Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu Ký

Chương 15: Tâm tính cường giả




Ngày hôm sau, Kim Hậu rất háo hức chuẩn bị đón chờ Bạch lão luyện chế ra Giả Tinh đan, cho nên vừa lúc mới tỉnh dậy, hắn đã lập tức chạy về phía sơn động nhỏ sau núi để làm công tác chuẩn bị.

Phừng, phừng!!!

Bạch lão hiện đang rất nhàn nhã mà luyện hóa linh dược để chuẩn bị luyện chế Giả tinh đan.

Ngọn lửa màu xanh lục liên tục thiêu đốt tạp chất, chắt lọc dần ra những tinh hoa từ linh dược. Mặc dù lần này là luyện đan, nhưng Kim Hậu theo dõi bên cạnh Bạch lão, động tác của lão vẫn thong dong tiêu sái như vậy, chả khác gì lúc đang luyện chế nước thuốc như lần trước.

Lần này Bạch lão thiêu đốt cùng một lúc cả ma hạch, chỉ thấy Bạch lão khẽ động cổ tay, tất cả tinh hoa từ linh dược lẫn ma hạch liền đồng loạt áp súc vào với nhau, dần dần dung hợp lại. Tuy trong không khí năng lượng liên tục dao động vặn vẹo, nhưng quá trình dung hợp vẫn diễn ra như bình thường.

Một viên đan dược hình tròn màu xanh lục đang dần dần hiện hình, Bạch lão điều khiển ngọn lửa trôi chảy giống như hai bàn tay người thợ thủ công, liên tục nhào nặn viên đan thành hình tròn trịa đẹp đẽ hơn.

Qua khoảng vài phút, Bạch lão cũng đình chỉ thiêu đốt, lão khẽ hất tay một cái, viên đan màu xanh liền bay vào trong bình sứ trên tay của Kim Hậu.

Thuận tay đóng lại nắp bình, Kim Hậu lần này vẫn không kìm nén được sự tò mò hỏi:

“Sư phụ, tại sao con thấy ngọn lửa mà người đang dùng kỳ lạ như vậy? Con có cảm giác không giống như trong sách miêu tả hỏa chủng của luyện dược sư.”

Bạch lão ngay lập tức đắc ý kiêu ngạo giới thiệu nói:

“Ngọn lửa này là hỏa dị nguyên tố “ Mộc Dương Cực Tinh hỏa” ta lần đó tìm được trong địa bàn rừng vĩnh cửu của tộc Elf cũng là trùng hợp đụng phải ngươi sư nương của ngươi lần đầu tiên...”

Bạch lão ưu tư hồi tưởng lại.

“Năm ấy ta vì tranh đoạt “Mộc Dương Cực Tinh hỏa” này mà thụ thương rất nặng, đối thủ của ta lúc ấy tu vi cao thâm hơn, nhưng cũng chính hắn vì chủ quan tự mãn, vội vàng luyện hóa nên đã bị “Mộc dương cực tinh hỏa” phản phệ đốt thành tro, gây ra bạo tạc động tĩnh khá lớn. Ta lúc đó liền vắt hết sức lực chạy trốn khỏi dư âm vụ nổ, cuối cùng thì hôn mê bất tỉnh. Lúc tỉnh dậy đã thấy được sư nương ngươi săn sóc… Cũng chính nhờ có nàng trợ giúp, ta mới có thể luyện hóa thành công “Mộc dương cực tinh hỏa này…Đó cũng chính là lần đầu tiên ta gặp sư nương ngươi…” Kể tới đây, Bạch lão im lặng một hồi lâu, trong đáy mắt của lão hiện giờ tràn đầy sự nhung nhớ, còn có pha lẫn chút bi thương.

Thấy Bạch lão tỏ ra phiền muộn như vậy, Kim Hậu liền nhanh chóng chuyển chủ đề:

“Sư phụ, vậy bây giờ con có thể phục dụng ngay được không? Vẫn là mau mau chóng chóng học tập luyện đan thuật thôi he he~ “. Kim Hậu cười xấu xa xoa xoa hai bàn tay, con mắt uốn éo thành hình kim tệ ($)-($) tràn đầy ranh mãnh.

“Hừ~! không có tiền đồ,mau mau phục dụng giả tinh đan đi, với số dược lực ta phối chế chắc chắn đủ cho ngươi cùng lúc đột phá cả hai hệ năng lượng đấy." Bạch lão trừng mắt, cười mắng.

Kim Hậu tuy tính tình hay tò mò, nhưng trong lòng vẫn là người hiểu chuyện, dù sao hắn cũng là người của hai thế giới, lúc nào nên hỏi, lúc nào không nên hỏi đạo lý này vẫn đã quá rõ ràng. Nếu sau này Bạch lão muốn nói, tựu sẽ cho hắn biết mọi chuyện, hiện giờ phá vỡ bầu không khí trầm lặng này là điều tốt nhất hắn nên làm.

Nghiêm chỉnh khoanh chân ngồi xuống một tảng đá, tay cầm lên viên Giả tinh đan. Chỉ là một luồng hương thơm thoáng qua của viên đan này đã làm hắn tinh thần đã cảm thấy rục rịch sảng khoái.

"Không hổ là luyện dược sư, thật đúng là một nghề nghiệp thần kỳ." Kim Hậu than thở nói.

Gạt sang một bên hết thảy tạp niệm, hắn liền không chút do dự cầm viên Giả Tinh đan ném vào miệng rồi trực tiếp nuốt vào, ngay lập tức Kim Hậu cảm thấy một luồng dược lực mạnh mẽ bùng phát lan tỏa ra khắp cơ thể, tản mát tới từng bộ phận cơ thể hắn.

Bắt đầu tập trung tinh thần luyện hóa nguồn dược lực, Kim Hậu đã từng bước vào giả nguyên cảnh, nên lần này cũng đã có kinh nghiệm, hắn dễ dàng điều tiết thiên địa linh khí xung quanh, hấp thụ vào hai vòng xoáy một vàng một đỏ đang không ngừng xoay tròn.

Lúc này Bạch lão cũng đang kinh ngạc dõi theo Kim Hậu đột phá, chỉ thấy xung quanh thiên địa linh khí cứ như vậy không ngừng bị hắn hấp thụ như cái động không đáy, sóng năng lượng cuồng bạo không ngừng dao động làm xung quanh đất đá bay tứ tung.

Trong đan điền của Kim Hậu hai vòng xoáy đang không ngừng bành trướng, thiên địa linh khí liên tục chuyển hóa thành hai nguồn năng lượng khác nhau, mãnh liệt cùng xung kích. Lúc này, Kim Hậu bị hai nguồn năng lượng cùng xung kích làm cho toàn tân rất đau đớn, cảm giác cực kỳ thống khổ. Thiên địa linh khí thì cứ cuồn cuộn mà chảy vào người làm hắn không kịp luyện hóa.

Bạch lão bên cạnh chứng kiến hết một màn này thì sắc mặt của lão cũng liền khẽ biến , lão nhanh chóng hai tay chắp thủ ấn, dưới nền sơn động liền hiện lên một vòng ma pháp trận cấm chế.

“Nhanh chóng áp súc cả hai nguồn năng lượng, sử dụng tinh thần lực dẫn dắt chúng nhanh chóng áp súc đột phá, nếu không đan điền ngươi sẽ bị bạo tạc.

Nương theo chỉ dẫn của Bạch lão, Kim Hậu liền sử dụng tinh thần lực điều khiển ép lại hai vòng xoáy, cố nén nhịn đau đớn toàn thân thể hiện giờ, hắn cắn chặt răng không ngừng áp súc lại hai nguồn năng lượng trùng kích vào lớp màng chắn Giả nguyên cảnh.

“Ngay lúc này!” Bạch lão quát.

Bang!

Cả hai nguồn năng lượng như hồng thủy vỡ đê tràn vào sâu bên trong làm đan điền của Kim Hậu dần được mở rộng ra. Lúc này, vòng xoáy hai nguồn năng lượng mới bắt đầu ổn định lại, nhưng chúng vẫn tiếp tục xoay tròn hấp thụ thiên địa linh khí một cách đói khát.

Bạch lão một bên dùng ma lực để duy trì cấm chế, một bên dùng tinh thần lực theo dõi bên trong đan điền của Kim Hậu. Lão liền chứng kiến một sự việc khó có thể tin được.

Chỉ thấy đan điền của Kim Hậu cứ bị xé rách rồi từ từ được mở rộng ra càng lúc càng lớn. Việc này làm Bạch lão không khỏi ngạc nhiên, thông thường, người khác muốn tấn cấp thì sau khi hấp thụ và luyện hóa thiên địa linh khí, đến lúc chạm tới bình cảnh thì chỉ cần vượt qua chút đau đớn khi trùng kích, còn sau đó đan điền khi ấy cũng tự động được mở rộng, không gây cảm giác đau đớn gì nhiều cả. Thế nhưng trường hợp của Kim Hậu lại là một việc vô cùng đau đầu làm lão phải chau mày cố gắng suy nghĩ.

Kim Hậu khóe miệng đã rỉ máu, nhưng hắn vẫn kiên trì chịu đựng sự thống khổ, không ngừng cố gắng trấn áp hai nguồn năng lượng.

Bạch lão lúc này dùng một phần tinh lực của mình cố gắng ổn định cho Kim Hậu một nguồn năng lượng. Ngay tại thời điểm ấy, đan điền của hắn đình chỉ mở rộng, vòng xoáy năng lượng cũng ngừng hấp thu thiên địa linh khí.

Trong đan điền của Kim Hậu hiện giờ đấu khí và ma lực bắt đầu giao thoa với nhau, tạo nên một vòng xoáy kỳ dị hai màu, giống như hình một tròn thái cực vậy.

Từ từ khẽ mở đôi mắt ra, Kim Hậu lập tức thở ra một ngụm trọc khí nặng nề, dáng vẻ vô cùng mệt nhọc. Trong lòng hắn hiện có cảm giác như là vừa mới từ quỷ môn quan du lịch trở về vậy.

Khẽ khu động đấu khí và ma lực, Kim Hậu mừng rỡ không thôi. Trên cả phương diện đấu khí lẫn ma lực, hắn tuy đã đột phá từ cao cấp học đồ tới nhất tinh Giả nguyên cảnh, nhưng kỳ quái nhất là hai nguồn năng lượng này lại giao thoa với nhau nhưng không bài xích, hai chủng năng lượng hoàn toàn khác biệt nhưng lại chung một thể. Nói cách khác, tuy không phải là dung hợp nhưng cho dù là đấu khí hay ma lực hắn đều có thể vận dụng dùng từ vòng xoáy này.

Bạch lão lúc này cũng thở dài nhẹ nhõm, mà Kim Hậu ngồi đối diện cũng liền hỏi lão:

“Sư phụ. Tại sao trong khi đột phá, đan điền của con cứ bị xé rách làm thống khổ như muốn chết đi sống lại vậy? Mà vòng xoáy năng lượng kỳ quái kia là gì? Tại sao sóng năng lượng từ nó lại kỳ lạ như vậy?”

Bạch lão vẫn cau mày nhìn Kim Hậu đáp:

“Tuy ngươi có thiên phú đấu-ma song tu. Nhưng đan điền của ngươi không đủ để chứa cả hai loại. Vì vậy khi tấn thăng lên một giai mới, đan điền của ngươi sẽ bị buộc phải oanh tạc, kéo rộng ra. Nếu ngươi chịu được thì thực lực thăng tiến vượt trội, không thì cứ như vậy thực lực giảm sút, còn việc hai nguồn năng lượng giao thoa nhưng không có xung đột cũng là sự tình làm ta khó hiểu nhất…”

Ngừng một lát, Bạch lão lại nói tiếp :

“Bây giờ trong đan điền của ngươi, số lượng đấu khí và ma lực đủ để có thể so sánh với một tên giả nguyên cảnh tam tinh . Cũng có thể nói thực lực ngươi so với đồng cấp có lợi thế rất lớn. Chỉ là, sau này mỗi lần tiến giai sẽ lại là một lần thống khổ, mà tu vi ngươi càng cao, thì đau đớn sẽ càng tăng lên gấp bội. Nhưng ngươi cứ yên tâm, vi sư sẽ cố gắng tìm cách khác để cho ngươi mở rộng đan điền…”

Kim Hậu nhất thời ngẩn người ra, nhưng sau đó lại nhanh chóng hồi phục lại, thần sắc kiên định nói:

“Sư phụ, người không cần phải làm như vậy. Muốn trở thành cường giả thì phải biết chịu đựng. Muốn có sức mạnh thì phải trả cái giá tương xứng. Đạo lý này cũng là lẽ thường tình. Con sau này tung hoành ngang dọc, du sơn ngoạn thủy cũng sẽ phải cần thực lực, có thực lực sẽ không bị người đè đầu cưỡi cổ, có thực lực mới có thể được người khác tôn trọng. Cường giả vi tôn chẳng phải đó là đạo lý từ trước tới nay trên cái đại lục này sao?”.

Bạch lão nghiêm mặt lại, gằn từng chữ mà đe Kim Hậu:

“Ngươi thật sự chắc chắn sao? Đó là quyết định cuối cùng của ngươi?”

Kim Hậu vẫn trấn định gật đầu:

“Vâng thưa sư phụ!”

“Ngươi thật sự không hối hận?”

“Nam tử hán* đại trượng phu trong từ điển không có hai chữ hối hận, nói là làm, tuyệt không hai lời!”. Kim Hậu quả quyết đáp

(Nam tử hán, chữ hán ở đây theo mình hiểu không phải là người Hán mà là hán - người đàn ông, chứ không ai nói nam tử Việt cả)

Bạch lão đang mang nét mặt đang nghiêm khác thì bỗng khóe miệng dần nhếch lên, lão mỉm cười hài lòng nói:

“Con đường tu luyện với ta, với ngươi, với tất cả mỗi người trên cái đại lục này không có cái gọi là dễ dàng cả. Một kẻ được tâng bốc thiên tài thì sẽ được vạn người chú ý, khi đó nảy sinh cao ngạo, lười biếng luyện tập, cho rằng hắn trên tất cả. Thế nhưng nếu hắn bị vấp ngã mà không có đứng lên thì võ đạo chi tâm sẽ nảy sinh tâm ma, mãi mãi bị ám ảnh, tu vị cũng dừng ở đó. Ngược lại, kẻ hèn mọn, con sâu cái kiến, với tâm trí kiên định, một lòng kiên trì tu luyện, biết đứng lên sau những lần vấp ngã, thì tiền đồ sau này sẽ là bất khả vô lượng. Trở thành cường giả mãi được người kính trọng”.

“Vì vậy, muốn tu luyện, cái cần thiết, đó chính là võ đạo chi tâm phải vững. Dựa vào ngươi mà hành sự, ai nói gì mặc kệ, ngươi chính là ngươi, không ngại khó khăn, không ngại nguy hiểm, vấp ngã thì phải biết đứng lên. Đó mới chính là tâm tính cường giả!”