Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 22






Gọi một lúc lâu Nguyễn Hương Thảo mới bắt máy.

“Sao lại nghĩ đến chuyện gọi điện thoại cho tôi thế? Có chuyện gì không?” Giọng nói của Nguyễn Hương Thảo nhẹ nhàng bình tĩnh, giống như hoàn toàn không biết chuyện trên mạng vậy.

Nguyễn Tri Hạ nhếch môi cười nhạt, nhưng lại kìm được sự tức giận trong lòng, để giọng nói của mình nghe có vẻ bình thường không có gì khác lạ.

“Bài đăng trên facebook, tin tức trên mạng, chuyện là thế nào vậy?” Cô vừa lên mạng xem thử, không chỉ tìm kiếm hot trên facebook, các phương tiện truyền thông cũng đã đưa tin tức.

Rất nhiều người quan tâm chuyện ân oán tình thù của gia đình giàu có , truyền thông giải trí đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Giọng nói của Nguyễn Hương Thảo nghe có vẻ thêm phần thờ ơ: “Tin tức gì? Công việc của tôi rất bận, trước khi anh trai tôi du học trở về, tôi phải thay anh ấy giúp bố quản lý công ty thật tốt, không rảnh rỗi giống như cô, có thể nhàn nhã không có chuyện gì đi xem tin tức giải trí.


Giọng nói hời hợt, nhưng câu nào cũng làm nổi bật sự giỏi giang của cô ta.


Nguyễn Hương Thảo tốt nghiệp đại học liền vào tập đoàn nhà họ Nguyễn làm giám đốc.

Còn Nguyễn Tri Hạ tốt nghiệp, đừng nói giám đốc, ngay cả khi cô chủ động lên tiếng nói với Tiêu Giai Kỳ muốn đến chi nhánh của tập đoàn nhà họ Nguyễn để bắt đầu làm việc, Tiêu Giai Kỳ đã thẳng thừng từ chối cô: “Năng lực của con không giỏi như chị con, đến công ty cũng không giúp được việc gì, tự mình ra bên ngoài tìm việc đi.


Hạ Lập Nguyên càng không quan tâm đến việc học hành và công việc của cô.

Nghĩ tới những điều này, sự phẫn nộ trong lòng Nguyễn Tri Hạ liền dâng lên càng cao.

Giọng nói cô lạnh lùng, lời lẽ sắc bén: “Không cần giả bộ nữa, tôi biết là cô làm, cô muốn làm gì tôi không cần biết, nhưng điều tôi biết là, cho dù cô có tạt nước bẩn lên người tôi cũng vô ích, tôi bây giờ là cô chủ nhà họ Tư, nhà họ Tư dù có không thích tôi đi chăng nữa, cũng sẽ không cho phép có người tùy ý hủy hoại danh tiếng của tôi.


Nguyễn Hương Thảo ở đầu dây bên kia nghe thấy những lời của Nguyễn Tri Hạ, sắc mặt liền lập tức thay đổi.

Trong ấn tượng của cô ta, Nguyễn Tri Hạ vẫn luôn là một cô gái vừa ngu vừa dốt, nhưng sau khi gả vào nhà họ Tư, lại thay đổi trở nên khôn ngoan một cách kỳ lạ như vậy.

Mặc dù không biết vì sao Nguyễn Tri Hạ lại trở nên thông minh hơn một chút, nhưng với Nguyễn Hương Thảo, chút thông minh này cũng không là gì.

Bởi vì… trong tay cô ta đang nắm giữ Tưh sống của Nguyễn Tri Hạ.

Cô ta nhếch mép, giọng nói nhẹ nhàng mà tự tin: “Tiêu Giai Kỳ thì sao? Cô cũng không để ý sao?”
Trước đây, mỗi lần cô ta bảo Nguyễn Tri Hạ làm việc, chỉ cần một câu nói Tiêu Giai Kỳ, Nguyễn Tri Hạ liền giống như một chú chó nghe lời ngoan ngoãn đi làm ngay.

Bởi vậy cô ta biết, điều mà Nguyễn Tri Hạ quan tâm nhất chính là Tiêu Giai Kỳ.


Nguyễn Tri Hạ nghe thấy tên của Tiêu Giai Kỳ, tay cầm điện thoại siết chặt lại từng chút một, cô mím chặt môi, lạnh lùng nói: “Bà ấy? Tùy cô thôi.


Cô nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại.

Vừa đặt điện thoại xuống, cô liền cảm giác được có người đang nhìn cô.

Chợt ngẩng đầu liền nhìn thấy cửa phòng không biết bị người ta mở ra từ lúc nào, còn người đàn ông khoanh hai tay rảnh rỗi dựa vào khung cửa không phải là “Tư Gia Thành” thì là ai?
“Anh… anh vào bằng cách nào vậy?” Nguyễn Tri Hạ sợ đến mức mặt trắng bệch lại, lúc đi ngủ rõ ràng cô có khóa cửa.

Tư Mộ Hàn lắc chìa khóa trên tay, chân mày đẹp đẽ hơi nhíu lại, giọng nói thờ ơ: “Cô nghĩ sao?”
Nguyễn Tri Hạ tức giận đỏ mặt: “Anh đi ra!”
Quỷ mới biết người đàn ông này sao lại có thể có chìa khóa phòng cô!
Tư Mộ Hàn nhìn khuôn mặt giận đến mức đỏ bừng của cô, vẻ mặt vẫn không tập trung như cũ, giọng nói bình thản: “Gặp rắc rối à?”
Nguyễn Tri Hạ cầm chăn, lạnh lùng nhìn anh: “Không liên quan đến anh.



Gương mặt lạnh lùng của cô nhìn vào trong mắt của Tư Mộ Hàn không chút uy lực.

“Quả thực không liên quan đến tôi, nhưng, nếu cô cầu xin tôi, tôi có thể cân nhắc giúp cô.

” Ánh mắt Tư Mộ Hàn thâm sâu nhìn cô, không chút che giấu bụng dạ xấu xa của anh.

Nguyễn Tri Hạ đương nhiên sẽ không cầu xin anh.

Tư Mộ Hàn nhìn cô thật lâu liền quay người bước đi.

Anh đi chưa được vài bước liền gặp phải Thời Dũng.