cả động lực, Giang Ngật lại thủy chung không thấy bóng dáng.

Lại Hiểu Sương nói cho cô biết, sáu giờ sáng Giang Ngật đã đến trường quay hóa trang và chụp ảnh tạo hình, đạo diễn còn tự mình đi theo. Đáng tiếc khi đó cô ấy đang lái xe qua ba con phố mua bữa sáng cho Chu Bội Bội, vô duyên với hiện trường vây xem.

Còn Giản Duy, bởi vì lo lắng gửi vận chuyển không an toàn, một tuần trước đã nhờ lái xe quay về chỗ của chị họ ở Bắc Kinh chở Tròn Ung Ủng đến, cô ở khách sạn chờ bọn họ đem mèo đưa tới, mới dẫn nó đến đoàn phim.

“Không biết giờ anh ấy đi đâu, có khi về khách sạn nghỉ ngơi rồi.” Lại Hiểu Sương nói: “Nhưng chiều nay anh ấy có cảnh, ăn xong cơm trưa, nhất định sẽ tới.”

Vì điều này, Giản Duy tiếp tục kiên trì ở lại hiện trường. Rất nhanh, công tác chuẩn bị cũng hoàn tất, đoàn phim bắt đầu nhiệm vụ quay phim hôm nay. Cảnh này diễn ra ở lầu một, Giản Duy sợ Tròn Ung Ủng phát ra tiếng ảnh hưởng quay phim, mang theo lồng mèo trốn lên lầu trên.

Nơi này vắng tanh không một bóng người, cô nhìn thấy cái ghế bên cửa sổ, một tiếng trước Chu Bội Bội ngồi ở đó. Giản Duy đi tới ngồi xuống, chống cằm ngó ra ngoài cửa sổ, thật lâu sau khẽ thở dài.

Mặc dù Lại Hiểu Sương đã sớm nói với cô, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến vẫn là nằm ngoài dự đoán của bản thân. Không nghĩ tới Chu Bội Bội trước ống kính hoạt bát đáng yêu, nhưng sau ống kính tính nết lại khó diễn tả bằng lời như vậy, nói sửa kịch bản là phải sửa kịch bản, một chút cũng không quan tâm có mang phiền toái cho người khác không.

Giản Duy cảm thấy, Lại Hiểu Sương cứ tiếp tục làm việc bên cạnh cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ không chịu nổi hành hạ, đem tức giận phát tiết lên mình…

Nghĩ vậy, cô tháo khẩu trang, mở lồng mèo, thả Tròn Ung Ủng ra. Em mèo cưng được cô bế lên, thân thể nhẹ bẫng, khuôn mặt nhỏ nhắn đối diện với Giản Duy, cô hầm hừ: “Cái đồ vô lương tâm, nhìn rõ chưa, mẹ mới là mẹ con! Tùy tiện chạy về phía người lạ, con có mắt không hả?!”

“Meo” con mèo nhỏ chớp chớp đôi mắt xanh, kêu lên hết sức vô tội.

Giản Duy không vì sắc đẹp mà động lòng, tiếp tục trừng nó. Chỉ có điều rất nhanh, cô không kiên trì được – – Tròn Ung Ủng người cũng như tên, là một em mèo mập nặng mười ký, cử động lâu vẫn rất mệt mỏi.

Mới vừa đặt nó lên đùi, chuẩn bị cho nó vào lồng, Tròn Ung Ủng đã nhảy xuống. Giản Duy sợ hết hồn: “Tròn Ung Ủng, đứng lại! Lại chạy, mẹ đánh gãy chân con đó!”

Suốt dọc đường Giản Duy không ngừng hô lên tuyên ngôn tàn bạo dành cho mèo, đuổi theo Tròn Ung Ủng đến cuối hành lang. Trước mặt là một gian phòng, làm thành văn phòng làm việc, cửa khép hờ, có hơi lạnh từ bên trong thổi ra. Tròn Ung Ủng chạy vèo một cái, chui vàotrong.

Cái đồ mập nhà con cũng linh hoạt ha!

Giản Duy có lẽ đoán ra, bên ngoài mặc dù có điều hòa, nhưng không gian quá lớn, nhiệt độ chậm chạp mãi không hạ xuống, chắc là Tròn Ung Ủng cảm thấy nóng lên. Cô đẩy cửa ra, định bắt nó mang ra ngoài, tầm mắt thoáng nhìn sang phía bên cạnh, lại dừng lại.

Trên chiếc biển bằng kim loại, viết năm chữ “Luật sư Cố Trình Viễn”.

Cố Trình Viễn, đây là tên vai diễn của Giang Ngật trong phim.

Cô quay đầu lại, thấy một người.

Một người mà hôm nay cô nghĩ tới vô số lần.

Giang Ngật ngồi trên chiếc ghế làm bằng da thật sau bàn làm việc, chân dài vắt chéo lên bàn, đầu khẽ ngửa ra sau, đang nhắm mắt ngủ say