Vợ Ngốc - Dương Nhạ Uyển

Chương 9




Tiếp 9

"Ừ. chồng giết em đi "

Anh lạnh lẽo buông tay đẩy cô ngã xuống sàn nhà.

"Chết? Chết dễ dàng như vậy? Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết "

Lão quản gia,gần như không nhịn nỗi,ông cúi xuống đỡ cô dậy,ông nói:

"Cậu chủ.Cậu điên rồi.Cậu buông tha cho tiểu thư đi.Cậu có thể li hôn với tiểu thư. Nhưng xin cậu đừng hành hạ Khiết Nhi tiểu thư nữa "

Ả cũng hùa theo:

"Diệp hay anh bỏ cô ta đi.Đuổi cô ta ra khỏi đây là cách tốt nhất.Không em sợ lắm mỗi lần không có anh nó lại muốn hại em "

Cô nhìn ả hơi thở ngắt quảng nói:

"Chị sao chị có thể như vậy.Sao chị không nói sự thật.Sao chị đổ thừa cho em.Em không có làm gì cả "

Ả đôi mắt lại đỏ lên Ả đi lại ôm cánh tay anh,giọng bi thương nói:

"Anh xem đi.Có anh con ngốc này nó còn muốn đổ oan cho em.Anh xem như vậy sao em có thể sống chung một ngôi nhà với nó "

Lão quản gia nhìn Ả căm phẩn nói:

"Á Nhạ tiểu thư xin giữ lòng tự trọng "

"Ông.."

Không để ai nói thêm gì anh không cảm xúc lên tiếng:

"Im lặng hết cho tôi "

Anh nhìn ả tiếp tục nói:

"Em đi về phòng nghỉ ngơi đi "

Ả chỉ biết gật đầu trở về phòng.Đôi bàn tay ả nắm chặt,ả nguyền rủa trong lòng:

"Diệp anh vẫn không nỡ ra tay.Vậy thì đừng trách tôi ác "

Nhìn ả đi khuất anh nhìn lão quản gia ra lệnh:

"Ông đi làm công việc của mình đi "

"Nhưng..."

"Ông muốn bị đuổi việc? "

Lão bất đắc dĩ lắc đầu.Ông nhìn cô sau đó cũng lặng lẽ rời đi.Không phải ông vô tâm.Nhưng ông đã già ông càng chống đối thì người thiệt thòi cũng chỉ là tiểu thư mà thôi.

Lúc này còn lại anh và cô.Nhìn cô anh ra lệnh:

"Còn cô đi theo tôi "

Cô sợ hãi run rẫy đi theo.Anh đi một mạch thẳng,đến gian phòng cuối cùng ở tầng 3 anh tiến vào trong,cô vẫn sợ hãi không dám vào.

"Vào đây? "

Cô run rẩy đi vào,giọng nói lắp bắp:

"Chồng...chồng lại muốn làm gì vợ...chồng vợ sợ lắm "

"Đừng để tôi nói lại lần 2? "

Cô chỉ biết rụt rè đi vào.Đứng cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh.

Anh nhếch môi mở tủ rút ra một khẩu súng,đưa lên ngắm ngiá,đôi mắt trở nên sát khí.

"Cô muốn tôi bắn chổ nào trên cơ thể cô đây? Đầu? Tay? Chân? Hay cổ? "

Cô ngây ngốc nhìn thẳng vào anh,đôi bàn tay được băng bó cẩn thận đang không ngừng dĩ máu.Cô hỏi anh:

"Chồng muốn vợ chết như vậy ư? "

"Tôi đang cho cô sự lựa chọn? "

Cô tiến lại phía anh.Đôi bàn tay đưa súng lên chỉa thẳng vào đầu mình,cô ngốc nhưng cô đủ ý thức được hành động mình đang làm.

"Bắn ở đây đi "

Anh cười lên tiếng tán thưởng:

"Khiết Nhi? Vợ tôi cũng thật có dũng khí.Nhưng Triết Diệp tôi vẫn chưa hành hạ cô đủ "

Nói xong anh đưa súng bắn thẳng vào chân cô.

"ĐOÀNG "

Tiếng súng vang vọng cùng tiếng thét của cô.Cô đau đớn ngã qụy xuống.

Triết Diệp tiến lại đưa chân nghiến lên bàn tay đang ứa máu của cô,như một ác thú,không một chút lương tâm tuyên bố:

"Mỗi ngày tôi sẽ dùng súng bắn từng bộ phận trên người cô? Cho đến khi cô chết đi? Nhìn đi bây giờ cô thật đáng thương,cảm ơn tôi đi? "

Khiết Nhi đôi mắt mờ đi,giọt nước mắt long lanh rơi xuống,cô nói trong hơi thở khó khăn:

"Tốt thôi.Sống Không bằng chết chi bằng để em chết đi? "

-------------

Cúi đầu tiếp theo thì phần 10! Hôm nay ngắn hôm sau bù nhé.

Bình chọn cho ta nhé.