Vợ Tôi Là Quý Nữ Cổ Đại

Chương 4: Văn Tinh




Editor: huyetsacthiensu

Sáng sớm ngày thứ hai bố Cố đem chuyện này nói ra “Ngày kia, Lục lão gia sẽ dẫn cháu trai đến đây, buổi chiều bà dẫn Hàm Sương đi sắm sửa một chút.” Ông ấy nói với Đinh Nhu.

Người phụ nữ dịu dàng đáp lại, quay người đã bỏ chuyện này sang một bên. Bà ta vẫn theo thói quen không coi người con riêng này vào trong mắt.

Cố Hàm Sương cũng không nhắc đến. Thứ nhất là cô khinh thường việc phải mở miệng nói chuyện với mẹ kế chỉ vì một bộ quần áo. Thứ hai là cô biết cho dù cô có mở miệng thì Đinh Nhu cũng có lý do từ chối không từ chối.

Cho dù là cô mách với bố Cố thì Đinh Nhu cũng chỉ nói một câu “Quên mất, đứa trẻ này sao lại khôngnhắc mẹ, chuyện của chính mình cũng không nhớ” là có thể rũ bỏ trách nhiệm.

Lòng của bố Cố từ lâu đã chỉ hướng về Đinh Nhu - người đàn bà đã sinh cho ông ta đứa con trai duy nhất. Cho dù cô làm gì cũng không có tác dụng.

Cùng lúc đó, ở Lục gia.

Lục lão gia gõ gõ cây gậy “Ngày mai đến thăm Cố gia, cháu chuẩn bị thật tốt cho ta, không cho phép cháu gây chuyện.”

Lục Văn Tịnh lười biếng nằm nghiêng trên ghế sa lon, hờ hững đáp “Vâng” một tiếng.

Ông nội hắn thấy hắn như vậy thật chỉ muốn đánh cho hắn một trận.

Cảm thấy cũng may nắm đó mình cũng Cố lão đầu đã định ra việc hôn nhân này, nếu không thì dựa vào bộ dáng hắn bây giờ thì làm gì có người con gái nào thèm để ý hắn chứ.

thật ra là Lục lão gia cả nghĩ quá. không nói đến giá trị bản thân của cháu trai ông, chỉ dựa vào dáng người cùng tướng mạo của hắn thì người muốn trở thành vợ hắn đều là người trước ngã xuống người sau tiến lên.

Nhưng mà những người con gái đó Lục lão gia đều không vừa mắt.

Bởi vì ông không được học hành nhiều nên ông vô cùng thích những được ăn học tử tế.

Điều này có thể nhìn thấy dựa trên tên của Lục Văn Tinh, họ Lục tên Văn Tinh, lấy ý nghĩa của sao Văn Khúc*có thể thấy được sự kỳ vọng của ông nội đối với hắn.

*Sao Văn Khúc: Ý Nghĩa Văn Khúc Ở Cung Mệnh

Tướng Mạo:

Người có Văn Khúc ở Mệnh có vẻ mặt thanh tú, khôi ngô. Người nữ thì có nhan sắc.

Tính Tình:

Thông minh, có học thức, hoạt bát, có năng khiếu rất sắc bén về văn chương, mỹ thuật, âm nhạc và nhiều lĩnh vực khác.

Công Danh Tài Lộc:

Văn Khúc đắc địa là bộ sao phú quý, hiển đạt, phúc thọ rất có giá trị. Nếu có Lộc Tồn đi kèm thì tài năng xuất chúng. Nếu đi với Vũ Khúc thì tài năng kiêm nhiếp văn võ, có uy danh lừng lẫy và giàu sang.

Việc giáp Mệnh cũng tốt, nhưng đắc thời nhờ hoàn cảnh bên ngoài nhiều hơn là tài năng của chính mình.

Còn Văn Khúc hãm địa, thì khốn khổ, phải bỏ làng lập nghiệp ở xa, có tật, bị tai họa, hoặc yểu tử. Đàn bà thì dâm đãng, bị u buồn vì gia đạo. Nếu gặp thêm sát tinh thì có thể là gái giang hồ, khắc chồng, ti tiện.

Tham khảo thêm ở http://xem-tuvi.blogspot.com/2010/05/sao-van-khuc.html

Mặc dù trên đời thường có người danh không xứng với thực nhưng Lục Văn Tinh thuộc nhân tài xuất chúng.

Lại nói, Lục gia ở thành phố H đã sinh sống nhiều năm, ở đây đúng là hùng bá một phương, khá là nổi tiếng.

thật là không biết ở đây chỗ nào phong thủy không đúng, chỉ cần là con cháu trong nhà thì nam thì như thổ phỉ, nữ thì hung hãn. không mọc được mầm non thích đọc sách nào.

Chuyện thật quả thật đã trở thành tâm bệnh của Lục lão gia.

Thời đại của ông không được học hành đàng hoàng, đầu óc con cháu cũng không dễ sử dụng, ông chỉ sợ gen nhà mình có vấn đề.

Lục Văn Tinh đi thi chưa từng được quá ba mươi điểm.

Nhìn Lục Văn Tinh bây giờ thành thục thận trọng thực ra chỉ là vỏ bọc. Ngày bé, hắn bị ông nội hắndùng gậy đánh mà lớn lên, danh sư không biết đã được mời bao nhiêu người, vẫn luôn là cái gai trong thịt, cái đinh trong mắt.

Cả ngày la lối om sòm, trêu chó chọc mèo, quả thật là khốn nạn.

Ngươi nói hắn ngốc, hắn lại như người đã thành tinh, người nào trong lòng nghĩ gì hắn cũng biết, còn nin một bụng ý đồ xấu. Từ nhỏ mỗi lần có ai bị chỉnh đốn cũng đều có phần hắn, có lúc ngay cả bố mẹ hắn cũng bị hắn trêu ghẹo, lúc phản ứng lại thì lại tức giận bắt lấy hắn đánh cho một trận.

Đánh xong lại tự hào vì đứa con trai nhà mình thông minh, không sợ bị ai lừa gạt.

Lục Văn Tinh trước năm hai mươi mốt tuổi, vẫn ở trong trường đại học được nội hắn dùng tiền để hắnvào học mà ăn chơi đàn đúm, không biết lo âu.

Lúc hắn hai mốt tuổi, gia đình gặp biến cố lớn, bố mẹ hắn đột ngột qua đười, chuyện làm ăn rung chuyển, Lục lão gia một cây làm chẳng nên non, Lục gia bấp bênh.

Lục Văn Tinh về nhà tiếp nhận gia nghiệp đang trên bờ vực sụp đổ, khổ cực giao thiệp với những người không cùng trang lứa với hắn trên thương trường. Dường như là trưởng thành trong một đêm, rũ bỏ những ngông cuồng tuổi trẻ, trở nên thành thục thận trọng.

Vừa mới đầu không có ai để ý đến hắn, chỉ là một tên tiểu tử tóc vàng, trước đây nghe nói hắn là Nhị thế tổ, còn không bằng cháu trai nhà mình, Lục lão gia cũng đã già, lúc này còn không cắt một vài miếng thịt ở Lục gia thì còn đợi đến khi nào nữa?

Lúc đó Lục gia gần như bốn phía đều là địch.

Cũng may Lục Văn Tinh là một người tàn nhẫn, đối với người khác tàn nhẫn, đối với mình càng tàn nhẫn hơn. hắn trưởng thành với tốc độ làm người khác kinh ngạc, thủ đoạn mạnh mẽ vang dội, không kém hơn Lục lão gia năm đó chút nào.

Những người có ý đồ xấu đều bị hắn làm cho đầu rơi máu chảy, làm cho Lục lão gia hơi yên tâm mộtchút.

Lục Văn Tinh cũng không phải là chưa gặp được thất bại, đối thủ của Lục gia là Vương gia con cháu đông đảo, có một cháu trai tốt nghiệp đại học Havard, lợi dụng lỗ hổng trên hợp đồng để đẩy Lục Văn Tinh ngã một cái thật mạnh.

Mặc dù sau đó đã hồi phục lại nhưng thời gian đó cháu trai ông đã gầy đi rất nhiều.

Ý nghĩ muốn cưới cho cháu trai người vợ có tri thức, hiểu lễ nghĩa ngày càng sâu sắc.

Đối với đứa cháu Lục Văn Tinh này, Lục lão gia vô cùng bất đắc dĩ, không thể nghe được ai nói khôngtốt về hắn. Đặc biệt là sau khi cháu trai không những ổn định lại chuyện làm ăn của gia đình mà còn phát triển rộng ra cả tỉnh.

Nhưng trong lòng ông cũng hiểu rõ, gia đình bọn ho ở thành phố H là một gia tộc lớn nhưng ở thành phố W thì không là gì cả.

không nói đến đó là một thành phố lớn, thế gia đông đảo, người ta không chỉ nói về gia tài mà còn nóivề văn hóa gốc gác. Tùy tiện chọn con cháu một gia đình cũng là người tốt nghiệp những trường danh giá.

Lục gia đời đời làm ăn buôn bán, trong nhà không có mấy ai được học hành tử tế, ở trong mắt bọn họ chính là những người ngu ngốc nhiều tiền, là nhà giàu mới nổi.

Ông muốn cưới cho cháu trai nhà mình một cô vợ thư hương thế gia, không phải muốn chiếm món lợi lớn mà là bây giờ đều thịnh hành cái gì mà hiện đại hóa quản lý, internet, MIT*, ông cũng sợ cháu mình gặp phải, nếu biết những cái đó thì sẽ không bị thiệt thòi.

*MIT: mình nghĩ ở đây đang nói đến Viện Công nghệ Massachusetts (tiếng anh: Massachusetts Institute of Technology hay MIT - đọc là em ai ti) là một viện đại học nghiên cứu tư thục ở thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Hoa Kỳ. MIT nổi tiếng nhờ hoạt động nghiên cứu và giáo dục trong các ngành khoa học vật lý, kỹ thuật, cũng như trong các ngành sinh học, kinh tế học, ngôn ngữ học, và quản lý. Nguồn: wikipedia.

Cưới một người vợ có kiến thức cũng giúp đỡ được cho hắn.

Nếu thật sự không được thì cũng soi sáng cho hắn, hai người trung hòa với nhau, đừng nói là chắt trai của ông cũng không đạt được. Năm đó ông mới thuận miệng định ra việc hôn nhân này.

Lục Văn Tinh khịt mũi coi thường với ý nghĩ của ông nội hắn.

Cũng không nói cho ông nội, thật ra người con gái ‘thư hương thế gia’ trong miệng ông hắn đã gặp được.

Hai tháng trước, hắn tham gia một bữa tiệc ở thành phố W.

Khi hắn ngồi đợi đến mức cảm thấy phiền muộn, tìm cớ thoát thân, trốn ở ban công hút thuốc. Lúc chuẩn bị đi thì nhìn thấy một đám nữ nhân, chắc là không nhìn thấy hắn, đứng ở ban công tám chuyện.

Bây giờ mà đi ra thì không thích hợp, cho nên hắn bị “ép” nghe trộm.

Trong đó có một người con gái đặc biệt “Thú vị”, há miệng ngậm miệng đều là Heraclitus Pythagoras, mạnh mẽ lôi kéo chủ đề câu chuyện về hướng triết học, không thèm chú ý đến vẻ mặc cười nhạo cùng trêu ghẹo của người khác.

Có một người không chịu nổi, có ý đánh gãy lời cô ấy nói, hỏi cô có muốn uống nước hay ăn chút đồ ăn vặt hay không.

cô nhận lấy cái ly đế cao đối phương đưa cho, rụt rè nhấp một ngụm nói “Cảm ơn, nhưng mà tôi vẫn thích rượu Laffey năm 82 hơn.”

Đây mới thật sự là “Mở miệng ra là làm người khác phải quỳ gối”, trong lòng Lục Văn Tinh “xì” mộttiếng, nếu không phải vẫn nhớ mình đang “nghe trộm” thì suýt nữa hắn đã không nhịn được mà cười thành tiếng.

Bây giờ nghe được “Laffey tiểu thư” không hiểu sao lại trở thành vợ chưa cưới của mình, cũng thật là… khiến cho người ta không cảm thấy hứng thú chút nào.

Nếu không phải Cố gia tiểu thư đầu óc có vấn đề thì là gia đình có thể nuôi được người con gái như này có thể là gia đình tốt đẹp như thế nào chứ? Hai cái này cái nào cũng không tốt. Lục Văn Tinh thật sựnghi ngờ ông nội mình bị lừa rồi.

***

Đinh Nhu không mua quần áo cho Cố Hàm Sương, nhưng lại mua cho con gái Cố Mẫn mấy bộ, giục côta đi thử.

Cố Mẫn đang nghịch điện thoại di động, hết sức thiếu kiên nhẫn “là Cố Hàm Sương kết thân, cũng không phải là con, mẹ giục con làm cái gì?”

Đinh Nhu khuyên nhủ “Đứa con gái nhốc, mặc dù Lục gia đến từ thành phố H nhưng trong nhà có tiền, nghe nói ở thành phố H bọn họ có hẳn một phố kinh doanh, còn có những trung tâm thương mại khá, so với việc làm ăn của bố con không biết là lớn mạnh hơn bao nhiêu đâu. Nếu con…”

Cố Mẫn biết mẹ mình có ý gì, nhưng cô không nhúc nhích chút nào, dửng dưng như không ngăn lời bà ta “Mẹ nghe ai nói vậy? Linda nói với can, nhà bọn họ bán lương thực, thời đại bây giờ bán lương thực có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Hơn nữa, cho dù có tiền cũng vẫn là làm ăn buôn bán. Chú Lâm sắp lên chức, đợi con gả cho anh Lâm Trọng, cô ta thấy con còn không phải cúi đầu khom lưng sao.”

Điều kiện đầu tiên là ngươi được nhà bọn họ cưới đã! Đinh Nhu hò hét ở trong lòng.

Con gái mình mình tự biết, trừ một ít tâm tư thì không có thủ đoạn lợi hại nào cả. Lâm Trọng là mộtngười thâm trầm, sợ là con gái không thu phục được hắn. Những năm gần đây hắn ở cạnh hai đứa con gái thờ ơ lạnh nhạt, rất không thích, càng lo lắng cho con gái hơn.

Nhìn khuôn mặt không có chút lo lắng nào nhưng biết dù mình nói nhiều cũng vô ích, chỉ có thể thở dài trong lòng.

Tất cả những suy nghĩ này của bà ta Cố Hàm Sương cũng không biết, trời vừa sáng cô đã ăn mặc chỉnh tề.

một cái váy len màu xanh nhạt, trong cảm giác tươi mát còn mang theo chút hoạt bát, tóc được tết lại, dùng kẹp tóc trân châu kẹp lên.

Da dẻ cô rất đẹp, không dùng phấn lót, chỉ vẽ lông mày với đánh một lớp son môi màu nhạt. Trong gương hiện lên một mỹ thân thanh lệ, tao nhã, ánh mắt cô vừa chuyển động càng hiện lên vẻ hoạt bát sống động.

Cố Hàm Sương thả lược xuống, cho dù đối phương như thế nào nhưng cô không thể thất lễ.

***

Lục lão gia đã về hưu nhiều năm, lại là người lớn, tự mình dẫn theo cháu trai đến, có thể thấy được ông ấy coi trọng chuyện hôn nhân này. Bố Cố cùng Đinh Nhu cẩn thận tiếp đón.

Cố Hàm Sương ngồi bên cạnh bố Cố, cũng không nói chen vào, lúc câu chuyện nói đến mình mới cẩn thận trả lời, lời nói nhỏ nhẹ, trật tự rõ ràng.

Thần thái của cô tự nhiên, khí chất xuất chúng, so với bố Cố và Đinh Nhu cẩn thận từng li từng tí mộtcàng thêm nổi bật.

Lục lão gia vô cùng hài lòng, cảm thấy đây chính là cháu dâu lý tưởng trong lòng mình.

“Năm đó lão Cố đến thành phố W, hai nhà chúng ta cũng mất liên lạc, bây giờ không dễ gì mới có mộtlần gặp nhau, phải để cho hai đứa nhỏ làm quen mới phải.”

Bố Cố gật đầu liên tục.

Vì vậy, hai đứa nhỏ Cố Hàm Sương, Lục Văn Tinh liền chạy đến vườn hoa phía sau “làm quen”.

Cố Hàm Sương có chút khẩn trương nắm chặt làn váy. cô nhìn về người đàn ông bên cạnh.

không giống với hình tượng quân tử nho nhã yếu ớt của Lâm Trọng, da thịt hắn màu đồng khỏe khắn, vóc người thon dài, kiên cường. Mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng, đôi môi đầy đặn hồng hào.

Cho dù biểu hiện ôn hòa, cô cũng nhìn thấy sự cương quyết, bướng bỉnh hắn giấu ở sâu dưới đáy mắt.

cô biết tướng mạo đường đường như vậy, là người đàn ông hiên ngang, nếu ở cổ đại cũng là một người chồng chưa cưới tốt rồi.

Bố không đặt mình ở trong lòng, nếu bỏ lỡ mối hôn sự ông nội sắp đặt cho này cũng không biết sẽ bị Đinh Nhu đưa vào nhà của hạng người gì. Dù sao cũng chỉ là cái thang cho đứa em trai khác mẹ mà thôi.

Thân thể này đã hai ba tuổi, còn lớn hơn cô ở đời trước, đã là gái lờ thì. Cho dù ở thời đại này quen với việc gả muộn tạm thời sẽ không có ai cảm thấy kỳ quái nhưng cô cũng tự cảm thấy sốt ruột.

cô hy vọng cuộc hôn nhân này có thể thành.

Lục Văn Tinh nhìn người con gái bên cạnh thần thái tự nhiên lại mang theo chút ngượng ngùng, cảm thấy mới có mấy tháng không gặp “Laffey tiểu thư” đã tiến bộ không ít.

Ừ… mặt hình như cũng dễ nhìn chút. không thể không nói rằng dáng dáp của cô như vậy còn khá phù hợp với mắt thẩm mỹ của hắn, trong nháy mắt suýt nữa hắn đã động lòng.

hắn thở ra một hơi, không nói gì.

Cố Hàm Sương đợi một lúc, không thấy đối phương mở miệng, vừa mới chuẩn bị chủ động mở lời đã bị một tiếng chuông cắt đứt.

Lục Văn Tinh giơ tay ra ngăn, cầm điện thoại ra xa.

Cố Hàm Sương nhìn theo bóng lưng hắn, lòng dần chìm xuống đáy vực. cô sao lại không nhìn ra hắnkhông có ý gì với cô được chứ.

Chỉ không biết là hắn đơn giản là không thích cô hay đã có người trong lòng rồi?’