Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh

Chương 657: 657: Chương 658






Cô xoa xoa lông mày và thái dương, vẫn xa lạ, mỗi một nơi đều khiến cô cảm thấy khó chịu và xa lạ, chính xác thì sự sai lệch đang chặn trí nhớ của cô là gì? Cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cố Tiểu Mạch mím chặt đôi môi đỏ mọng, không động đậy nhìn những thứ khác trong phòng, ngay cả việc ngủ nghỉ nhẹ nhàng cũng nằm vào ghế sô pha, hơi nhắm mắt lại, từ vị trí này có thể nhìn thấy biển lặng ngoài cửa sổ.

Người đàn ông đó nói rằng cô được cứu ở biển, vậy tại sao cô lại rơi xuống biển?
Tâm trạng của Cố Tiểu Mạch rất phức tạp, cả căn phòng tràn ngập.

bầu không tĩnh mịch, nhưng hai người ở bên ngoài lại rất thư thái.

Ngu Thâm tể oải bước đi, thần sắc có chút thả lỏng, trên mặt mang theo ý cười: “Anh cười cái gì?”
“Lão đại, anh đã không trêu chọc một cô gái như thế này trong nhiều năm, nhưng người phụ nữ đó rất đẹp.


Chúng tôi không chỉ cứu một mạng người mà còn có thể có một cuộc hôn nhân”
Tiểu Bất Điểm bất chất mặt mũi nói, anh ta thực sự cảm thấy rằng Lão Đại của mình nên lập gia đình! Nếu không, anh sẽ thực sự trở thành cây già cỗi.

Ngu Thâm chép miệng liếc nhìn Tiểu Bất Điểm, “Chẳng lẽ lúc ở trên biển, cậu chỉ muốn mai mối cô ấy cho tôi nên mới để tôi cứu cô ấy?”
“Lão Đại, tôi nghĩ rằng bên anh cần có phụ nữ…” Tiểu Bất Điểm càng giải thích càng bối rối.

Sắc mặt Ngu Thâm hơi thu lại, hắn lập tức giơ tay đánh vào cậu một cái cảnh cáo hắn dù là cố ý hay vô ý: “Tôi không có ý kia.

Cô ấy vừa nói mình là tay thiết kế, nếu đào được bảo vật, tôi không ngại”
Tiểu Bất Điểm bĩu môi và nhìn thấy đôi mắt như sao của Ngu Thâm thì cậu biết rằng anh ta đang bắt đầu tính toán cái quỷ gì rồi.

Tiểu Bất Điểm muốn rít gào, Lão Đại, anh có thể không biến mọi phụ nữ anh gặp thành đối tác kinh doanh của anh và để họ kiếm tiền cho anh không! Tại sao chúng ta không thể nhìn vào mối quan hệ lâu dài!
Màn đêm bình lặng trôi qua, Cố Tiểu Mạch thức dậy sớm, khi mở mắt ra lần nữa, trước mắt cô vẫn là một khung cảnh xa lạ, trong đầu không có ký ức.

Trong giấc mơ của cô, luôn xuất hiện vô số hình ảnh của một người đàn ông, không thể nhìn thấy mặt, nhưng người đó không bao giờ rời đi, đã in sâu vào tâm trí cô.

Cố Tiểu Mạch nhíu mày và tự nói với chính mình: “Mình yêu anh †a…nhiều như vậy à?”
Yêu nhiều đến mức ngay cả thời gian ngủ ngắn vào ban đêm, anh cũng sẽ tìm thấy cô trong những giấc mơ.

Sau khi rũ bỏ dòng suy nghĩ của mình, Cố Tiểu Mạch lẻn ra khỏi phòng và quan sát lại ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ, mọi vật trang trí dường như được dát vàng, trên đó còn dán tiền.


Cố Tiểu Mạch dậy sớm nên cũng không thấy người lớn nhỏ ngày hôm qua đâu.

“Uh, cô ơi, cô dậy sớm vậy? Cô đói không hay tôi làm tạm bữa sáng cho cô” Người làm bận rộn dậy sớm, ngạc nhiên nhìn Cố Tiểu Mạch.

Khi Cố Tiểu Mạch nhìn thấy một người lạ, cô vô thức luôn lùi lại một hoặc hai bước, đôi mắt hơi né tránh, chỉ có đáp ứng một câu mờ nhạt.

“Cô gái, cô không cần sợ, tôi sẽ thỏa mãn những gì cô muốn” Cô người làm tốt bụng bước tới.

“Ồ,vú Trương, người phụ nữ này từ đâu đến vậy? Thật ngây thơ, hãy đến đây để tôi xem một chút” Bạn tốt của Ngu Thâm sáng sớm đã đến, khi nhìn thấy Cố Tiểu Mạch, mắt anh ta sáng lên và anh ấy đã quen với loại hình dung chỉ tục phấn nên nhìn vẻ đẹp ngây thơ này, có phần bị thu hút.

Người bạn này lập tức bước chân dài đi về phía trước, Cố Tiểu Mạch theo bản năng phòng ngự, đột nhiên lùi lại một bước, trong mắt hiện rõ sự cảnh giác.

“Anh Mặc, chào anh, đây là người mà Lão Đại tôi đã cứu.

Cô ấy vừa tỉnh lại”

“Ngu Thâm cứu cô ấy? Thật kỳ lạ, nhưng anh ấy luôn thiếu kiên nhãn với phụ nữ, vậy hãy để tôi mang cô ấy đi đi” Người bạn trực tiếp bước đến chỗ Cố Tiểu Mạch, không hề cảm thấy xa lạ, còn muốn vươn tay tóm lấy cổ tay của cô.

Cố Tiểu Mạch không ngừng đề phòng, một chút hoảng sợ lóe lên trong đáy mắt, giây tiếp theo, một âm thanh nhanh chóng vang lên bên tai cô, người đàn ông giống như một cơn gió đi đến với cô.

Cố Tiểu Mạch ngước mắt lên, khuôn mặt vẫn còn nhập nhèm ngáy ngủ của Ngu Thâm, nhưng anh đã nắm lấy cổ tay cô và kéo cô đi phía sau, kéo dài khoảng cách với bạn anh.

“Lão Mặc, mới sáng liền tới đây cướp người, đức hạnh kiểu gì vậy?”
*Ồ, kim ốc tàng kiều à, cái này cũng không phù hợp với tính cách của cậu lắm, này cô gái, tôi tốt hơn cậu ta nhiều lắm, tôi kiến nghị cô nên đi theo tôi.

”.