Vịt Nhỏ Xấu Xí, Em Đừng Hòng Thoát Khỏi Ta

Chương 26: Hàn Liên Chi




Tại sân bay, chuyến đi trong bí mật và gấp gút đưa Tú Anh sang Mỹ để tiến hành phẩu thuật. Hàn Thế Bảo bước vào bên trong nhìn Tú Anh qua lớp kính, các nhân viên y tế phải cách ly Tú Anh tiếp xúc với môi trường bên ngoài, vì vết thương sẽ trở nặng hơn.

- Cậu hãy ở lại Mỹ chăm sóc cho cậu ấy, dù sao thì Tú Anh chỉ có một mình cậu là người thân duy nhất. - Hàn Thế Bảo nói.

- Hàn tổng, tôi đưa Tú Anh sang Mỹ nhanh chóng sắp xếp mọi thứ sẽ trở về. Hàn phu nhân đã quay lại, tôi e một mình anh không phải đối thủ của bà ấy. - Tuấn Anh tuy ở bệnh viện lo cho Tú Anh nhưng luôn nắm mọi thông tin từ The Win.

- Hàn phu nhân. - Thiên Bảo nhếch miệng. - Bà ấy dù sao cũng là mẹ tôi mà, tôi không tin bà ta vô tình đến mức huỷ hoại tôi một lần nữa.

- Không thể nói trước được điều gì. Hàn tổng, năm đó bà ta chỉ vì chuyện đó mà đẩy anh vào cô nhị viện, sau đó lại muốn đẩy Win vào đường chết… bà ta thật sự không phải có thể dùng tình cảm mà suy nghĩ. - Tuấn Anh đáp.

- Theo cậu, lần này bà ta về nước với mục đích gì? - Hàn Thế Bảo hỏi.

- Tôi chưa thể chắc chắn được việc gì, nhưng Hàn phu nhân là một người nguy hiểm… - Tuấn Anh khẽ ấp úng. - Hàn Liên Chi lần này cũng theo Hàn phu nhân về nước, Hàn tổng… anh đã gặp cô ấy rồi chứ.

Hàn Thế Bảo nghe nhắc đến cái tên Liên Chi liền từ khoé môi nhếch lên lại lạnh băng, trên gương mặt đầy nét ưu tư mà gật đầu.

- Liên Chi, cô ấy… ngày càng trở nên xinh đẹp và tự tin hơn ngày xưa rất nhiều… không còn là cô bé nhút nhát ngày xưa. - Hàn Thế Bảo nói.

- Hàn tổng,.... - Tuấn Anh đôi chút lo lắng.

- Tôi hiểu cậu muốn nói điều gì. - Hàn Thế Bảo cắt lời Tuấn Anh. - Quá khứ kia… tôi đã chôn giấu nó rất kĩ.

Tiếng loa thông báo máy báy sắp cất cánh, Tuấn Anh chào Hàn Thế Bảo mà bước đi trong lòng đầy sự lo lắng.

- Hàn tổng, Hàn Liên Chi là người của Hàn phu nhân, xin anh đừng để tình cảm lấn át lí trí. - Tuấn Anh quay lại nói với Hàn Thế Bào sau đó nhanh chóng bước chân vào bên trong đường ra sân bay.

Hàn Thế Bảo hiểu những gì mà Tuấn Anh đang lo lắng, nhớ lại chuyện của mười năm trước trong lòng có chút bi ai.

*************

Hàn Liên Chi: ( 25t) con gái nuôi của Hàn phu nhân, vô cùng xinh đẹp, là một con người có trí hướng lớn, luôn cố gắng phấn đấu để trở thành người giỏi nhất. Là mốt tình đầu của Hàn Thế Bảo.

****************

Hàn Thế Bảo quay lại cao ốc The Win, việc có người đặt giá cao mua lại Thiên Ân khiến Hàn Thế Bảo trong lòng vô cùng thắc mắc. Sau khi liên lạc với ngân hàng Thuỵ Sĩ liền phát hiện tài khoản của Hàn phu nhân đã được rút ra một số tiền lớn. Hàn Thế Bảo lại vô cùng tức giận, thì ra bà ta đứng phía sau việc của công ty Thiên Ân. Hàn Thế Bảo gọi Kelly vào bên trong phòng làm việc.

- Kel, thông báo cho mọi người tập họp cuộc họp khẩn cấp. Trong vòng 15p tôi muốn tất cả có mặt tại phòng họp.

- Vâng, thưa tồng giám. - Kelly khẽ đáp, nhìn vào đôi mắt đầy sự tức giận của Hàn Thế Bảo mà thắc mắc… nhưng không dám hỏi.

Hàn Thế Bảo đi phía trước, Kelly theo phía sau tiến vào phòng họp thì bỗng nhiên Hàn Thế Bảo ngừng lại, Kelly cũng vội dừng chân mà nhìn về phía trước mặt Hàn Thế Bảo, là cô gái hôm qua đi theo mẹ của anh ta.

- Thế Bảo, đã lâu không gặp. - Hàn Liên Chi mỉm cười nói, nụ cười của cô như mang mùa xuân đến làm nao lòng người đối diện.

- Liên Chi, em đến đây làm gì? - Hàn Thế Bảo bất ngờ hỏi.

- Mẹ bảo em thay mặt bà đến dự cuộc họp khẩn này. - Liên Chi vẫn giữ nụ cười kia.

Hàn Thế Bảo quay qua nhìn Kelly, Kelly liền đáp:” Hàn tổng, tôi… tôi không có thông báo với Hàn phu nhân.”

- Anh không hoan nghênh em sao, hay là vì em không xứng đáng để thay mặt mẹ đến đây. - Hàn Liên Chỉ ngây mặt hỏi. - Nếu anh nói em không được vào, em sẽ không vào.

Hàn Thế Bảo im lặng đôi chút nhìn Hàn Liên Chi, sau đó khẽ nói:” Có lẽ mọi người đang đợi chúng ta.”

Hàn Thế Bảo bước vào, Hàn Liên Chi nhìn theo bóng lưng của anh… từ ánh mắt ngây thơ khi nãy liền nhoẻn miệng cười… Kelly nhìn Hàn Liên Chi nhanh chóng thay đổi như vậy liền có chút lo lắng… có vẻ Hàn Thế Bảo không thể từ chối lời nói của cô gái này.

Cuộc họp diễn ra khá căng thẳng giữa tranh luận của Hàn Thế Bảo và Liên Chi. Hàn Thế Bảo muốn dùng mọi cách mà mua lại Thiên Ân, trong khi đó Liên Chi lại dùng những quan điểm mà bát bỏ điều đó.

- Hàn tổng giám đốc, nếu đã có hai ý kiến trái nhau như vậy… chúng ta có nên bỏ phiếu kín hay không?- Liên Chi nói. - Mọi người có đồng ý với ý kiến của tôi không?

Mọi người ra vẻ đồng ý với cách Liên Chi đưa ra…

- Tôi là tổng giám đốc của The Win, tôi tất nhiên hiểu rõ The Win cần gì là tốt nhất. Chẳng lẽ các vị không tin tưởng vào tổng giám đốc sao? - Thế Bảo nói.

- Hàn tổng, anh nói vậy không đúng rồi… anh là tổng giám vì anh có cổ phần cao nhất ở The Win… nhưng nếu cổ phần của mọi người tại nơi này họp lại thì cao hơn anh… vì vậy mới có cuộc họp cổ đông này. Khoan nói tới vấn đề tin tưởng, chúng ta hãy nghĩ tới sự công bằng trước.

- Hàn tiểu thư đây nói đúng, chúng tôi đồng ý với ý kiến bỏ phiếu kín. - Một cổ đông lên tiếng.

Kelly nhìn Hàn Thế Bảo ngồi im, đôi mắt nhắm lại đợi kết quả bỏ phiếu với nét mặt vô cùng căng thẳng. Còn cô gái Hàn Liên Chi kia lại với nét mặt vô cùng tự tin và luôn nở một nụ cười giả tạo.

- Kết quả kiểm tra phiếu là. 3 thuận/ 7 chóng. Nghĩa là The Win sẽ không mua lại Thiên Ân. - Một cổ đông kiềm phiếu nói.

Hàn Thế Bảo vẫn không mở mắt ra, các cổ đông cũng lần lượt ra về....

- Hàn tổng, họ đã đi hết rồi… chúng ta cũng nên quay về phòng tổng giám. - Kelly bước tới khẽ nói.

- Cô lên trước đi, tôi cần yên tĩnh một chút. - Hàn Thế Bảo đáp.

- Vâng. - Kelly gom tài liệu trên bàn bước ra khỏi phòng, có lẽ vì chuyện vừa rồi mà Hàn Thế Bảo muốn ở một mình, cô cũng không tiện làm phiền.

Nhìn thấy Kelly bước ra khỏi phòng, Hàn Liên Chi lại bước vào phòng họp đi lại gần Hàn Thế Bảo. Anh nghe tiếng bước chân lại gần mình thì khẽ nhíu mày nói, đôi mắt vẫn không mở ra.

- Tôi đã nói cần yên tĩnh, cô còn quay lại làm gì? - Hàn Thế Bảo ngỡ Kelly quay lại liền nói.

- Thế Bảo, là em. - Hàn Liên Chi khẽ nói.

Anh mở đôi mắt mình ra, nhìn thấy Liên Chi đang đứng trước mặt liền ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp này, đã từ rất lâu rất lâu anh đã chôn váo quên lãng.

- Xin lỗi, nhưng em không thể nào làm khác. - Hàn Liên Chi dùng đôi mắt đượm buồn nói.

- Em làm rất tốt. - Hàn Thế Bảo mỉm cười, đưa tay sờ lên bờ má Hàn Liên Chi. - Mười năm trôi qua thật nhanh, em lại trờ thành một phụ nữ xinh đẹp và tài năng như vậy.

- Em vẫn luôn ân hận vì những gì đã xảy ra… em muốn tìm anh, muốn xin anh tha lỗi… nhưng… - Hàn Liên Chi buồn bã nói.

Hàn Thế Bảo đưa tay mình xuống bờ môi cô che lại, không muốn cô nói ra chuyện trước kia…

- Anh đã quên tất cả mọi việc rồi, đó là do Hàn phu nhân muốn em làm… anh biết em không có lỗi.

- Anh đã thật sự quên hết rồi sao, quên cả kỉ niệm của chúng ta. - Hàn Liên Chi rơi nước mắt, giọng nói rung lên trong tiếng nấc.

Hàn Thế Bảo lau đi dòng nước mắt từ khoé mi của Hàn Liên Chi, sau đó đặt một nụ hôn nhẹ vào bờ môi cô ta, nhẹ nhàng đến mức sợ Hàn Liên Chi lại một lần nữa biến mất… một lần nữa rời xa.

Kelly đứng trước cửa phòng họp, nhìn thấy tất cả mọi thứ. Không phải đây là lần đầu Kelly nhìn thấy anh hôn nữ nhân khác, thậm chí anh và cô ca sĩ An Nhiên kia còn làm chuyện ghê tởm trước mắt cô… nhưng vì sao lần này cô lại cảm thấy khó chịu đến như vậy, trái tim Kelly như muốn nổ tung… Cô lùi một bước quay mặt mà bước đi, trên tay còn cầm một xấp tài liệu quan trọng cần chữ kí gấp của anh, nhưng hiện tại không có điều gì là quan trong nữa… Kelly bỗng dưng cảm thấy mắt mình cay xè, giọt nước mắt từ khoé mi rơi xuống không kiểm soát.

Kelly tự lau giọt nước mắt kia đi… vì sao cô phải rơi lệ vì một người đàn ông xa lạ như vậy… Kelly tự nhìn mình trong gương… cô giả thành một người xấu xí thế này, một nam nhân ưu tú như anh ta làm sao có thể để mắt tới.

Điện thoại Kelly rung lên, là anh Thiên Ân đang gọi tới.

- Vâng, em nghe. - Kelly ngăn tiếng nấc mà đáp.

- Công ty Thiên Ân đã phục hồi trở lại, vì vậy em hãy chuyên tâm vào việc của mình đừng lo lắng cho anh. - Thiên Ân nói.

- Vâng, chúc mừng anh. - Giọng Kelly lạc đi.

- Em sao vậy, giọng em rất lạ, em ốm hả. - Thiên Ân lo lắng.

- Không, em khoẻ… mà… em cúp máy đây anh… em sẽ gọi lại anh sau. - Kelly nhanh chóng cúp máy, cô không muốn anh Thiên Ân lại lo lắng cho cô, anh ấy đã quá vất vả sau việc của công ty rồi.

Hàn Thế Bảo bước từ trong thang máy ra, đi thẳng về phòng tổng giám đốc mà không nhìn qua Kelly, nên không phát hiện đôi mắt đỏ hoe của cô… Kelly cũng cuối mặt không muốn bị anh phát hiện.

Cửa tháng máy lại mở ra, lần này là cô ca sĩ An Nhiên bước ra… cô ta không màn đến Kelly mà đi thẳng vào bên trong phòng tổng giám đốc.

- Vừa mới hôn cô gái kia xong, lại hẹn cô gái này đến. - Kelly khẽ nói tự mình nghe. - Anh ta chính là tên lăng nhăng đáng ghét.

Kelly vừa nói dứt câu liền nhìn thấy An Nhiên từ phòng tổng giám đốc lao ra với đôi mắt đỏ hoe dằn dụa nước mắt mà chạy nhanh về phía thang máy.

- Nguyên tắc 3 không. - Kelly tự nhủ.

Tiếng điện thoại bàn vang lên.

- Vâng, Hàn tổng.

- Cô liên hệ với báo chí, thông báo tôi và ca sĩ An Nhiên đã chia tay với lí do không cúng quan điểm. - Hàn Thế Bảo nói.

- À… vâng.. - Kelly đáp.

Bỗng dưng Kelly lại chợt buồn… vì cô gái kia sao?

***************

Hạ Tuyết được Win chăm sóc tận tình và được bác sĩ cho về nhà tịnh dưỡng. Win nhất định mang cô về Hàn gia, không để cô một mình bên ngoài nữa. Hằng ngày bên cạnh Hạ Tuyết, Win chợt nhận ra cô gái này có một nụ cười buồn, đôi mắt buồn và rất ít cười… tuy vậy đó lại là chính điểm nổi bật khiến người khác chú ý đến Hạ Tuyết.

- Hạ Tuyết, em xem… sắp tết rồi nên khí trời càng se lạnh… em phải biết giữ ấm cơ thể chứ, vả lại em còn rất yếu. - Win choàng cho Hạ Tuyết một chiếc áo khoác khi nhìn thấy cô đang quần áo phong phanh ngồi trên xe lăn ngoài vườn.

- Win, vì sao tôi không thấy anh Tú Anh từ khi về lại Hàn gia. - Hạ Tuyết nói, cô luôn suy nghĩ về chuyện hôm đó… nhưng không phải vì cô dọn về nơi này mà anh ta đã bỏ đi.

- À, chú ấy đã được cha tôi đưa sang điều hành chi nhánh ở Mỹ rồi. - Win đáp.

- Chú ấy đi lâu chưa. - Hạ Tuyết hỏi.

- Tôi cũng không rõ, vì từ khi em nằm ở bệnh viện tôi không về Hàn gia.

- Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi chu đáo như vậy, mặc dù anh là thiếu gia còn tôi chỉ lả một người hầu. - Hạ tuyết nói, cô luôn nhớ như in lời Tú Anh nói rằng thân phận cô không xứng.

- Tôi đã không còn xem em là người làm trong Hàn gia nữa. - Win ngồi xuống đối diện Hạ Tuyêt1 mà nói.

- Vậy với anh, tôi là gì? - Hạ Tuyết hỏi.

- Là người cả đời này tôi muốn bao bọc em. - Win đáp, đưa bàn tay mình nắm lấy tay Hạ Tuyết. - Tôi sẽ bảo vệ em, vì tôi muốn làm điều đó.

Hạ Tuyết khẽ rút tay mình ra khỏi tay Win.

- Anh thích tôi ư.

Win gật đầu.

- Tôi nghĩ anh thích cô Kelly.

- Vì sao em biết điều đó. - Win ngạc nhiên hỏi.

- Vậy là sự thật, đàn ông các anh đều như nhau cả thôi… hôm trước thích người này hôm sau lại nói thích người khác. Thân phận tôi tuy thấp kém nhưng tôi có lòng tự tôn của mình, không phải thứ để đàn ông các người chơi đùa. - Hạ Tuyết vừa nói vừa rơi dòng nước mắt, câu nói của Tú Anh cứ lẩn quẩn trong tâm trí.

Win không đáp, chỉ dùng tay mình lau đi nước mắt của Hạ Tuyết mặc cho cô quay mặt đi sau đó khẽ nói.

- Em nói đúng… tôi từng thích cô Kelly… và tôi biết mình cũng chưa thể dứt đi cái tình cảm đó. Nhưng tôi hy vọng, em sẽ giúp tôi quên đi cô ấy mà toàn tâm toàn ý hướng về phía em.