Vợ Cậu Tư

Chương 11



Buổi sáng hôm đó má chồng tôi ra lệnh tiễn khách, dự định buổi chiều Thúy Liễu sẽ về lại thị xã. Nhưng ai ngờ đến trưa mụ vú lại lăn đùng ra sốt, thành ra má chồng tôi thương tình để Thúy Liễu lại chăm cho mụ vú đến khi nào mụ ta khỏi bệnh rồi về. Tôi nghe mà thấy buồn cười, cái độ này chắc mụ vú bệnh đến tháng sau luôn quá. Khổ thân mụ vú, hy sinh vì hạnh phúc cháu gái quá.

Chiều hôm ấy Phong về sớm như anh nói, lúc anh vào phòng thì tôi đang sứt thuốc trị phỏng. Thấy tôi đang lọ mọ sứt hai bên tay, anh đi nhanh đến giành lấy tuýt kem trên tay tôi. Anh để hai tay tôi trên đùi mình, vừa thoa nhẹ nhàng vừa nói:

- Làm không được thì xuống nhà kêu bé Li nó làm cho, lọ mọ mình ênh lỡ đụng trúng vết thương thì bảo sao.

Tôi vờ giận dỗi, trách:

- Ủa anh còn biết đến em à?

Phong nhìn tôi, anh cười cười:

- Nói vậy là sao, không biết em thì biết ai?

- Biết em mà hôm qua chửi em lớn tiếng như vậy, xong rồi bỏ mặc em đi đưa Thúy Liêu Thúy Liễu đi khám?

Phong đánh vào vai tôi cái nhẹ, anh giải thích:

- Em nói sai rồi, tôi chưa mắng em cái nào đâu, tôi chỉ hỏi em thôi. Tôi cũng không có bỏ mặc em, tôi gọi cho anh Tùng rồi, anh ấy nói chở em đi tôi mới yên tâm. Tối về tôi vẫn thăm em chỉ là em ngủ say như ch.ết có đoái hoài đến tôi đâu.

Tôi lại tru tréo:

- Anh nói cho suông miệng, hôm qua đó anh hùng hổ chạy lại xem Thúy Liễu của anh có sao không. Còn em đứng bơ vơ giữa chợ anh coi như không biết. Đúng rồi, người ta dù gì cũng là tình cũ. Mà người cũ còn thương.... á á....

Chưa nói hết câu tôi đã bị Phong đè xuống hôn một cái. Ôi mẹ ơi... môi này thơm thế? Tôi được hôn mà sướng tê người... mặc dù có chút bỡ ngỡ cùng giật mình nhưng phải gọi là thích tê chân. Nụ hôn không sâu, mà tôi cũng chẳng biết hôn như thế nào mới gọi là sâu nữa. Chắc đây cũng là lần thứ 2 tôi được trai hôn quá. Lần đầu tiên được hôn là khi đó đang học lớp 5, cuối cấp 1 được tỏ tình bị hôn một cái, mất luôn nụ hôn đầu. Giờ nghĩ lại quên mất luôn mặt anh chàng tiểu học đó tròn méo ra sao, thiệt là thảm hại.

Đang còn say mê trong nụ hôn thì Phong buông tôi ra, anh ngước lên nhìn tôi, cười đểu hỏi:

- Em còn nói nữa không?

Tôi thẹn thùng, ấp a ấp úng:

- Ớ...còn...còn...

Ôi mẹ ơi, lại hôn cái nữa. Lần này hôn rất sâu, Phong một tay đỡ sau gáy tôi, một tay đặt trên eo tôi. Môi anh nhấm nháp môi tôi cứ như là đang ăn kem vậy. Cảm giác môi anh vừa mềm vừa thơm, hôn lại rất có kỹ thuật, tôi cơ hồ như lâng lâng trên mây để mặc cho anh muốn làm gì thì làm. Từng cái chạm khẽ của môi cũng làm tôi kích thích đến muốn hét lên. Ôi mẹ ơi, ôi thần linh ơi, tôi sắp ch.ết ngộp rồi đây này...

Thấy tôi ngọ nguậy không yên, anh mới chịu buông tôi ra lần nữa. Ôm chầm lấy mặt tôi, anh hỏi:

- Sao, bây giờ em muốn nói cái gì nữa?

Tôi đỏ cả mặt, lí nhí nói:

- Ơ không...

Chắc thấy tôi như bị đứng hình, Phong bèn cười lớn:

- Sau này bớt nói linh tinh lại đi, em là vợ tôi tôi không lo cho em thì lo cho ai. Lần sau mà nói bậy bạ nữa...thì đừng trách tôi ác.

Ơ sợ quá... anh muốn làm gì tôi...anh muốn làm gì tôi...sao anh không làm gì tôi luôn đi chứ. Thiệt cái tình.

Nghĩ thích thú thiệt nhưng tôi vẫn là vờ còn giận, anh nói anh lo cho tôi nhưng hôm qua thái độ của anh tôi vẫn chưa hiểu mấy.

- Nhưng rõ ràng hôm qua, anh có quan tâm đến em đâu?

Phong kéo kéo chân tôi, anh vừa thoa kem vừa nói:

- Đâu phải quan tâm là phải nói phải thể hiện đâu, tôi chỉ không muốn lớn chuyện. Ví như ngày hôm qua là em cố tình, tôi cũng sẽ giải quyết thay cho em. Nhưng mà nghĩ lại.... tôi lại muốn xem em tự giải quyết xem thế nào.. Hóa ra em cũng rất thông minh đấy, không làm tôi thất vọng.

Tôi càng nghe anh nói càng thấy mụ mị, cái kiểu như tôi bị lừa ấy nhỉ. Chẳng nhẽ... mẹ nó, tên Phong thế mà bẫy tôi để xem tôi có thông minh không à?

- Anh đứng ra giải quyết luôn xem có hợp lý không, để em phải buồn cả đêm.

Phong lại cười:

- Thôi coi như tôi nợ em lần này, lần sau em cẩn thận một chút. Có vài việc tôi có thể thay em chống đỡ nhưng cũng có vài việc chỉ mình em mới giải quyết được. Sống ở cái nhà này, không thể có người không thông minh. Em cố gắng, sau này tôi sẽ cho em cuộc sống bình yên.

Tôi nhìn anh, trong phút chốc tôi thấy anh không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ như bình thường nữa. Chỉ một cậu nói sau này sẽ cho tôi cuộc sống bình yên, chẳng hiểu sao lại khiến tôi xuyến xao trong lòng nhiều đến vậy. Tôi không hiểu... tôi liệu đã có tình cảm với anh chưa?!

Hôm nay tôi vui nhưng cũng có người không vui.

_________...________

Ngày hôm sau chẳng hiểu thế nào ba chồng với anh chồng tôi lại đột xuất về sớm, chuyện của Thúy Liễu được má chồng tôi giấu nhẹm. Thế mà lúc ba chồng tôi về không biết là ai nói, ông đùng đùng trong đêm bắt Thúy Liễu phải xin lỗi tôi nếu không ông sẽ làm lớn chuyện. Cuối cùng Thúy Liễu vừa khóc lóc vừa xin lỗi tôi liên tục, bà vú cũng van xin dữ lắm ông mới bỏ qua. Nhưng ông cũng tuyên bố Thúy Liễu ở lại hết đêm sang ngày mai phải đi liền cho ông, nếu không thì đừng trách.

Đêm đó tôi ngủ cũng cười đến toét miệng lạnh răng.

_________...________

Chị Thắm về nhà mẹ đẻ hơn tuần cũng chưa về, má chồng tôi coi bộ bực bội không vui nên mới gọi điện hỏi han sao chị chưa về lại. Lúc cúp máy, chị chồng tôi vừa bồng bé Mít vừa khinh khỉnh nói.

- Hơi đâu má gọi cho con đó làm gì, nó đi luôn được thì cho nó đi luôn đi.

Má chồng tôi với tay ôm bé Mít, bà vừa cười với con bé vừa trả lời chị Giàu:

- Con Thắm nó bệnh, nó có báo cho thằng Thành rồi, chắc em con quên nói lại cho má thôi.

Chị Giàu bĩu môi:

- Trời, má tin nó hả, nó nói bệnh cái má tin. Con nói thiệt chứ, con đó xài không được, nó không có hiền như con Lài đâu.

Tôi đang ngồi nhìn bé Mít, nghe chị Giàu nhắc đến tên tôi, tôi giật mình mới hỏi.

- Ủa dạ chị nói cái gì chị Hai?

Chị Giàu vỗ vai tôi, chị bóc miếng xoài chua loét cho vào miệng, nhai ngon lành rồi nói:

- Chị nói mày đàng hoàng còn con Thắm thì không được đàng hoàng.

Tôi nghe mà muốn nhảy dựng, bèn nói lại:

- Ui chị Hai nói vậy chị Thắm nghe được chỉ hiểu lầm em ch.ết. Em còn ngu khờ lắm, đâu có được như chị Hai với chị Thắm.

- Cái con này, chị khen mày mà, mày tốt hơn con Thắm nhiều. Tao nói thiệt.

Anh rể tôi ngồi nghe nãy giờ, giờ mới lên tiếng:

- Thôi đi em, đừng nói vậy sứt mẻ tình chị em hết.

Chị Giàu không vui ra mặt:

- Sao lần nào em nói đến con Thắm anh cũng bênh nó hết vậy, bộ anh có tình ý với nó hả, anh còn nhớ tới nó đúng không?

Tôi nghe mà muốn trợn tròn mắt, chẳng lẽ anh rể với chị Thắm...là tình cũ???

Má chồng tôi nghe chị Giàu giận dỗi, bà quát:

- Con Giàu này, mày im cho má coi, lớn đầu rồi ăn nói cái kiểu gì vậy?

Chị Giàu biết mình lỡ lời, chị nhìn anh rể với cặp mắt long lanh nước. Mà anh rể gương mặt giận dữ thiệt sự, anh không nói gì liền bỏ đi ra ngoài một nước.

Chị Giàu thấy thế lại càng tức, chị khóc lóc:

- Đó má coi...má coi....hồi đó má cưới con Thắm về nhà làm gì....

Tôi lắng tai nghe ngóng nhưng khi nói được nửa câu chị Giàu lại không nói nữa, tôi mới quay sang nhìn, má chồng tôi coi bộ ra hiệu cho chị Giàu đừng nói nữa chắc vì có mặt của tôi. Nghĩ nghĩ, tôi thức thời, bèn đứng dậy nói là ra đằng sau vờ có chút việc.

Đi đến gần cửa, tôi núp sát vào tường nghe ngóng thêm.

- Má...má tìm cách đuổi cổ con Thắm đi đi, không có ngày anh Phương ảnh bỏ con luôn đó má.

- Cái con này, mày ăn nói riết vô duyên. Bỏ là bỏ làm sao, mà má thấy thằng Phương với con Thắm có cái gì đâu mà mày rùm beng riết vậy.

Chị Giàu giãy nảy:

- Trời ơi má không biết đó chứ, anh Phương ảnh còn nhớ con Thắm. Con không chịu đâu...má coi làm sao thì làm... con mất chồng là con ôm con Mít tự tử luôn cho má coi.

Má chồng tôi nghe con gái đòi ôm cháu ngoại ch ết, bà hốt hoảng, khuyên nhủ:

- Mày từ từ để má coi. Mà cũng tại mày không, biết bao nhiêu thằng không lấy, một một hai hai phải là thằng Phương rồi giờ khóc lóc trách móc ai. Mày coi muốn làm cái gì thì làm, để cháu ngoại lại cho tao. Chuyện gì chứ chuyện này tao không bênh được. Làm gì cũng có lý có do chứ con...

- Má...má...huhu....

Tiếng chị Giàu vừa khóc vừa giận dỗi, tôi nghe sơ sơ cũng đoán được chút ít. Đang lớ mớ định đi thì nghe "bốp", tôi giật bắn mình, quay lại sau thì thấy má nhỏ đang đứng nhìn tôi. Bà hỏi:

- Vợ thằng Phong, con lấm lét ở đây làm gì?

Tôi xoa xoa vai, lơ ngơ trả lời:

- Dạ con...con định đi ra nhà sau.

Má nhỏ lại cười, bà chọc tôi:

- Con rình mò ở đây thì cũng có nghe được cái gì đâu. Muốn biết cái gì, nói coi má biết má kể cho.

Tôi uốn éo, một nửa muốn hỏi, một nửa lại không muốn hỏi. Thấy tôi đứng sớ rớ, má nhỏ nói:

- Con không hỏi vậy má đi à..

Thấy má nhỏ muốn đi thiệt, tôi vội kéo tay bà lại, thì thầm:

- Má đừng... con...con...không biết chuyện anh rể chồng chị Giàu với chị Thắm là sao...con nghe phong phanh nhưng không hiểu lắm...

Má nhỏ phì cười, bà đi trước, tôi lủi thủi đi theo sau. Ra đến xích đu ngoài vườn, bà ngồi xuống, tôi cũng ngồi theo, bà lúc này mới từ tốn, nói:

- Con Thắm hình như là bạn gái cũ của thằng Phương chồng con Giàu. Mà lắm khi cũng không phải, bị cũng không có nghe được tin gì là tụi nó quen nhau. Hết thảy là nghe từ miệng con Giàu thôi.

Tôi nghe lớ ngớ rối mù, không hiểu, tôi hỏi:

- Ủa vậy là sao má, con không hiểu.

- Thì cái chuyện mà thằng Phương với con Thắm rộ lên cái vụ bồ bịch với nhau là do con Giàu nó nói thôi chứ cũng đâu có nghe thông tin gì. Ví dụ mà ba con biết con Thắm nó có bồ thì kiểu gì trong nhà mình cũng biết. Lúc mà định ngày cho Ba Thành với con Thắm thì rõ con Thắm là gái trinh chưa có yêu đương trai gái gì. Nên mà lúc con Thắm về con Giàu khóc lóc la hét không chịu này kia, ba con bực quá mới tách cho con Giàu ra ở riêng. Chứ Hai Giàu là con gái ngọc ngà, dễ gì ba má con cho nó ra ở riêng chứ.

Tôi chăm chú nghe, nói như má nhỏ thì chị Giàu có chút vô lý rồi. Nhưng mà không có lửa thì làm sao có khói, bà Giàu bả đâu bị khùng tự dưng dựng chuyện cho chị Thắm chứ.

- Ủa má, nhưng mà chị Thắm từ hồi về đây có cái gì lạ với anh Phương không mà chị Hai ghét chị Thắm dữ vậy má?

Má nhỏ tôi phe phẩy cái quạt, bà nhỏ tiếng:

- Ừ cái vụ này chắc tới giờ chỉ có mình má biết thôi, tao thấy bây lẹ làng giống tao tao kể cho biết với người ta. Cái đêm đám cưới Ba Thành, tối khuya thằng Thành nó say bí tỉ. Má đêm đó khó ngủ, đi ra vườn thì thấy con Thắm với thằng Phương nói chuyện lén lút. Má thì không nghe được là tụi nó nói cái gì nhưng thấy thằng Phương kiểu đau khổ lắm. Đó, má chỉ thấy duy nhất một lần đó thôi còn mà có mờ ám gì nữa không thì má không biết.

Tôi gật gật đầu, nghe má nhỏ kể thì thấy chị Thắm với anh Phương mười phần là có gian tình. Ý mà nói gian tình cũng không được, nhiều khi là người ta quen nhau từ trước thì sao.

- Mà Lài nè, Hai Giàu tính tình nó bổ bả chứ nó tốt, ở nhà này con chơi chung với con Hai Giàu thì tốt. Còn con Thắm, thấy vậy chứ không phải vậy. Má cũng chỉ muốn tốt cho con thôi, mấy chuyện trong nhà này má là không muốn liên quan đến. Tại tao thấy bây hiền lành cũng thông minh nên nói cho bây chút đặng tự mà suy tính. Sau này thằng Đạt lấy vợ nữa thì không được bình yên như bây giờ nữa đâu. Liệu mà suy tính cho bản thân nha con.

Tôi nhìn má Vũ, cái sự xa cách tự dưng biến mất. Hôm qua hôm kia bà giúp tôi, hôm nay lại kể cho tôi nghe mấy chuyện trong nhà mà tôi không biết. Tôi thầm nghĩ, bà vậy mà cũng thân thiện hiền lành chứ cũng không có kiểu hời hợt lạnh giá. Thiệt sự nguyên nhân là vì sao bà thay đổi thái độ với tôi tôi cũng không biết nhưng bà tốt với tôi thì tôi mừng, không nên nghĩ quá sâu xa.

Thấy gần trưa, má Vũ kêu tôi vào coi nấu cơm, chắc trưa ba chồng tôi về, bà cũng bảo bà mệt nên vô nhà nằm nghỉ chút. Đứng trông bà đi vô nhà, tôi gặp anh Phương chồng chịu Giàu từ xa đi lại. Thấy anh, tôi gật đầu chào hỏi.

- Anh Hai, anh đi tham quan vườn hả?

Anh Phương là kiểu đàn ông nho nhã thư sinh, thấy tôi chào, anh cũng chào lại:

- Ờ em Tư cũng ra hóng mát hả?

- Dạ trong nhà cũng oi bức quá.

- Ờ còn trẻ mình vận động nhiều cho khỏe thân, sau này sanh đẻ cũng dễ dàng. Như chị Hai em, mần biếng lắm.

Tôi cười, tính ra ông anh rể này cũng thương chị chồng tôi đó chứ bộ. Nghe anh nhắc đến chị Hai mà giọng điệu ngọt sớt, đâu có nghe ra là không thương.

Nói vài câu anh Phương cũng đi vào trong nhà, tôi đứng tần mần một lát cũng đi vào theo đặng lo cơm nước. Chuyện của anh rể với chị Thắm nghe thì nghe cho biết thôi chứ chuyện của người ta tôi có biết cái gì đâu mà suy tính. Trên đời này sống chỉ nên biết chuyện của mình, suy tính chuyện cho mình đừng rảnh hơi tọc mạch soi xét chuyện người khác.

________...______

Chiều đến vú Huệ lại mò ra không nằm mãi trong phòng nữa, hết hôm nay Thúy Liễu cũng dọn đồ đi về không được ở đây tiếp. Thấy tôi đang ở dưới bếp, vú Huệ chào một tiếng rõ mát tai. Choa, bệnh vài hôm coi bộ thông suốt rồi đó đa, bà ấy chào tôi thì tôi chào lại chứ cũng không hạnh họe làm gì.

Thấy vú Huệ với Thúy Liễu nói chuyện với má chồng tôi dưới nhà, tôi mới đi lên phòng một chút. Đi vào phòng lấy cái gương nhỏ soi soi vết phỏng ngay ngực coi lành hẳn chưa, đến lúc đặt cái gương xuống xui xẻo sao lại bị vỡ. Tôi cau cau mày, bình thường cũng không mê tín nên cũng chẳng nghĩa gì. Thu dọn mấy mảnh gương vỡ xong, tôi lại đi xuống nhà, cái gương bị vỡ nằm êm đềm trong sọt rác.

Cơm nước nấu xong, tôi thấy Thúy Liễu đang chuẩn bị đồ đạc ra về. Thấy tôi chị ta bộ dáng xấu hổ, kéo kéo tay tôi, chị ta nói:

- Mợ Tư.... tôi xin lỗi, tôi xin lỗi vì gây phiền cho Mợ...

Tôi trong lòng ngạc nhiên, không lẽ mới chỉ có mấy ngày mà Thúy Liễu đã thông suốt rõ tượng tần mọi việc???

Thấy tôi vẫn còn hoài nghi, Thúy Liễu lại nói tiếp:

- Mợ, tôi biết Mợ bây giờ không tin tôi..nhưng...nhưng mà... tôi có điều này muốn nói cho Mợ biết....

Tôi nhìn chị ta chăm chú, gương mặt này, biểu cảm này hoàn toàn không giống là đang diễn một chút nào.

- Thúy Liễu, chị muốn nói cái gì?

Thúy Liễu lấm la lấm lét, chị ta kéo tôi ra một góc, nói nhỏ vào tai tôi:

- Mợ... Mợ ra kia tôi nói Mợ được không, chuyện này quan trọng lắm...

Tôi nhìn xung quanh, bé Li đang rửa chén ở sàn nước, Thu Cúc đang nấu thức ăn trong nhà...

- Sao chị không nói ở đây luôn đi, đi ra ngoài kia làm gì. Lỡ chị làm gì tôi thì sao?

Thúy Liễu nghe tôi không đồng ý, chị ta gật gật đầu, nói có chút lớn tiếng:

- Tôi biết Mợ không tin tôi...tôi biết mà...

- Nhưng mà Mợ Tư, chuyện này liên quan đến Cậu Tư....tôi có cái này cần đưa cho Mợ nhưng không dám để ai thấy sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của cậu Tư.

Tiền đồ của anh Phong sao??? Tôi nhìn Thúy Liễu, thấy chị ta dường như đang giấu cái gì trong túi áo. Nghĩ đến nghĩ lui, bây giờ chị ta chắc cũng không làm gì được tôi...Được tôi đi theo chị ta xem chị ta nói gì.

- Được rồi, vậy đi ra kia đi.

Thúy Liễu gật đầu, chị ta đi trước ra vườn, giờ này cũng chật vật tối, bên ngoài trời cũng không sáng được là bao nhiêu. Tôi đi theo sau, đi đến gần cái ao sen, chị ta dừng lại. Tôi đi sau nên khi dừng lại cũng đồng thời đứng quay lưng vào phía nhà, còn Thúy Liễu thì ngược lại.

Thúy Liễu nhìn tôi, chị ta cười cười nói, gương mặt này mới giống với mọi khi.

- Mợ Lài, vụ lần trước xem ra Mợ cao tay hơn tôi. Nhưng mà cậu Phong cũng đâu có yêu Mợ, tôi với cậu ngủ với nhau rồi. Mợ... Mợ có biết không?

Tôi nhìn chị ta, trong lòng thiệt sự có chút rối ren nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, tôi cười cười, trả lời:

- Rồi sao chị?

Thúy Liễu coi bộ không vui, chị ta đi đến gần tôi, nói nhỏ:

- Tôi biết Mợ đang ghen nhưng mà ghen thì làm gì được tôi đâu. Mợ nghĩ lấy mợ về rồi thì anh Phong sẽ bỏ thói trăng hoa sao? Haha...mấy ngày hôm nay đêm nào tôi với anh ấy không ra ngoài đây mà.... chẳng qua tôi hại mợ không đặng, không lật được vị trí của mợ nên anh Phong mới biểu tôi về lại thị xã thôi. Chứ Mợ nghĩ coi, tôi làm mợ phỏng tùm lum, ảnh cũng đâu có nói tôi tiếng nào đâu nè....

- Cuối cùng chị kêu tôi ra đây để nói xàm láp này hả? Vậy chị nói một mình đi, tôi đi vô.

Công nhận con mụ này dở hơi cám lợn thiệt, bộ chị ta nghĩ nói vài câu là tôi sẽ ghen lồng lộn rồi vung tay đánh chị ta hay sao ấy. Con giáp thứ 13 ngu dốt.

Thấy tôi muốn đi vô, Thúy Liễu liền kéo tay tôi lại, chị ta cũng đồng thời hét lên:

- Á Mợ.....đừng Mợ....

"Bốp Bốp" Thúy Liễu tự lấy tay vả vào mặt mình mấy cái. Tôi ngơ ngác, tự ngẫm có chuyện chẳng lành rồi. Sau lưng tôi nghe được tiếng bước chân người đi ra nhưng lại không biết là ai. Thúy Liễu cười ma mãnh nhìn tôi, gương mặt chị ta lúc này chẳng khác gì ma nữ....

Chị ta kéo tôi một khúc đến gần ao sen, miệng vẫn la lên:

- Mợ Tư... đừng Mợ....

Phía sau là tiếng nói vang vọng của ai đó:

- Mợ Tư.... Cô Liễu.... có chuyện gì vậy?

Thúy Liễu không biết lấy đâu ra sức mạnh mà kéo quật tôi đến gần cái ao. Tôi dự cảm thôi xong rồi, kiểu này là kéo tôi xuống ao xong đổ lỗi cho tôi đây mà. Tôi liền nhảy số não, đang lúc chị ta hưng phấn tôi liền xoay người lại đổi vị trí cho chị ta, thành ra tôi đứng sát ao sen còn Thúy Liễu thì đứng trước mặt tôi.

- Thúy Liễu... chị đừng xô tôi mà... á....

Đừng nói là Thúy Liễu mà có mười con mụ vú Huệ chạy ra cũng không cứu vãn được tình hình hiện tại. Tôi nhếch môi, nói nhỏ với Thúy Liễu:

- Chị gái, chị thua rồi.

"Ùm", tôi giựt ngược ra sau, tạo thế y như là Thúy Liễu vừa xô tôi xuống ao. Lúc tôi chuẩn bị ngã xuống thì thấy cu Dừa đang đi lại, một màn đặc sắc đổi trắng thay đen cu cậu thấy rõ mồn một không thiếu cái gì.

- Trời đất ơi, cứu cứu.. cứu Mợ Tư.

Tôi bay nhào xuống ao, Thúy Liễu coi bộ cũng thông minh chị ta cũng nhảy ào theo sau. Tôi rõ là biết bơi nhưng bây giờ đang diễn kịch nên là sẽ diễn đến cùng.

Tôi ngoi lên mặt nước, đập tay đùng đùng:

- Cứuuu...cứuuuu tôi...

Ngoi lên ngoi xuống nước, tôi cũng không nhìn rõ tình hình trên bờ, chỉ nghe được loáng thoáng có rất nhiều tiếng la hét cùng tiếng bước chân chạy ào ào...

Vì biết bơi nên tôi có thể đứng nước được, bỗng dưng đang đứng lại bị kéo kịch toàn thân xuống. Tôi hụp cả người dưới nước vì sức kéo quá mạnh, tôi phồng má thổi hơi. Phía bên kia tôi thấy được chân Thúy Liễu đang bì bà bì bõm, mà một chân của chị ta lại không thể cử động được....

Trước mặt tôi toàn là nước, tôi bị lôi mỗi lúc một sâu... phía trên tôi nghe được tiếng người nhảy ào ào xuống kèm theo tiếng kêu hỗn loạn...

"Ào ào " tôi bị kéo rất sâu, kéo sâu đến mức tôi không còn đủ khí để thở....

- Ch.ết đi...đổi mạng cho tao...

Bên tai tôi là tiếng nữ vang vọng, giọng nói du dương không cùng một hợp âm với người trần... Cả người tôi bị nước tràn vào, cổ họng bị nghẹn đắng không thể thở được nữa.

Một giây...hai giây...ba giây...tôi không thở được... không thể được...

- Lài... Lài... em đâu rồi...

Là Phong...là tiếng của Phong...Tôi hai tay với lên cao, muốn hét lên là tôi ở đây nhưng lại không được. Chân lại bị kéo không cử động được nữa...

Trong màn nước đen kịt, tôi thấy được Phong đang tìm tôi, một người nữa cũng đang tìm tôi...người này... sao quen mặt vậy...

- Ch.ết đi...ch.ết đi...

Ch.ết đi sao, có ai muốn tôi ch.ết đi sao?!

Ý thức dần trở nên mơ hồ... bàn tay tôi dần buông thõng...

"Ào", phía dưới chân một luồng nước đẩy tôi lên trên, vừa lúc ấy Phong cũng tìm thấy được tôi. Tôi mơ hồ thấy được anh nắm tay tôi, thấy được anh kéo tôi lên cũng cảm nhận được anh ôm lấy tôi....

- Thư Huyền....

Tôi giật mình khi nghe ai đó gọi tên tôi, cái tên lâu quá rồi chẳng nghe ai gọi nữa....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.