Vô Địch Hắc Quyền

Chương 661: Tiếng súng vang lên lúc nửa đêm



Cỗ xe Audi a6 như một trận gió lướt về hứong Đỗ gia.

"Diệp tiên sinh! Bọn họ đến rồi." Kính cỗ xe của Yến Tiểu Xuân được dán bằng một màng mỏng, nên bên trong có thể nhìn thấy rõ ràng tình huống bên ngoài, nhưng bên ngoài lại tối như mực nên nhìn cũng không tới.

"Đến rồi sao?" Trần Mễ Lạp bỗng nhiên đứng lên, thiếu chút nữa bị đụng trúng đầu. Thân hắn cao hai mét ngồi trong cỗ xe vốn không được cho là rộng rãi này thật sự có chút nghẹn khuất, hắn kích động nói:"Chúng ta đi xuống đi, ta không thể chờ được nữa rồi! Thiếu Lâm, Song Phong Trấn, chó cắn chó, con mẹ nó thật là thống khoái......"

Diệp Vô Nhai có chút lo lắng, lông mày thoáng nhăn lại nói:"Có phải là hơi nguy hiểm không? Vạn nhất bị phát hiện, không phải sẽ bị song phương liên hợp lại đối phó a!"

"Hẳn là không đâu!" Ngô Lập Sâm cười hắc hắc nói:"Gần đây Thiếu Lâm làm việc rất quang minh chánh đại, nhất định sẽ hấp dẫn đại bộ phận phần chú ý đến, chúng ta chỉ xem cuộc vui mà thôi, yên tâm đi!"

Diệp Thiên Vân biết không được xem tuồng vui, khẳng định hai người bọn hắn không thoải mái. Suy tư xong, liền trầm giọng nói:"Bốn người chúng ta thay nhau canh gác!"

Yến Tiểu Xuân cũng muốn tham gia náo nhiệt, nhưng hắn rất minh bạch rằng loại náo nhiệt này khó có thể xem được, chỉ cần mất cảnh giác một chút thì sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Kéo cửa xe ra, eo cơ hồ khom thành chín mươi độ:"Tôi sẽ chờ tin tức tốt của các tiên sinh!"

Ba người nhảy xuống xe men theo đường cũ, trên đường không khéo đụng phải hai tên tuần tra ban đêm của Đỗ gia, Ngô Lập Sâm dễ dàng đưa hai người này vào hoàng tuyền, món nợ này chỉ sợ lại tính lên trên đầu Thiếu Lâm.

Bò trên đầu tường, Diệp Thiên Vân linh hoạt như một đầu mèo con, chuyển động vài lần liền chui vào thân cây, không nhúc nhích chờ đợi nửa phút trong đó, sau đó mới đưa mắt nhìn vào trong viện.

Từ góc độ của hắn, có thể nhìn cả trong nội viện lẫn ngoài viện, lúc này đã có mấy người từ trong xe đi xuống. Với thị lực của Diệp Thiên Vân có thể nhìn thấy rõ ràng Thiếu Lâm đang giao thiệp với những người ngoài cửa.

Thừa cơ hội này Diệp Thiên Vân khoát tay chặn lại, Ngô Lập Sâm và Trần Mễ Lạp đồng thời leo đến trên cây. Đại thụ có chút chống đở không nối, thoáng lắc lư vài cái.

"Tôi ở dưới mặt! Canh gác cho các ngươi!" Diệp Vô Nhai sợ vạn nhất đại thụ bị bẻ gẫy nhất định sẽ có phiền toái. Vì vậy chỉ ẩn mình dưới gốc đại thụ.

Đại môn của Đỗ gia mở ra, chỉ chốc lát sau đèn trong nội viện đều sáng lên, chiếu sáng như ban ngày vậy.

Người Thiếu Lâm chậm rãi tiến vào. Diệp Thiên Vân đếm thoáng qua có tám người. Từ tuổi có thể thấy ít nhất phải có bốn người là tông sư hàng chữ Độ. Mà những người còn lại hẳn là trong Huyền Tự Bối!

"Ai da!" Ngô Lập Sâm để ý thực lực Thiếu Lâm nhất. Nhìn thấy mấy người này không khỏi hít một ngụm lãnh khí nói:"Tràng diện thật lớn! Huyền Tự Bối. Hàng chữ Độ. Nếu như hôm nay xảy ra đại chiến. Không biết Song Phong Trấn có thể làm cho chúng ta kinh hỉ không nữa!"

Diệp Thiên Vân gật nhẹ đầu. Thực lực của Song Phong Trấn cũng không yếu. Có Bích Thủy Tuyền trợ giúp. Người có thực lực đạt tới tông sư thông thường cũng 50 người. Mà hắn đã giao thủ với vài vị lão giả của Hoàng gia, họ có thực lực không phân biệt cao thấp với hàng chữ Độ của Thiếu Lâm.

"Thật bội phục hàm dưỡng của Thiếu Lâm, người của mình bị giết mà còn có thể nho nhã lễ độ tìm tới cửa. Ha ha!" Trần Mễ Lạp một hồi thực hiện được cười xấu xa.

Đỗ Mộ của Đỗ gia từ trong đi ra, ngay sau đó hơn mười người của Song Phong Trấn xuất hiện ở trong nội viện. Diệp Thiên Vân có thể phân biệt được, cầm đầu là ba lão giả chính là người ngày đó vây công hắn.

"A di đà phật!" Lão tăng cầm đầu tụng Phật hiệu, trợn mắt nói:"Hôm nay bần tăng Độ Minh, Độ Nhiên, Độ Thế trong Xá Lợi viện đến để đòi lại công đạo." Ba người Ngô Lập Sâm đều nghe rành mạch.

"Đòi công đạo?" Sau khi đám người đó tách ra, Đỗ gia gia chủ Đỗ Mộ từ bên trong đi ra, hai mắt đỏ đậm nói:"Thiếu Lâm, tới đúng lúc lắm! Các ngươi đã đến đây, vậy thù của con ta cũng có nơi phát tiết!"

Mọi người nghe lời nói của hai người xong, nhất thời hỗn loạn ầm ầm. độ Minh giương một tay lên, lập tức hai mặt im lặng như tờ. Hắn nhìn Đỗ Mộ trầm giọng nói:"Thù của con ngươi sao? Vậy thù của Độ Ách đại sư của thiếu lâm ta nên tìm ai để báo đây?"

"Độ Ách đại sư?" Hoàng gia lão giả của Song Phong Trấn khẽ giật mình, sau đó mê hoặc nói:"Từ khi người Thiếu Lâm ngươi đến Thục trung, tuy chúng ta có chút bất mãn......"

Không đợi Hoàng gia lão giả nói xong Đỗ Mộ liền mạo muội cắt đứt, hắn không thể chịu đựng cho cừu nhân sống thêm một giây nào! Quay đầu cung kính nói với Hoàng gia lão giả:"Hoàng tiên sinh, con của ta chết có chút quan hệt cùng bọn họ! Đỗ gia và Thiếu Lâm có huyết hải thâm cừu, Đỗ gia tự nhận không đủ thực lực đối phó bọn hắn, kính xin ngài thay ta ra tay! Sau này dù là núi đao biển lửa, cho dù Đỗ gia chết không còn một mống, cũng sẽ báo đáp đại ân đại đức của ngài!"

Những lời này rất mạch lạc, vài thân tín của Đỗ Mộ đồng thời quỳ trên mặt đất, cao giọng nói:"Mời ngài làm chủ cho Đỗ gia!"

Độ Minh còn chưa hiểu đến tột là có chuyện gì, vài tên Huyền Tự Bối đằng sau đã không thể khống chế được tâm tình. Độ Ách tử nạn quá đột ngột, cũng quá thê thảm!

"Không cần nói nhiều với bọn họ, thù của Độ Ách sư thúc không thể không báo!"

"Không sai, không thể không báo!"

"Nợ máu trả bằng máu, phải báo thù cho sư thúc!"

Nhìn thấy cừu nhân làm cho hai mắt đỏ lên, ba gã thân tín bên cạnh Đỗ Mộ nhìn thấy song phương cũng không có ý tứ động thủ, chuẩn bị bất ngờ xông vào người của Thiếu Lâm, hiển nhiên là đã quyết tâm hy sinh để báo thù!

"Giết!" Không biết ai hô một tiếng, nhất thời song phương động thủ!

Lần này Thiếu Lâm đến đây, người thực lực thấp nhất cũng là tông sư của Huyền Tự Bối, làm sao có thể để cho Đỗ gia thực hiện ý đồ được, vài tên tăng nhân ra tay, một kích lôi đình!

Ba người của Đỗ gia căn bản không phải là đối thủ của Thiếu Lâm, chỉ một chiêu đã bị chết ngay lập tức! Tăng nhân của Huyền Tự Bối ra tay xong vẫn chưa hết giận, liền phóng đến người của Song Phong Trấn.

Gia chủ của Hoàng gia biết không thể chờ đợi được nữa, nếu không sẽ có hại! Hắn quyết đoán hạ lệnh:"Động thủ!" Một tiếng mệnh lệnh này, chẳng khác nào thổi lên một luồng công kích!

Một giây sau, song phương sát nhập vào một chỗ! Ba vị lão giả của Song Phong Trấn nghênh tiếp Độ Nhiên, Độ Thế. Hai bên bắt đầu phát động công kích!

Những tăng nhân Thiếu Lâm của Huyền Tự Bối kia, sớm đã tìm được mục tiêu, vừa mới phát động, chợt nghe tiếng rên rỉ truyền ra từ trong đám người, tiếng xương cốt vỡ vụn!

Diệp Thiên Vân nhìn song phương giao thủ mà mở rộng tầm mắt, trong lúc nhất thời ánh mắt bị hấp dẫn vào cuộc chiến. Công phu của phái Nga cương nhu hợp lại, khéo léo dùng lực đầu, vai, khuỷu tay, mông, đầu gối, đầu khuỷu tay, khuỷu tay trái, khuỷu tay phải, khuỷu tay trái! Tung bay trong đám người, chỉ để lại mấy đạo tàn ảnh!

Mà tăng nhân của Thiếu Lâm lại cương mãnh tinh khiết, chiêu thức đại khai đại hợp, mỗi lần ra một quyền đều giống như mãnh hổ chụp mồi, trong chiêu phát ra khí phách mạnh mẽ.

Song phương chém giết một chỗ, bởi vì thân thủ đều cực cao, thường thường cứ hai ba chiêu liền có người bỏ mạng! Ngọn đèn thoảng qua, trong không khí một mảnh đỏ sậm.

"Đây mới là thực lực Thiếu Lâm!" Ngô Lập Sâm tự than thở một tiếng, lẩm bẩm nói:"Thái Cực môn muốn trở thành danh môn đại phái, còn phải trải qua một chặng đường dài, ta thật là nông cạn!"

Trần Mễ Lạp không tự chủ được gật đầu, Thiếu Lâm mơ hồ chiếm thượng phong so với Song Phong Trấn. Bốn cao tăng hàng chữ Độ, chống lại ba lão giả Song Phong Trấn, khống chế thế cục rất vững vàng.

Thi thể song phương té trên mặt đất càng ngày càng nhiều! Vài vị cao tăng hàng chữ Độ, đã sớm đem thanh quy giới luật của Phật môn vứt ở trời cao. Bọn họ đơn thuần là hòa thượng, đồng thời cũng là võ giả ra tay phân định sinh tử!

"Ngừng lại!" Hoàng gia lão giả phát giác tình thế không ổn liền quát lên một tiếng! Hắn không lường trước được thực lực của Thiếu Lâm lại cường hãn như vậy, trên mặt đất đã có năm vị đệ tử của Song Phong Trấn trở thành thi thể, nếu không dừng tay chỉ sợ hôm nay toàn bộ người Song Phong Trấn sẽ bị tổn hại.

Độ Minh nhìn một đám cao tăng đã giết đỏ cả mắt rồi, liền tiến đến gần vài tăng nhân hậu bối, nhìn thấy người thì chết, người thì bị thương! Phải biết rằng mỗi một vị trong Huyền Tự Bối đều có tu vi tông sư, Thiếu Lâm bồi dưỡng bọn họ phải tốn hao bảy mươi năm công phu. Mỗi vị bị thương, trong lòng hắn đều nhỏ máu!

"Ta có chuyện muốn nói!" Hoàng gia lão giả sử dũng hư chiêu, đột nhiên nhảy ra ngoài vòng chiến, cao giọng quát:"Song Phong Trấn, lùi!" xem tại TruyenFull.vn

Mặc dù khó phân thắng bại, mặc dù cừu hận tại thời khắc này đã lan tràn, nhưng nhận được mệnh lệnh của võ giả, Song Phong Trấn chỉ có thể cắn răng dừng lại.

Độ Minh nhìn thấy đối phương thật sự muốn dừng lại, cũng không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Liền gọi vài vị sư đệ dừng lại, lông mi khẽ động nói:"Các ngươi còn gì để nói!"

"Hôm nay chúng ta động thủ, nguyên nhân không rõ ràng lắm!" Hoàng gia lão giả có chút hối hận liếc qua Đỗ Mộ cách đó không xa, vừa rồi hắn có rất nhiều điểm nghi hoặc, nhưng bởi vì thủ hạ Đỗ Mộ xuất thủ với đối phương trước, kết quả làm cho song phương hỗn chiến.

"Những chuyện các ngươi làm thì đã làm rồi, chẳng lẻ còn không thừa nhận sao?" Độ Minh nhìn quét qua mặt đất, trên mặt co rúm hai cái, tánh mạng vài vị sư điệt đã vĩnh viễn lưu tại Đỗ gia.

"Ngươi nói Độ Ách đại sư của Thiếu Lâm đã chết, nhưng chuyện đó không quan hệ với Song Phong Trấn chúng ta!" Hoàng gia lão giả thở dốc nói:"Tối nay trưởng tử của Đỗ gia bị ám sát, chúng ta cũng tưởng là do Thiếu Lâm làm!"

"Cái gì?" Độ Minh nghe xong trong nội tâm liền run lên, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào đối phương, trầm giọng nói:"Ngươi muốn nói có người cố ý khơi mào cho chúng ta đánh nhau!"

"Không sai!" Thanh âm của Hoàng gia lão giả có chút hối hận, nếu như vừa rồi thương lượng trong chốc lát, thì sẽ không có hậu quả như vậy, hiện giờ hết thảy đều chậm.

Đúng lúc này, Đỗ Mộ nửa si nửa điên nói:"Tích nhi, nhiều máu như vậy để tế điện cho con, con hẳn là có thể nhắm mắt!"

"Ngươi….vô liêm sỉ!" Hoàng Thiện trong quá trình giao thủ bị võ giả Thiếu Lâm ngạnh công làm đứt một đầu lỗ tai, bây giờ đang đau tận xương tủy. Hắn bị chọc giận thiếu chút nữa thổ huyết, một tay bắt lấy Đỗ Mộ một tay vung lên tát hắn, mắng:"Ngươi muốn chết!"

Đỗ Mộ chỉ có tu vi của võ giả bình thừong, bị tát như thế cơ hồ làm cho hàm răng hắn cũng muốn đi ra, máu tươi từ khóe miệng chảy thành một đường màu đỏ. Hắn không ngừng lắc đầu, thần sắc uể oải nhìn thoáng qua.

"Dừng tay!" Vài tên thân tín của Đỗ gia nhìn thấy gia chủ chỉ còn lại nửa cái mạng, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:"Buông ra!"

"Buông ra?" Bây giờ Hoàng Thiện hận hắn tận xương, âm thanh lạnh lùng nói:"Hôm nay cũng bởi vì hắn mà xảy ra những chuyện này, Đỗ gia, hãy chôn cùng đi a!"

Đỗ Mộ hấp hối, nhưng trong một giây này hắn phát ra tiếng cười làm lông tóc người ta dựng đứng, hắn dùng hết khí lực giãy dụa nói:"Binh sĩ của Đỗ gia, hãy cùng lão tử liều mạng một trận nữa, trên đường xuống hoàng tuyền chúng ta sẽ làm huynh đệ!"

"Gia chủ!" Vài tên phía dưới đều là tùy tùng nhiều năm của Đỗ gia, không đành lòng nhìn thấy hắn thụ tra tấn! Cầm còi treo trước ngực đột nhiên thổi lên, hào khí tỏa ra cầm lấy bộ đàm nói:"Đi vào tiền viện, xử lý tất cả mọi người, một tên cũng không để lại!"

Vài giây sau, ngoài cửa lớn cùng trong nội viện, đột nhiên tuôn ra hơn mấy chục người là thủ vệ của Đỗ gia, trong tay của bọn hắn cầm những cây súng màu đen như mực!

"Bùm, bùm, bùm!" Thanh âm điếc tai nhức óc vang vọng giữa bầu trời đêm!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.