Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?

Chương 90




Chương 90

Trong lúc BẠCH BỐI PHONG cuống cuồng , vội vã đi tìm mình.

Thì THẢO QUYẾT MINH ngồi trong phòng cầm chiếc điện thoại lên nhìn rồi lẩm bẩm mắng ai đó!

Tuy giận thật đấy nhưng không hiểu sao thấy anh gọi … Cô vẫn không thể nào kiềm chế việc muốn nghe máy của anh.

Trong lòng còn tự nhủ nhếch mấy để cho anh biết mình giận anh đến mức nào.

Kết qủa là gọi xong rồi còn buồn hơn .

Lúc này cô chỉ muốn ở trong lòng anh , được anh quan tâm dỗ dành thôi.

Vậy mà tên chồng đáng ghét đó , cúp máy là cúp luôn , không thèm gọi lại cho cô nữa.

Tức chết cô mà , chẳng lẽ anh ta định bỏ cô thật sao?

Những lời của mấy người kia nói là đúng sao?

Anh ta đã tìm người khác bên ngoài rồi cũng lên.

Hu hu hu hu hu

khi đến đó cô lại kích động mà khóc nức nở

- Cái tên chồng đáng ghét huhuhu Anh nhớ đó huhuhu Tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho anh đâu hức hức

- Con gái ngoan , sao lại khóc nữa rồi!

- Ba à! Con ghét chồng con lắm!

Đồ phản bội!

Nãy giờ nhìn con gái buồn thiu , ỉu xìu , khóc lóc hỏi thì nói không rõ ràng , khiến ông cũng chỉ nghĩ là hai đứa giận nhau thôi.

Sao tự nhiên lại nói con rể phản bội là sao?

Thật ra đã xảy ra chuyện gì?

- con đang nói gì vậy?

Sao mặt lại tái nhợt thế này?

Để ba đưa con về bệnh viện nghỉ ngơi nhé!

-*lắc lắc đầu* Không muốn nằm viện đâu hức Không muốn nằm viện đâu!

- Vậy ba đưa con về nhà nghỉ ngơi nhé!

- Không muốn!

- Vậy được ! Con lựa chọn đi.

1 là về nhà

2 là đến bệnh viện .

Không được hư.

Cô ngẩng mặt lên định chối , nhưng khi nhì thấy khuôn mặt nghiêm khắc của Ba thì đành cúi mặt xuống lí nhí

- Vậy đưa con về nhà!

- Ừm!

Về nhà nghỉ ngơi.

Còn con rể để ba mắng nó cho.

- Ba mặc kệ anh ta đi!

Anh ta sắp bỏ con gái ba đến nơi rồi!

Con không muốn thấy mặt người đó nữa hức hức.

- Ừ! Con muốn thế nào cũng được!

Giờ ta về thôi!

- Vâng!

Ngồi trên xe cô mệt mỏi ngủ thiếp đi!

Đến khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trong phòng từ khi nào rồi!

Chớp mắt nhìn ra ô cửa kính thì thấy trời đã sáng

haizz đã qua ngày mới rồi , tên đáng ghét kia .

Uổng công tôi có con cho anh vậy mà anh nỡ lòng nào bỏ tôi đi tìm người khác.

Anh đúng là đồ đáng hận mà!

Đang suy nghĩ buồn bực thì mẹ cô mang tô cháo hải sản bước vào.

- Con gái dậy rồi à!

Ăn cháo đi này!

Cô hết nhìn mẹ mình rồi nhìn tô cháo.

Nói thật từ hôm qua là cô đã giận và không tin mẹ mình nữa rồi.

Nhất là khi ngửi thấy mùi kinh khủng , khó chịu phát ra từ tô cháo thì tình cảm cô dành cho mẹ lại tụt xuống dốc không phanh.

Vội vàng trùm chăn kín đầu như để trốn tránh cái thứ khó chịu đó.

Cô giận hờn nói vọng ra

- Con không ăn đâu!

Mẹ mang đi đi!

Khiếp qúa!

Nghĩ là cô làm nũng lên mẹ cô nói thêm

- Đây là cháo mà con thích ăn nhất đó!

Cháo mẹ nấu hôm nay ngon lắm!

Con dậy ăn đi!

Ngoan nào!

- Không ăn!

- Ngoan ! Ăn thử một chút thôi cũng được.

( ngồi xuống giường dỗ dành)

- Con đã nói là con không muốn ăn rồi!

Mẹ mau mang ra ngoài đi!

- Con… Quyết Minh!

Con làm sao thế?

Con khó chịu ở đâu à?

Nói cho mẹ biết đi!

Bà rất bất ngờ trước cư xử khác lạ của con gái yêu.

Bà biết cô đang ốm lên khó chịu trong người.

Nhưng … Cũng không được phép như vậy?

Khẽ thở dài bà thất vọng nói

- Nếu con không muốn ăn thì thôi!

Khi nào đói thì bảo mẹ!

- Vâng!

Nghe tiếng chân mẹ mình ra ngoài , cô mới thở phào nhẹ nhõm

” May là mẹ đã mang thứ đó đi rồi!

Nó làm mình buồn nôn chết mất!

Mệt qúa ! Buồn ngủ qúa!

Sao mãi mà không hết đau bụng vậy nhỉ?

Thôi kệ đi , chẳng thèm quan tâm nữa , ngủ thôi”

cô mệt mỏi thiếp đi , chìm vào giấc ngủ ưu phiền.

Sáng không ăn , đến bữa trưa cũng nhất quyết nhịn .

Khiến ba mẹ cô lo lắng vô cùng.

Chẳng phải đó là món ăn mà cô vẫn rất thích đó sao?

Sao giờ thấy nó là tránh như tránh tà ma.

Đang suy nghĩ hiện tượng khác lạ của con mình .

Thì ba cô có điện thoại gọi đến

- Alô

- Ba!

- Cậu gọi cho tôi làm gì?

- Con muốn hỏi , vợ con…

- Cậu làm gì mà để con bé khóc lóc sướt mướt.

Không chịu ăn uống gì là sao?

- SAO? QUYẾT MINH KHÔNG CHỊU ĂN UỐNG GÌ?

THÔI CHẾT RỒI!

Con xin lỗi!

Con sẽ đến ngay!

- Cậu không phải đến!

Nó không muốn gặp cậu!

- Ba mẹ làm ăn dỗ dành mẹ con ăn chút gì giúp con!

30′ nữa con sẽ tới!

- Làm gì mà để nó một mình!

- Con có việc quan trọng lên phải ra ngoài giải quyết.