Vô Địch Hoán Linh

Chương 52: Lục Linh Thể Tái Sinh






Diệp Kiến Hạo hài lòng gật đầu, vẻ mặt vui mừng.
Kỳ thật, không gian giới chỉ này mặc dù chỉ là cấp thấp nhất, thậm chí không được xếp hạng vật phẩm không gian. Nhưng giá trị của nó không phải chuyện đùa. Hầu như chính là đồ vật giá trị nhất trên người y.
Đem cho vật ấy, ngay cả bản thân y cũng cảm thấy hết sức đau lòng.
Nhưng bất luận trong lòng y nghĩ như thế nào, trên mặt lại thủy chung bất động thanh sắc.
Cười hắc hắc, Diệp Kiến Hạo nói:
- Huynh đệ, vi huynh có một lời khuyên.
Y thu hồi nụ cười, nghiêm mặt nói:
-Ngày sau nếu như ngươi gặp Tà Tu Linh Giả, nhất định phải cẩn trọng để ý, không thể khinh thường.
Nhung Khải Hoàn liền giật mình, nói:
- Cái gì là Tà Tu Linh Giả?
Diệp Kiến Hạo lúc này đã biết rõ, tiểu tử này không có sư phụ chỉ điểm, cho nên đối với nghi vấn này cũng không hoài nghi.
- Linh Giả bình thường chú ý tiến hành theo chất lượng. Lúc tu luyện một bước một dấu chân. Nhưng Tà Tu Linh Giả thì lại khác. Bọn hắn lúc tu luyện thường chính là không từ thủ đoạn, nghĩ hết thảy mọi biện pháp đề cao lực chiến đấu của mình.
Diệp Kiến Hạo thần sắc ngưng trọng, nói:
- Linh Giả mà ngươi gặp phải trước kia chính là một vị Tà Tu Linh Giả tinh thông độc thuật .

Nhung Khải Hoàn hồi tưởng lúc cùng Lâm Hối giao thủ, dần dần có chút hiểu ra.
Chú thuật người này phóng thích, hắn là mới nghe lần đầu. Hơn nữa những thứ chú thuật này cùng chú thuật ngũ hành bình thường chênh lệch thật lớn. Căn bản chính là hai loại hệ thống khác nhau.
Nhưng, không thể phủ nhận chính là, người này phóng thích chú thuật uy năng thật lớn. Con cự mãng màu đen và màu xanh lá cây đều có sức chiến đấu rất mạnh.
Nếu như hắn không phải đột nhiên bộc phát, có được sức mạnh không thể nghi ngờ, như vậy trận chiến này hậu quả chỉ sợ là không chịu nổi.
Diệp Kiến Hạo một lần nữa dặn dò, lúc này mới tiễn Nhung Khải Hoàn ra về.
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng của chàng thanh niên trẻ tuổi biến mất trong tầm mắt, trong lòng của y yên lặng suy nghĩ.
Ta đã đem tất cả tiền vốn đặt lên trên người của ngươi. Hảo huynh đệ, ngàn vạn lần đừng làm cho lão ca thất vọng ....
Y mặc dù là một vị võ giả, nhưng thực chất bên trong lại càng giống một người có tiềm chất làm ăn. Một khi phát hiện tuyệt thế của quý, y sẽ không tiếc cái giá phải trả đem tất cả của cải của mình đặt vào trong đó. . .
Ngày thứ mười, Nhung Khải Hoàn lại lần nữa từ trong phòng đi ra.
Mấy ngày nay, mặc dù hắn ở trong phòng, nhưng không có thư giãn chút nào.
Ngoại trừ tu luyện linh lực, hắn đem toàn bộ tinh lực tập trung vào việc chế luyện phù lục.
Dưới sự nỗ lực điên cuồng không biết mệt mỏi của hắn, đến thứ mười, lúc mặt trời mọc, trong tay của hắn đã có hơn một nghìn trương phù lục Linh Thể Đấu Sĩ cấp một hạng nhất.
Bên ngoài gian phòng, Nhung Tài, Nhung Dực Hà, Nhung Dực Dương và Nhung Khải Hoa cũng đã chờ từ lâu.
Khi thấy mọi người, Nhung Khải Hoàn có chút xấu hổ, cười nói:
- Lại để ọi người chờ lâu. Thực xin lỗi.
- Hừ, để cho nhiều người như vậy chờ ngươi, cái giá của ngươi ngược lại càng lúc càng lớn.
Nhung Dực Dương bất mãn nói.
Nhung Dực Hà nhẹ nhàng vung tay lên, nói:
- Tam đệ, đệ không phải Linh Giả, đối với Linh Giả tu hành dốt đặc cán mai, không cần lên tiếng.
Nhung Dực Dương dở khóc dở cười nói:
- Đại ca, huynh lại bao che cho tên tiểu tử này. Cái đuôi của nó muốn vểnh lên trời rồi kìa.
Nhung Khải Hoàn liền vội vàng tiến lên một bước, lấy ra bốn cái hộp nhỏ đã sớm chuẩn bị tốt phân biệt đưa tới, nói:
- Tài gia gia, đại bá, phụ thân, đại ca, đây là một ít lễ vật mà con làm trong những ngày qua. Các người hãy nhận lấy.
Tất cả mọi người khẽ giật mình, liếc mắt nhìn nhau, mở cái hộp trong tay ra.
Mặc dù đã sớm có tâm lý chuẩn bị, nhưng khi thấy vật phẩm trong hộp, sắc mặt của bọn họ vẫn có chút biến hóa.
Bởi vì bên trong cái hộp chính là mười trương phù lục.
Không hỏi cũng biết, đây nhất định là mười phù lục Linh Thể Đấu Sĩ.
Nhung Dực Hà trầm giọng nói:
- Khải Hoàn, ngươi so với chúng ta càng cần những thứ phù lục này. Cho nên. .
Nhung Khải Hoàn vội vàng nói:

- Đại bá, trong tay của con còn nữa...
Hắn dừng lại một chút, rồi hung hăng nói:
- Nếu như lần trước gặp Lâm Hối, trong tay của con có chừng trăm trương phù lục Linh Thể Đấu Sĩ, tuyệt đối có thể giết chết gã một cách đơn giản.
Mọi người nhìn nhau, thầm nghĩ trong lòng.
Chừng trăm cái phù lục? Phần khẩu khí này cũng quá lớn.
Mặc dù bọn họ biết, tiểu tử này có thể chế luyện phù lục, nhưng làm sao cũng không nghĩ đến, hắn ở phương diện này có thiên phú cường đại cỡ nào.
Nhung Tài chậm rãi thu cái hộp vào, nói:
- Mà thôi, đây là tâm ý của tiểu thiếu gia, mọi người cứ nhận lấy.
Bình thường phù lục Linh Thể Đấu Sĩ đối với Võ Sư cường đại Nhung Tài và Nhung Dực Hà mà nói, đã không còn tác dụng quá lớn. Nhưng, bọn họ cũng coi trọng thân nhân của mình. Thứ này cho hậu bối dùng để phòng thân, không thể nghi ngờ là lễ vật tốt nhất.
Nhung Khải Hoàn lúc này mới tươi cười rạng rỡ, nói:
- Tài gia gia, trước khi trở về, con muốn đến trang viên một chuyến, có được không?
Nhung Tài hai mắt có chút nhíu lại, nói:
- Được, sẽ theo ý của con.
Nhung Khải Hoàn vui mừng, tươi cười rạng rỡ.
Nhung Tài, Nhung Dực Hà và Nhung Khải Hoa ba người nhìn nhau, đều thầm nghĩ, hẳn là bên trong tòa trang viên kia có chỗ nào thần kỳ, mới khiến cho Khải Hoàn nhớ thương không bỏ xuống được.
Nhung Dực Dương tự nhiên sẽ không đa tâm, thấp giọng nói thầm, tựa hồ oán trách mọi người đối với nhi tử ngoan ngoãn phục tùng. Nhưng, mắt nhìn cái hộp nhỏ trong tay, cùng với mười trương phù lục nhìn qua làm cho người trông mà thèm, ông ta lập tức đem oán trách trong nội tâm ép xuống.
Không thể không thừa nhận, sau khi lấy ra phần lễ vật này, cách nói chuyện của Nhung Khải Hoàn đích thật đã lớn hơn rất nhiều.
Mọi người giục ngựa đi nhanh, một ngày sau liền tới trang viên.
Nhung Tài, Nhung Dực Hà và Nhung Khải Hoa mặc dù hoài nghi trong trang viên có điều cổ quái, nhưng bọn họ tuyệt đối không đi theo Nhung Khải Hoàn kiểm tra và tìm tòi.
Đêm xuống, Nhung Khải Hoàn ở trong phòng bắt đầu ngưng tụ linh thể.
Đầu tiên hắn ngưng tụ vẫn là Linh Thể Đấu Sĩ.
Dưới ý niệm của hắn điều khiển xuống, dị năng bên trong viên cầu mãnh liệt dâng trào, tạo thành một Linh Thể Đấu Sĩ cường đại.
Ngay một khắc Linh Thể Đấu Sĩ thành hình, Nhung Khải Hoàn đồng dạng phát hiện, bên trong viên cầu xuất hiện nhiều đạo hư ảnh.
Nhìn Linh Thể Đấu Sĩ mới tinh này, trong mắt Nhung Khải Hoàn hiện lên một tia hồ nghi. Bởi vì hắn mơ hồ cảm thấy, mình và Linh Thể Đấu Sĩ này tựa hồ cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt.
Trầm tư một lát, Nhung Khải Hoàn rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.
Linh Thể Đấu Sĩ trước mắt xác thực cũng không lạ lẫm. Bởi vì một khắc hư ảnh trong đầu hiển hiện, nó đã kế thừa toàn một bộ trí nhớ và kinh nghiệm của một vị Linh Thể Đấu Sĩ đã bạo liệt.
Cái này cũng không phải một Linh Thể Đấu Sĩ mới tinh, mà là cường giả có kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Trên mặt xuất hiện một nụ cười vui mừng, nếu như mỗi một lần Linh Thể Đấu Sĩ bạo liệt đều phải một lần nữa bồi dưỡng, vậy thì quá tiêu phí thời gian. Nhưng, hôm nay cái băn khoăn này đã được tiêu trừ. Chỉ cần viên cầu dị năng tồn tại, như vậy cho dù linh thể bạo liệt, hắn cũng có thể ngay lập tức ngưng tụ ra một linh thể tương tự.
Lúc này, trong trang viên ngoại trừ hắn ra, còn có mấy vị trưởng bối. Cho nên hắn cũng không dám làm càn.

Dưới mệnh lệnh của hắn, linh thể thu liễm toàn bộ khí tức, ẩn nấp dưới giường.
Tính nhẫn nại của linh thể tương đối tốt. Đừng nói chỉ là ẩn núp vài ngày, cho dù không ăn, không uống, không ngủ, không động đậy một năm nửa năm cũng không thành vấn đề.
Nhung Khải Hoàn ở trang viên hai ngày. Buổi tối mỗi ngày, hắn đều ngưng tụ ra ba bộ linh thể thuộc tính khác nhau.
Đến ngày thứ hai, sáu linh thể bạo liệt đã toàn bộ khôi phục.
Nhưng sau khi ngưng tụ sáu linh thể, Nhung Khải Hoàn đã phát hiện một việc đáng mừng.
Sau khi thực lực của hắn được tấn chức, không gian viên cầu tựa hồ cũng lớn ra một chút. Hoặc là nói, hư ảnh bên trong càng trở nên ngưng thực. Cho nên trống ra một vị trí.
Cũng tức là nói, chỉ cần hắn nguyện ý, tùy thời cũng có thể triệu hoán một cỗ linh thể.
Nhung Khải Hoàn vốn ý định triệu hoán một cỗ Linh Thể Đấu Sĩ, nhưng suy nghĩ đến Phù Thư trong Tàng Kinh Các, hắn liền bỏ đi ý nghĩ này.
Ở hậu sơn nuôi thả hai cỗ Linh Thể Đấu Sĩ, không bằng làm ra một Linh Thể Chú Sĩ.
Ngày thứ ba, Nhung Khải Hoàn chủ động đưa ra lời đề nghị trở về gia tộc, đám người Nhung Tài cũng không hề dị nghị.
Chỉ là khiến cho bọn họ nghĩ mãi cũng không thông chính là, sau khi Nhung Khải Hoàn trở lại trang viên, liền trốn một mình trong phòng, lén lén lút lút không biết làm cái gì.
Cho đến lúc bọn họ rời đi, mấy người kia cũng không tìm được một chút dấu vết để lại.
Nhưng khiến cho bọn họ không nghĩ tới là, ngay khi bọn họ rời đi không lâu, trong phòng Nhung Khải Hoàn xuất hiện sáu đạo thân ảnh. Động tác của bọn họ nhanh như tia chớp, thần không biết quỷ không hay rời khỏi trang viên.
Dù sao, lúc này trong trang viên chỉ là một đám người bình thường, chân khí của võ sĩ cũng không có, tự nhiên cũng không có khả năng phát hiện tung tích linh thể.
Sau khi về đến gia tộc, Nhung Khải Hoa liền trở thành tiêu điểm mọi người chú mục.
Nhưng Nhung Khải Hoa cũng bình tĩnh đối đãi bất luận kẻ nào. Ở sâu bên trong đôi mắt của y, thủy chung chi sắc kiên định, chứ không có chút phức cảm tự ti nào.
Sau khi trải qua cuộc chiến sinh tử kia, y cảm ngộ được rất nhiều. Không chỉ nội tâm trở nên cực kỳ kiên cường, mà ngay cả khí tức trên cơ thể cũng bắt đầu phát sinh biến hóa vi diệu. Thậm chí còn phá tan cực hạn võ sĩ, tiến vào hàng ngũ Võ Sư.
Nhung Kiệt Hiên đối với điều này ngược lại vui mừng. Nam tử hán tất nhiên phải lấy võ vi tôn. Về phần dung mạo gì đó, chỉ cần không phải biến thành quái vật, vậy thì không có gì là không chấp nhận được.
Tuy nhiên, Nhung Khải Hoàn tuyệt đối sẽ không vì vậy mà buông tha khao khát đối với Ngũ Sắc Thư Hoàng.
Hắn ở trong nhà nghỉ ngơi một ngày, lại một lần nữa bắt đầu chế luyện phù lục Linh Thể Đấu Sĩ.
Hắn muốn chất đầy không gian của mình, sử dụng phù lục để hoàn thành tâm nguyện.
Chỉ là sau khi hắn làm ra vài trương phù lục Linh Thể Đấu Sĩ, trong lòng hơi động một chút.
Nếu như hắn có thể chế luyện Linh Thể Đấu Sĩ, như vậy phù lục Linh Thể Chú Linh Sĩ thì sao? Có hay không cũng có thể chế tạo ra?.
Phải biết rằng, có một số thời điểm Chú Thuật Sĩ cường đại vượt qua võ giả cùng giai.