Vinh Hoa Phú Quý

Chương 19: Ngoại chương 1: Thái Thái




Làm nữ nhân không dễ, làm chủ mẫu chân chính của một thế gia lại càng không dễ. Nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là bình thường. Ta tuy rằng cùng trượng phu tương kính như tân nhưng lại không được sủng ái.

Ta luôn cố gắng tranh đấu, cam đoan hai con trai ta sinh ra, bình an lớn lên. Hơn nữa cam đoan trong các đứa con của lão gia cũng chỉ có hai anh em bọn họ bình an trưởng thành. Ta dùng hết toàn lực ở bảo hộ con ta.

Đến thời điểm tìm hôn sự cho đứa con cả, ta xem trúng nha đầu nhà Lâm gia. Tuy rằng nàng chỉ mới có mười ba tuổi, nhưng ta sẽ không nhìn lầm người. Trong mắt nàng thần thái sáng láng, khuôn mặt sung sướng không màng danh lợi, là loại người sẽ sống sót tốt.

Nàng hiểu được quản lý cuộc sống, hiểu được cách hưởng thụ bản thân, thích hợp làm chủ mẫu trong gia đình như của chúng ta. Dù sau này không được trượng phu sủng ái, nàng cũng sẽ không hối hận, cũng có thể lo liệu tốt gia vụ, giáo dục tốt đứa con, vì trượng phu quán xuyến tốt hậu viện, làm cho hắn ở nhà không hề buồn phiền.

Chỉ thấy mặt một lần, ta liền chấm ngay nàng. Trở lại trong phủ, ta nói với lão gia. Lão gia lại bảo cô nương kia tuổi còn quá nhỏ, hơn nữa xem ra Lâm gia là muốn đưa nàng tiến cung.

Ta chỉ đành phải từ bỏ, đi tìm kiếm mục tiêu khác, tuyển Nghiêm thị đang thanh danh vang dội.

Tới rồi khi làm mai cho Tằng nhi, Lâm gia cùng Phạm gia ta bởi vì nguyên nhân triều đình mà phải liên hợp với nhau. Ta thừa cơ lại nhắc tới hôn sự, lần này Lâm gia đáp ứng. Tằng nhi của ta so với ca ca hắn có phúc khí hơn.

Sau này sự thật chứng minh ta quả nhiên không có nhìn lầm người. Đứa con dâu thứ hai này, mặc kệ đi tới nơi nào, đều làm cho người bên cạnh tâm tình khoái trá, đối đãi ta cũng thật sự hiếu thuận. Nhìn nàng có cuộc sống tinh thần như vậy, bản thân ta cũng cảm thấy trẻ ra vài tuổi.

Nàng mang thai, liền cho thị nữ mỹ mạo bên người đi hầu hạ Tằng nhi, một chút cũng không hề miễn cưỡng.

Nàng mới sinh đứa nhỏ, Tằng nhi đã nghĩ nạp Tuyết Nhu, nàng cũng một ngụm đáp ứng ngay. Vẻ mặt đều sung sướng như đứa con ta, mà không phải vội vàng tranh giành tình nhân hoặc là đầy bụng ủy khuất.

Tằng nhi phạm vào hồ đồ, nàng cũng không tranh chấp cãi vã ầm ĩ, ngược lại tinh tế dẫn đường hắn, khuyên giải an ủi hắn, làm cho con ta không bởi vì một pháo hoa nữ tử mà đại té ngã.

Tuyết Nhu làm ra bẩn sự như vậy, ấn theo ý tứ của ta nên đánh chết cho xong việc, nhưng lão gia lại để lại mệnh của nàng. Nàng ấy vừa biết chuyện, lập tức tìm được lý do đuổi Tuyết Nhu đi, còn làm cho người ta tìm không ra sai sót.

Con ta ở bên cạnh nàng chậm rãi trưởng thành, biết gánh vác trách nhiệm, thực làm cho ta vui mừng. Nếu như Nghiêm thị có một nửa của nàng thì tốt biết mấy……

Nghiêm thị cảm thấy ta bất công, kỳ thật ta thật sự bất công. Thật không phải bởi vì ta cưng ấu tử, mà là ta thực thích con dâu này, xem nàng như con gái ta.

Bởi vì nàng thông minh, hiểu biết rộng, cũng không hề biết giả bộ. Nàng tại dạng cuộc sống gian nan phức tạp vẫn sống khoái trá như cũ, luôn tràn ngập sức sống. Nàng khiến cho con ta cùng cháu ta đi theo nàng cùng nhau cảm thấy khoái trá, làm cho gia đình càng giống một gia đình. Làm mẹ luôn hy vọng đứa con mình sống hạnh phúc, ta sao có thể không thích nàng chứ.