Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Chương 78




Chương 78

BẠCH BỐI PHONG nhìn THẢO QUYẾT MINH nôn đến chân tay run rẩy , cơ thể vô lực , nước mắt không tự chủ mà trào ra … Anh xót lắm.

Ôm cô trong lòng , không ngừng vuốt ngực để cô dễ thở.,

một lát sau thấy cô hơi thở đã đều đều trở lại , tuy khuôn mặt vẫn nhăn nhó bí xị đầy mệt mỏi , nhưng cũng có phần tỉnh táo hơn thì quan tâm hỏi

- vợ yêu Mệt lắm đúng không?

-*gật gật*

- Nhưng rõ dàng mới đây thôi… Em còn rất thích ăn cá mà?

- Hức hức … Sao em biết được!

Khó ăn qúa à!

- Khó ăn á?

Anh thấy mùi vị vẫn rất thơm ngon như trước mà

- *lắc lắc đầu* Thơm ngon đâu chẳng thấy!

Chỉ thấy kinh tởm đến phát buồn nôn thôi.

- Sao tự nhiên lại thế?

- Thì dạo này em vẫn thế mà!

- Dạo này???

- Từ lúc anh bị thương đó!

Em thèm ngủ , không muốn ăn.

- Sao lại thế???

-Chắc tại hồi đó ngủ vượt qua bữa ăn.

Đến khi tỉnh dậy … Chẳng còn gì để ăn nữa rồi… Nên đành ôm bụng ngủ tiếp

- Nhà này mà thiếu đồ ăn sao?

- Chắc Kỷ Liên… Thôi Không nhắc đến cô ta nữa… Em không thích cô ta chút nào cả… Toàn bắt nạt em thôi…

Nói đến đây bỗng nhiên cô thấy tâm trạng buồn kinh khủng.

Chuyện đó đã qua đi sao cô vẫn thấy lo lắng vô cùng.

Nếu chẳng may sau này anh lại bị thương nữa , rồi lại một Kỷ Liên nữa xuất hiện , thử hỏi cô biết làm sao đây???

Không do dự cô liền vòng tay ôm nhẹ lấy eo anh . Thủ thỉ nói ra những suy nghĩ , lo lắng trong lòng mình

- Anh phải hứa với em … Sau này cho dù thế nào đi nữa… Cũng không được để mình bị thương thêm một lần nào nữa… Anh có biết thấy anh bị thương em đau lòng lắm!!

Phải hứa với em… Sẽ luôn bên em… Không được rời xa em … Không được để em một mình và đừng làm nước mắt em rơi anh nhé!!

Thời gian không có anh ở bên đã đủ làm em ngã qụy và sụp đổ… Nên xin anh đừng bao giờ như vậy một lần nữa nhé!

Nghe những lời nói thổn thức của cô.

Anh mới giật mình nhận ra… Anh đã vô tình làm đau lòng vợ rồi.

Đã làm một cô gái ngây thơ , trong sáng , vô lo vô nghĩ phải ưa phiền buồn khổ thế này!

Anh sai rồi! Sao anh quên không nhớ ra vợ anh vẫn rất còn yếu đuối , mỏng manh , sao chịu nổi một cơn sóng nào chứ!!

Khẽ ôm chặt cô vào lòng , anh nghẹn ngào xót xa nói

- Anh xin lỗi!

Anh sai rồi!

Anh hứa! Kiếp này , kiếp sau , và kiếp kiếp sau nữa , cho dù có luân hồi chuyển kiếp ngàn vạn năm nữa… Cũng Sẽ không bao giờ để em phải bơ vơ mình đâu!….

- …Phụt… Hihi… Không ngờ một tên tàn bạo vô nhân đạo như anh mà cũng biết… Thề non hẹn biển cơ đấy… Sến qúa… Hahaha

{vô duyên đến thế là cùng}

- Vậy em không thích nghe thì thôi ! Để anh rút lại câu nói đó!

- Không được rút *vội dùng ngón tay trỏ đặt lên môi anh*

Bất qúa… Em thích…

Thôi được rồi ! Vì lời hứa chân thành của anh … Em tạm thời sẽ tha tội cho anh… Nếu lần sau mà tái phạm , thì sẽ bị… Xử trảm.

- Ừm ! Cảm ơn bà xã!

Thấy cô có vẻ đã tỉnh táo hơn , nói cười được rồi.

Anh lại vui vẻ quan tâm hỏi

- Em đã thấy khỏe hơn nhiều chưa???

Thấy anh nói vậy , cô mới sực nhớ ra một điều vô cùng quan trong.

Bèn mặt mũi nhăn nhó , méo mó , mếu máo , mắt sũng nước thều thào

- Hức hức … Đói~ Khoai lang của em đâu?

Cả dâu tây nữa hức hức

- “Ôi trời”

Ngoan ! Chắc giờ này bọn họ sắp về rồi!

Tại em bắt tìm thứ khó qúa!

Nên bọn họ hơi mất thời gian.

- Hức hức… Không biết đâu…

*mắt sáng rỡ* Hay anh cho em uống nước ép dâu tây trước nhá!

- Không được!

Mới sáng sớm chưa ăn gì !

Uống thứ đó vào đau dạ dày đó?

( vừa nói anh vừa ngóng ra cửa .

Rồi liếc mắt cho tên đàn em gọi họ về.

Cứ đà này nát nữa tai anh sẽ ù , áo anh sẽ ước nước mắt mất .

Chỉ tội cho cái áo sơ mi trắng muốt phẳng lì , cứ khi nào gần cô mà nhăn nhúm toàn nước mắt nước mũi)

- Hức hức… Chồng không thương vợ… Hức hức

( kéo mạnh vạt áo trong quần anh ra rồi cho lên lau mũi)

- Có khăn tay đây nè!

Sao lại lau vào đó nữa rồi!

- Ứ thích ! ÁO ANH THƠM HƠN ! Hức

- Hay em ăn tạm thứ gì đó nhé!

” cẩn thận , dè chừng)

- Oaoaoa . Anh lại muốn tôi nôn đến chết đi sống lại như vừa này thế à?

Đồ độc ác , đồ vô nhân tính , đồ vô tâm , đồ….

- CÒN ĐỨNG ĐÓ À!

ĐIỀU ĐỘNG TẤT CẢ ANH EM TRONG BANG…TÌM CHO BẰNG ĐƯỢC KHOAI LANG NƯỚNG VỀ ĐÂY NGAY CHO TÔI!

AI TÌM ĐƯỢC TRƯỚC SẼ CÓ THƯỞNG.

Như thế đã vừa lòng em chưa

- gật gật

Ngay sau đó thì có tiếng ồn ào chạy vào

…là những người vừa được phái đi tìm khoai lang… Họ vác theo một bao tải lớn kệ lệ bước vào

- Ông chủ!

- Sao bây giờ các người mới chịu vác xác trở về hả???