Vô Diêm Nam Tình Sự

Chương 24




Ninh Băng cùng Chíp Bông Đô Đô ngoạn điên rồi, Trúc Dạ Thanh cũng không can thiệp, liền đứng xa xa nhìn một người cùng hai tiểu báo.

Ra vẻ người cùng báo đều mệt mỏi, Ninh Băng hình chữ đại nằm ở trên cỏ, vẫy tay một cái, hai tiểu Báo tử thật sự là thông minh hiếm lạ, lập tức hiểu được ý tứ của Ninh Băng, một trái một phải nằm ở bên cạnh Ninh Băng.

Ninh Băng thật vui vẻ, nghiêng người đem Chíp Bông ôm vào trong ngực làm ôm chẩm (gối ôm), nhắm mắt lại hưởng thụ ánh mặt trời.

Trúc Dạ Thanh phát hiện Ninh Băng nằm trên mặt đất thật lâu, không thấy dấu hiệu muốn đứng lên, liền đi qua xem thử.

Đi đến trước mặt mới phát hiện, nguyên lai Ninh Băng cùng hai vật nhỏ đều đang ngủ, Ninh Băng trên mặt lộ vẻ thoả mãn tươi cười, khoa trương hơn là nước giãi đều chảy ra.

Trúc Dạ Thanh xem có điểm choáng váng, đáy lòng trỗi lên cảm giác say mê, lắc đầu, ôm lấy người đang ngủ say kia.

Chíp Bông Đô Đô cũng chạy nhanh đứng lên, đi theo Trúc Dạ Thanh.

“Ảnh, mang Hoả cùng Liệt trở về, nhớ kỹ những lời trẫm vừa mới nói.” Chíp Bông Đô Đô? Hai cái tên đáng yêu như vậy hắn không sao gọi ra khỏi miệng được, Trúc Dạ Thanh cũng không quay đầu phân phó Ảnh thủy chung vẫn đang trầm mặc.

“Vâng.” Ảnh lại lời ít mà ý nhiều.

Trúc Dạ Thanh cúi đầu nhìn Ninh Băng trong lòng, vẫn là ngủ say, xem ra thật sự đã mệt vì chạy.

Người ngủ say này căn bản không biết, nơi hắn vừa mới chơi đùa ban nãy, đúng là chỗ tối tư mật của vương thượng Minh Nguyệt quốc, ngay cả Tuần Vương gia cùng Thái Hậu cũng không biết.

Trúc Dạ Thanh một đường ôm Ninh Băng trở lại Lan Tâm Uyển, mỗi lần tới gặp Ninh Băng, hắn đều cố ý đi một mình, chỉ cho phép mấy ảnh vệ âm thầm theo đuôi. Tuy rằng không hỏi qua Ninh Băng, nhưng hắn cảm giác người này nhất định không thích vương thượng của Minh Nguyệt quốc chậm rãi đến xem mình, nhưng sẽ thích một Trúc Dạ Thanh tìm đến.

Hắn không biết cái đầu nhỏ của Ninh Băng này tới khi nào thì mới có thể hiểu được lòng hắn, nhưng hắn nguyện ý chờ, làm vương của một quốc gia, hắn đã muốn trả giá nhiều lắm, không có đòi cái gì quyền lợi, hắn thuộc về toàn thể quốc dân của Minh Nguyệt quốc.

Nhưng khi làm Trúc Dạ Thanh, hắn hiện tại thầm nghĩ bảo hộ nam hài có nụ cười đơn thuần này.

Linh Lung thấy công tử nhà mình được vương thượng ôm hồi Lan Tâm Uyển, nàng có điểm kinh ngạc, mụ mụ nha, vương thượng của bọn họ vào thời điểm nào lại có thể bình dị gần gũi như vậy? Không phải đều nói hắn là mặt lạnh sao, nhưng hôm nay nhìn lại có điểm ôn nhu a, công tử a công tử, ngươi thật là lợi hại, vương thượng cùng Vương gia là hai băng sơn đến chỗ này của ngài đều bị hoà tan.

“Canh chừng công tử nghỉ ngơi.” Vương thượng vẫn là vương thượng, lúc phân phó người khác vẫn rất uy nghiêm.

“Vâng.” Linh Lung quỳ không dám đứng lên, vừa nãy nhìn thấy vương thượng xuân phong tràn trề nhất định là mây bay, là ảo giác.

Trúc Dạ Thanh rời Lan Tâm Uyển, sải bước vững vàng về hướng Nhã Hiên.

“Nương, ngài khi nào thì thay ta cùng ca ca biện hộ cho a.” Trúc Dạ Tuần ôm chân mẹ hắn kêu rên.

“Nhi a, ngươi nén bi thương đi, nương chỉ sợ không giúp được ngươi rồi.” Nếu như đoán không lầm, chẳng bao lâu nữa Thanh sẽ đến nơi này lạnh lạnh hỏi đông hỏi tây cho mà xem.

“Nương, ngài không phải đâu, ca tối nghe lời ngài mà, mỗi lần ngài xuất mã ta nhất định không có việc gì, ngài cũng quá nhẫn tâm, sẽ không quản ta? Nương, ta sắp bị cái tên Lý Lâm kia làm cho buồn chết mất, nửa ngày không nói một câu, nói chuyện có thể đem con của ngài bức tử vì tức a. Ngài nhẫn tâm nhìn ta chịu khổ? Ngài thật sự nhẫn tâm?” Trúc Dạ Tuần chưa từ bỏ ý định, nương là hi vọng cuối cùng của hắn, không thể dễ dàng buông tha cho a.

“Đừng kêu quỷ gọi hồn nữa, Thanh ở Lan Tâm Uyển đã nhìn thấy ta.”

“A? Ngài lại đi đến chỗ của Ninh Băng?”

“Ân, kỳ thật là có đi, nhưng ta đi tới chỗ của Băng nhi cũng là thường tình thôi, hắn là con dâu của ta nên chỉ muốn đến nhìn xem, thế nhưng… nương cũng không biết lúc ấy thần kinh không đúng thế nào mà, cái kia, gì cũng chưa nói, liền bỏ chạy.” Uy nghi của một Thái Hậu như nàng, đã không còn.

“Nương, ngài là nương của ta thật sao? Ngài gặp ca ca liền bỏ chạy? Lạy trời, này không phải thật sự chứ?” Trúc Dạ Tuần cảm thấy cuộc đời đen tối, hắn dám cam đoan ca ca hắn sẽ không bỏ qua cho hắn, nương hắn tính cách đột nhiên đại biến, ca ca sẽ nói là do hắn phá hư.

Hắn oan uổng a, ai cũng đều biết hắn ở bên ngoài là một vương gia mỹ mạo, lạnh lùng, kiêu ngạo a, làm sao có thể đem nương hắn biến thành như vậy được.

Bất quá ca ca hắn mặc kệ, đều cho là hắn lỗi. Nương hắn chỉ cần gặp phải sự gì, ca ca liền đến tìm hắn, lúc này khẳng định lại không có gì hảo hảo rồi.

Trúc Dạ Tuần nháy mắt cúi đầu xuống dưới.

“Nhi a, đừng ủ rũ như vậy, cười một cái cho nương xem nào, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thế này mà nhăn nhó, thật xấu.”

“Nương, đừng nhéo cái mặt của ta.”

“Mặt đỏ cứ như trái cà.”

“Ta hiện tại tình nguyện làm cà, cũng không muốn lại cùng cái tên Lý Lâm kia trộn lẫn.” Trúc Dạ Tuần hữu khí vô lực, ủ rũ lợi hại, hi vọng cuối cùng đã trở thành bọt nước, đúng là bi thảm nhân sinh a.

Hắn phẫn hận, cho dù như thế nào hắn cũng không dám phản kháng ca ca hắn nha, ai ai ai……

Hắn đang vô cùng tưởng niệm đến mẫu thân trước kia, một mẫu thân mẫu nghi thiên hạ a, mạc danh kỳ diệu thế nào lại biến thành như bây giờ, trước kia ca ca hắn cũng sợ nương hắn nhiều một chút a, hiện tại thì sao, ai da, hắn chẳng còn chỗ nào để mà dựa dẫm nữa rồi.

Nương hắn vì sao thay đổi, chỉ có ông trời mới biết.

“Tuần nhi a, ngươi liền nhẫn nhẫn một chút đi, ngươi cũng nên chia sẻ với ca ca ngươi, đừng khóc than trời trách đất nữa, càng không nên muốn chết không muốn sống, vậy thì làm sao còn giống bộ dáng Vương gia nữa.” Thái Hậu đột nhiên nói thật ngiêm túc.

Trúc Dạ Tuần nghe thấy mà không khỏi giật mình, nương, người lúc nào cũng là chỗ dựa vững như bàn thạch của hắn đã trở lại rồi sao? Đã lâu rồi không có nghe thấy những lời bình thường như vậy từ miệng nương nói ra.

Tiếp theo vài giây, Trúc Dạ Tuần biết hắn sai lầm rồi, bởi vì nhìn theo ánh mắt của nương hắn, hắn thấy ca ca với gương mặt ngàn năm không thay đổi kia đang bước vào.

“Thanh thỉnh an nương.” Trúc Dạ Thanh vững vàng tiêu sái tiến vào Nhã Hiên, trên mặt nhìn không ra cảm xúc.

“Thanh Nhi, ngươi tới, ha ha, vừa lúc vừa lúc, nương đang giáo huấn đệ đệ của ngươi, ngươi làm đúng, nên để cho hắn chia sẻ chính sự với ngươi, sao có thể để hắn cả ngày thong thả thanh nhàn được.” Thái Hậu lời nói thật sự rất chính nghĩa, ngay cả nàng còn khó tin.

“Nương, ngài tại sao có thể nói như vậy a?!” Trúc Dạ Tuần hỏng mất, nương hắn không cho hắn làm chỗ dựa vào còn chưa tính, lại còn bỏ đá xuống giếng, nguyên lai đây mới là mẹ kế.

“Nương, ngài vẫn là nói chuyện về Ninh Băng đi, con muốn nghe.” Trúc Dạ Thanh nói chuyện thật lạnh, nương hắn, Thái Hậu đại nhân, nhất thời bị đông cứng.

“Thanh Nhi, ta là mẹ ruột ngươi, không thể mang theo độ ấm khi nói chuyện cùng nương được a, ta chỉ là muốn đi nhìn xem phi tử của con ta một chút thôi, có gì ngạc nhiên đâu.”

“Ngài con dâu rất nhiều.” Nàng tại sao không đi nhìn người khác?

“Mấy người khác không phải đều đã đến thăm nương ngươi rồi sao? Nói sao nương cũng cần vận động, không cẩn thận vận động đến Lan Tâm Uyển mà thôi.”

Trúc Dạ Tuần ở bên cạnh mắt trợn trắng, nương hắn thật là có nhiều chiêu bài a.

“Nương, hắn chỉ là một phi tử bình thường, thậm chí không có phong hào, ngài cũng không tất phải lo lắng như thế.” Hắn tạm thời còn không thể cho Ninh Băng một danh phận chính thức.

Nhà mẹ đẻ của Thái Hậu ở trong triều còn có rất nhiều thế lực, cũng là một đám người đã phản đối Ninh Băng vào cung. Tuy rằng hiện tại Thái Hậu cùng Thái Hậu trước kia tính cách giống như thật sự kém rất nhiều, nhưng hắn vẫn không thể yên tâm.

Nàng là mẫu thân thân sinh của hắn, nhưng mà hai mươi lăm năm qua, hắn cũng không có nhận được ở nàng nhiều tình thương của mẹ cho lắm.

Gần nhất nàng đột nhiên tính tình đại biến, nhưng cho dù bất thình lình thân cận, cũng không bù lại được hai mươi lăm năm khuyết điểm.

Hắn không phải Tuần, không thể nhanh như vậy thích ứng.

“Thanh Nhi, thái độ ngươi không ôn hoà, nương ta có thể chịu, nhưng ngươi tới nơi này không phải cho ta có âm mưu gì đó chứ, hừ, dù sao ta vẫn là thân sinh của ngươi.

Ta thích Băng nhi, đứa nhỏ kia thật dễ thương nên ta chẳng có biện pháp gì mà không thích được.

Đừng ở nơi này của ta mà âm dương quái khí, ta muốn nhìn hắn, ngươi muốn thế nào đây, là muốn quật nương của ngươi, hay là chuẩn bị dùng ánh mắt đông chết ta?” Thái Hậu đại nhân cũng có chút hoả, đứa con lớn nhất này của nàng thật sự là không tri kỷ.

“Tuần, ngươi không làm công vì cái gì ở Nhã Hiên? Lý Lâm cũng sẽ bỏ rơi nhiệm vụ sao? Hắn cho phép ngươi đi dạo? Cùng nương tán gẫu một hồi, rồi trở về đi thôi.”

“Nương, Thanh cáo lui trước, về phần Ninh Băng, người nên ít quan tâm một chút.”

Trúc Dạ Thanh cư nhiên liền như vậy đi rồi.

“Nương a, ca ca lại đổ lỗi lên người ta rồi, ngài đừng đi tới chỗ Ninh Băng nữa, nếu không, ca ca ta nhất định sẽ mượn tay Lý Lâm kia mà bày mưu đặt kế tra tấn con ngươi chí tử a.” Trúc Dạ Tuần hoàn toàn hỏng mất, hắn biết ý tứ của ca ca hắn, làm cho hắn nghĩ biện pháp khuyên nương, nếu không, nặng nề chính sự sẽ hầu hạ.

“Tốt lắm, đừng tru lên, này cũng không phải đại sự gì, bất quá, sau này ta vụng trộm đến gặp Băng nhi là được, ca ca ngươi lo lắng cũng là thường tình thôi, dù sao ca ca ngươi, hắn cùng nương không thân cận cho lắm.” Kỳ thật nàng cũng không thích thái độ mà Thái Hậu trước kia làm, đứa con lớn nhất đáng thương kia của nàng, nàng phải chậm rãi hoà tan hắn thôi.

“Ai, nương, ngài nói ca ca hắn không phải thật sự đối Ninh Băng sinh ra hứng thú? Vẫn là có mục đích gì khác a?” Ca ca hắn rất thần bí khó lường, chẳng lẽ thật sự đối Ninh Băng có dụng tâm nào khác?

“Tuần nhi, ngươi lo lắng cho Ninh Băng thật không?” Thái Hậu khó nói chuyện một cách tuần hoàn kết cấu được.

“Nương, Ninh Băng hắn tính cách đơn thuần, không có tranh đoạt chi tâm, tại đây hoàng cung, nếu như bị người khác nhìn ra manh mối, còn có khả năng tai họa bất ngờ a.” Hắn có thể không lo lắng sao, tên kia chỉ là cái du mộc đầu, nếu làm cho đám nữ nhân giống như lang như hổ kia biết ca ca hắn hiện tại đang chú ý đến đầu gỗ đó, sẽ có chuyện tốt mới là lạ.

Hơn nữa Ninh Băng thân phận đặc thù, thân là nam nhi còn chưa nói, chính yếu là Trữ gia vừa mới suy sụp, kẻ khác muốn rắp tâm đẩy hắn vào chỗ chết không phải không có khả năng, đến lúc đó mặc kệ là chính mình hay là ca ca hay là nương, đều rất khó bảo vệ hắn chu toàn.

Hắn không giống ca ca đối với nương chính mình chứa nhiều hoài nghi, hắn cảm giác nương hắn đối Ninh Băng không có ác ý.

“Ca ca ngươi hắn không phải cũng là nghĩ như vậy? Sợ Ninh Băng có phiền toái, mới có thể đến nơi này của nương tỏ thái độ.” Đứa con lớn nhất tới đây là muốn nói cho nàng biết đừng có mà đụng chạm đến Ninh Băng.

Ha ha ha, hắn nào biết, cái người đang được lo lắng kia mới là đứa con chính thống của nàng a.

Không tự giác trên mặt Thái Hậu đại nhân xuất hiện quỷ dị tươi cười.

“Nương, ngài biểu tình bình thường một chút được không?” Trúc Dạ Tuần gần nhất thường xuyên thấy nương luôn có biểu hiện phi thường quỷ dị như vậy, mỗi lần nhìn thấy đều cả người giật mình.

“Đi, ngươi biết gì, còn không chạy nhanh rời khỏi đây.” Thái Hậu lại một bộ dáng muốn đánh người.

Trúc Dạ Tuần buồn bực tiêu sái ra khỏi Nhã Hiên, tuyệt vọng lại nhìn thoáng qua biểu tình quỷ dị của mẫu hậu đại nhân, không tự giác lại giật mình, đáng sợ… đáng sợ.

Ai, xem ra chính mình mấy ngày nay chỉ có thể lo đối phó với tên Lý Lâm kia, Ninh Băng, tự mình hảo hảo bảo trọng nghe, khoé miệng hiện lên nụ cười chua xót.