Vợ!!! Đứng Lại Đó Cho Chồng

Chương 27




Cánh tay ấy bế nó chạy đi,tuy nhiên không 1 lần ngoảnh đầu lại.

***********

Từng tiếng gió hú thét đập vào cửa ầm ầm,lạnh cả xương sống.Vài con tu hú kêu khiến màn đêm nơi cửa biển càng thêm u ám và tĩnh lặng.Mọi vật xung quanh quay vòng vòng,mắt lờ đờ,nó thấy mình đang mặt bộ đồ trắng tinh khiết,tóc xõa xuống.Gương mặt thất thần.Nhìn thấy hắn,sun và Hl đang đốt hương cắm vào mộ.Linh tính bất an nó chạy lại đứng trước mặt 3 người họ.

_anh!!!em nè thấy em không_nó ra sức kêu hắn,vô ích khuôn mặt của hắn đang bi thảm hơn ai hết.Kế đến là sun và Hl.

Ra sức kêu gọi nhưng đáp trả lại là những tiếng gió gào thét.

_mình chết rồi sao,không không thể như thế được mình chưa chết_nó hoảng hồn la thét lên.

_đúng mi đã chết rồi_1 tiếng nói không mấy xa lạ vang lên

Nó quay phắt người lại thì thấy 1 người đàn ông bận 1 áo choàng đen,khuôn mặt bị che khuất bởi cái nón đen.Miệng người đàn ông đó nhếch lên thành hình bán nguyệt.

_không,tôi không thể chết được_nó lắc đầu phủ nhận sự thật

_ngươi không thể sống khi ngươi mắc quá nhiều thù oán_miệng nói đều đều nhưng người đàn ông vẫn bập khói thuốc.

_thù oán,tôi đã gây nên tội gì với ai_nó cười chua chát

_ta không cần biết nhưng chính người mi tin tưởng nhất sẽ là người đưa ngươi vào tội lỗi_nói rồi người đó dần dần biến đi.

_khoan,khoan_nó thét lên nhưng vô ích 1 sức mạnh kì lạ vô hình đã khiến nó đứng lại.

_Thư,Thư có sao không???_1 giọng nói trầm ấm quan tâm vang lên

Nó bật dậy.Khuôn mặt xinh đẹp hằng ngay thay vào đó là khuôn mặt trắng bệch,mồ hôi túa ra như tắm.

_ơ.....em bị gì vậy_nó hỏi hắn

_em mất tích lúc đi vào hầm,khi tìm thấy thì em đang nằm ở ngay khu mộ số 163(ai không biết đọc lại chap 26)

Nó gật đầu khẽ nhưng trong đâu vẫn còn vang vang lại lời nói với khi nãy của người đàn ông:Người mi tin tưởng nhất sẽ là người đưa mi vào tội lỗi.Khẽ giật mình.

_ăn cháo nè_hắn đưa muỗng cháo cho nó

Nó vui vẻ hả miệng ra đón nhận chao từ hắn.Những câu nói đùa,quan tâm của hắn cũng khiến nó hạnh phúc mà chợt quên đi chuyện ban nãy.

_mà vợ nhớ ngày mai ngày gì không???_hắn hỏi nó

_không_nó lắc đầu

_ớ_hắn trố mắt nhìn nó

_ngày gì thế???_nó chu mỏ hỏi hắn

_ngốc!!!mai là ngày valentine.

Nó bất ngờ vì 1 người kinh doanh như hắn cũng nhớ đến valentine.Ôi nó hạnh phúc quá đi mất.

_ủa em nhớ mình mới tới đây mà_nó chợt nhớ

_haizz em ngủ 1 ngày 1 đêm còn gì_hắn thở dài nói nó

_trời ơi!!!ngủ vậy em thành heo mất thôi_nó xoa xoa cái mặt

Cùng lúc đó cánh cửa phòng mở ra,sun và sin đi vào cùng Hl.Con sin thấy nó thì nhảy tưng tưng lên,

_A chị tỉnh rồi_sun chạy đến bên

_ừ! cám ơn em_nó cười nhẹ

Nói chuyện 1 hồi thì nó thấy mệt,Cơn ngủ kéo đến nhanh như vũ bảo.Nhưng nó không muốn ngủ bởi vì khi nó thiếp đi thì những cơn ác mộng khi nảy lại đến với nó.Nó thèm được ôm hắn ngủ,ôm hắn để mình cảm nhận được đâu là hạnh phúc và đâu là ác mộng.

_ngủ ngon nhé! vợ yêu_hắn hôn nhẹ lên trán nó

_chồng...ngủ lại với...với vợ nhé_khuôn mặt ửng hồng lên vì ngượng

Hắn ngạc nhiên,hôm nay nó cho hắn ngủ lại với nó sao.

_vợ anh hôm nay gan nhỉ_hắn cười gian tà hết sức

_không..không..chỉ là ngủ chung...không có ý gì đâu_nó sợ hắn hiểu lầm ý nên vội minh oan cho mình

Hắn nhẹ nhàng nằm xuống,kéo nó vào lòng mình ôm như 1 thứ không có thứ 2 trên đời.Nhưng gần nửa tiếng trôi qua,nó không thể nào chợp mắt được.Nỗi sợ tuy bớt nhưng trong lòng nó con rất lớn.

_sao..chưa ngủ_hắn nhăn mặt thấy nó to mắt nhìn hắn

_um...em...em_nó chẵng biết giải thích ra sao

_à hiểu rồi !! phải dùng chiêu với vợ thôi

Hắn kéo nó lên,đặt lên môi nó một nụ hôn nhẹ nhàng.Từ từ,nó cũng thiếp vào giấc ngủ.Hắn ôm nó thật chặc.Và giấc ngủ ấy nó cũng không thấy ác mộng nữa.