Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Chương 56




Chương 56

tiếng súng khô khốc vang lên , và đích đến của viên đạn chính là đùi phòng phong.

Máu một lần nữa lại bắn ra tung tóe , nhưng cũng may có thể Bối Phong chỉ muốn cảnh cáo lên viên đạn chỉ trú ngụ ở phần cơ mềm thôi.

Tiếng nổ lớn vang trời khiến Quyết Minh giật mình tỉnh dậy.

Cô mệt mỏi ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn xung quanh , và… Chết nặng tại chỗ khi khắp nơi đều là máu , cô… Cô sợ hãi tỉnh hẳn ngủ , cố gắng trấn tĩnh , đảo mắt liên hồi xem mình có bị hoa mắt hay mê ngủ không?

Nhưng khi hình ảnh Phòng Phong và Kỷ liên bê bết máu đập vào mắt cô…

AAAAAAAAAAAAAA

lúc này đây cô sợ mãi hoảng loạn thật sự .

Tại sao lại như vậy?

Sao vừa ngủ một chút hai người họ đã máu me be bét nằm đây rồi?

Chuyện gì đã xảy ra?

Cô không biết gì hết? Tất cả đều không liên quan đến cô ! Sợ qúa! Huhuhu phải làm sao bây giờ ?

Quyết Minh sợ hãi khóc lớn , cô hoảng loạn nhắm chặt mắt lại và lắc đầu liên tục như không chấp nhận sự thật này ?

- Huhuhu… Máu… Máu… Có ai không… Cứu tôi với… Huhuhu… Bối Phong ơi cứu em… Huhuhu…

Tiếng thét của Quyết Minh đã làm mọi người giật mình , bọn họ đều tròn mắt lên nhìn cô , và đều lo lắng không biết cô tỉnh dậy ngay lúc này sẽ là tốt hay xấu đây ?

Chỉ có Bối Phong! Khi anh nhìn thấy ánh mắt sợ hãi hoảng loạn của cô , nó đã làm lòng anh đau đớn vô cùng , anh biết cô sợ nhất là mấy cảnh chết chóc máu me đẫm sàn thế này!

Và anh càng đau lòng và xót xa hơn khi cô nhắm mắt khóc nức nở trong hoảng loạn.

Không kiềm chế được , cho dù vết thương vẫn còn đang rất đau … Anh vội cất súng và cố gắng bước xuống nhà với cô , anh không thể để cô một mình hoảng loạn trong sợ hãi như thế được.

Quyết Minh khóc đến nỗi cô cảm thấy như mình sắp kiệt sức đến nơi , cô mong sao mình sẽ ngất đi và khi cô tỉnh lại ở đây sẽ không có gì cả và những gì cô vô tình vừa thấy cũng chỉ là giấc mơ không có thật.

Cảm giác trống trải mù mịt đang vây lấy cô , ngay cả trái tim cô cũng bị bóp nghẹt vì khó thở … Đúng lúc cô cảm thấy mình không thể chịu nổi nữa…

Bỗng xuất hiện một vòng tay ôm nhẹ lấy cô như bảo vệ che chở và yêu thương trân trọng.

Nhưng cô vẫn nghĩ đó là ảo giác làm gì có ai tự nhiên xuất hiện mà ôm cô chứ … Nghĩ như vậy cô càng tủi thân khóc lớn hơn …lúc đó hình như cô cảm giác thấy vòng tay đó ngày càng ôm cô chặt hơn … Rồi một giọng nói dịu dàng ,tình cảm , ngọt ngào , trầm ấm , đau xót vang lên…

- Vợ ngoan không khóc nữa nào !

Có anh ở đây rồi! Đừng sợ !

Nghe thấy giọng nói mà mấy ngày nay cô luôn ao ước mong ngóng được nghe thấy … cứ ngỡ như là mơ… Cô không dám mở mắt ra vì sợ giấc mơ đó sẽ tan biết… Trong vô thức tiếng khóc của cô im bặt , khẽ vểnh tai nghe ngóng xem có nghe thấy điều gì nữa không?

Nhìn những biểu hiện này của cô khiến anh vừa buồn cười vừa thương xót … Anh biết cô đang nghĩ gì!

- Ngoan ! Là anh đây mà ! Không phải mơ đâu ! Anh đã hứa anh luôn bên em rồi đó thôi ! Mở mắt ra nhìn anh đi nào?

Nghe thấy anh nói vậy ? Cô vừa hồi hộp vừa lo lắng! Cô sợ ! Nếu chẳng may khi mình vừa mở mắt ra anh sẽ biết mất thì sao!

Nhưng nếu không mở lỡ anh giận bỏ đi thì sao!

Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ , cô đã nghe theo tiếng gọi của con tim mách bảo… Hãy mở mắt ! Chắc chắn anh sẽ ở bên , anh đã hứa sẽ luôn luôn bên cô mà không bao giờ bỏ rơi cô … cô tin điều đó.

Cô từ từ mở mắt , đập vào mắt cô là khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của anh , tuy hơi xanh xao nhợt nhạt nhưng nhìn anh vẫn rất đẹp trai … Bất giác cô cũng mỉm cười , đôi mắt không rời khuôn mặt anh.

Tim cô đập liên hồi khiến cô lo ngại anh mà biết được nhất định sẽ cười cô mất.

Đôi mắt tròn xoa ngỡ ngàng , miệng cô khẽ lắp bắp

BÔ…BỐI… PHONG !

Ừ ! Anh đây!

Cô sung sướng ôm chầm lấy cổ anh , khiến anh khẽ nhíu mày khi cô chạm vào vết thương

- Hahaha Bối Phong ! Là anh thật rồi! Hahaha

_ Ngốc!

- Em không ngốc

( cô dẩu môi , phồng mang trợn má nhìn anh , làm anh sủng nịnh khẽ véo nhẹ vào mũi cô

- Lại còn không ngốc ?

- Hứ ! Ứ THÈM CHƠI VỚI ANH NỮA.

Cô hờn rỗi quay mặt sang hướng khác , thì lại đúng chỗ Phòng Phong và Kỷ Liên đang nằm bất động tại chỗ , máu me lênh láng khắp nơi.

Cô sợ hãi run rẩy ôm chặt lấy anh gào thét

- Ááááááá ! Máu ! Máu ! Sợ ! Sợ ! Có người chết rồi huhuhu.

- Vợ ngoan đừng sợ có anh ở đây rồi ! Đừng sợ nhé!

Để anh đưa em lên phòng nghĩ ngơi.

MANG HAI TÊN NÀY VỀ BANG CHO TÔI!

Nhốt vào để tôi xử.