Vợ Cậu Tư

Chương 7



Chị Thắm đem lên cho tôi chai dầu với ít thuốc giảm đau, chị có nói để chị giúp tôi sứt dầu nhưng tôi bảo thôi. Tôi lại không quen cho người lạ nhìn thân thể mình, huống gì tôi với chị Thắm cũng không tính là thân thiết gì.

Lếch thếch vào phòng tắm, trong phòng tắm có cái gương to mà lần nào đi tắm tôi cũng nhún nhảy ca hát soi tới soi lui, tôi đưa lưng về phía cái gương soi soi sau lưng mình. Eo ôi, sau lưng 2 vết hằn màu đỏ còn đang rỉ máu trông phát khiếp. Tôi chấm một ít dầu nóng xoa xoa lên vùng roi quất, chấm dầu đến đâu da tôi tê rần đến đó. Vừa đau vừa rát, đau đến mức tôi nhảy dựng mấy lần, đầu óc cũng trở nên tê dại đi.

- Đau quá đi, mẹ bà...

Vừa nói tôi vừa nhảy tưng tưng thoa thoa dầu, nhưng vì tay ngắn quá nên tôi chỉ thoa được một vài chỗ, còn một vài chỗ coi như bó tay. Thoa dầu xong tôi đi ra bên ngoài uống mấy viên giảm đau mà chị Thắm đưa, xong lại leo lên giường nằm nghỉ. Người tôi hình như gai gai nóng sốt rồi mà bây giờ có nằm thì cũng không nằm thẳng lưng được. Hết cách tôi đành nằm úp, dang hai tay hai chân, thong thả ung dung nằm đó.

Chắc phải mấy tiếng sau, lúc tôi đang mơ mơ màng màng liền nghe có tiếng bước chân, bên ngoài cũng có tiếng nói chuyện.

- Thuốc mỡ này tốt lắm, con coi sứt cho con Lài, nó bị đánh cũng nhiều.

- Có mỗi việc cỏn con đó mà ba kêu bà vú đánh người, còn đánh luôn vợ con, nhà này riết làm sao vậy?

Tôi hi hí mắt, vểnh tai nghe ngóng.

- Thôi Phong, nói bậy bạ đến tai ba con thì không hay. Mẹ cũng muốn can nhưng ba con không chịu, ổng thương bà Vũ quá rồi...

- Con chán cái nhà này thiệt, mẹ đưa thuốc đây con sứt cho cô ấy.

- Ừ, con tắm đi rồi xuống ăn cơm, có gì xuống nói mẹ nha.

Là má chồng tôi với Phong, chắc má chồng đem thuốc lên cho tôi. Haizz nghĩ cũng tội, má chồng tôi thế mà hiền, tính ra má nhỏ được lòng ba chồng tôi quá đa.

Thấy Phong đóng cửa đi vào, tôi nhắm mắt giả vờ ngủ. Mà thực ra thì tôi thấy có chút không khỏe, cả người nóng rần khó chịu quá, cổ họng khô khốc cả rồi.

Phong đi đến gần, anh thều thều:

- Nè, cô có sao không?

Tôi giả vờ tỉnh ngủ, ủ rũ nói:

- Anh về rồi à, ăn cơm chưa?

Phong đặt mông ngồi xuống, mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra từ người anh khiến tôi cảm thấy có chút dễ chịu.

- Lát tôi ăn, cô đau lắm không?

Tôi gật gật đầu, chán chường nói:

- Đau, tôi không thoa dầu được hết, uống thuốc rồi vẫn thấy đau.

Phong im lặng, tôi thấy anh ta nhìn tôi, hồi lâu sau anh ta mới hỏi:

- Cái nhẫn... mất rồi cô tìm làm gì để mà liên lụy vào?

- Ừ thì tôi với anh cũng là vợ chồng, hôm qua anh nói không tin tưởng tôi. Nên tôi mới...

Phong cốc vào trán tôi, anh nạt:

- Cô bị ngu à, bị đánh cũng nhào vô, lỡ không có anh Ba thì ai làm chứng cho cô?

Tôi vùng dậy, vết thương sau lưng bị động đau nhức ghê gớm.

- Ui da...anh nói tôi ngu hả, tôi ngu cũng được nhưng mà nhìn con bé Li bị đánh vậy tôi chịu không được. Nhà này có nó thương tôi thôi, tôi không thể đứng yên nhìn con nhỏ bị đánh.

Thấy tôi nhăn mày vì đau, anh đỡ tôi dậy, chẳng may lại trúng vết thương, đã đau tôi lại càng đau hơn. Bị đánh không đau mà bị hành hạ kiểu này mới là đau muốn ch.ết.

Phong biết anh lỡ tay nên liền rụt tay về, anh nhìn tôi giọng nhẹ nhàng, hỏi:

- Tôi không tốt với cô sao?

Tôi nhìn Phong, anh ta có tốt với tôi không à? Ngẫm nghĩ thì tốt nhưng mà không giống như tôi với bé Li. Tôi với con bé là bạn bè chị em, còn tôi với anh là vợ chồng. Mà cái sự tốt của anh chỉ dừng lại ở mức độ thân thiết chứ không xem tôi là vợ, là người thân nhất của anh.

Nghĩ lại thấy buồn, tôi sụp mắt ủ rũ nói:

- Anh tốt nhưng anh không xem tôi là vợ.

Sau khi nói câu đó tôi đưa mắt quan sát Phong, tôi thấy anh có chút dao động nơi khóe mắt còn vì sao thì tôi lại không biết.

Phong nhìn tôi, giọng anh có chút thâm trầm:

- Tôi xin lỗi cô, là tôi vô tâm không để ý đến cảm xúc của cô.

Tôi ngạc nhiên, thật sự ngạc nhiên trước câu xin lỗi của Phong. Tôi biết anh ta không thích tôi cũng như không yêu thương gì "Hai Lài", tôi cũng chẳng mong đùng phát anh ta lại xem tôi là vợ mà yêu thương nên khi nghe anh ta nói xin lỗi tôi có chút giật mình.

- Ơ không, tôi đâu có giận gì anh đâu. Mà anh cũng có lỗi gì đâu.

Phong lại im lặng, tôi nghe được tiếng anh thở dài, nhìn gương mặt soái ca của anh lúc này lại đặc biệt thu hút.... Ch.ết... ch.ết.. máu mê trai của tôi lại nổi lên rồi.

Phong không nói gì, anh xoay xoay cái nắp trên hũ, nói với tôi.

- Cô nằm sấp xuống đi, tôi thoa cái này lên cho mau lành không để lại thẹo.

Tôi ngó nghiêng, hỏi hỏi:

- Thoa cái gì, anh cầm cái hũ gì vậy?

- Nhiều chuyện quá, cô nằm xuống đi.

Vừa nói anh vừa ấn tôi xuống, tôi cũng hợp tác nằm xuống, cẩn thận vén áo lên.

5 giây...10 giây...15 giây trôi qua vẫn không thấy động tĩnh gì. Tôi có chút ngạc nhiên quay lại nhìn, tên Phong cũng nhìn tôi, mặt anh ửng đỏ, chỉ chỉ:

- Cởi áo lót đi, cô mặc vậy không đau à?

- Đau sao không.

- Ngộ, đau tại sao vẫn mặc?

Nghe anh hỏi, tôi e dè, cúi thấp đầu, lí nhí nói:

- Tôi ngại, anh có xem tôi là vợ anh đâu.

- Ai nói tôi không xem cô là vợ?

- Thì anh...ơ...

Đến bây giờ tôi mới thấy có gì đó là lạ trong lời nói của anh, anh ta xem tôi là vợ sao, thiệt không?

Thấy tôi trố mắt nhìn, anh vỗ lên má tôi, xong lại quay ra sau lưng tôi, tôi cảm nhận được anh rất cẩn thận, cứ nhè nhẹ mà tháo đai áo ngực phía sau của tôi ra. Bàn tay nam nhi mà làm sao chu đáo cẩn thận được như nữ nhi chứ. Nhìn anh trúc trắc với cái móc áo ngực mà tôi xém bật cười. Hóa ra người đàn ông này cũng có đôi lúc từ tốn, nhẹ nhàng với tôi như thế. Nghĩ cũng ấm lòng chiến sĩ đó chứ....

Phong im lặng rất lâu, anh chăm chút tỉ mỉ thoa thuốc mỡ lên lưng tôi. Thiệt sự rát lắm nhưng tôi cố gắng không rên rỉ. Tay anh chạm đến đâu thì cả người tôi run bần bật đến đó, thiệt sự mụ vú Huệ đánh như muốn lấy mạng tôi vậy đó, tôi cảm nhận được bà đánh tôi còn mạnh hơn đánh bé Li. Roi nào roi nấy quất siêu mạnh, mẹ nó... số tôi toàn bị đổ vỏ cho người ta.

- Đau không?

Nghe Phong hỏi, tôi cắn răng, mồ hôi mồ kê chảy ướt hết tóc:

- Đau...đau ít thôi.

- Đau ít mà run như này à?

Run??? Mẹ ơi, nghe Phong nói tôi mới để ý, tay với chân tôi run cầm cập luôn đây này, thế mà tôi không biết, mất mặt quá đi mất.

Tôi cúi đầu, không nói gì nữa. Một lát sau thì Phong cũng thoa xong, anh đỡ tôi ngồi dậy, vén áo xuống, lấy một ít thuốc giảm đau má chồng đưa khi nãy, đưa đến trước mặt tôi, anh nói:

- Uống chút đi, hình như cô bị sốt à, người cô khá nóng đó. Có cần tôi mua thuốc sốt cho cô không?

Nghe đến thuốc là tôi muốn ngây người, xua xua tay tôi làu nhàu:

- Thôi không sao đâu, anh đừng mua thuốc. Tôi ngán uống thuốc lắm, chắc bị đánh đau quá nên thành ra như thế. Ngủ một giấc mai hết thôi.

- Ừ nếu vậy cô ngủ đi, tôi làm việc bên cạnh có gì thì kêu tôi.

Tôi gật đầu, cũng cảm thấy buồn ngủ, tôi nằm sấp xuống, ngáp ngáp mấy cái cũng khiếp đi lúc nào không biết.

Nửa đêm cổ họng có chút đau rát, cảm thấy khát nước khàn cả cổ tôi mới lọ mọ ngồi dậy. Ngó sang kế bên vẫn trống không, nhìn sang bàn máy tính thấy Phong vẫn hăng say làm việc. Đầu có chút đau, cả người nóng bừng bừng, nhịn hết được tôi bước xuống giường rót một cốc nước tu một phát đã khát.

Chắc nghe được tiếng động, Phong xỏ dép đi lại chỗ tôi, anh hỏi:

- Cô sao vậy, sao lại thức giờ này?

Tôi lờ đờ, hỏi nhỏ:

- Mấy giờ rồi?

- 3 giờ sáng rồi, cô đói à, khoan....cô sao vậy?

Tôi đang đứng tự dưng lại chóng mặt lảo đảo muốn ngã xuống đất may mà có Phong, anh kịp thời đỡ được tôi. Dìu tôi về phía giường, anh đưa tay sờ trán tôi, lo lắng hỏi:

- Cô nóng cao vậy, thấy trong người thế nào?

- Nóng... lúc lại lạnh.... tôi mệt quá anh để tôi nằm xuống đi.

Thấy tôi gật gù như gà đừ, Phong bèn thả tôi xuống sau đó chạy nhanh xuống nhà. Một lát sau anh đem lên một cốc nước gừng ấm đưa cho tôi, sau đó nói:

- Uống chút đi, tôi đưa cô đi trạm xá.

Tôi gật đầu, sức khỏe tôi tôi biết, mệt thế này mà còn ương bướng thì ngày mai kêu trại hòm vào chôn tôi luôn chứ sống không đặng nổi.

Uống hết cốc nước gừng, tôi thay áo sau đó Phong dìu tôi đi xuống nhà. Nhà chồng tôi có xe hơi, xe của Phong là loại đắc tiền, tên là gì... Mẹc mẹc gì đấy tôi không nhớ rõ nhưng trước có nghe mấy đứa bạn bảo phải trên mấy tỷ một con xe. Anh dìu tôi ngồi ghế phụ lái, sau đó anh cũng ngồi vào kế bên, cho xe nổ máy lái nhanh ra khỏi cổng nhà.

Đường quê ban đêm tối mịt lại không có đèn đường, tôi ngồi im trong xe mệt nên không muốn nói chuyện. Chạy được một đoạn do đường sốc quá tôi lại thấy buồn nôn, cứ nhợn tới nhợn lui, đến lúc muốn nôn lắm rồi tôi mới bảo Phong tấp xe vào trong cho tôi nôn cái đã.

Cứ tưởng Phong ngồi trên xe không xuống chứ, ai dè thấy tôi bay ra ngồi xuống đường nôn khốc nôn tháo anh cũng chạy xuống theo. Vì lưng tôi đau nên anh không vỗ được đành chuyển sang vuốt ngực. Vừa vuốt anh vừa bịt mũi, miệng lèm bèm:

- Mẹ...cô ăn gì mà đậm mùi vậy hả?

Tôi miệng mồm đầy chất nôn, ụa ụa mấy cái nữa mới nói:

- Ăn lẩu mắm.

Phong vỗ đùi cái đét, anh hét:

- Con gái vựa mắm không ngán mắm hả, sau này biết sẽ nôn thì đừng ăn đồ nặng mùi. Ăn thì ngon chứ lúc nôn ra thì gớm ch.ết bà đây này.

Tôi kệ anh ta cứ nôn đã, có mà biết hôm nay nôn tôi cũng ăn. Ôi trời, lẩu mắm bà vú Huệ nấu ngon nhứt nách không ăn thì phí phạm tài nguyên lắm.

Thấy tôi xanh mặt nôn đến mật xanh mật vàng, Phong vừa vuốt ngực vừa lấy khăn giấy có sẵn trên xe lau miệng cho tôi. Mặc dù anh nhăn mày nhăn mũi nhưng vẫn rất chu đáo, lau sạch sẽ không để chút dơ nào. Nôn xong tôi lại được anh dìu ngồi vào trong xe, chạy thêm nửa tiếng nữa mới ra đến trạm xá. Mà xui xẻo, trạm xá giờ này đóng cửa tối thui rồi, thấy Phong đập cửa kêu mấy bận vẫn không thấy ai ra, tôi mới ngó đầu qua cửa sổ, nói với anh:

- Thôi đi đi, tôi đỡ rồi, về nhà nằm mai khỏe thôi.

Nói là nói vậy cho Phong yên tâm chứ tôi giờ oải lắm, người thì nóng rần rần, đầu đau, lưng cũng đau, mà khi nóng khi lại lạnh run, chẳng hiểu bệnh kiểu gì.

Phong ngồi vào xe đánh vô lăng cho xe đi, tôi lại mệt quá ngủ quên lúc nào không biết. Đến khi tỉnh dậy thì thấy mình đang bị kim tiêm vào tay, đau đến giật giật. Thấy tôi tỉnh, Phong đứng bên mừng quýnh, anh lại gần tôi, hỏi:

- Cô tỉnh rồi à, khi nãy cô ngất tôi sợ ch.ết khiếp.

Tôi mơ màng, đợi cô y tá tiêm xong sau đó chỉnh tốc độ truyền nước, tôi mới hỏi anh:

- Anh đưa tôi đến bệnh viện hả?

Phong kéo ghế, anh gật đầu, ngáp mấy cái:

- Ừ... cô nóng quá tôi không dám đưa cô về sợ có chuyện gì. May là tôi đưa cô đi bệnh viện, bác sĩ nói cô bị sốt siêu vi cộng thêm hành sốt do vết thương sau lưng nữa. Không đưa lên viện cho người ta xử lý vết thương là có nguy cơ nhiễm trùng rồi hoại tử đó.

Tôi cả kinh không nghĩ là nguy hiểm đến vậy, eo sợ quá sau này không dám ỷ y vào bệnh nữa. Nhỡ mai có ngày ch.ết không kịp trân trối. Ghê.

- Cô ngủ thêm chút nữa đi, truyền hết chai nước biển này tôi đưa cô về.

Tôi gật đầu, dù gì bây giờ cũng mệt, ngủ thêm chút nữa cũng không sao.

Lúc tỉnh dậy đã gần 6 giờ sáng, bên cạnh Phong đang lái xe, còn tôi thì an vị trên xe từ khi nào. Thấy tôi tỉnh, anh cười nhạt, hỏi:

- Cô đỡ chưa, khi nãy cô ngủ ngon quá nên tôi bồng cô lên xe luôn. Đói bụng không?

Tôi chớp chớp mắt, sờ sờ lên trán, vẫn còn nóng nhưng mà đỡ hơn đêm qua rồi. Bụng kêu ọp ẹp, hình như đói nên tôi gật đầu.

Phong vừa lái xe vừa nhìn tôi cười:

- Cô ngủ ghê thiệt, ngủ mà kêu không nghe, tôi bồng cô nặng muốn xụi tay. Chờ chút, tôi lái xe vào trong thị xã rồi đưa cô đi ăn phở. Ở đây phở cũng gọi là lắm chứ không thua gì thành phố đâu.

Tôi gật gù, bây giờ ăn gì cũng được, tôi không có cảm giác thèm thuồng mấy.

Chạy thêm một đoạn nữa Phong cho xe dừng trước tiệm phở gần chợ. Giờ này thị xã đông đúc tấp nập người chứ không có buồn tẻ như trong nhà chồng tôi. Vào ăn tô phở nóng ấm, lúc ra xe tôi lại thấy mệt. Phong cũng hiểu ý, anh cho xe chạy thêm một đoạn nữa thì dừng trước một căn nhà trong khu dân cư, nhà không to nhưng nhìn đẹp mắt. Thấy tôi vẫn ngồi lỳ không đi xuống, anh mới đi lại gần mở cửa xe cho tôi, sau đó nói:

- Hôm nay cô nghỉ ở đây đi, chiều tôi đưa cô về.

Tôi bước xuống xe, tay được Phong nắm kéo vào trong. Tôi ù ù cạc cạc không biết gì lại hỏi:

- Nhà ai đây, sao không về nhà, lỡ ba má không thấy tôi thì sao?

- Cô lo gì, cứ nghỉ cho khỏe đi. Tôi gọi về nhà rồi, yên tâm.

Tôi nghĩ thầm trong lòng thế thì được chứ không thưa gửi gì mà đi ông bà khéo chửi tôi ch.ết mất. Bộ dạng dữ tợn của ba chồng tôi hôm qua vẫn còn làm tôi ám ảnh lắm.

Thấy tôi không nói gì, Phong liền kéo tay tôi đi vào trong. Vào trong nhà, nhà này nhìn cũng đẹp mắt, nội thất bàn ghế hiện đại đẹp đẽ lắm. Anh dắt tay tôi vào phòng, ấn tôi ngồi xuống giường, giọng anh khá dịu dàng:

- Này cô ngủ thêm đi, hôm nay ở đây nghỉ ngơi không cần làm gì hết. Sức khỏe của cô dù sao cũng quan trọng hơn.

Tôi gật đầu, công nhận mệt thiệt, bây giờ về nhà nằm ỳ mãi trên phòng cũng không được. Thôi, coi như lâu lâu được nghỉ dưỡng một hôm đi.

- Ừ hôm nay nghe theo anh vậy.

- Vậy cô nằm xuống đi, tôi đi ra ngoài một chút.

Phong đi rồi tôi mới thong thả nằm xuống, vết thương sau lưng còn đau lắm nên cũng không tiện cho nằm thẳng, tôi đành nằm úp xuống nệm, ngẫm nghĩ về cuộc đời. Thiệt sự Phong cũng tốt, ngoài những lần khắc khẩu với nhau ra thì anh ta vẫn rất quan tâm đến tôi. Thú thật bây giờ kêu tôi yêu anh ta thì cụ cố tôi mà sống dậy tôi cũng không làm được. Chẳng có ai mới một sớm một chiều đã yêu được nhau, nếu có thì cũng là quen biết nhau từ đẩu đâu mới nảy sinh được tình cảm. Còn này, tôi với Phong 2 con người 2 tính cách, đã vậy lại còn chưa từng biết nhau từ trước mà bảo yêu nhau yêu được thì tôi cũng lạy. Nhưng mà nói đi cũng nói lại, tôi với Phong sống chung rất tốt, không quá thân thiết nhưng cũng không hà khắc hay làm khổ gì nhau. Haizzz thôi thì từ từ đi, chúng tôi xem ra có duyên, còn về có nợ nhau không thì để thời gian từ từ trả lời.

Suy nghĩ một hồi lại thấy đau đầu, tôi nhắm mắt quyết định làm một giấc nữa. Không hiểu có phải do thuốc bác sĩ kê có thuốc ngủ hay không mà tôi ngủ từ hôm qua đến giờ vẫn còn díp mắt vào. Đang lim dim lại nghe tiếng động, thấy Phong đang đi vào. Trên tay anh là mấy chai nước suối kèm ly nước cam to ụ. Thấy tôi vẫn chưa ngủ, anh hỏi:

- Sao, khó ngủ hả?

Tôi gật gù:

- Có chút.

Phong cười cười, anh ngồi vào bàn chắc là định làm việc. Nhìn anh ngáp ngắn ngáp dài, tôi thấy cũng thương bèn nói:

- Anh cũng ngủ chút đi, đêm qua tới giờ tôi thấy anh có ngủ đâu.

Phong gõ gõ mấy cái trên bàn phím:

- Nhà này có duy nhất 1 cái giường này thôi, tôi mà ngủ thì cô ngủ đâu. Cô cứ ngủ đi cho khỏe, lát tôi ra xe ngủ sau.

Nghe anh nói mà thấy thương, tôi nhanh miệng bảo:

- Thì anh lên giường mà ngủ, bình thường ở nhà toàn ngủ chung, bữa nay bày đặt ngại ngùng. Gớm.

Nghe tôi nói Phong quay lại nhìn tôi, tôi cũng rất thức thời bèn xê dịch vào trong để chừa lại khoảng trống đủ cho anh nằm. Thấy chắc coi bộ cũng hợp lý, Phong bèn cởi áo thun bên ngoài ra. Ô mẹ ơi, bén ghê, body này thơm phưng phức đó đa....

- Ê lau nước miếng đi, chảy nhiễu nhão ra giường bây giờ. Tôi biết tôi nhìn ngon cơm nhưng cũng đâu cần cô biểu hiện biến thái đến vậy. Cô thèm lắm hả?

Thèm thèm, thèm bỏ mẹ ra đây này!

Nhưng mà dù sao tôi cũng là con gái nên giữ tự trọng một chút. Liếc mắt, tôi không thèm nhìn nữa, để không anh ta lại nói tôi háo sắc. Hừ hừ vài tiếng tôi quay mặt vào trong chuẩn bị ngủ.

Chỗ giường bên cạnh lún xuống một đoạn, tôi nằm bên đây cảm nhận được cả hơi thở của anh. Phong thiệt sự rất thơm, trên người lúc nào cũng nhàn nhạt mùi thơm giống như mùi của lúa, cái mùi nhẹ nhàng thanh mát mà ngày hè lúc còn nhỏ tôi thường theo lũ bạn đi xem người ta gặt hái mỗi dịp thu hoạch. Bây giờ chỗ tôi cũng hạn chế làm nông rồi, mà có làm cũng không còn được như xưa nữa. Máy mốc hiện đại, vụ mùa đổi mới muốn kiếm lại cảm giác ngày xưa cũng không còn dễ dàng gì.

Suy nghĩ miên man, kế bên lại nghe tiếng Phong rì rì:

- Cô có thấy thiệt thòi không?

Thiệt thòi sao???

- Không có.

- Ừ tôi biết cô......

Biết gì... thôi kệ anh, tôi ngủ đã....buồn ngủ lắm rồi không rảnh nghe nữa đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.