Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn

Chương 59




- Anh nói gì?

- Em muốn biết tại sao hắn vẫn chưa cưới em không? – Từ Tri nhắc lại.

- Không muốn.. – Âm thanh nàng run run, thật nhỏ vang lên.

Nàng không nên nghe lời nói của người đàn ông này! Không đáng tin!

Từ Trí vẫn nhìn nàng, khóe miệng dâng lên nụ cười chua xót. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần lấy ra một tập giấy, nhẹ nhàng đặt trước mặt nàng.

Tiểu Vy nhắm chặt mắt, khóe mắt bỗng chốc lại giật. Giọng nói run run:

- Đưa cho tôi xem làm gì..

- Anh cũng không biết, nhưng em vẫn nên xem. – Từ Trí vuốt nhẹ má nàng, sau đó đứng dậy bỏ khóa cho nàng, rời khỏi phòng, trả lại không gian yên tĩnh vốn có của nàng.

Tiểu Vy run rẩy cầm tờ văn kiện lên, ánh mắt cô sâu lắng như hồ nước, sâu thẳm bên trong tràn ngập sự ưu thương, đau lòng có, hồ nghi, cũng có..

Đinh Tử Linh? Thật không đáng tin!

“Rầm!”

- Chết tiệt!

Bàn tay ưu nhã của hắn giờ co lại một khối, đem tất cả những vật dụng trên bàn dùng lực hất xuống đất.

- Lãnh Phong, Tiểu Vy mất tích chưa được bao lâu, cậu không nên mất bình tĩnh! – Khải Bình nhìn hắn nói.

Hắn vẫn biết, nàng thêm một lần biến mất, sẽ là thêm một lần Lãnh Phong thống khổ.

Đến bao giờ, trò chơi này mới thực sự về hồi kết?

- Đi ra hết đi! – Lãnh Phong dùng lực đấm mạnh vào tường, rống to.

Đợi đến lúc căn phòng không còn ai, hắn nặng nề ngồi xuống ghế, khuôn mặt mệt mỏi lộ ra một tia đau lòng phiền muộn.

Vy, anh thực mệt mỏi!

Anh mệt mỏi vì phải đi tìm em. Vy, rốt cuộc đã bao lần anh đi tìm em rồi?

Anh chán ghét phải đi tìm em, vì mỗi khi anh tìm được em, em luôn xảy ra chuyện.

Giống như có lưỡi dao đâm vào lồng ngực hắn, đau xót, hắn đau khổ.

Hạnh phúc, giống như máy bay giấy, dùng lực một chút, nó sẽ vĩnh viễn ở lại, không hề rời đi, dùng lực một chút, nó sẽ lại bay đi, mãi không quay lại, biến mất…

- Vy, xin em, đừng xảy ra chuyện..

Từ Trí ngồi ở trên bàn, nhìn nàng sắc mặt tái nhợt, trong thâm tâm khẽ quặn đau.

- Em sao rồi?

- Người mình thương mến giấu mình đi đính hôn với người khác, anh nghĩ sao? – Tiểu Vy cánh môi tái nhợt lại, khẽ mở miệng.

Nàng cảm thấy, như là mình đã cạn kiệt nước mắt, khóe mắt nàng khô lại, đau xót..

Từ Trí đối diện nàng sắc mặt nặng nề không trả lời.

Quả nhiên, hắn không là gì.

Cho dù hắn có chết, người nàng quan tâm vẫn chỉ là Lạc Lãnh Phong.

Tại sao? Hắn đã tạo dựng đủ thứ, nàng vẫn không hề động tâm?

- Cho dù như vậy, em cũng nên ăn chút gì đó. – Hắn đẩy đến trước mặt nàng một đĩa thịt bò.

Nàng cúi đầu nhìn đĩa thịt bò, sau đó lại nhìn hắn, miễn cưỡng nói:

- Cảm ơn! Nhưng tôi không ăn thịt bò.

Trong lòng Từ Trí lại thêm một lần hung hăng đau đớn.

Thanh âm hắn khàn khàn trầm thấp, rất nhỏ nhẹ, chỉ có hai người ngồi trên bàn nghe thấy:

- Lúc trước em rất thích ăn thịt bò, mỗi cuối tuần, em đều làm nũng anh đi mua thịt bò cho em ăn, anh lúc đó không thấy động tâm gì, chỉ là bây giờ đã thấy hận.

- Ừm.. – Tiểu Vy ánh mắt trở nên ảm đạm, nàng trả lời bâng quơ.

- Em có muốn biết tại sao anh thấy hận không?

Thấy nàng im lặng. Hắn cười buồn, tiếp tục nói:

- Anh hận chính mình, là vì lúc đó đã lừa em, rời bỏ em…

- Tôi biết điều đó, tôi buồn, tôi khóc.. thật ngu ngốc! – Nàng miễn cưỡng nở nụ cười.

Ngu ngốc! Đi tin vào đàn ông, rồi bị cả hai người lừa gạt.

Nàng vẫn luôn ngu ngốc!

- Anh lúc đó, mất rồi mới thấy hối hận. – Hắn đưa tay xoa đầu, cười nhạt.

Nàng trầm mặc. Đấu tranh đến nửa ngày, cuối cùng mở miệng hỏi hắn:

- Anh.. đưa tôi trở về.. Có được không?

- Em biết là anh yêu em…

- Tôi mệt! Tôi muốn về phòng! – Tiểu Vy lúc này không nhịn được, nàng giựt khăn ăn ra, đứng dậy.

- Được, để quản gia dẫn em đi. – Từ Trí dừng lại ý nghĩ của mình, đứng dậy cẩn thận dẫn nàng đến cầu thang.

Hắn không muốn để lại ấn tượng xấu của mình cho nàng. Hắn cũng không muốn làm tổn thương nàng.

Có lẽ.. hắn thật sự thua sao?

Từ Trí nhìn nàng bước lên lầu, khẽ cụp mắt, che giấu đi sự tuyệt vọng bên trong.

- Tiểu Vy!

Ở trên cầu thang, nàng khựng lại, chậm rãi quay người, mặt đối mặt với hắn.

Im lặng, nàng đơn thuần chỉ là chờ hắn nói câu tiếp theo.

- Ta cần nói chuyện..

* * *

Tiểu Vy dường như quên cả việc hô hấp. Nàng cả kinh nhìn người đàn ông trước mặt.

Thật sự là hắn sao? Chỉ như vậy thôi sao?

- Anh chỉ cần một ngày, một ngày thôi, sau đó anh sẽ đưa em về. Vì vậy, em có thể dành một ngày mai cho anh được không? – Hắn nắm chặt tay nàng, trong mắt chứa đầy sự khẩn cầu.

Có lẽ, nàng và hắn cũng đã đi vào ngõ cụt thật rồi!

Nàng do dự một hồi, cuối cùng khẽ gật đầu.

Nếu thật sự hắn không có ý định hại nàng. Nàng cũng sẽ không cần cảnh giác hắn quá.

- Tiểu Vy, em có gọi điện cho Lạc Lãnh Phong không? – Từ Trí lúc này cười thực thoải mái, hắn cầm chiếc điện thoại đưa cho nàng.

- Có thể sao?

Tất nhiên không thể!

Trong lòng hắn nói vậy, nhưng hành động lại không dám, miễn cưỡng đưa nàng điện thoại. Mỉm cười rời khỏi phòng nàng.

Tiểu Vy nghe tiếng đóng cửa, việc đầu tiên là mở máy gọi cho hắn.

Điện thoại nàng đã tắt từ hôm qua, bây giờ mở lại, không thể tránh khỏi vài chục cuộc gọi của Lãnh Phong.

- Vy, là em phải không? - Ở đầu kia, Lãnh Phong tâm trạng thực khẩn trương, giọng nói khàn khàn, hắn đã gần mười tiếng chưa chợp mắt.

Tiểu Vy lúc này sực nhớ ra. Phải rồi! Đơn đính hôn giữa Lạc Lãnh Phong và Đinh Tử Linh.

Trong nháy mắt, cánh môi tái nhợt khẽ mím lại, nàng nhấn vào nút đỏ, hủy cuộc gọi.

Nàng không muốn nói với hắn, ít nhất là lúc này.

- Chết tiệt! – Lãnh Phong ánh mắt đầy tia máu, hung hăng ném điện thoại về phía góc tường.

- Mất bao nhiêu lâu? – Hắn quay sang hỏi Khải Bình.

Khải Bình ngồi trên ghế khẽ đẩy gọng kính.

- Tối thiểu 60 giây.

- Được! 60 giây! – Hắn từng chữ như cố thoát ra khỏi kẽ răng.

Hắn phải tìm bằng được nàng!

Trong phòng, Tiểu Vy ngồi co ro một góc giường, ánh mắt thấm đẫm buồn bã nhìn vào màn hình điện thoại.

Nắng chiều rọi vào căn phòng, nhẹ nhàng, ảm đạm, còn tiếng hát vẫn được cất lên, đau buồn..

Như hoa, như mộng

Là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi ta

Mưa bụi triền miên...

Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khoé miệng

Trầm ngâm nghe tiếng gió, lòng quặn đau

Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết

Nỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùng

Chìm vào giấc mộng cuồng si...

Kiếp này đã không còn tìm kiếm

Dung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dài

Lãnh đạm hoá thành một cuộc vui

Quá khứ chỉ còn hoa trước mộng

Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi

Là tự em vẫn đa tình...

Tâm tình không hiểu được, người tiều tuỵ

Tan biến trong làn mưa mờ khuất... *

* * *

Tiểu Vy tay cầm điện thoại, mi mắt khẽ động, nàng nhẹ nhàng nói:

- Em không biết…

- Cái cô Đinh Tử Linh đó, em nghĩ sao? – Đầu kia đang nói chuyện cùng nàng, Tiểu An nhìn sắc mặt khẩn trương của Lạc Lãnh Phong khẽ gật đầu.

- Em không biết.. – Tiểu Vy nhắm mắt, vẫn là câu trả lời như cũ.

Lạc Lãnh Phong ngồi trên ghế, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng. Tìm cũng đã tìm ra, nhưng lúc này hắn thật muốn nói chuyện với nàng.

Miệng nàng nói nàng ổn, nhưng có thật sự như vậy không?

Chờ đợi một hồi, hắn rốt cuộc không nhịn được, đứng dậy giựt lấy điện thoại từ tay Bạch Tiểu An, buông một câu:

- Em tin anh không?

- … - Im lặng.

- Bạch Tiểu Vy, anh nhắc lại, em tin anh không? – Chân mày hắn khẽ giật, không phải là hỏi, là uy hiếp.

Nếu nàng nói không, hắn không biết được mình sẽ làm ra cái loại hành động gì nữa.

- Thật sự? – Tiểu Vy mắt nhìn thấy cửa mở ra, rất nhanh liền che tai nghe điện thoại lại.

- Về chuyện đính hôn của Lạc Lãnh Phong là giả, em biết chứ? – Từ Trí lúng túng nói.

Trong giây lát, người Tiểu Vy như cứng ngắc lại, rồi rất nhanh lại khôi phục lại bình thường, nàng nở một nụ cười nhẹ, khẽ nói:

- Thực ra, ngay từ đầu em cũng không tin..

Từ Trí trầm mặc, ánh mắt ôn nhu nhìn nàng.

- Anh biết không, từ trước tới giờ, anh nói dối rất tệ! – Tiểu Vy điểm vào chóp mũi mình, nở nụ cười tươi.

- Về Lạc Lãnh Phong… em có muốn về ngay bây giờ không? Anh sẽ đưa em đi! – Trần Từ Trí nhìn nàng, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật tốt, rằng nàng không còn bài xích hắn.

Tiểu Vy dù vẫn còn cảnh giác, nhưng cũng đắn đo một hồi, nàng lại cười nói:

- Có lẽ để sau!

Đúng vậy! Trên thế giới này, đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là từ yêu thương thành thù hận, từ có trở thành mất, từ hạnh phúc trở thành đau thương.

Mà hắn ở đây, từ hạnh phúc trở thành đau thương, giờ lại là đau thương trở về hạnh phúc.

*Trích bài hát: Là tự em đa tình - Hồ Dương Lâm.

Để nghe bài hát "Là tự em đa tình", bạn hãy nhấn vào đây.

Link: truyenfull.vn/bai-hat/La-tu-em-da-tinh-Ho-Duong-Lam/IW78UUA9.html