Vợ Ngoan Muốn Bắt Đầu Nuôi Từ Nhỏ

Chương 41




Vé đi du thuyền ngắm cảnh đêm trên mặt sông luôn rất đắt tiền, đại đa số người đến thành phố G du lịch đều muốn ngồi du thuyền chạy trên sông, có thể nói cảnh đêm ở thành phố G chính là nơi đẹp nhất.

Ngày hôm nay là đêm Giáng sinh, vé đi du thuyền ngắm cảnh đêm cũng đã bán hết sạch rồi.

Tống Vũ Huy nói “Không có chuyện gì, chúng ta có thể không cần đi tới chỗ bán vé đâu.”

“Ở đây cách toà nhà lớn cao chọc trời không xa, hay là chúng ta đến nơi đó.”

“Anh cứ quyết định là được rồi, em đi với anh.”

Lâm Hạo Hi nắm lấy tay Tống Vũ Huy kéo đi “Vậy đi đến đấy.”

Lần đến toà nhà lớn cao chọc trời đã là hơn 2 năm trước, khi đó là Tống Vũ Huy lần đầu tiên tới thành phố G. Lâm Hạo Hi vì để cho cậu thấy một chút kiến thức thế giới bên ngoài nên đã đưa cậu tới viện khoa học kỹ thuật cũng nằm trong toà nhà này.

Lúc đó Tống Vũ Huy chỉ là rất cảm khái, thế giới này quá rộng lớn mà cậu lại quá nhỏ bé.

Tầng cao nhất của toà nhà lớn cao chọc trời cũng không ngoại lệ mà trang hoàng các đồ vật theo chủ đề Giáng Sinh. Bên trong hàng rào gỗ không gian chừng mấy mét vuông là một cái cây thông Noel cao 2 mét, trên cây Noel treo rất nhiều những hộp quà lớn, còn có bức tượng ông già Noel vác trên vai cái túi màu đỏ.

Tầng cao nhất luôn là nơi các cặp tình nhân thích đến, dưới ánh đèn lờ mờ, tùy tiện nhìn thoáng qua là có thể nhìn thấy một đôi tình nhân đang đứng một chỗ ôm lấy nhau, vừa ôm nhau vừa hôn nhau.

Lâm Hạo Hi ở cửa hàng đồ uống trên tầng cao nhất mua hai ly trà sữa nóng bỏng tay, hai người chọn một nơi yên tĩnh sóng vai nhau đứng dựa vào lan can bảo vệ cao 1 mét bên cạnh nhìn ngắm cảnh về đêm. Cúi đầu nhìn xuống, ở độ cao gần 300 mét vuông khiến người ta cảm thấy hoa mắt chóng mặt, Tống Vũ Huy kinh sợ mà chảy mồ hôi lạnh khắp cả người.

Lâm Hạo Hi ôm lấy bờ vai của cậu “Đừng nhìn xuống.”

“Ừm.”

Lâm Hạo Hi chỉ vào toà nhà cao tầng cách đó không xa “Xem bên kia.”

Tống Vũ Huy nhìn sang, ánh đèn neon ở mấy tòa nhà bên kia không ngừng lập lòe chớp tắt, trông giống như một chiếc gậy khổng lồ phát sáng, vừa rực rỡ lại vừa mỹ lệ.

Lâm Hạo Hi chợt thoáng nhìn sang Tống Vũ Huy “Thời gian trôi qua nhanh thật, bất tri bất giác đã được hai năm rưỡi.”

Tống Vũ Huy hiểu rõ ý tứ của Lâm Hạo Hi, liền nói tiếp “Em cũng cảm thấy thật nhanh, thế nhưng, lại có cảm giác quen thuộc từ rất lâu, thật giống như chúng ta đã quen biết mười mấy năm rồi ấy”

“Tại sao lại có cảm giác như vậy?”

Tống Vũ Huy thu hồi lại ánh mắt đang nhìn về phía xa “Không biết nữa, chỉ là cứ cảm thấy đã quen biết rất lâu, dường như trong ký ức của em, vẫn luôn có anh vậy đó.”

Trước khi chưa gặp được Lâm Hạo Hi, cuộc sống sinh hoạt của Tống Vũ Huy quá mức đơn điệu. Chẳng khác gì một con ếch xanh sống dưới đáy, chỉ nhìn thấy được phong cảnh dưới đáy giếng mà hiểu biết cũng chỉ quanh quẩn ở nơi địa phương nhỏ bé kia. Nhưng rồi đến một ngày, cậu được đi lên trên mặt đất, nhìn thấy những điều khác lạ, lúc đó liền phát hiện, đây mới thực sự là thế giới.

Lâm Hạo Hi không hề cười một tiếng nào.

“Đối với hai năm rưỡi quen biết của chúng ta, em có cảm tưởng gì không?”

Tống Vũ Huy nhìn ánh đèn thành thị nơi phía xa, suy nghĩ một chút “Ca, anh có hay đi chơi thả diều không?”

“Lúc còn nhỏ thì có nhưng giờ không nhớ rõ lắm.”

“Hồi còn nhỏ em đã từng đi làm diều, dùng tre vót lại làm thành cái giàn khung, trên thanh tre phết hồ để dán lên đó giấy vẽ, rồi cột chỉ vào. Khi đó, cho dù là con diều được làm tốt như thế nào, cho dù em có cố gắng chạy nhanh hơn trên mặt đất bao nhiêu đi chăng nữa, thì nó cũng không bay lên được.”

“Tại sao?”

“Bởi vì khi đó không có gió.”

“Khi đó em còn nhỏ, không biết diều phải có gió mới có thể bay lên, cứ cho rằng chỉ cần chạy thật nhanh trên mặt đất là được.” Tống Vũ Huy ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo Hi “Ca, em với anh giống như diều với gió vậy, em là một con diều ở dưới mặt đất, chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật ở tầng thấp nhất, cho đến một ngày, diều gặp được gió, diều được gió cuốn lên, nhờ đó mà nó từ từ bay được lên bầu trời, nhìn thấy được những cảnh vật đẹp đẽ kỳ diệu trên thế giới này.”

Lâm Hạo Hi bên môi hiện lên một vệt cười, đây là lần đầu tiên hắn không biết làm sao để đáp lời lại, chỉ cảm thấy đây là loại ví dụ đẹp nhất mà hắn từng nghe qua, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

“Ca.”

Lâm Hạo Hi cúi đầu nhìn cậu “Hả?”

“Suýt chút thì em quên mất, còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

Tống Vũ Huy thành thật nói “Nghị ca bảo em hát chúc mừng sinh nhật anh.”

Lâm Hạo Hi dở khóc dở cười, cười là bởi vì có thể nghe cậu hát chúc mừng sinh nhật mình, khóc là bởi vì đây là do Lý Nghị yêu cầu chứ không phải cậu muốn làm như thế.

Tống Vũ Huy sờ sờ trên người, mới phát hiện chiếc váy này căn bản không có túi áo, hơi hoảng hốt “Em không mang theo điện thoại mất rồi!”

Ngày hôm nay Lý Nghị đã tải vào điện thoại của cậu một bản nhạc đệm bài chúc mừng sinh nhật, để cho cậu lúc đó vừa bật điện thoại phát ra nhạc đệm vừa hát bài hát, thế nhưng lại quên mang theo điện thoại di động mất.

Lâm Hạo Hi lấy điện thoại của mình ra đưa cho cậu “Dùng của tôi này.”

“Ừm.” Tống Vũ Huy nhận lấy điện thoại di động Lâm Hạo Hi, mở ra trang tìm kiếm bài hát, tải về một bản nhạc đệm bài chúc mừng sinh nhật.

Tống Vũ Huy nghĩ đến việc phải hát bài chúc mừng sinh nhật, thấy có chút sốt sắng, cậu nhìn chung quanh một chút, xác nhận trong vòng ba mét không có ai cả. Cậu ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo Hi “Ca, em hát không có hay đâu, anh đừng ghét bỏ chê cười nha.”

“Sẽ không”

Tống Vũ Huy hắng giọng một cái, nhấn vào bản nhạc đệm bài chúc mừng sinh nhật, tiếng nhạc đệm của bài chúc mừng sinh nhật liền phát ra vang lên, Tống Vũ Huy không hát kịp câu thứ nhất, liền bắt đầu ở câu thứ hai, nhỏ giọng mà hát “Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn hạnh phúc, chúc bạn khỏe mạnh, chúc bạn tiền đồ quang minh, chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn hạnh phúc, chúc bạn khỏe mạnh, chúc bạn gia đình luôn ấm áp…”

Ánh mắt Lâm Hạo nhìn thẳng vào Tống Vũ Huy đang nhỏ giọng ca hát, nhìn vào đôi môi cậu mở ra đóng lại, hai tay hắn theo bản năng mà đưa ra ôm vòng lấy eo cậu, hơi cúi đầu, tiếng ca hát bỗng ngưng lại, chỉ có âm thanh nhạc đệm là vẫn còn vang vọng trong không khí.

Tống Vũ Huy trợn to hai mắt nhìn khuôn mặt Lâm Hạo Hi càng ngày càng tiến gần đến mặt cậu, sửng sốt, mãi đến tận khi trên môi cảm nhận được nhiệt độ của hắn, cậu mới biết đây là một cái hôn. Tống Vũ Huy có cảm giác như trái tim của mình liền sắp chạm tới cổ họng luôn rồi, từ phía dưới cổ đến đỉnh đầu đều đỏ bừng cả lên.

Lâm Hạo Hi như chuồn chuồn lướt nước mà hôn qua, sau đó cũng không hề rời đi, mà lại càng sâu sắc hơn, Tống Vũ Huy cảm giác được đầu lưỡi của hắn đang đảo qua trên bờ môi cậu, ướt át ấm áp. Căng thẳng, bất an, trong lòng một trận hỗn loạn tưng bừng, tại sao Lâm Hạo Hi lại đi hôn cậu?

Thân thể cứng ngắc như một pho tượng, một tay gắt gao nắm giữ điện thoại di động của hắn, một tay nắm thật chặt lấy áo len bên hông của Lâm Hạo Hi, mặt hơi ngước lên, nhắm mắt lại, cảm quan khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ còn là xúc cảm đọng lại trên làn môi, mềm mại, ướt át, triền miên, ấm áp.

Tư duy đấu tranh, biết rõ như vậy là không phù hợp với luân lý thường tình, thế nhưng lại không có cách nào khước từ. Nụ hôn của Lâm Hạo Hi khiến người ta cảm thấy ấm áp, hạnh phúc, sẽ làm cho người ta sa vào ở bên trong, không có cách nào tự kiềm chế nổi.

Tống Vũ Huy không còn nhớ nụ hôn kia rốt cuộc đã kéo dài đến bao lâu, chỉ biết khi tách ra thì tiếng nhạc trên điện thoại di động đã chuyển sang hơn một bài rồi. Khuôn mặt Tống Vũ Huy đỏ hồng hơi hé mở mắt ra, nhìn Lâm Hạo Hi, nhìn thấy môi hắn ướt át, nhìn thấy hắn đang cong mắt cười.

Trái tim vẫn chưa khôi phục trạng thái bình thường lại nhanh chóng nhảy lên, liền bị Lâm Hạo Hi ấn vào trong lồng ngực hắn, Tống Vũ Huy còn đang suy nghĩ, tại sao? Lâm Hạo Hi tại sao lại muốn làm như vậy? Như vậy, không phải là không phù hợp với luân lý sao?

“Xin lỗi.” Lâm Hạo Hi ghé vào lỗ tai cậu nói.

Tống Vũ Huy há miệng, hắn muốn nói cái gì? Mà ngay cả cậu cũng không biết phải nói cái gì.

“Tôi đúng là vừa nãy đã xem em là bạn gái của tôi, xin lỗi.” Từ xin lỗi là từ mà khi trời vừa sáng đã nghĩ ra được, bởi vì rất muốn hôn cậu, thế nhưng lại không tìm được cái cớ thích hợp, thế nên không thể làm gì khác hơn là tiên trảm hậu tấu. Hắn cũng nhìn ra vẻ mê man cùng bất an trên mặt Tống Vũ Huy, vì vậy nên nói lời xin lỗi là biện pháp duy nhất để cậu cảm thấy yên tâm.

Cảm xúc hỗn loạn của Tống Vũ Huy dần dần ổn định, tâm trạng cũng trở nên trấn tĩnh hơn, hóa ra là Lâm Hạo Hi đã xem cậu thành bạn gái nên mới làm như vậy.

Tống Vũ Huy ngẩng đầu lên nói “Anh không cần nói xin lỗi đâu, vốn dĩ là em đã đồng ý, tối nay trở thành… ” Câu sau lại chẳng nói được.

Lâm Hạo Hi cười khẽ “Bây giờ không còn sớm nữa, chúng ta trở về thôi.”

“Ừm.”

Về đến nhà đã hơn mười hai giờ khuya, Tống Vũ Huy thực sự vô cùng buồn ngủ, sau khi tắm rửa sạch sẽ xong liền cảm giác mí mắt không mở ra được nữa, ngã xuống trên giường. Lâm Hạo Hi tắm rửa đi ra, phát hiện cửa phòng Tống Vũ Huy vẫn còn mở, cả đèn cũng chưa tắt.

Đi vào thì thấy Tống Vũ Huy đã nhắm mắt lại ngủ, Lâm Hạo Hi kéo chăn đắp cho cậu, nhìn vẻ mặt cậu lúc ngủ “Vẫn là bộ dạng này thật đẹp”

Cúi người ở trán của cậu hạ xuống một nụ hôn, sau đó hắn tắt đèn xoay người đi ra ngoài.

Sáng hôm sau, chưa tới 6h thì Tống Vũ Huy đã thức dậy đi đến trường học, lúc Lâm Hạo Hi thức dậy đã là tám giờ. Trên điện thoại di động có tin nhắn của Tống Vũ Huy: Ca, em đi học đây.

Lâm Hạo Hi chín giờ đến công ty, Lý Nghị lại giống như ong mật mà đi theo hắn tiến vào văn phòng, trên tay còn nâng tách cà phê nóng “Như thế nào như thế nào rồi, ăn được không?”

Lâm Hạo Hi liếc mắt nhìn tên kia một chút “Đem em tao biến thành như vậy, tao còn chưa tìm mày tính sổ đấy.”

“Mọe, thích quá lại còn ra vẻ, đã nghiện còn ngại” Lý Nghị tiếp tục truy hỏi “Nói mau lên, rốt cuộc có ăn được không hả?”

“Không có.”

“Đậu má, tao đã tạo cho mày một cơ hội tuyệt vời đến như thế, vậy mà mày lại không ăn được, nói chứ hay là, mày…” Nói rồi nhìn một chút xuống chỗ ở bên dưới bụng Lâm Hạo Hi trở xuống “Cái đó không được hả?”

Trên trán Lâm Hạo Hi nổi gân xanh “Không phải vấn đề này!”

“Vậy chứ là vấn đề gì?”

“Cậu ấy còn nhỏ.”

“Còn nửa năm nữa là đủ mười tám rồi, nhỏ gì nữa, với lại bây giờ có rất nhiều mấy đứa học sinh cấp ba đều rành rọt hết cả rồi.”

“Mày không biết cậu ấy nên mày sẽ không hiểu đâu.”

“Nói thử xem nào?”

Lâm Hạo Hi hít sâu một hơi, chậm rãi nói “Thế giới của cậu ấy rất đơn thuần, thậm chí có khi cậu ấy còn không biết đồng tính luyến là cái gì nữa, càng không có cách nào lại đi tìm hiểu suy nghĩ của tao. Nếu như tao đột nhiên nói với cậu ấy rằng tình cảm của tao đối với cậu ấy và tình cảm của cậu ấy đối với tao không giống nhau, cậu ấy sẽ không có cách nào lý giải, cũng không có cách nào chấp nhận được. Cứ coi như cậu ấy chấp nhận tao đi, như vậy có khả năng là bởi vì cậu ấy chỉ muốn báo đáp tao.”

“Mày không nói cho nó thì nó làm sao biết được?”

“Hiện giờ cậu ấy đang học lớp 12, nếu như nói cho cậu ấy biết, tư duy đơn thuần của cậu ấy sẽ bị kích thích, nhất định sẽ rơi vào hỗn loạn bất an, nghiêm trọng hơn là sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của cậu ấy, tao không muốn làm như vậy.”

Lý Nghị thở dài một hơi “Tao thật không hiểu nổi mày luôn.”

Lâm Hạo Khi khẽ cười “Từ từ đi đã, ít nhất cũng phải chờ đến khi cậu ấy thi đại học xong rồi mới nói.”

Lý Nghị nhún vai một cái “Nếu theo mày thì từ đây đến khi thi đại học cũng là mất nửa năm xừ nó rồi.”

Lâm Hạo Hi mở máy tính chuẩn bị làm việc, Lý Nghị nheo mắt lại nghi ngờ nhìn hắn “Nói đi cũng phải nói lại, ngày hôm qua mặc dù không ăn được, thế nhưng mấy tiện nghi khác chắc cũng chiếm được chút ít chứ?” (Jian: kiss sồi đọ T.T)

Lâm Hạo Hi khóe môi chậm rãi nhếch lên “Không thể trả lời.”

“Không thể trả lời ý tứ chính là không có.” (Jian: nhầm to =)) ) Lý Nghị từ trong túi lấy điện thoại di động ra, cười hì hì “Tao so với mày khôn hơn tí, chiếm được một chút lợi lộc nè.”

Động tác đang giữ chặt con chuột của Lâm Hạo Hi dừng lại một chút, giương mắt lên, ánh mắt sắc bén mang theo hàn khí “Người của tao mà mày cũng dám chiếm tiện nghi, chán sống rồi hả?”

“Ai bảo cậu ấy là người của mày, mày nhiều nhất cũng chỉ là người đi yêu đơn phương, Tiểu Huy Huy người ta còn chưa chấp nhận nha. Nếu như vậy thì cậu ấy chính là người độc thân, tao có quyền theo đuổi cậu ấy.” Lý Nghị mở album hình trong điện thoại di động ra “Mày coi nè, tao với cậu ấy có tướng phu thê ghê chưa?”.