Vợ Cậu Tư

Chương 6



Sáng hôm sau tôi dậy sớm phụ chị Thắm cùng vú Huệ nấu thức ăn sáng, xong xuôi lại đi ra ngoài vườn mò mẫm tìm chiếc nhẫn cho Phong.

Lạ ghê, mò muốn tróc gốc rễ đám cỏ mà có thấy chiếc nhẫn nào đâu. Ở đây dù có cây kim tôi cũng soi được đừng nói là chiếc nhẫn.

- Mợ Tư em làm gì vậy, có cần anh giúp gì không?

Đang lui cui trong bụi cây sơ ri, nghe tiếng đàn ông hỏi, tôi quay lại nhìn. Ồ tưởng ai hóa ra là anh Ba Thành, tôi cười cười, trả lời:

- Dạ em tìm cái nhẫn cho anh Phong, bị rớt mất trong đây nè anh Ba.

Anh Ba nghe tôi nói, anh cũng đi lại ngó ngó vô trong nhìn. Phải công nhận "giống" nhà này tốt, đẻ ra mấy anh toàn cực phẩm. Đàn ông kiểu này mà ở trên thành phố là hàng hiếm, xếp vào loại cần được bảo tồn và nhân giống.

Thấy tôi nhìn chằm chằm, anh Ba chắc ngượng, anh vừa cười vừa hỏi tôi:

- Em dâu cười cái gì vậy, bộ mặt anh có dính cái gì hả?

Tôi vội vội vàng vàng:

- Dạ đâu có, anh Ba với chồng em không giống nhau mấy anh nhỉ. Hình như nhà mình còn một chú Út nữa, em về đây hơn tháng rồi cũng chưa có dịp gặp qua.

Anh chồng tôi ngồi chồm hổm trên nền cỏ, gương mặt anh nhu hòa chuẩn dáng đàn ông lịch thiệp nhã nhặn, trên người mặc bộ quần áo thể thao màu xám trông đẹp trai vô cùng.

- Ừ Phong là đẹp trai nhất nhà mà cũng không giống ai trong nhà này nhất. Còn Út Đạt chắc độ tuổi với em, nay nó đang học trên thành phố. Cuối năm nay cũng về đây lấy vợ. Mà cái thằng chứng khí, một hai không chịu, nó đòi cưới cô nào trên thành phố đó. Anh cũng hết cách, dù sao cũng là hôn sự của nó, mình cũng không ép nó được.

Gớm, không ép được mà tên Phong lấy tôi hắn cứ như kiểu oan ức lắm. Xì.

- Dạ, em cũng chưa thấy mặt chú ấy nên có chút tò mò.

Vừa nói tôi vừa để cái lúp mới lấy được trong phòng khách ra để sát vào mắt. Mèn ơi, chơi tới chiêu này rồi mà vẫn chưa tìm được cái nhẫn.

- Em dâu này, mất cái nhẫn thôi mà, bỏ đi. Không thì em kêu mấy đứa trong nhà ra tìm chứ em làm gì lụm cụm khổ sở vậy? Thằng Phong quý cái nhẫn lắm sao mà bắt vợ ra tìm cực khổ quá.

Nghe anh Ba nói, tôi sợ anh hiểu lầm vội giải thích:

- Dạ không. Anh biết mà, bọn em cũng vừa biết nhau thôi, hôm qua nghe anh ấy nói mất cái nhẫn, em ở không cũng rãnh rỗi nên đi tìm giúp anh ấy. Chủ yếu tạo chút không khí mà hihi.

Anh Ba chắc hiểu ý, anh cười trừ. Thong dong đứng dậy, anh nói:

- Ừ thôi tùy em nhưng mà không có thì thôi bỏ đi, nếu nó có giá trị thì tìm anh, anh đưa tiền em mua cái khác tặng lại cho nó. Vất vả nắng noi quá, sức khỏe vẫn là quan trọng hơn.

Tôi gật đầu tắp lự, cảm ơn rối rít. Qua loa thêm vài câu, anh Ba cũng đi vào trong nhà, còn lại mình tôi ngoài vườn tìm tiếp.

Quá trưa, nắng càng ngày càng gắt, sau khi ăn cơm trưa xong tôi lại tiếp tục ra vườn tìm. Thật sự tôi mong tìm được cái nhẫn này quá, chắc phải là quan trọng lắm nên nửa đêm nửa hôm Phong mới chạy ra đây đi tìm.

Mà quái thật, bới tung cả góc vườn, còn huy động cả bác Thọ làm vườn với cu Dừa ra tìm nhưng vẫn không thấy tung tích cái nhẫn đâu. Tôi cơ hồ cảm thấy có chút mệt mỏi rồi, mồ hôi mẹ mồ hôi con gì đó tuông như nước. Quá mệt, tôi quyết định ngưng tìm, sau đó đi lên phòng nghỉ một chút lại tìm tiếp.

Ngủ một giấc đến gần giờ cơm chiều, tôi bật ngồi dậy, trong người có chút nóng nóng bần thần. Mà nghĩ lại cái nhẫn vẫn chưa tìm ra, tôi quyết xuống tìm một lần nữa, nếu không có thì coi như tôi xui đi, không tìm nữa.

Xuống bếp thấy bé Li đang lò mò thổi lửa, tôi đi đến gần, vỗ vai con bé.

- Li, em rảnh không ra vườn tìm cái nhẫn với mợ đi.

Bé Li giật mình, con bé vỗ vỗ vào ngực:

- Ui hết hồn con tưởng ai, mợ chưa tìm được cái nhẫn nửa hả mợ?

Tôi ủ rũ:

- Ừ vẫn chưa thấy. Lạ thiệt, rơi đâu mà mợ tìm cả ngày không thấy. Thiếu điều mợ muốn đào hết cây lên trồng lại rồi mà vẫn không thấy đâu. Quái.

- Thì thôi chắc mất rồi, hay mợ thôi khỏi tìm đi mợ. Mua cái khác cho cậu đi chứ con thấy không có hy vọng.

Tôi xụi lơ, ôm vai bé Li than thở:

- Chán ghê. Thôi để mợ lấy cuốc ra đào chút nữa, biết đâu nó lẫn trong đám đất hồi sáng cũng không chừng. Em làm gì làm tiếp đi, mợ đi.

Tôi lủi thủi đi trước, ra đào được mấy cuốc thì bé Li cũng chạy ra đến. Con bé tháo vát, nó tranh để nó đào còn tôi thì tìm.

- Sao em đang nấu cái gì trong bếp mà, chạy ra đây khét hết sao?

Bé Li cuốc cái phập, nó cười:

- Không sao đâu mợ, con canh thuốc cho bà nhỏ, thuốc chưa tới đâu.

- Má nhỏ bị làm sao mà em phải sắc thuốc?

- Bệnh, má nhỏ hay nóng trong người. Cứ một tháng sắc thuốc nam uống 2 lần. Mà thuốc này tốt lắm nghen mợ, bà nhỏ uống mấy năm nay rồi.

Tôi gật đầu, chỉ tay sát bên phía cây sơ ri:

- Li đào bên đây đi em.... Mà Li, sao má nhỏ về đây lâu rồi mà chưa có con hả em?

Bé Li thấp giọng, nó thì thào:

- Ui cái này con không rành nữa, bà về nhà này hơn 10 năm rồi. Nghe đâu bà không sanh được, tới nay cũng không thấy mụn con nào. Bà lớn cũng cắt thuốc về cho bà nhỏ uống nhiều lắm mà đâu vào đấy à mợ.

Tôi tò mò:

- Má lớn với má nhỏ hòa thuận lắm hả em?

Bé Li gật đầu, nó cười cười, nói:

- Dạ, 2 bà sống chung ít khi cãi vã lắm. Mà bà lớn cũng thương bà nhỏ nữa, con thiệt hâm mộ bà nhỏ ghê. Vừa đẹp lại được ông thương, bà thương nữa. Tiếc là đến giờ vẫn chưa có con thôi.

Tôi thoáng thở dài, thiệt đúng là trời không cho ai cái gì đó quá nhiều. Má nhỏ xinh đẹp dịu dàng lại được ba chồng tôi thương, vợ lớn của chồng cũng không bắt nạt nhưng trời lại không cho có một mụn con hủ hỉ tuổi già. Ngẫm nghĩ lại, ở cái nhà này má nhỏ là thiếu thốn nhất rồi. Nhưng mà thương cảm là vậy chứ tôi lại không có một chút tình cảm nào đặc biệt giành cho bà ấy.

Má nhỏ xinh đẹp, thanh thoát nhưng lại cao ngạo khó gần quá. Từ hồi về đây đến giờ tôi nói chuyện với bà không quá mười câu. Bình thường tôi gặp bà, tôi chào hỏi thì bà gật đầu chào lại còn không thì thôi. Mà hình như trong nhà ngoài ba chồng tôi ra bà chỉ nói nhiều thêm với má lớn. Cũng không thấy bà thường ra ngoài, chỉ quanh quẩn trong nhà. Đặc biệt bà thích hát, lâu lâu nghe tiếng bà hát tân cổ giao duyên hay phải biết. Nói tóm lại là tôi vẫn không có yêu thương với vị má chồng này, mà bà hình như cũng không thích tôi.

- Mà quên nữa, chắc hôm nay bà lớn đi cắt thuốc bổ cho mấy mợ rồi á, kiểu gì chiều nay mợ với mợ Ba cũng có thuốc uống.

Tôi vừa soi xuống đất, vừa ngước mắt lên hỏi bé Li:

- Thuốc gì em, mợ có bệnh đâu.

Bé Li cười thút thít:

- Bậy mợ, thuốc này thuốc bổ, dưỡng thân thể phụ nữ đặng mau có bầu á.

Tôi "À" một tiếng, hóa ra hôm qua vú Huệ nói đi công chuyện sớm với má chồng tôi là đi vụ này. Công nhận má chồng cũng tốt với đám dâu tụi tôi ghê, nhưng tiếc là thuốc vào người tôi cũng vô dụng. Tôi với Phong sống chung với nhau như hai người bạn, người đời hay còn gọi là tình đồng chí. Kiểu này chắc có uống tám nghìn than thuốc cũng không sanh ra được cục nào.. Khổ.

Tôi với bé Li lủi thủi cả tiếng đồng hồ nữa mà vẫn không tìm thấy chiếc nhẫn của Phong. Xế chiều, thấy trong người mệt mệt tôi mới bảo thôi, không tìm nữa, tìm cả ngày trời rồi cũng có thấy đâu.

Cơm chiều xong xuôi, Phong vẫn chưa về. Dạo này anh ta khá bận, sáng đi sớm, trưa cũng không về ăn cơm, tối lại về muộn, hầu như ở nhà này chỉ người vợ như tôi là thấy mặt được anh ta.

Đang ngồi xếp quần áo trên phòng thì nghe dưới nhà có tiếng huyên náo, tôi không rõ là chuyện gì nên cũng chạy xuống xem thế nào. Dưới nhà, ba chồng tôi đang bồng má nhỏ trên tay, gương mặt má nhỏ xanh méc tay thì ôm bụng rên rỉ. Tôi có chút hoảng chạy lại chỗ chị Thắm, hỏi han.

- Chị Thắm má nhỏ sao vậy chị?

Chị Thắm cũng hoảng không kém:

- Không biết nữa, má uống thuốc xong đau bụng đi cầu, đi riết tới giờ chịu hết nổi luôn rồi.

Uống thuốc xong bị đau bụng tiêu chảy à, sao lạ vậy, đây là thuốc bổ mà?!

Tôi với chị Thắm đứng một bên, má chồng với ba chồng tôi đưa má nhỏ đi bệnh viện. Trong nhà ai cũng hoang mang không biết là chuyện gì xảy ra nữa.

Ba má chồng tôi đi chừng 2 tiếng đồng hồ thì về, má nhỏ cũng về luôn. Tôi vào hỏi thăm thì má chồng tôi nói không sao, bác sĩ khám rồi cho thuốc má nhỏ uống đỡ rồi. Chị Thắm lúc này mới lên tiếng:

- Không biết sao mà má nhỏ tự dưng đau bụng dữ vậy nè. Bình thường cũng uống thuốc mà có sao đâu.

Má chồng tôi thở dài, than:

- Má cũng không biết nữa, sao nay kì vậy nè, mọi khi đem thuốc về cho con Li nó sắc uống bình thường mà nay lạ cà.

Ba chồng tôi im lặng nãy giờ, đến giờ ông mới khó chịu lên tiếng:

- Tất cả đi ra ngoài, con Thắm xuống kêu con Li lên ba biểu. Ra ngoài hết cho Vũ nghỉ ngơi đi.

Tôi quay sang nhìn má chồng, thấy bà không nói gì chỉ im lặng thở dài đi ra. Trong mắt bà không giấu được sự mất mát... mà đúng rồi, đâu có người phụ nữ nào có thể bình thường khi nhìn thấy cảnh chồng mình quan tâm yêu thương người phụ nữ khác. Càng nghĩ tôi càng thấy thương má chồng, chắc bà tủi thân lắm. Haizz cái số....

Hôm nay anh Ba cũng không có nhà, chồng tôi cũng không có nhà. Trong nhà có mỗi đám đàn bà con gái đứng lục tục ở phòng khách. Ba chồng tôi ngồi trên ghế phía trên, má chồng tôi cũng ngồi kế bên ông. Thấy đông đủ, ba chồng tôi hậm hực giận dữ:

- Con Li đâu, mày ra đây ông biểu coi.

Bé Li run cầm cập, nó đứng ra trước, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng nó nhỏ nhắn sợ sệt lắm.

- Dạ ông kêu con.

Ba chồng tôi quát:

- Ông hỏi mày, tại sao hôm nay má nhỏ uống thuốc bổ mày sắc xong thì đau bụng tiêu chảy. Đâu, mày nói ông nghe thử coi. Mày nói dối tao đánh ch.ết mày.

Tôi nghe mà sững sờ, đau bụng tiêu chảy cũng có thể do nhiều nguyên nhân, cớ sao ba chồng tôi lại đổ hết cho con bé Li vậy được.

- Dạ...dạ...ông ơi con không con biết. Bà đưa con sắc là con sắc cho bà nhỏ uống chứ con đâu có biết gì nữa đâu ông.

Ba chồng tôi đứng phắt dậy, ông phang cái ly trà xuống đất vỡ tan tành. Tôi với chị Thắm đứng một bên cũng giật bắn người, xém chút là hét lên rồi.

- Mày nói xạo ông hả con? Bác sĩ nói giống như bị uống thuốc sổ chứ không có bệnh tật gì. Mày sắc thuốc tao không hỏi mày thì tao hỏi ai?

Bé Li nó hoảng loạn, vội quỳ sụp xuống đất mà khóc:

- Ông...huhu...con thề con thề con nói xạo sét đánh con ch.ết. Con không có biết, con không có đụng tay đụng chân gì vô thuốc của bà hết. Ông ông tin con đi, bà tin con đi bà..huhu...

Nghe tiếng bé Li khóc mà tôi thấy thương con nhỏ vô cùng. Ba chồng tôi tầm này sao vô lý vậy, ông cũng có ăn có học mà.

Má chồng tôi thở dài, bà kéo bé Li đứng lên, hỏi nó:

- Li, con nói cho bà nghe coi, có ai cho tiền con hại bà nhỏ không. Nếu có thiệt con khai ra, bà với ông bỏ qua cho con liền.

- Dạ không có đâu bà, dạ không có bà. Con sống ở đây từ nhỏ tới lớn, con thương ông bà không hết sao dám làm chuyện ác hại bà nhỏ chứ. Con thề với ông bà, con không có, con không có làm cái gì hết á bà.

Ba chồng tôi giận lắm, ông hét:

- Thắm, xuống kêu vú Huệ lấy roi da lên đây. Hôm nay tao không đánh con này là nó không khai ra. Nhanh đi.

Má chồng tôi cũng giật mình, bà xin cho bé Li:

- Ông...con bé Li chắc nó không có làm đâu ông.

- Không làm, nó không làm thì ai làm. Mà giả sử như không phải nó thì trong cái nhà này cũng có người gian xảo qua mặt hại Thúy Vũ. Tôi lần này không đánh con Li làm gương thì chúng nó không biết sợ. Riết rồi quên hết gia phong gia giáo ở cái nhà này rồi. Muốn loạn hay sao?

Nói rồi ông quay sang tôi, nói lớn:

- Vợ thằng Phong, con đi kêu tôi tớ trong nhà lên đây. Nhanh lên.

Tôi sợ run người, co chân chạy xuống nhà dưới tập trung người làm lên phòng khách. Trong phòng vú Huệ đang cầm cái roi da rất dày, bà đứng trước mặt bé Li, còn con bé thì đang run lẩy bẩy dưới nền gạch. Thấy thế, tôi hoảng quá, chạy lại xin cho con bé.

- Ba má, khoan đừng đánh ba má. Lỡ có uẩn khúc gì thì sao, con bé mới 15,16 tuổi đánh bằng roi này sao nó chịu nổi ba má.

Vú Huệ đứng một bên, gương mặt không biến sắc:

- Mợ Tư không cần lo, roi này đánh không ch.ết người đâu mợ.

Tôi nhìn vú Huệ, bà ta cũng nhìn tôi, gương mặt bà ta giờ càng nhìn càng thấy đáng sợ. Mẹ nó, không nói được câu nào tử tế thì câm mẹ mồm vào, nói ra tôi lại muốn đấm cho bà ta vài phát vêu mồm lên. Già mà còn ác.

Thấy tình hình cấp bách quá, tôi không xin thêm thì không được.

- Má, ba hai người nghĩ lại đi, đánh con nhỏ cũng không giải quyết được gì...

- Con im miệng đi, đi ra chỗ kia đứng.

Chưa nói hết câu đã nghe ba chồng tôi mắng, tôi hoảng hồn cứng họng không biết nói cái gì nữa. Chị Thắm đang đứng kế bên liền kéo áo tôi lôi xuống, chị liếc mắt sang tôi, nói nhỏ:

- Em yên đi, đừng có rộn chuyện.

Trời ơi. Rộn chuyện là rộn sao? Cái roi da đó mà quất một cái chắc nát cái lưng ra, sao xử lý kiểu gì ác nhơn vậy nè.

Ở cái nhà này tôi yếu thế quá, lại không có tiếng nói gì, bây giờ có muốn bảo vệ cho con nhớ cũng không có được. Đang lúc suy nghĩ xem làm như thế nào để cứu bé Li thì "chát, chát",tiếng roi da vung vút kêu lên. Tôi quay ra nhìn, con bé Li bị vú Huệ đánh không thương tiếc. Mẹ nó khốn nạn, con mụ vú này cái mặt ác như con cá mặt quỷ vậy đó. Nỡ lòng nào mà đánh con nhỏ, bà ta chẳng khác gì Dung mama trong phim.

- Con Li, hôm nay mày có tội hay không có tội gì thì tao cũng đánh. Thứ nhất mày có tội mày qua mặt hại bà mày thì mày bị đánh là đáng. Thứ hai mày không có tội thì hôm nay tao cũng đánh làm gương cho người trong nhà này. Hễ máu mủ ruột rà thì thôi còn người dưng nước lã vào đây thì phải biết, hại người trong nhà này nhất là Thúy Vũ thì kết cục không chỉ là bị đánh roi da không đâu. Tụi bây nghe hiểu chưa?

Tiếng ba chồng tôi lảnh lót uy nghiêm, mấy người làm trong nhà sợ quíu da hết, riêng tôi, tôi lại thấy khinh thường. Nhà chồng tôi nổi tiếng là gia môn nho nhã, vậy mà lại đi làm cái chuyện ỷ quyền ức hiếp người vô tội. Đúng là cái thói nhà giàu, có tiếng là mất nhân tính hết.

- Huhu...con không có... huhu...

Nghe tiếng bé Li khóc xin mà ruột gan tôi quặn lên hết, da dẻ con gái của con nhỏ, đánh vậy còn gì thịt người ta nữa. Không, không được, không để con nhỏ bị đánh vậy được.

Nghĩ hết cách tôi nhào vô, che người con bé Li lại. Từng đợt roi da quất vào lưng tôi khiến cả người tôi quặn lên vì đau đớn. Tôi cắn răng ôm con bé chở che cho con nhỏ, còn roi da đang quất trên lưng tôi cơ hồ không đếm được là mấy nhát.

- Bà vú bà đánh trúng mợ Tư rồi.

Bên ngoài chị Thắm kêu lên mà vú Huệ vẫn không dừng tay. Tôi quay mặt sang nhìn bà ta, ba ta vẫn đánh xuống, cứ như tôi không phải mợ Tư của cái nhà này vậy.

Thấy bà vú hung hăng quá, e mà không nói gì chắc bị đánh tan xương. Tôi thì dù sao cũng là mợ Tư cái nhà này, có gì cũng không đến nỗi. Còn bé Li...

- Ba, không phải bé Li đâu, hồi chiều con có nhờ bé Li tìm phụ chiếc nhẫn....lỡ lỡ...

Ba chồng tôi nghe vậy, ông không kêu vú Huệ dừng tay nhưng lại tức giận hỏi:

- Vợ thằng Phong, là con hại má Vũ?

Mẹ... ba chồng tôi bị sao vậy, tôi nói thế mà ông lại lái đi đâu không biết nữa. Trên lưng cảm giác đau đớn càng ngày càng truyền đến, tôi vừa chịu đựng vừa hét:

- Không có... con không thù gì má nhỏ hết thì con hại làm gì....huhu...đau quá... dừng tay lại đi..huhu..

- Vú, dừng tay.

Đang lúc tính vùng dậy chộp cái roi da thì bên ngoài tôi nghe có tiếng đàn ông uy vũ vang lên. Quay lại, tôi thấy anh Ba Thành đang tiến vào, anh nhìn tôi, trong mắt có ý không vui.

- Vú đánh cái gì kỳ vậy, đây là mợ Tư cái nhà này, là vợ em trai tôi mà vú đánh như người ở vậy hả vú?

Tôi lúc này mới lồm cồm bò dậy, may được má chồng lại đỡ nên mới thấy ổn được chút. Đứng dậy được, tôi quay xuống đỡ con bé Li đang nằm dưới đất, con nhỏ mặt trắng bệch rồi, môi nó chảy máu chắc vì khi nãy cắn răng mà chịu. Thấy thương quá, tôi lau vết máu trên môi con bé, vỗ vỗ lên vai nó, trấn an.

- Thôi không sao hết, không sao hết.

Bà vú nghe anh chồng tôi hỏi, bà quay sang cười nhạt trả lời:

- Dạ cậu tôi lỡ tay không thấy mợ Tư che cho con Li.

Mẹ nó, nói xạo. Con mụ già này ăn nói buồn cười thiệt. Già mà không sợ nghiệp quật bả hay sao á ta?!!

Thấy tôi nhìn bà vú, bà vú lại trừng mắt nhìn về tôi. Ý bả như kiểu " thách mày đấy, mày làm gì được tao". Mẹ, bà lại sợ mày quá cơ. Mày đợi đấy!

Anh chồng tôi liếc mắt với vú Huệ cái, mụ ta rụt cổ lại lui ra đằng sau đứng. Lúc này anh chồng tôi mới lên tiếng:

- Mẹ, sao để bà vú đánh người lung tung vậy. Đã vậy còn đánh luôn em dâu, cái này đồn ra ngoài thì còn gì là gia giáo thanh danh nữa?

Má chồng tôi lấp bấp, bà nói không nên lời:

- Cái này... má...

Ba chồng tôi bây giờ mới lên tiếng:

- Không liên quan đến má mày, là ba kêu đó.

Anh chồng tôi như kiểu ngạc nhiên lắm, anh hỏi lại:

- Là ba sao, ba hôm nay sao lại đánh người trong nhà?

- Có tội thì đánh.

Nghe ba chồng tôi nói vậy, anh Thành coi bộ khó chịu. Má chồng tôi sợ ba con gây nhau nên mới giải thích từ đầu tới cuối cho anh Thành nghe. Nghe hết một hơi, anh lại bực dọc nói:

- Chuyện lỡ rồi thì thôi, ba đánh con Li thì có được cái gì đâu. Rồi còn lây sang vợ thằng Phong nữa, sức đàn bà con gái sao chịu nổi roi da.

Tôi thở phù, ơn trời cuối cùng cũng có người đứng ra nói chuyện có lý rồi. Tôi lắng tai nghe, thấy ba chồng tôi nhìn tôi kiểu quan sát, tôi diễn luôn, đang bình thường cái tôi sụ mặt rưng rưng nước mắt như kiểu con thỏ nhỏ đáng thương. Chắc thấy tôi diễn đạt quá, ông thấy có lỗi hay sao đó mới nói.

- Lài, nói ba nghe, có cái nhẫn to tát gì mà đi tìm.... sao sáng không tìm mà canh trúng giờ con Li nấu thuốc đi tìm. Nói.

Tôi vừa ôm bé Li vừa ôm cái lưng, khóc không ra nước mắt:

- Anh Phong làm rơi, con tìm sáng giờ mà ba..

Anh Ba Thành lên tiếng minh oan cho tôi:

- Cái này con làm chứng cho vợ thằng Phong, sáng con còn thấy em dâu lò mò trong bụi cây sơ ri.

Ba chồng tôi kiểu như không tin lắm nhưng tôi đứng ra làm chứng cho bé Li, mà anh chồng tôi lại đứng ra làm chứng cho tôi. Thế nên ông không tin cũng không còn cách nào khác, lần này chỉ có thể giải tán thôi.

Ba chồng tôi thở dài, ông không vui nói:

- Thôi lần này coi như xong,con Li với mợ Tư coi như là không có tội nhưng ông nhắc cho tụi bây nhớ. Cấm tụi bây có ý đồ gì mù quáng mà hại người trong gia đình này. Ông biết được ông tống cổ hết tụi bây vào tù. Còn chuyện hôm nay coi như xong nhưng mà ông vẫn điều tra nguyên nhân má Vũ bị bỏ thuốc, điều tra được đứa nào thì đứa đó chuẩn bị tinh thần ăn cơm tù đi.

Nói rồi ông quay sang Thu Cúc đang đứng trong góc:

- Con Cúc đưa con Li về phòng, còn vợ thằng Thành dìu vợ thằng Phong lên phòng đi. Sau này chủ cả không được lãnh roi lãnh đòn giùm đầy tớ. Nghe chưa?

Tôi với chị Thắm cúi đầu "dạ" yếu xìu. Chị Thắm nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi ra phòng, con bé Li cũng được Thu Cúc đưa ra sau bếp. Tội nghiệp con nhỏ chắc đau dữ lắm....

Chị Thắm dìu tôi lên cầu thang chẳng may tay chị đụng vào vết roi quất khi nãy trên lưng tôi, tôi nhảy dựng, mặt mày chắc biến sắc rên lên một tiếng. Rõ khi nãy không đau mà sao bây giờ đau ghê gớm vậy nè.

- Ui da, chị Thắm ơi, đau em.

Chị Thắm cũng hoảng, chị rụt tay về, nhỏ tiếng:

- Ch.ết xin lỗi em, có đau lắm không?

Tôi mếu máo gật đầu:

- Đau ch.ết em rồi.

Chị Thắm kéo tôi đi từ từ lên phòng, chị mắng:

- Em điên rồi hả, ba giận ba đánh con Li thôi, em nhảy vào làm gì cho vạ lây?

- Nhưng mà con bé Li nó tội nghiệp quá, chứ chị không thấy vô lý hả?

Chị Thắm cũng ậm ừ:

- Ờ thì vô lý nhưng mà mình dâu con cãi lại làm gì, em đó, bớt lo chuyện bao đồng đi. Cái thân lo chưa xong thì đòi lo ai, lỡ khi nãy anh Ba chồng chị về không kịp thì còn bị đánh cỡ nào nữa.

Nhắc đến bị đánh, tôi giận một bụng, sổ thẳng:

- Nhắc em lại tức vú Huệ, sao vú đánh nặng tay giữ vậy. Thấy em ôm con Li mà vú cũng đánh, cố ý còn gì nữa.

Chị Thắm nhìn tôi, chị có chút ngạc nhiên:

- Ủa chứ em không nghĩ ra nguyên nhân hả?

Tôi trừng mắt nhìn chị Thắm, hỏi lại:

- Nguyên nhân gì, em có biết nguyên nhân gì đâu?

Chị Thắm mở cửa phòng, dìu tôi ngồi xuống ghế, sau đó chị nói:

- Rồi chắc chú Tư không nói cho em biết chứ gì. Vú Huệ trước kia làm mai làm mối chú Tư cho cháu gái bả làm cô giáo trên huyện đó. Má mình chịu luôn rồi nhưng ba không chịu. Mà chú Tư cũng không có ý kiến gì, nên chị tưởng là không cưới em luôn rồi đó chứ.

Tôi gật đầu, thì ra là vậy. Hèn gì tôi cứ thấy mụ vú này ghét tôi kiểu gì ấy, kiểu bà ta không thân thiện mấy với tôi. Lúc đầu tôi tưởng do chưa quen nên còn xa lạ, hóa ra bây giờ là có nguyên nhân thầm kín khác. Mẹ nó, không được duyên cháu cái sang trả thù tôi à. Nghĩ lại cay cú quá đi.

Chị Thắm nhìn tôi, tự dưng chị nói:

- Nói cho em biết thôi, em chớ có làm càng. Vú Huệ ở nhà này địa vị chắc hơn chị em mình nhiều, đánh không đổ đâu.

Nghe chị Thắm nói, tôi cảm nhận ra có chút mùi địch ý. Ồ hay là trước kia con mụ vú cũng xen vào hôn sự của anh chị Ba rồi. Công nhận Thắm Lào thế mà cũng bị ma vú dài Huê Huệ chơi bẩn đấy.

Tôi tò mò:

- À thì ra chị cũng dính đạn hả?

Chị Thắm cười cười, kênh kiệu:

- Coi như có đi, nhưng nhẹ thôi với lại chị cũng đâu có sợ. Thôi thôi, chị xuống nhà lấy thuốc lên cho sứt, không là làm thẹo.

Thấy chị Thắm cũng quan tâm tôi, tôi cười cười, nói cảm ơn chị.

- Em cảm ơn chị nha chị Thắm.

Chị Thắm xua xua tay:

- Ơn nghĩa gì, chị em một nhà thôi mà.

Tôi chỉ cười chứ cũng không nói gì. Tôi biết bụng dạ chị Thắm cũng không có hiền lành nhưng việc nào ra việc nấy. Mấy lời chị ta nói với tôi cũng coi như cho tôi thêm vài kiến thức về cái nhà này. Còn mà chị ta có thêm thắt đâm chọt gì thêm vào không thì tôi không biết. Quan trọng bây giờ là... cái vết roi...mẹ ơi đau quá đi mất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.