Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh

Chương 17




Sau khi vào nhà, Lộc Tang Tang mới phát hiện, hôm nay mọi người tề tựu rất đông đủ.

Lộc Thừa và Lộc Sương ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm, Lộc Trí Viễn ngồi ở vị trí khuất hơn một chút, yên tĩnh đọc quyển sách trong tay. Đúng lúc này, ba của bọn họ đang từ trên lầu đi xuống, thấy hai người vừa vào nhà, giữa hai đầu lông mày ông thể hiện thần sắc vui mừng rõ nét.

"Hai đứa đã về rồi à?"

Đoạn Kính Hoài lễ phép chào hỏi ông, Lộc Tang Tang cũng ngoan ngoãn gọi một tiếng ba.

Đại khái là nghe thấy tiếng bọn họ, ba người ngồi trong phòng khách mới ngẩng đầu lên nhìn về phía này.

"Mọi người đã có mặt đông đủ, ăn cơm thôi." Chung Thanh Phân đi vào phòng bếp, "Mẹ vào giúp chị Lưu, Tang Tang à, nhớ chăm sóc Kính Hoài đấy."

Lộc Tang Tang dạ một tiếng, sau đó cô lôi kéo ống tay áo Đoạn Kính Hoài.

Anh quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi cô "Có chuyện gì?"

Lộc Tang Tang nghịch ngợm kéo cánh tay anh, "Hôm nay nghe có anh đến, mẹ tôi đã chuẩn bị rất nhiều món ăn, còn đặc biệt hỏi tôi anh thích ăn gì nữa."

Nhìn cô thân mật kéo cánh tay mình, Đoạn Kính Hoài nhìn thẳng vào mắt cô, "Cô biết tôi thích ăn cái gì?"

Lộc Tang Tang: "Đương nhiên rồi, anh là chồng tôi, đương nhiên tôi phải biết chứ."

Cô lại nói dối.

Thật ra khẩu vị của anh nhiều năm trước cô đã nghe Đoạn Kính Hành nhắc đến, lúc ấy, cô trẻ người non dạ quấn lấy Đoạn Kính Hành, thường xuyên líu ríu mấy chuyện trên trời dưới đất. Đoạn Kính Hành thường kể chuyện trong nhà, trên phương diện này Lộc Tang Tang thích nghe nhất là chuyện về Đoạn Kính Hoài, cô vô cùng tò mò không biết tiểu đứng đắn kia trải qua cuộc sống hằng ngày như thế nào.

Cũng may trí nhớ cô không tệ, mấy năm qua đều nhớ kỹ.

"Đến rồi à?" Trong lúc hai người đang "Ngọt ngào", Lộc Trí Viễn đi tới, còn Lộc Sương vừa nhìn thấy Đoạn Kính Hoài bước vào thì sắc mặt đã thay đổi, cô ta cảm thấy khó chịu, không nói tiếng nào mà đi vào phòng ăn.

"Cột sống anh thế nào rồi? Trong khoảng thời gian này còn đau không?" Đoạn Kính Hoài hỏi Lộc Trí Viễn, bệnh nghề nghiệp của bác sĩ lại tái phát.

Lộc Trí Viễn: "Cũng tạm ổn, gần đây không cảm thấy khó chịu."

Đoạn Kính Hoài: "Mấy ngày nữa dành chút thời gian đến bệnh viện kiểm tra đi."

"Được."

"Bình thường làm việc chú ý nghỉ ngơi nhiều, duy trì tư thế trong thời gian quá dài rất dễ xảy ra vấn đề.”

"Ừ, đúng thế."

... 

Chung Thanh Phân đứng trong phòng ăn gọi bọn họ, Lộc Tang Tang kéo tay Đoạn Kính Hoài đi về phía trước, "Hai người các anh đừng nói chuyện nữa, ăn cơm trước đi."

Nói xong, cô quay đầu lại nhìn Lộc Trí Viễn: "Anh cả, anh phải giữ gìn sức khỏe thật tốt đó, ở tuổi của anh sức khỏe dễ xảy ra vấn đề lắm, chú ý nhiều một chút."

Lộc Trí Viễn: "... "

Đoạn Kính Hoài nhíu mày, anh ấy bao nhiêu tuổi?

Nhận ra ánh mắt người đàn ông bên cạnh, Lộc Tang Tang bất tri bất giác phát hiện mình đã trào phúng cả hai người, Lộc Trí Viễn bằng tuổi Đoạn Kính Hoài đấy.

"Anh không giống anh ấy." Lộc Tang Tang nhỏ giọng cứu vãn, "Anh đẹp trai siêu cấp, không sợ già."

Đoạn Kính Hoài: "..."

**

Người một nhà cùng ngồi xuống ăn cơm, Lộc gia khác với Đoạn gia, trên bàn cơm không có quá nhiều phép tắc, trò chuyện hỏi han nhau là chuyện bình thường.

Ba Lộc Nghiêm Huy của cô nhân cơ hội này hỏi thăm tình hình công tác của hai đứa con gái, nói qua nói lại, đột nhiên nhắc đến hạng mục chi giả.

"Hạng mục này hiện tại do A Thừa phụ trách phải không?"

Lộc Thừa gật đầu, trong lời nói mang theo đắc ý rõ ràng, "Đúng thế, ông nội nói giao cho con làm."

"Ừ." Lộc Nghiêm Huy nói tiếp: "Vậy ngày mai đến công ty con bàn giao lại cho Tang Tang đi, hạng mục này để con bé làm."

Lời nói làm kinh động không ít người.

Chỉ một câu hời hợt của Lộc Nghiêm Huy, mọi người trên bàn cơm đều dừng lại động tác.

Lộc Thừa ngây ngẩn cả người, "Tại sao ạ?"

"Chuyện này ông nội con cũng đã đồng ý, y tế là ngành mới trong tập đoàn chúng ta, có rất nhiều vấn đề không đủ chuyên nghiệp, cho nên lúc chiều chúng ta đã quyết định hợp tác với Đoạn thị, trên phương diện y tế, bọn họ có thể giúp đỡ chúng ta." Nói xong, Lộc Nghiêm Huy nhìn Đoạn Kính Hoài: "Kính Hoài à, việc này phải làm phiền nhà con rồi."

Sắc mặt Đoạn Kính Hoài vô cùng bình tĩnh, giống như đã biết từ trước, "Không đâu ạ, hợp tác cùng có lợi mà ba."

Lộc Nghiêm Huy cười cười, ông vừa muốn nói tiếp gì đó thì đã thấy Lộc Sương buông mạnh đũa xuống, "Ba, dù chúng ta muốn hợp tác với Đoạn gia, vậy cũng đâu cần ép A Thừa từ bỏ ạ."

Lộc Nghiêm Huy liếc cô ta, ông trầm giọng: "Sương Sương, con dằn đũa làm gì?"

Lộc Sương không vui đáp: "Chẳng lẽ không đúng sao ạ? A Thừa đã theo hạng mục này rất lâu, ông nội đã nói để em ấy làm, vì cớ gì đột nhiên thay đổi?"

Lộc Thừa cũng lên tiếng: "Đúng vậy đó ba, con có thể làm tốt mà."

Lúc hai chị em kia hứa cùng nhau cố gắng, mặt mày Lộc Tang Tang mờ mịt, cô và Chung Thanh Phân liếc nhìn nhau một cái, sau đó cô mới buồn bực nhìn về phía Đoạn Kính Hoài.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?

Hợp tác cùng có lợi? Lúc trước rõ ràng anh đã nói Đoạn gia hoàn toàn không cần hợp tác hạng mục này với nhà cô, anh cũng biết rất rõ sự thật đằng sau chuyện hợp tác này chẳng qua là trải đường giúp Lộc gia mà thôi.

Nhưng mà, dường như Đoạn Kính Hoài  không nhận ra ánh mắt cô, anh tiếp tục ăn cơm, không đưa ra bất cứ lời giải thích nào nữa.

Mặt khác, thấy ba mình không nói tiếng nào nữa, Lộc Sương đã âm thầm hiểu rõ hơn tám phần, cô ta nhìn Lộc Tang Tang rồi bất mãn nói: "Cô lại làm cái gì hả Lộc Tang Tang, nửa đường cướp hạng mục của người khác, ý gì đây?"

Lộc Tang Tang trố mắt, cực kỳ muốn mắng chửi người, có điều cô chưa kịp mở miệng thì người bên cạnh đã lạnh lùng lên tiếng: "Nửa đường cướp đi thì sao, chị có ý kiến gì?"

"?"

Lộc Tang Tang bất ngờ đến nỗi quay đầu sang nhìn Đoạn Kính Hoài,  sắc mặt người đàn ông lạnh như băng, giọng nói cũng ngập tràn ý mỉa mai.

Sắc mặt Lộc Sương tái nhợ, "Anh -------"

"Cô ấy chẳng làm gì cả, chỉ là tôi thấy vì hạng mục này mà cô ấy phải vất vả ngày đêm, cho nên muốn cô ấy dễ thở một chút." Đoạn Kính Hoài khôi phục bình tĩnh, dường như câu nói vừa rồi hoàn toàn không phải do anh nói, "Nhưng tôi không ngờ hạng mục đã bị thay người, có điều cả hai nhà quyết định hợp tác, vậy tôi hi vọng Tang Tang có thể tiếp tục nhận hạng mục này."

Lộc Thừa, "Chúng tôi không cần Đoạn gia nhúng tay vào!"

"Có cần hay không phiền anh hỏi lại người lớn trong nhà đi." Đoạn Kính Hoài nhìn Lộc Thừa, mặt mày cao ngạo không biến sắc, "Chuyện này, anh không quyết định được!"

Hoàn toàn là một câu trần thuật.

Ngữ khí thản nhiên, có điều từng chữ lại mang theo kim châm.

Lộc Thừa nắm chặt nắm đấm nhìn Lộc Nghiêm Huy, người sau trừng mắt nhìn anh ta một cái, ngụ ý bảo anh ta an phận một chút.

Lộc Sương: "Ba -------"

"Các con không cần phải nói nữa." Lộc Nghiêm Huy không vui, "Đều là người một nhà, hạng mục do ai làm thì có gì khác nhau, tranh tranh tranh, có gì hay mà tranh!"

Nói xong, ông quay sang Đoạn Kính Hoài: "Kính Hoài à, để con chê cười rồi, mau ăn cơm đi!"

Phòng ăn lâm vào yên tĩnh, có người vui mừng, có người ưu sầu.

Trước ánh mắt đầy oán hận của hai chị em kia, Lộc Tang Tang không tiện hỏi Đoạn Kính Hoài gì cả, cô chỉ có thể lén quay đầu nhìn anh, trong lòng có sảng khoái, cũng có nghi ngờ.

Bị nhìn trộm nhiều lần, cuối cùng Đoạn Kính Hoài không chịu đựng được nữa, "Nhìn cái gì, tập trung ăn cơm đi."

Lộc Tang Tang ăn một miếng cơm, nụ cười trên môi không thể che giấu, "Ừm."

Thấy hai vợ chồng ân ái, Chung Thanh Phân rất vui vẻ, hơn nữa bà thật sự không ngờ mọi chuyện lại chuyển theo hướng này, tuy nói mảng y tế là nghiệp vụ mới của Lộc gia, nhưng lợi nhuận từ nghiệp vụ này mang lại tương đối lớn, tương lai nhất định phát triển chỉ có tiến chứ không lùi.

Đối với mẹ con bà mà nói, chuyện này tuyệt đối là dệt hoa trên gấm, bằng không lúc trước bà cũng không hi vọng Lộc Tang Tang có thể giành lấy.

Thương nhân đặt lợi ích lên hàng đầu, ông cụ Lộc có thể tình nguyện buông ra nhất định là vì có Đoạn gia tham dự. Bọn họ đều biết, Đoạn gia chịu hợp tác chưa chắc đã mang lại lợi ích cho Đoạn gia, nhưng đối với Lộc gia bên này lại là một lực đẩy cực lớn.

Mà lực đẩy này tồn tại hoàn toàn nhờ vào Đoạn Kính Hoài.

Đoạn Kính Hoài có lòng giúp đỡ hay không, lại bởi vì Lộc Tang Tang.

Nghĩ thế, đối với người con rể trước mặt, Chung Thanh Phân càng nhìn càng thấy thích.

Nhớ ngày đó, sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Đoạn gia đề nghị đính hôn, lúc ấy bà đang cố gắng giữ vững địa vị của mình ở Lộc gia, nếu con gái có thể được Đoạn gia chống lưng, đương nhiên là chuyện tốt, có điều, Tang Tang vẫn còn nhỏ, bà vẫn chần chờ không lập tức đồng ý.

Cuối cùng vẫn là Tang Tang vì bà, cũng vì muốn tranh hơn thua với Lộc Sương, mà con bé đã đồng ý, thật ra bà vẫn luôn lo lắng con gái sẽ chịu ấm ức trong cuộc hôn nhân này, nhưng bây giờ xem ra, quyết định lúc trước không nhất định là sai.

**

Sau đó trong suốt bữa ăn, Lộc Sương và Lộc Thừa đều giữ vẻ mặt lạnh tanh không nói chuyện, chỉ có Lộc Trí Viễn và Lộc Nghiêm Huy thỉnh thoảng nói chuyện làm ăn mà thôi.

Sau bữa cơm chiều, trời cũng bắt đầu tối.

Lộc Tang Tang không vội trở về, sau khi nghe Chung Thanh Phân lải nhải, cô dẫn Đoạn Kính Hoài đi tản bộ trong tiểu khu.

Khu vực này Đoạn Kính Hoài cũng tương đối quen thuộc, mấy năm trước nhà họ Đoạn cũng ở đây, sau này mới chuyển đến nơi khác

"Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lộc Tang Tang đi ở đằng trước, vừa đi vừa quan sát thái độ Đoạn Kính Hoài.

Nhưng Đoạn Kính Hoài không tỏ thái độ gì, anh chỉ nói: "Chú Dương cảm thấy bản kế hoạch của cô không tệ nên mới quyết định hợp tác."

Lộc Tang Tang: "Vậy anh cũng cảm thấy không tệ hả?"

Đoạn Kính Hoài: "Ngày đó ở bệnh viện thấy chi giả của Tiểu Nam, cũng khá tốt."

"Thật hả?!" Lộc Tang Tang hưng phấn nắm cổ tay anh lắc lắc, "Vậy thì tốt quá, cảm ơn anh!"

"Đừng đi thụt lùi, nhìn đường." Đoạn Kinh Hoài kéo cô lại, "Không sợ ngã hả?"

Hiện tại Lộc Tang Tang đâu chú ý đến chuyện ngã hay không ngã, có điều Đoạn Kính Hoài đồng ý giúp đỡ, đương nhiên cô phải nghe lời anh. Cô ngoan ngoãn di chuyển sang bên cạnh đi song song với anh, "Sao lại chọn tôi, trước đó anh biết hạng mục được giao lại cho Lộc Thừa mà."

"Không biết, chú Dương nói thì tôi mới biết thôi." Đoạn Kính Hoài đáp: "Có điều cũng không có gì quan trong, thêm một điều kiện hợp tác là được rồi."

"Điều kiện chính là tôi phụ trách?!"

"Ừ."

Hiếm khi Lộc Tang Tang ngây ngốc tại chỗ, cô hỏi lại: "Tại sao?"

Đoạn Kính Hoài lấy làm lạ nhìn cô: "Chẳng phải cô muốn như vậy à?"

Chẳng phải cô muốn như vậy à?

Vậy chỉ cần cô muốn là có thể có?

Lộc Tang Tang chưa bao giờ biết mình có đãi ngộ như thế, cũng chưa từng được đối xử như thế.

Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với cô, cũng là lần đầu tiên có người không hề ái ngại che chở cho cô trước mặt tất cả người trong nhà.

Lộc Tang Tang buông tay Đoạn Kính Hoài ra, cô đứng ngẩn người tại chỗ vài giây.

Cuối cùng, Đoạn Kính Hoài đi vài bước thì phát hiện cô không theo kịp, lúc này anh mới quay đầu lại: "Đứng đó làm gì?"

Lộc Tang Tang nhìn anh: "Nhưng mà, tại sao anh làm thế?"

"Lần trước ở viện phúc lợi tôi đã hiểu lầm cô."

Nếu Đoạn Kính Hoài không nói, Lộc Tang Tang cũng không nhớ chuyện anh hiểu lầm cô ở viện phúc lợi. Cô không ngờ anh lại ghi nhớ trong lòng, hơn nữa còn vì chuyện đó mà đồng ý giúp cô.

"Vậy chuyện anh nổi giận với Lộc Sương là sao?"

"Cô ta bắt nạt cô, tôi không nên làm vậy à"

Hình như... Có lý, bọn họ đã nói sẽ duy trì hình tượng vợ chồng ân ái trước mặt người khác, gặp chuyện như vậy cũng có thể ra mặt nói gì đó.

Nghĩ thế, niềm vui của Lộc Tang Tang mang theo chút ngũ vị tạp trần. Chẳng qua là, vì áy náy mà Đoạn Kính Hoài giúp cô, hay bất kể vì một nguyên nhân nào khác, cuối cùng vẫn là giúp cô mà thôi.

"Này, nể tình hôm nay anh đối xử tốt với tôi như vậy, lát nữa mời anh ăn khuya, anh muốn ăn gì?"

"Không cần." Đoạn Kính Hoài cau mày, "Ăn khuya dễ khiến lượng cholesterol trong máu tăng cao, kích thích gan nhiễm mỡ, hơn nữa -----"

"Dừng dừng," Lộc Tang Tang lầm bầm, "Tôi hiểu rồi, vậy không dẫn anh đi ăn."

Đoạn Kính Hoài chân thành đề nghị: "Tôi khuyên cô cũng đừng ăn."

"... Được rồi."

Hai người đi dạo trong tiểu khu một lát, đi vòng vòng, rốt cuộc đi đến nơi quen thuộc.

"Ồ, nhà anh kìa." Đột nhiên Lộc Tang Tang chỉ vào ngôi biệt thự phía trước rồi thốt lên.

Đoạn Kính Hoài ngẩng đầu nhìn lên, đúng thế, đó là nhà cũ của gia đình anh, thật ra hiện tại biệt thự này vẫn thuộc quyền sở hữu của nhà anh, có điều tạm thời không ai ở.

"Có cảm giác quen thuộc không?"

"Tàm tạm." Đoạn Kính Hoài nói tiếp: "Gia đình tôi không ở cố định."

"Nói cũng phải, nhà các anh không ở lâu một chỗ, chuyển đông chuyển tây."

Đoạn Kính Hoài không lên tiếng, đại khái là cam chịu.

"Nhưng mà tôi có ấn tượng rất sâu với nhà anh đấy." Lộc Tang Tang nói tiếp: "Chẳng phải lúc trước tôi hay đến nhà anh sao, à đúng rồi! Tôi còn đốt pháo hoa trước cửa nhà anh nữa! Tôi lén đốt đó, về sau còn bị mẹ tôi mắng xối xả một trận. Có điều chắc lúc đó anh ở trường nên không biết việc này, tôi nói anh nghe, đẹp lắm luôn."

"Tôi biết."

"... Hả?"

Đoạn Kính Hoài giải thích: "Tôi biết cô đứng trước cửa nhà tôi đốt pháo hoa, ở chỗ kia."

Lộc Tang Tang nhìn theo hướng anh chỉ, vị trí đó hướng nam, bên trên là một căn phòng có ban công.

Căn phòng đó, đúng là phòng Đoạn Kính Hành.

Năm ấy, Đoạn Kính Hành cãi nhau với ba mẹ, tâm trạng không tốt, cho nên Lộc Tang Tang cảm thấy cơ hội để mình thể hiện đã đến, cô lén lút mua rất nhiều pháo hoa, đốt ngay bên dưới phòng anh ta. Ngày hôm đó, cô đứng dưới lầu khoa chân múa tay náo loạn rất lâu, Đoạn Kính Hành đứng trên ban công nhìn cô, còn cười với cô... 

Lộc Tang Tang giật mình hoàn hồn: "Làm sao anh biết?"

"Tôi ở nhà." Đoạn Kính Hoài chỉ vào căn phòng chếch về bên phải phòng Đoạn Kính Hành một tý, "Phòng tôi ở đằng kia."

Lộc Tang Tang: "..."

Mẹ nó, lúng túng quá.

Cô thề, nhắc đến chuyện đốt pháo hoa không phải vì cô nhớ tới Đoạn Kính Hành, cô chỉ cảm thấy chuyện này hài hước quá nên nhớ dai mà thôi, vì vậy mới kể cho Đoạn Kính Hoài nghe, nếu biết  anh cũng có mặt tại hiện trường, cô sẽ không ngu ngốc nhắc lại làm chi!

"Anh, anh nhìn lén hả?!"

Đoạn Kính Hoài lấy làm lạ nhìn cô một cái, "Cửa sổ phòng ở hướng này, tình cờ nhìn thấy."

"Vậy, vậy..." Cô sờ chóp mũi, có chút chột dạ, "Tôi nhắc đến chuyện này không có ý gì khác đâu, tôi chỉ thuận miệng nói ra mà thôi."

"Ồ."

"Anh sẽ không giận chứ?"

Đoạn Kính Hoài im lặng một lát, sau đó mới lạnh nhạt hỏi lại: "Giận cái gì?"

Đúng nhỉ... Giận cái gì đây.

Giận vợ mình từng theo đuổi em trai mình? Chuyện này vô nghĩa hết sức.

Vả lại, Đoạn Kính Hoài không thích cô, tại sao phải giận chứ?

"Cũng đúng, tuổi trẻ nông nổi mà." Lộc Tang Tang vỗ vai Đoạn Kính Hoài, "Ai không có thanh xuân, anh nói phải không?"

Khóe môi Đoạn Kính Hoài giật giật, giống như đang chế giễu.

"Ôi chao, tôi mỏi chân rồi, chúng ta trở về đi."

"Ừ."

Vì muốn thoát khỏi hiện trường, tốc độ Lộc Tang Tang đi bộ nhanh hơn rất nhiều.

Trước khi đi, Đoạn Kính Hoài nhìn thoáng qua cửa sổ phòng mình, năm đó, anh bị tiếng pháo hoa ồn ào ngoài cửa sổ thu hút, lúc đi đến cửa sổ, anh nhìn thấy Lộc Tang Tang đang đốt pháo hoa dưới lầu nhà mình.

Cô gái nhỏ mười sáu mười bảy tuổi, thế nhưng đường nét khuôn mặt đã sắc sảo, còn mang theo chút ranh mãnh.

Cô làm chuyện lấy lòng người khác, thế nhưng dáng vẻ thản nhiên của cô khiến người ta cảm thấy không phải như thế. Cô đường đường chính chính tiêu xài tuổi xuân của mình, sự bạo dạn đó... Cực kỳ thu hút.

**

Sau đó, hai người lái xe trở về căn hộ của mình, song chưa kịp lên lầu thì Đoạn Kính Hoài đã bị một cú điện thoại gọi đi.

Làm bác sĩ phiền phức như vậy đó, không phải giờ làm nhưng gọi là phải đi.

Lộc Tang Tang lên nhà một mình, hôm nay tâm trạng cô siêu tốt, không chỉ vì giành lại được hạng mục chi giả, mà còn vì Lộc Sương bị chặn họng không thốt nên lời.

Cô hiếm khi thấy Lộc Sương có dáng vẻ sững sờ như thế, cô thật sợ mình nằm mơ cũng vui đến nỗi cười tỉnh giấc.

Thời gian sau đó, ngày nào Đoạn Kính Hoài cũng trực ca đêm, còn cô lại tập trung hết công suất vào hạng mục chi giả, hai người ít khi có cơ hội chạm mặt, trên cơ bản, lúc cô bắt đầu đi làm thì anh mới về nhà ngủ.

Lộc Tang Tang không ngờ lần chạm mặt tiếp theo của hai người, là ở trong bệnh viện.

Ngày đó, Lộc Tang Tang vừa kết thúc buổi test hạng mục, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, lúc cô vừa định vẽ tiếp phần manga mà đọc giả đang kêu gào trên weibo, điện thoại bỗng vang lên.

"Tang Tang!"

Lộc Tang Tang mở loa ngoài: "Sao thế bảo bối."

"Cậu đang làm gì, ở đâu? Đến bệnh viện nhanh lên!"

Lộc Tang Tang dừng bút, cô nhíu mày nhìn điện thoại di động: "Cậu sao thế?"

Nguyễn Phái Khiết: "Không phải tớ, là Dương Nhâm Hi, thằng nhóc đó bị thương ở chân!"

Lộc Tang Tang lập tức hỏi: "Tay không sao chứ?"

"Tay không sao! Chỉ có chân!" Nguyễn Phái Khiết nói tiếp: "Tớ nghe nhân viên phòng làm việc cậu ấy nói, cậu ấy lái xe bị mấy người hâm mộ đuổi theo, kết quả đâm vào xe khác, vậy đấy, gãy chân rồi."

Nghe xong, Lộc Tang Tang lập tức cầm điện thoại đứng dậy, "Bệnh viện nào, tớ lập tức tới ngay."

"Là bệnh viện chồng cậu làm việc đấy, hiện tại tớ đã có mặt, vừa khéo bác sĩ điều trị là chồng cậu đó."

Lộc Tang Tang: "..."

Lộc Tang Tang vội vàng lái xe đến bệnh viện, hôm nay ngoài cửa bệnh viện cực kỳ nhiều người, phần lớn là phóng viên cầm máy ảnh tác nghiệp.

Lộc Tang Tang biết do Dương Nhâm Hi ở đây nên mới dẫn đến tình cảnh này, vất vả lắm cô mới lái xe qua được, sau đó đi tìm Nguyễn Phái Khiết ngay.

"Tang Tang! Ở đây nè!" Nguyễn Phái Khiết đứng trong đại sảnh bệnh viện vẫy tay gọi cô.

"Phòng bệnh nào thế?"

"Trong một góc xó xỉnh ở lầu bảy, đi theo tớ."

Lộc Tang Tang đi theo sau lưng Nguyễn Phái Khiết, lúc thang máy di chuyển cô không ngừng cằn nhằn: "Cậu ấy làm sao thế không biết, lái xe để xảy ra chuyện như vậy, cậu ấy không nghĩ thử xem lỡ như bị thương tay chứ không phải chân thì biết làm sao bây giờ, còn muốn kéo đàn vi-ô-lông nữa không?"

Nguyễn Phái Khiết: "Những lời này để lại lát nữa dạy dỗ cậu ấy đi."

"Thật sự là quá lắm rồi!"

Thang máy đến nơi, Nguyễn Phái Khiết kéo cô đi ra ngoài.

Nguyễn Phái Khiết biết tuy ngoài miệng Lộc Tang Tang mắng mỏ như vậy, nhưng trong lòng cô lo lắng hơn ai hết. Quan hệ anh chị em trong nhà cô không tốt, nhưng trời xui đất khiến để cô quen biết Dương Nhâm Hi, hai người cùng nhau lớn lên, quả thật Lộc Tang Tang đối xử với cậu ta như con trai của mình.

Đến trước cửa phòng, Nguyễn Phái Khiết gõ cửa.

Người mở cửa là trợ lý Dương Nhâm Hi, thấy Lộc Tang Tang cậu ta vội vàng nhường đường rồi nhỏ giọng nói: "Chị Tang Tang, chị mau vào nói chuyện với anh Nhâm Hi đi, anh ấy làm ẩu quá."

Lộc Tang Tang vỗ vai cậu, sau đó nhấc chân đi vào.

"Ôi Dương thiếu gia, chân gãy rồi à?" Lộc Tang Tang đi đến ngồi xuống mép giường, cô cười giễu cợt: "Thế nào, có cần tớ mang chi giả ở công ty tới cho cậu dùng không?"

Dương Nhâm Hi vẫn đang khó chịu vì người bên công ty lải nhải từ nãy giờ, nhưng vừa nhìn thấy bản mặt trào phúng của Lộc Tang Tang, sắc mặt anh dịu lại hẳn.

"Tớ cũng đâu muốn, ai ngờ mấy người hâm mộ đuổi sát không buông."

"Không có chuyện gì khi không tự lái xe ra ngoài, cũng không dẫn người đại diện và trợ lý theo?"

Dương Nhâm Hi: "Tớ đâu phải đại minh tinh nổi tiếng, đi đâu cũng dẫn người theo làm gì?"

Nguyễn Phái Khiết xen vào: "Hai năm qua cậu nổi tiếng đâu kém minh tinh, lần đầu tớ gặp một nghệ sĩ như cậu đấy."

Từ nhỏ Dương Nhâm Hi đã luyện đàn vi-ô-lông, ban đầu anh chỉ biểu diễn ở các buổi diễn tấu, nhưng hai năm trước tình cờ tham gia chương trình giải trí mà nổi tiếng, công ty thấy thế nên đã sắp xếp cho anh tham gia rất nhiều tiết mục, vì vậy bây giờ anh nổi tiếng không kém gì các tiểu thịt tươi kia.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao anh bị fans đuổi theo, nằm viện còn thu hút rất nhiều phóng viên đến tác nghiệp.

Dương Nhâm Hi: "Cậu bớt châm chọc tớ đi."

Nguyễn Phái Khiết nhún nhún vai, tỏ vẻ bản thân mặc kệ.

"Phái Khiết nói không sai, cậu nên nghĩ kỹ trước khi ra khỏi nhà đi." Lộc Tang Tang đưa tay nắm cằm anh lắc lắc, "Chậc, còn phải dựa vào mặt kiếm cơm nữa, cậu khiến mặt mình bị thương không ra thể thống gì nữa rồi."

Dương Nhâm Hi ngoan ngoãn để cô lắc, "Tớ dựa vào tài năng kiếm cơm, không phải mặt."

Lộc Tang Tang cười nhạo một tiếng, cô thả cằm anh ra rồi nhìn vào tay anh, "Bàn tay đáng giá ngàn vàng của cậu không sao thật chứ?"

Dương Nhâm Hi xòe tay ra trước mặt cô rồi thờ ơ nói: "Yên tâm đi, xảy ra chuyện gì tớ còn khóc lớn tiếng hơn cậu."

Lộc Tang Tang cúi đầu cẩn thận xem xét: "Tóm lại cậu chú ý một chút, sau này đừng tùy tiện ra ngoài, trước khi muốn làm gì thì thông báo cho nhân viên bên cạnh cậu một tiếng."

"Tớ biết rồi ------"

"Bác sĩ, mời anh vào." Đúng lúc này, trợ lý đột nhiên dẫn ba người tiến vào.

Lộc Tang Tang đang nói chuyện với Dương Nhâm Hi, nhất thời không chú ý hoàn cảnh xung quanh. Cho nên vừa bước vào cửa đập vào mắt Đoạn Kính Hoài chính là hình ảnh vị kia nhà anh ngồi bên mép giường trò chuyện với bệnh nhân, không còn dáng vẻ cười đùa tí tởn như thường ngày, lúc này, trông cô có vẻ rất nghiêm túc.

Cô chăm chú dặn dò người trước mặt, sự lo lắng bộc lộ rõ trong lời nói. Còn người ngồi phía trước cô lại hết sức dung túng, ngoan ngoãn lắng nghe, giống như một con “gâu đần” lớn.

Đoạn Kính Hoài nhìn nhìn vài giây, sau đó mới cùng hai y tá đi tới.

"Nhường chỗ một lát."

Lộc Tang Tang càng nói càng hăng, không ngờ tới bên cạnh đột ngột truyền đến một giọng nói quen thuộc, cô ngẩng đầu nhìn lên, đáy mắt đầy vui vẻ: "A a a a a... Bác sĩ Đoạn."

Đoạn Kính Hoài không trả lời, anh chỉ nói: "Phiền cô nhường chỗ."

Lộc Tang Tang liên tục gật đầu, cô đứng lên nhường chỗ cho anh.

"Cậu ấy có nghiêm trọng không?" Lộc Tang Tang hỏi.

Đoạn Kính Hoài kiểm tra theo thông lệ, nghe thế anh trả lời theo phận sự, "Không nghiêm trọng, tĩnh dưỡng vài ngày là được rồi."

"Ồ, vất vả cho bác sĩ."

Đoạn Kính Hoài liếc cô một cái, sau đó tiếp tục kiểm tra cho Dương Nhâm Hi.

Sau khi hoàn tất, anh và hai y tá đi ra ngoài. Rời khỏi phòng bệnh, hai y tá đi phía sau anh bắt đầu nhỏ giọng nói chuyện với nhau, "Nhìn gần đẹp trai xuất sắc, làn da cũng đẹp làm sao."

"Đúng thế đúng thế, đã vậy còn có tài hoa nữa, kéo đàn vi-ô-lông siêu hay."

"Vừa rồi cô gái bên cạnh anh ấy là ai nhỉ? Vô cùng xinh đẹp."

"Chắc không phải bạn gái chứ?"

"Oa."

... 

Hai y tá sau lưng càng nói càng rôm rả, Đoạn Kính Hoài dừng bước.

Đang trò chuyện hăng say, suýt chút nữa hai y tá đã va vào lưng anh, "Ôi..."

Đoạn Kính Hoài quay đầu lại, "Mang mấy thứ này vào phòng cho tôi."

"Dạ được!"

"Còn nữa, không nên bàn tán chuyện riêng tư của bệnh nhân.

Sắc mặt Đoạn Kính Hoài cực kỳ nghiêm túc, hai y tá không chịu nổi, lập tức bị dọa hết hồn, "Dạ, biết rồi ạ."

Nói xong, hai người vội vàng chuồn mất.

Nhìn theo bóng lưng hai người, Đoạn Kính Hoài vòng sang hướng khác chuẩn bị xuống lầu.

"Bác sĩ Đoạn!"

Anh dừng bước quay đầu nhìn lại nhìn cô gái mặc áo khoác xanh lá cây cách đó không xa, đang chạy chầm chậm đến đây.

Mái tóc dài màu nâu nhạt, theo bước chạy của cô phiêu lãng tung bay phía sau, lộ ra khuôn mặt trắng trong thuần khiết. Hầu như mỗi ngày ra khỏi ra cô đều trang điểm kỹ lưỡng, thế nhưng hôm nay không có.

Rõ ràng, cô đi rất vội.

"Đoạn Kính Hoài! Chờ tôi một chút."

"Tôi không có đi." Thấy cô chạy tới gần, anh nhíu mày nói: "Trong bệnh viện không được ồn ào."

Lộc Tang Tang ồ lên một tiếng, "Đúng đúng, tôi quên mất, xin lỗi nha."

"Có chuyện gì?"

"Không có gì hết." Nói xong, Lộc Tang Tang nhìn từ đầu đến chân anh một lượt, "Anh mặc áo blouse trắng quá đẹp trai luôn, có phải bác sĩ và y tá nữ trong bệnh viện đều thầm thương trộm nhớ, thậm chí là bổ nhào vào lòng anh hay không?"

Đoạn Kính Hoài nghiến răng, "Lộc Tang Tang --------"

"Được rồi được rồi, giỡn thôi mà." Lộc Tang Tang mở to mắt, cô đưa tay làm động tác kéo khóa môi rồi nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ muốn hỏi anh một chút, anh có thể dẫn tôi đến nhà ăn bệnh viện ăn bữa cơm không?"

Thấy cô như thế, chẳng hiểu sao tâm trạng Đoạn Kính Hoài tuột dốc không phanh, anh từ chối không chút do dự, "Không thể."

"Đừng mà." Mặt Lộc Tang Tang nhăn nhó, "Tôi còn chưa ăn sáng nữa, anh xem không phải đã đến giờ cơm trưa rồi sao? Cùng đi ăn bữa cơm đi mà."

Đoạn Kính Hoài không thèm để ý tới cô, anh tiếp tục đi xuống dưới, Lộc Tang Tang mặt dày đi theo phía sau.

"Tôi đói thật đó."

"Thật đó, thật đó, anh lại gần đây, có thể nghe bụng tôi kêu đó."

"Ọt -------- Kêu giống vậy đấy."

"Bác sĩ Đoạn ~"

... 

Đoạn Kính Hoài bị quấn đến nỗi không còn cách nào, anh dừng lại ngầm chịu đựng nói với cô, "Cô yên tĩnh chút."

"A, được rồi, vậy anh có dẫn tôi đi ăn cơm không?"

Lộc Tang Tang vô cùng trẻ tuổi, hơn nữa cô dưỡng da rất tốt. lúc không trang điểm da dẻ trơn bóng, vừa trắng vừa mềm.

Mặt mộc của cô trông như học sinh cấp ba, điều này khiến Đoạn Kính Hoài có ảo giác đang nói chuyện với Lộc Tang Tang năm mười bảy mười tám tuổi.

"Có phải anh bận không? Hay là còn bệnh nhân đang chờ, vậy thôi bỏ đi, tôi là người khéo léo hiểu chuyện lắm."

Đoạn Kính Hoài biết rõ Lộc Tang Tang năm mười bảy mười tám tuổi không đạt mục đích không bỏ qua, hơn nữa hiện tại cũng chẳng sửa được bao nhiêu.

Anh thở dài nhượng bộ, "Đi theo tôi."

Sau đó anh còn bổ sung một câu, "Phải giữ im lặng."

Hai mắt Lộc Tang Tang sáng lên, cô vội làm động tác ngậm chặt miệng rồi dùng sức gật đầu.