Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

Chương 45




Chương 45

“Vợ cởi sạch đứng trước mặt chồng, chồng thà tắm nước lạnh chứ không làm chuyện phòng the.”

Nếu tiêu đề này được đăng lên thì nhất định sẽ được lan truyền rất nhanh.

“Đau lòng vì tôi sao?”

“Em… Em càng đau lòng cho mình hơn.”

Hứa Minh Tâm nhỏ giọng nói thầm.

“Cái gì?” Anh hơi nhíu mày, không nghe rõ.

“Không có gì, ngủ đi, anh cũng đã vất vả rồi, đi ngủ sớm chút đi.”

Cô dịch sang một bên để anh lên giường.

Đầu ngón tay cô không cẩn thận đụng phải cánh tay của anh, làn da anh vẫn còn rất nóng.

Cố Gia Huy sau khi lên giường cũng không dám tùy tiện đụng vào cô, cô luôn có thể nhóm lên ngọn lửa bên trong anh, dễ như trở bàn tay.

Đã nói sẽ chờ đến khi cô được hai mươi tuổi, vậy nên anh không thể nói không giữ lời.

Khi đã thật sự thích một người, đừng nói là hai năm, dù có là mười năm hay hai mươi năm, anh cũng chờ nổi.

Đêm dài, Hứa Trúc Lúc ngủ thật say.

Cô cảm thấy hơi lạnh, theo bản năng muốn tới gần cái “lò lừa” bên cạnh để sưởi ấm.

Cô tựa như một con mèo nhỏ hồn nhiên, chui vào trong ngực anh, còn lấy đầu cọ cọ, bên trong miệng phát ra tiếng rên thoải mái.

Giờ phút này trong lòng Cố Gia Huy không hề có chút ý nghĩ xấu xa nào, dường như có một thứ gì đó lấp đầy lồng ngực, trái tim đã lạnh lẽo xưa nay của anh rốt cuộc cũng cảm thấy hơi ấm áp.

Trên người cô giá này giống như có một loại ma lực thần kỳ, làm cho người ta… Muốn chiếm hữu, cũng muốn phá hủy cô hoàn toàn.

“Cô gái, em là của tôi, nụ hoa chớm nở của em chỉ có thể thuộc về tôi, hiểu chưa?”

Anh nhẹ giọng nói vào tai cô, giọng điệu hơi nặng nề.

“Ưm… Biết rồi…”

Cô lầm bầm đáp lại một câu, không biết có thể coi là đã đáp lại lời của anh không.

Trong lúc hai người trong phòng còn đang ôm nhau, ông cụ ở bên ngoài đa sốt ruột đến mức đổ mồ hôi.

“Ông An, ông có chắc ông mua đúng thuốc không?”

“Mua ở tiệm thuốc mà còn nhầm được sao, Viagra chính hiệu, đã cải tiến hiệu quả rồi!” Chú An cũng cùng ông ghé vào trên ván cửa thật lâu, nhưng vẫn không nghe được tiếng động gì phát ra từ bên trong.

Đến giờ phút này, ông cũng phải tự hỏi, chẳng lẽ cậu chủ của ông thật sự có vấn đề trong phương diện đó?

Nhiều năm như vậy chưa từng có người phụ nữ nào xuất hiện bên người cậu chủ, chẳng lẽ… Thật sự đã xảy ra chuyện gì?

Cố Gia Bảo giận dỗi dậm chân: “Ông An, tôi giao nhiệm vụ quan trọng này cho ông. Thằng Ba có thể kéo dài hương hỏa gia đình cho tôi hay không, đều phải trông cậy vào ông. Ông phải tự mình giám sát đồ ăn của nó, nhất định phải chữa khỏi cho cơ thế của nó.”

“Ông chủ, ông yên tâm đi, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này.”