Vợ Chồng Chớp Nhoáng

Chương 4-1




Trịnh Bang Duệ cùng Trình Kỳ Khiết cùng ra khỏi phòng ngủ, đi tới phòng ăn.

Thấy ông nội đang ngồi đọc báo ở phòng ăn, anh lên tiếng chào, Trịnh Chính Đường nghiêm túc gật đầu một cái với anh nhưng nét mặt nhìn Trình Kỳ Khiết lại chuyển biến 180°, hòa nhã như một trưởng bối luôn luôn yêu thương hậu bối.

Trịnh Bang Duệ nhíu mày, anh chưa từng gặp qua loại vẻ mặt này của ông nội, cô làm phép thuật gì sao?

"Thật xin lỗi, cháu dậy trễ".

Trịnh Chính Đường lập ra gia quy cực kì nghiêm khắc, mặc kệ hôm trước ngủ rất khuya, 7 giờ 20 phút sáng mọi người nhất định phải ngồi vào chỗ của mình ở trước bàn ăn.

"Không sao, mới cưới thôi, tối hôm qua cũng uống nhiều hơn".

Lời nói của ông nội khiến Trịnh Bang Duệ đang uống một hớp cà phê thiếu chút nữa phun ra ngoài, giọng nói yêu thương kia làm anh cảm thấy ông nội có phải bị người ngoài hành tinh chiếm giữ thân thể hay không.

Ngay khi anh đang kinh ngạc, Trình Kỳ Khiết tự mình giúp anh múc bát cháo trướng muối thịt nạc mà cô làm, "Thử ăn một chút xem có hợp khẩu vị không?"

Anh mới muốn múc một thìa bỏ vào trong miệng, liền nghe ông nội nói: "Làm rất tốt, so với đầu bếp chuyên nghiệp làm ngon hơn, Kỳ Khiết thực sự là cháu dâu tốt”.

Trịnh Bang Duệ nhíu mày, ông nội khó tính và nghiêm khác như thế nào ở trước mặt Trình Kỳ Khiết cũng thay đổi giọng điệu? Chẳng lẽ do sáng sớm nay cô dậy nấu cháo?

Nhưng sau khi anh ăn một miếng cháo, anh dường như có chút hiểu ra, mặc dù cháo cũng vô cùng đơn giản lại có hương vị đậm đà mềm nhẹ, đặc biệt là sau khi vừa say rượu được ăn bát cháo này cảm giác cả người đều ấm áp thoải mái hẳn lên.

Bát cháo này thật sự có phép thuật thu phục lòng người. Anh nhìn cô một cái, phát giác cô đang trò chuyện cùng ông nội, vẻ mặt ông trông hoàn toàn thoải mái, thật không tưởng tượng nổi, ông cụ đều luôn nhíu chặt mày ngay cả con trai ruột của mình, vậy mà cũng có vẻ mặt hòa nhã đến thế sao? 

Trịnh Bang Duệ dùng ánh mắt ngoài ý muốn nhìn vợ mới cưới của anh, vốn ấn tượng cô là người tự ti không nói nhiều, dần dần anh phát hiện ra ở bên cạnh cô làm người khác cảm thấy không khí trở nên khoan khoái buông lỏng bản thân, cô nói là do cô kinh doanh khách sạn nhưng anh lại cảm thấy nguyên nhân chính là cá tính đặc biệt của cô. 

Trình Kỳ Khiết chú ý tới tầm mắt của anh, quay đầu nhìn anh, mặt bỗng hơi ửng đỏ.

Nhìn cô chằm chằm, Trịnh Bang Duệ không thể dời tầm mắt, đột nhiên cảm thấy gò má đỏ hồng này vô cùng mê người, ánh mắt dời đi kia cũng làm tim anh bỗng đập rất nhanh.

Đây là diễn kịch sao? Ở trước mặt trưởng bối, bọn họ phải ra vẻ ân ái mặn nồng nhưng biểu cảm cũng không tránh khỏi quá giống như thật đi, giống đến nỗi anh cảm thấy cô thật sự yêu anh. 

"Muốn một bát nữa không?" Cô nhìn vào cái bát thoáng cái đã bị anh “càn quét sạch”. 

"A, ừ, cám ơn".

"Em đi hâm nóng lại chút đã, ăn như vậy mới tốt hơn”. Nhìn nét mặt Trình Kỳ Khiết dường như rất vui vẻ khi anh bằng lòng ăn cháo cô nấu, vui sướng đích thân bê nồi cháo đi vào nhà bếp. 

Ngắm bóng lưng cô, chẳng hiểu tại sao Trịnh Bang Duệ không thể dời tầm mắt khỏi.

"Cháu đã cưới một người con gái tốt".

Đột nhiên ông nội mở miệng làm phút chốc anh quay đầu lại. 

Trịnh Chính Đường nhìn cháu trai nói tiếp: “Thời nay có bao nhiêu người phụ nữ tự mình xuống bếp? Như bác gái cháu, ông chưa bao giờ ăn được bữa cơm nó nấu, chứ đừng nói đến mấy người chị gái cháu bị chiều hư kia".

"Đúng vậy" Trịnh Bang Duệ thuận miệng hùa theo, trong lòng lại cảm thấy tiêu chuẩn ông nội đặt ra cho một người phụ nữ tốt quá thấp, quá bình thường rồi. 

Ông cụ như biết được suy nghĩ trong lòng anh, ánh mắt sắc bén nhìn sang, "Hôm qua cháu uống rượu say không phải cũng do nó tự mình chăm cháu sao?"

Anh không biết ông nội làm sao biết được nhưng nghĩ một chút cũng không thấy kỳ quái, chuyện gì dưới ngôi nhà này có thể qua khỏi mắt ông cụ, mà nhớ tới hình ảnh người mặc lễ phục tối hôm qua không để ý bẩn thỉu quỳ trên mặt đất bận rộn, ánh mắt anh trở nên mềm dịu đi. 

"Người phụ nữ có thể làm như vậy không dễ có, ông hi vọng cháu phải biết mình có nhiều may mắn nên đối xử thật tốt với nó, biết không?” 

Đáng nhẽ trước đây mỗi khi ông nội nói, trực giác của anh theo bản năng sẽ chống cự nhưng lần này thì ngược lại hiếm thấy anh không phản đối, thậm chí cũng có ý như vậy.. . . . . .

Ý nghĩ trong đầu giờ phút này làm Trịnh Bang Duệ kinh ngạc.

Thời gian du lịch tuần trăng mật ở Châu Âu là cách nói của bọn họ với bên ngoài, thực tế là mười ngày đi năm nước để bàn công việc. 

"Em có thể ở lại Paris, không cần theo tôi cùng đi cho vất vả. Hôm trở về Đài Loan, tôi sẽ gặp lại em ở sân bay".

Trịnh Bang Duệ rất "quan tâm" , ngay từ đầu đã đưa ra đề nghị này, Trình Kỳ Khiết lại lắc đầu, kiên trì muốn cùng đi.

"Tại sao em lại làm việc vô ích thế, ở đây không ai quen chúng ta, không cần giả bộ vợ chồng đằm thắm.."

Trình Kỳ Khiết nghe anh nói thế, trong lòng có chút khó chịu, nhưng cô không để anh nhìn thấy dáng vẻ mình bi thương, nhún nhún vai, giả bộ không sao cả.

"Trước kia em đi qua Paris, còn chưa đến Italy cùng Thụy Sĩ, em muốn đi theo anh xem một chút".

Đối với cách nghĩ ngây thơ của cô, Trịnh Bang Duệ khịt mũi coi thường, đi công tác cũng không phải đi chơi, tùy cô, cô muốn cùng đi thì cho cô đi, sớm muộn cô sẽ biết đi cùng anh sẽ không có bao nhiêu thú vị. 

Ôm chặt tâm tình xem kịch vui, anh đưa cô cùng lên xe lần lượt gặp mặt khách hàng, hết quốc gia này lại đến quốc gia khác, mỗi ngày loay hoay giống như con quay, thường thường trở lại khách sạn đã đêm khuya, dọc đường cũng bởi vì vội vàng mà ăn cơm muộn. 

Nhưng ra ngoài dự liệu của anh, cô không một câu oán trách còn chủ động giúp anh sửa sang ghi chép lại số liệu.

Tiếng Anh của cô rất tốt, ngôn ngữ giao tiếp không thành vấn đề, phản ứng nhanh nhạy, rất nhiều việc không cần giải thích với cô mà cô cũng có thể hiểu rất nhanh đã trả lời. 

Nói thật ra, anh cảm thấy Trình Kỳ Khiết có năng lực làm việc mạnh hơn nhiều so với trợ lý của anh.

Có lẽ anh đã có nhận định nhầm về cô, cô không phải loại thiên kim trong giới thượng lưu không có khả năng đáng nói, không tự tay gánh vác việc gì, cô có đầu óc thông minh, năng lực làm việc cực mạnh, quan trọng nhất là cô biết săn sóc, hiểu chuyện, không tùy hứng, nhẫn nhục chịu khó, quả thật vượt qua lý tưởng về người vợ hoàn mỹ của anh.

Trịnh Bang Duệ nhìn bản tài liệu hợp đồng được in ra mà Trình Kỳ Khiết vừa mới đánh máy, trong lòng vụt qua mấy phần tán thưởng, không nhịn được giương mắt lén nhìn về phía một góc khác của phòng họp ban giám đốc, Trình Kỳ Khiết đang chuyên tâm đánh máy vi tính.

Vẻ mặt cô chuyên chú cực kỳ thu hút người khác, anh để ý thấy mỗi khi cô nghiêm túc miệng sẽ hơi cong lên, hình ảnh như vậy vô cùng,..... Đáng yêu.