Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng

Chương 4: Chương 4






Nói xong, Hàn Dạo bước lên xe.

Tống Tinh
Kỳ nhìn bóng lưng cô độc của cô, khẽ thở dài
rồi cũng nhanh chóng lên xe.

Hàn Dạo ngồi
trong xe nhắm mắt thư giãn, chẳng mấy chốc,
xe đã rời khỏi bến tàu.
Lúc Tống Tinh Kỳ đưa Hàn Dao về chỗ ở của
cô thì đã là gần nửa đêm.

Anh ấy định ở lại
để sáng mai đưa cô đến ga tàu, nhưng bị cô
đuổi đi.
Cả ngày hôm nay giày vò bao lâu như vậy,
đến cả cơm tối cũng chưa ăn, Hàn Dạo chẳng
muốn động đậy gì nữa.

Cô nhanh chóng tắm
rửa rồi nằm trên giường, mơ mơ màng màng
không bao lâu thì ngủ thiếp đi, một đêm
không mộng mị.
Năm giờ sáng, Hàn Dạo mở mắt đúng giờ,
đầu óc hơi mơ màng một chút.

Cô há miệng
định ngáp một cái thì thấy khóe môi đau
nhói.

Lúc này, cô mới nhớ ra
tối
ngủ quá nên mình quên xử lý vết thương.
qua vì buồn
Cô vội vàng xuống giường, vệ sinh cá nhân
rồi thay bộ quân phục hải quân đã được phát,
đội cả mũ lên, nhìn bản thân mình trong
gương.

Hàn Dao hơi ngẩn người.

Cô hít sâu một hơi,
kiên quyết giữ vững ý niệm trong mắt, sau đó
mới bôi thuốc lên vết thương ở khóe môi,
không ăn sáng ở nhà.

Thấy thời gian còn
sớm, cô đeo ba lô lên, đi xuống dưới tầng để
giải quyết bữa sáng.
Cô vừa đi xuống dưới đã nhìn thấy Tống
Tinh Kỳ mặc bộ quần áo rộng rãi đứng ở cửa,
bên cạnh còn có một người đẹp Hàn Dạo rất
bất đắc dĩ, không ngờ bà chị này vẫn tới.
“Hôm nay chị không cần đi làm à? Sao lại tới
đây? Trước đó em đã nói có thể tự đi rồi mà.”
Cô đang nói với người đẹp kia, chỉ thấy cô ấy
lườm cô: “Chị đây bộn bề nhiều việc, nhưng
chút thời gian tiễn em thì vẫn có.”
Nói xong, cô ấy còn ấn mạnh một cái vào
khóe miệng Hàn Dao, khiến cô hít vào một
hơi.
“Đáng đời, sắp đi rồi mà còn không chịu an
phận, vẫn đi đánh nhau được.”
Người đẹp ấy tên là Sài Khả Mộc, bạn thân
của Hàn Dao, lớn hơn cô bốn tuổi, là quản lý
hành chính của một công ty.

Lúc này, cô ấy
nhìn cô với vẻ mặt “hận vì rèn sắt không
thành thép”.
Hàn Dao cười cười: “Lần cuối cùng rồi, sau
khi nhập ngũ cũng chẳng còn cơ hội nữa, chị
còn không hiểu em sao?”
Nhìn dáng vẻ cợt nhả của Hàn Dao, Sài Khả
Mộc thở dài trong lòng.

Cô ấy không hiểu vì
sao đang yên đang lành cô nhóc này lại đi

làm lính, thế có khác nào tự chui đầu vào bể
khỏ?
“Đi thôi, đi ăn sáng, sau đó hai người đưa em
đến
ga tàu là được rồi.”
Sài Khả Mộc cứ lải nhải mãi, để phòng ngừa
cô ấy nói thêm gì nữa, Hàn Dao đành phải
dùng đồ ăn chặn miệng.

Ba người họ tìm một
quán vừa ngon vừa rẻ để ăn sáng.

Trên đường
đến ga tàu, Sài Khả Mộc nhét một tấm thẻ
ngân hàng vào trong tay Hàn Dao.

Hàn Dao
hơi kinh ngạc.
“Em cầm lấy, có tiền mới là thiết yếu.

Tuy
trong quân đội không dùng nhiều đến tiền,
nhưng mà em cứ cầm lấy, nhỡ đâu cần đến.”
Hàn Dao định trả lại tấm thẻ ngân hàng tron
tay mình, nhưng thấy sắc mặt Sài Khả Mộ
càng lúc càng âm u, cô đành phải ngoa
ngoãn bỏ vào túi.

Đúng thật là, cô nhận 1
được chứ gì, dữ dằn như vậy làm gì chứ?
Lúc đến ga tàu thì vẫn chưa đến bảy giờ
Tống Tinh Kỳ và Sài Khả Mộc muốn tiễ
Hàn Dao vào trong ga nhưng bị cô nghiên
nghị từ chối.

Cô nhìn hai người họ: “Chăn
sóc bà ngoại giúp em.”
“Em đi đây.”
Hàn Dao xoay người, bước đi rất phón
khoáng.

Nhưng cô không biết sau lưng mìn
có người đang rớm nước mắt vì cô.

Thấy Sẽ
Khả Mộc như vậy, trong lòng Tống Tinh K
cũng chẳng dễ chịu gì.

Đến lúc không có
nhìn thấy bóng dáng Hàn Dạo nữa, anh ấ
mới đưa Sài Khả Mộc rời khỏi ga tàu..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.