Vòng Bảy Người

Chương 22




Tới ban đêm, Thúy Nương đun một nồi thịt thỏ, nàng rất thông minh mà đem hạt bắp tán đều thành bánh bột ngô để ăn. Như vậy chí ít có thể cho non nửa túi bắp này phát huy tác dụng lớn nhất của nó. Ăn xong, Lâm Húc lại uống ngay một chén thảo dược. Cảm giác cả người bắt đầu nóng lên, lòng bàn tay, ót đều bắt đầu không ngừng đổ mồ hôi. Lưu Phi nói đã phát huy hiệu quả, chờ đổ hết mồ hôi, hàn khí cũng đã bị bức ra khỏi cơ thể. Bệnh thương hàn này liền xem như đã tốt hơn phân nửa.

Màn đêm rét đậm, ngoài phòng gió bắc như một bệnh nhân ho lao rên rỉ trước khi chết. Thanh âm này so với thời tiết còn muốn âm hàn hơn. Thúy Nương ôm đầu gối ngơ ngác nhìn đống lửa. Trong miệng xướng một bài tiểu khúc địa phương, tiếng ca cực kỳ trầm thấp, tựa như Thúy Nương chỉ vì mình mà xướng. Lâm Húc ra một thân mồ hôi, cảm giác thân thể vô cùng suy yếu. Anh vô lực tựa ở góc tường. Tham lam dựa sát vào nhiệt độ của đống lửa. Lưu Phi sau khi ăn xong vẫn luôn cúi đầu đùa nghịch mấy thanh dao găm của hắn.

Giữa ba người không ai nói gì, bọn họ đang đợi bốn người còn lại. Lâm Húc suy yếu vuốt bọc đồ nọ trong ngực. Anh đến giờ vẫn chưa có cơ hội mở nó ra. Ban ngày chạy trốn bạt mạng, buổi tối bị cấm mở bọc đồ ra. Mà kỳ quái là anh dường như có một loại sợ hãi với bọc đồ này, bản thân bọc đồ có một loại ma lực, khiến người ta như muốn rời khỏi nó. Lâm Húc nghĩ đến mấy năm trước anh nhập ngũ từ trong miệng lão binh của đội nghe được chuyện vùng Tây Vực có người ngoại quốc buôn bán văn vật (hiện vật văn hóa khảo cổ), một người tên là Sideke người Bồ Đào Nha gã từ trong tay một dân chăn nuôi mua một phật đầu, vào ban đêm dân chăn nuôi liền run run đem tiền nhét về tay Sideke, muốn cầm lại phật đầu nọ. Gã đương nhiên không chịu, dân chăn nuôi cực kỳ sợ hãi, cơ hồ muốn cướp. Trong lúc giằng co, Sideke dùng súng bắn chết người dân chăn nuôi kia. Tiếp đó việc lạ liền nối gót kéo tới, trong đội thám hiểm của bọn họ bắt đầu có người mạc danh kỳ diệu mà tự sát, tiếp theo là nghe được tiếng tụng kinh kỳ quái, sau đó Sideke bắt đầu không ngừng xuất hiện ảo giác. Gã còn chưa ra khỏi hành lang Hà Tây (Tiêu: con đường quan trọng thông giữa nội địa Trung Quốc và Tân Cương). Liền phát điên, cuối cùng Sideke ôm phật đầu kia một mình trả lại nơi bọn họ phát hiện phật đầu, từ đó về sau không còn ai nhìn thấy bóng dáng của Sideke đâu nữa. Nhưng dân bản xứ nói, bọn họ phát hiện trên đống tàn tích của tường thành có một hòn đá rất giống gương mặt của Sideke, vẻ mặt phi thường dữ tợn.

Anh đột nhiên nghĩ đến bọc đồ trong lồng ngực mình, cùng phật đầu kia có chút tương tự, tựa như những thứ kia đều thuộc về khí cục của âm phủ, người sống không thể cầm vào. Bằng không sẽ như cầm lấy chìa khóa mở cổng âm phủ.

Lâm Húc đưa tay từ trong lồng ngực vươn ra, đang lúc hốt nhiên cửa căn nhà nát bị đẩy ra, một luồng gió lạnh xen lẫn băng tuyết không kiêng kỵ vọt vào căn nhà nát. Ngoài cửa có rất nhiều người đứng, nhân ảnh bọn họ lay động đứng ở cửa. Thúy Nương bị dọa sợ trốn phía sau Lâm Húc, còn Lưu Phi lúc này đã nắm chặt phi đao trong tay, vận sức chờ chuẩn bị phóng vào người đầu tiên tiến vào cửa. . . . . .

Chu Quyết xoa mũi buông sách, cậu phát hiện mấy người khác cũng đã không chịu nổi nữa, mọi người có lẽ vì chút việc lạ liên tục không ngừng này, tinh thần cực độ căng thẳng, cho nên đọc thời gian dài sẽ mệt hơn vài lần so với bình thường, hơn nữa Chu Quyết phát hiện bọn họ càng xem đến phần sau, chữ sẽ càng ngày càng trở nên mơ hồ, giống như trong mấy giờ ngắn ngủi, từ một người thị lực bình thường, thoáng cái trở thành một kẻ cận thị độ cao.

Khuôn mặt núc ních của Tam Béo tựa trên bàn như vậy, trong mắt Chu Quyết cực kỳ giống một cái đầu heo đã được ướp muối. Cậu buông sách nói: "Chúng ta nghỉ ngơi mười phút rồi đọc tiếp."

Tam Béo phe phẩy đầu nói: "Lần này chỉ nghỉ ngơi 10 phút không đủ, kéo dài cho tao một giờ đi."

Khỉ Còi liếc mắt nhìn hắn nói: "Một giờ? Mày còn xe đi về được sao?"

Tam Béo im miệng, bởi vì trước đó mẹ của hắn đã gọi điện thoại, ra tối hậu thư với hắn. Chu Quyết bất đắc dĩ thở dài nói: "Đọc như vậy thật sự quá gian nan. Mọi người cũng đều phát giác sau khi đọc một giai đoạn chúng ta rõ ràng đều xuất hiện chóng mặt, tầm mắt mơ hồ, thậm chí lần nghỉ ngơi trước Tam Béo xuất hiện nôn mửa nghiêm trọng. Loại hiện tượng này căn bản không bình thường."

Trần Hạo bổ sung nói: "Ngoại trừ nhân tố bản thân ra, tổng hội đều gặp phải ảnh hưởng trùng hợp từ ngoại giới. Sự tình này rất khó bề tưởng tượng."

Chu Quyết khép sách lại, Trần Hạo tiện tay đưa cho cậu một hộp dầu gió, sau khi Chu Quyết xoa xoa huyệt thái dương cảm giác ngưng thần không ít, không còn khó chịu như trước kia nữa. Tam Béo đảo trắng mắt dài mặt nói: "Thầy Trần, tôi cũng là học sinh của ngài nha, sao anh chỉ biết bưng trà chuyển dầu cho trò Chu Quyết thôi vậy? Thiệt là phân biệt đối xử quá đi."

Chu Quyết bị nói đến thẹn thùng, che miệng ho khan tránh ánh mắt của mọi người, Trần Hạo đem dầu gió hướng trước mặt Tam Béo ném qua nói: "Học được phân biệt đối xử là điều kiện tiên quyết đi vào xã hội. Trò Lý Thần Hạo, cậu không biết tôi đang hướng dẫn cậu làm thế nào để sớm dung nhập vào xã hội sao?"

Tam Béo nghẹn nín buồn bực cầm dầu gió, Khỉ Còi khoanh tay không ngừng lắc đầu. Lúc này Phùng Lão Cửu thì vẫn bị vây vào bộ dáng trầm mặc không nói, hắn không giống như đã bị ảnh hưởng của sách mà thần trí mơ hồ, ngược lại là một loại bộ dáng lâm vào tầng suy nghĩ thâm sâu nào đó. Điều này làm cho một loại cử động này của Phùng Lão Cửu khó có thể nắm bắt, khiến người khác đều cảm thấy không an ổn.

Trần Hạo nói: "Trước mọi người đến đây thôi. Chúng ta làm một cái kết luận nhỏ đi."

Chu Quyết đồng ý nói: "Anh Trần anh đến nói đi."

Tam Béo thấp giọng phỉ nhổ nói: "Ngàn xuyên vạn xuyên mông ngựa không xuyên. . . . . ."

(Bánh Tiêu: Những lời này ý nói ngàn vạn đồ vật đều có thể phá, vô hiệu, chỉ có vuốt mông ngựa nịnh nọt mới hữu dụng. Mấu chốt dựa vào mỗi người đều vui vẻ khi người ta nịnh bợ mình)

Trần Hạo ho nhẹ một tiếng, anh cầm lấy ly cafe bên cạnh nói: "Chúng ta lần này thu hoạch được rất nhiều, có thể nói so với bất luận thứ gì trước đó đều muốn nhiều hơn. Đầu tiên, chúng ta biết tên của tất cả bọn họ, cũng biết trước đó trong bọn họ có một học đồ của lang trung tên Dát Tử đã chết, hơn nữa đã có người thay thế hắn. Trừ lần đó ra chính là cỗ thi thể kia cùng khối hổ phách nọ."

Trần Hạo đứng dậy đi đến giá sách, anh từ trong văn kiện hồ sơ lấy ra một phần tư liệu nói: "Trong tư liệu có liên quan của Như Lan có ghi lại hổ phách này. Nàng nhắc tới một loại thần bí gì đó. Thông qua cả chỉnh hợp tư liệu, tôi phát hiện thứ này rất có thể là chỉ có trong thần thoại mới đề cập tới."

Mọi người dò hỏi: "Vật gì vậy?"

Trần Hạo mỉm cười nói: "Phản hồn hương."

Chu Quyết lắc đầu cười nói: "Phản hồn hương? Anh nói chính là thứ khởi tử hồi sinh kia?"

Trần Hạo không cho là đúng nói: "Không sai, phản hồn hương ở Trung Quốc và Nhật Bản đều có ghi lại, nghe nói có hiệu quả kinh ngạc 'hương khí tỏa mấy trăm dặm, xác chết trên mặt đất, ngửi khí thì sống dậy', hiệu quả kinh ngạc của phản hồn hương ngày nay chúng ta biết đều tồn tại của tình trạng thối rữa cơ thịt, song phản hồn hương này cũng không phải cùng một thứ như ở cổ đại kia nữa rồi."

Tam Béo vội vàng nói: "Nhưng mà, nhưng mà! Phản hồn hương nó phải là một loại hương liệu a. Làm thế nào lại là hổ phách chứ?"

Trần Hạo tiếp tục giải thích: "Bản thân hổ phách chính là nhựa thông đọng lại mà thành. Nếu đun ở nhiệt độ cực nóng nó sẽ tan chảy. Nhựa thông tan chảy thì có mùi thơm, có thể làm một loại hương liệu tên là tùng hương, hoặc cũng có tên là tùng cao. Hơn nữa vốn 《 Hải nội thập châu ký》của Đông Phương Sóc ghi lại, phản hồn hương là cống phẩm cao nhất Nguyệt Thị quốc Tây Vực tiến cống cho Hán Vũ Đế Lưu Triệt. Hình dáng của nó lớn như trứng chim yến, đen như quả dâu tằm, nghe đâu đốt có mùi hương, người bệnh ngửi liền tức thì khỏi bệnh, kẻ chết chưa đến ba ngày, hun liền lập tức sống. Hình dạng của nó cùng loại với bảo thạch, rất có khả năng chính là đặc thù của tùng hương. Theo truyền thuyết năm đó Hán Vũ Đế bởi vì tưởng nhớ Lý phu nhân đã chết, cơm nước không màn, vì vậy Đông Phương Sóc liền dùng 'Bách hòa chi hương', 'hoài mộng chi thảo' cùng với phản hồn hương để Lý phu nhân tái sinh, cùng Hán Vũ Đế tái tục tiền duyên."

Chu Quyết khó hiểu nói: "Đã có phản hồn hương, vậy cỗ thi thể kia tại sao còn có thể hóa thành cương thi? Gã không phải nên sống lại sao?"

Trần Hạo nói: "Dã sử ghi lại không khỏi có chút thêm mắm thêm muối, hiện tại chúng ta chỉ có thể nói rằng có loại đồ vật này, nhưng hiệu quả của nó thật có thể đạt tới hiệu quả khởi tử hồi sinh hay không, còn chưa biết được. Bất quá có một chút có thể khẳng định, nó có hiệu quả chống phân hủy rất mạnh. Nhưng lại có vấn đề nữa, thi thể tại sao chỉ có phần ngực là nguyên vẹn chứ?"

Vẫn im lặng trầm mặc Khỉ Còi nói: "Có thể đây gọi là 'bất tử' hay không, các cậu nghĩ nếu bộ phận ngực có tim tạng, nếu tim đập, vậy hoàn toàn có thể khiến không chết."

Trần Hạo xoa mũi, anh ghi lại trên sổ ba chữ phản hồn hương, lúc này anh viết ra tất cả tên của mọi người xuất hiện trong sách, hơn nữa còn vẽ bảng quan hệ tương ứng, còn có chuyện tình mà mỗi người bọn họ tạo ra.

Ví dụ Lâm Húc, anh ở mặt sau hai chữ này viết vài đặc điểm của anh, còn người chưa xuất hiện thì không biết.

Y đóng dấu ra cho mỗi người một phần tư liệu, sau đó nói: "Chúng ta tới đây thôi, ngày mai tiếp tục."

Tam Béo rũ đầu hỏi: "Nhiệm vụ ngày mai là gì?"

Trần Hạo nhìn thoáng qua Chu Quyết nói: "Tôi hy vọng ngày mai có thể tra ra tư liệu liên quan của phản hồn hương, cùng với hàm nghĩa của hình vẽ cổ quái kia."

Tam Béo hư thoát nói: "Có phải tiến độ quá nhanh hay không? Tôi sắp thở không nổi nữa rồi."

Trần Hạo không nói gì, mà nhìn Chu Quyết và Khỉ Còi nói: "Có vấn đề gì sao?"

Chu Quyết mím môi nhìn vào mắt anh, hai người kiên định hồi đáp: "Không thành vấn đề."

Tam Béo nhìn thoáng qua Lão Cửu, Lão Cửu vẫn chỉ yên lặng nghe bọn họ nói chuyện, Tam Béo bất đắc dĩ gật đầu nói: "Tôi cũng không thành vấn đề. . . . . ."

Khỉ Còi tiếp tục ở nhà Trần Hạo, Tam Béo kiên trì đi chung đường với Chu Quyết, Lão Cửu giống như ngoại tộc bị bài xích, một mình về nhà. Trong lòng Khỉ Còi có chút áy náy, dù sao trước đây cảm tình của hắn và Lão Cửu tốt nhất. Chu Quyết nhìn thấu nỗi niềm khó nói trong đó. Liền bảo ba người họ cùng nhau trở về. Dù sao cũng không còn xe buýt, chỉ có thể bắt xe.

Nửa đêm canh ba, bắt xe cũng đặc biệt khó khăn. Ba cái đầu ngây ngốc hứng gió lạnh thổi đến ước chừng hai mươi phút, mới bắt được một chiếc xe. Chu Quyết bởi vì chỗ ở cách nhà Trần Hạo không xa lắm, cậu xuống xe trước, Tam Béo hận không thể cùng cậu đổi nhà. Dưới sự thúc giục của tài xế Tam Béo vẻ mặt khóc tang hướng Chu Quyết phất phất tay. Chu Quyết lo lắng nhìn thoáng qua Lão Cửu, Lão Cửu lộ ra một loại tươi cười không sao cả. Chu Quyết chỉ có thể một ngữ hai nghĩa nói: "Tam Béo. Lão Cửu đi đường cẩn thận, về nhà đều gọi điện cho tao báo bình an."

Nói xong liền đóng cửa xe đi vào tiểu khu.

Tam Béo cuối cùng chỉ đành kiên trì đi cùng Lão Cửu, tài xế đang nghe đài phát thanh, hình như đang kể chuyện, hơn nữa còn là chuyện ma. Tài xế nghe đến hăng say nồng nhiệt, hình như đang kể về một đám người kẹt trên đỉnh núi tuyết, bọn họ là người trượt tuyết, lúc này một người trong bọn họ đã chết. Nhưng những người khác đều không có cách nào rời khỏi đó, chỉ có thể cùng một khối thi thể tránh gió tuyết.

Tam Béo lại bị dọa đến mặt trắng bệch. Lão Cửu chỉ nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ căn bản không nghe, bản thân Tam Béo lá gan cũng rất nhỏ, hắn không dám cùng nói chuyện với Lão Cửu. Chỉ không ngừng hướng sườn mặt của Lão Cửu len lén nhìn.

Tài xế chú ý tới sự khác thường của Tam Béo, gã cười nói: "Vị bạn học này, sao cậu cứ nhìn chằm chằm bạn học cậu vậy chứ? Người ta cũng đâu phải con gái."

Lão Cửu nghe nói thế, mới chậm rãi quay đầu nhìn Tam Béo, Tam Béo sợ đến cuống quít dịch mông ra ngồi phía ngoài. Lão Cửu cười nhạo nhìn Tam Béo, lúc hắn cười Tam Béo phát hiện bờ môi hắn dường như có chút phát tím, rồi lại có chút bong da.

Tam Béo chột dạ cười nói: "Không có, tôi chỉ nhìn hàng quán ngoài cửa sổ thôi. Ha ha."

Tam Béo tìm một lý do qua loa cực kỳ ngốc, Lão Cửu cười lắc đầu nói: "Tam Béo, mày cần gì sợ tao chứ?"

Tam Béo cười khan nói: "Sao có thể như vậy, tao một chút cũng không sợ mày, mày xem chúng ta. . . . . .Chúng ta là huynh đệ mà đúng không."

Lão Cửu cười càng thêm ý vị thâm trường, hắn nói: "Đương nhiên, chúng ta bây giờ là huynh đệ đồng sinh cộng tử, Trần Hạo không phải đã nói rồi sao, mỗi người chúng ta đều đã bị ảnh hưởng của sách."

Tam Béo ra sức gật đầu, muốn cực lực lấy lòng Lão Cửu này, kỳ thật trong lòng Tam Béo hắn là một quái vật. Nhưng trên miệng vẫn như cũ gọi hắn huynh đệ.

Lão Cửu tiếp tục nhìn ngoài cửa sổ, mà giọng đàn ông kể câu chuyện ma trên radio kia có chút thấp cơ hồ không nghe được, thoáng cái kinh hô lên. Tài xế nghe được cũng theo đó rống lên. Tam Béo sợ đến đầu đầy mồ hôi, hắn nguyền rủa Chu Quyết vứt bỏ hắn mà chạy, không đủ đạo nghĩa giang hồ.

May mà tài xế lái rất nhanh, lập tức đã tới nhà Lão Cửu. Lão Cửu chậm rãi từ trong túi móc ra hai mươi đồng xem như phí xe của mình. Lúc Tam Béo nhận tiền, cảm thấy tay hắn vô cùng băng lãnh.

Lão Cửu hướng hắn khoát tay rồi xuống xe. Tam Béo vẫn nhìn theo hắn biến mất trong bóng tối. Tam Béo cảm giác Lão Cửu giống như bị đêm tối nuốt chửng.

Tài xế tiếp tục khởi động xe, Tam Béo thấy Lão Cửu rời đi, rốt cuộc buông xuống lá gan nâng tới cổ họng. Hắn vỗ đầu thư hoãn một chút tình tự khẩn trương. Tài xế nhìn động tác của hắn cười nói: "Hiện tại học sinh đều về nhà trễ vậy sao?"

Tam Béo lờ đờ dạ nói: "Dạ, ngày nghỉ của đại học mà."

Tài xế chuyển vô lăng nói: "Con chú cũng đang học đại học, nó học đại học X."

Tam Béo cười nói: "Ừm, đại học thật tốt a, có thể nở mày nở mặt với bên ngoài rồi."

Tài xế hắc hắc cười nói: "Đúng vậy, hiện tại kiếm tiền đều là vì thằng nhóc này a. Đúng rồi cậu trước đó làm chi mà khẩn trương thế? Người vừa xuống là bạn học của cậu sao?"

Tam Béo vỗ bụng nói xạo: "Là bạn học của tôi, tôi thật không dám nghe chuyện ma, haha, đặc biệt buổi tối, bác tài chú thật là trâu bò, lái xe nghe chuyện ma mà cũng không sợ nha."

Tài xế mạc danh kỳ diệu nói: "Cậu nói gì hả? Tôi nghe Đặng Lệ Quân, không phải truyện ma."

Tam Béo nghe được lời ấy, như bị người quất xuống xương sườn. Ngồi phịch một chỗ, hắn phát hiện trong radio đích xác truyền đến tiếng ca của Đặng Lệ Quân. Mà trong tiếng ca lại lộ ra thanh âm trầm thấp âm lãnh của nam nhân: "Trong đó một người là quỷ. . . . . .Trong đó một người là quỷ. . . . . ."

Chu Quyết bởi vì trở về quá muộn, mấy cửa sau đều bị đóng. Cậu chỉ có thể đánh một vòng lớn từ cửa chính đi vào. Ông già bảo vệ của cửa chính chỉ nhìn Chu Quyết vài lần, khi phát hiện dân tiểu khu cũng không nói thêm gì liền thấp đầu tiếp tục nghe đài bằng tai nghe. Trong tiểu khu an tĩnh chỉ có thể nghe được tiếng gió rất nhỏ, cũng chỉ có vài trản cửa sổ là sáng đèn. Đây là tiểu khu dân cư kiểu xưa, dọc theo đường ngoại trừ đèn đường màu da cam, chỉ có một vườn nhỏ tối ngòm. Thỉnh thoảng sẽ từ chính giữa chạy tới một mạt bóng trắng. Quay về phía Chu Quyết meo một tiếng. Chu Quyết phát hiện là một con mèo màu trắng, cậu mới nhớ tới con hắc miêu nọ còn ở lại nhà Trần Hạo. Nghĩ đến tiểu tử kia dị ứng với mèo, sẽ không được dễ chịu, xem chừng đêm nay anh sẽ rất ầm ĩ.

Lúc này cậu đã đi tới tòa nhà của người chết khi trước. Cậu không tự giác mà ngẩng đầu, phát hiện cửa sổ nhà nọ cư nhiên vẫn sáng. Chỉ là ánh sáng lại là màu xanh biếc quỷ dị.

Chu Quyết bị ngọn đèn này chiếu đến da đầu có chút tê dại, trong lòng cậu rất kinh sợ người nhà này. Bởi vì lần đưa tang quái đản đó, khiến cậu đối với người tử vong khó hiểu này có một loại cảm giác khủng bố không thể nói rõ.

Cậu lập tức cúi đầu, không hề nhìn cửa sổ nọ, lúc này cậu đột nhiên phát hiện có một người đứng trước mặt đưa lưng về phía cậu. Chu Quyết hít ngược một hơi lui về phía sau một bước dài. Bởi vì cậu không biết tại sao người này trong lúc hốt nhiên xuất hiện trước mặt cậu, cậu nhớ kỹ phía trước cậu không có ai. Người này sừng sững đứng trước mặt cậu, mặc một thân y phục màu đen có hoa văn, quá mờ, căn bản nhìn không rõ là dạng quần áo gì. Chỉ cảm thấy người này toàn thân một mảnh đen tuyền, cùng so sánh với sự bóng tối hôn ám xung quanh còn sáng hơn nhiều.

Chu Quyết đối mặt với loại sợ hãi thình lình xảy ra này, vẫn như cũ có vẻ cực kỳ luống cuống. Cậu không có động tác gì, chỉ thẳng trừng trừng nhìn bóng lưng kia. Qua thật lâu bóng lưng mới giật một cái, sau đó Chu Quyết phát hiện gã chậm rãi nghiêng đầu, hé ra một khuôn mặt rất xinh đẹp. Chỉ là ngũ quan quá tái nhợt, y phục màu đen làm khuôn mặt này tựa như sáp nến.

Chu Quyết chưa từng gặp người này, gã là một thanh niên chưa đến 20 tuổi, tóc chải đến cực kỳ gọn gàng, Chu Quyết thoạt đầu nghĩ đôi mắt của gã cực kỳ lớn, nhưng sau khi cẩn thận nhìn phát hiện tròng mắt gã so với người thường lớn hơn rất nhiều. Bị đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, thật sự khiến cho người ta khó bề chịu được.

Người đó mở miệng trước nói: "Cậu có nhìn thấy mèo của tôi không?"

Chu Quyết lắc đầu nói: "Mèo nào?"

Miệng người đó rất mỏng, gã kéo ra một cái cười lạnh nói: "Một con mèo màu đen. Tôi tìm nó đã lâu."

Trong lòng Chu Quyết thoáng ngừng, cậu nghĩ tới huyền miêu, cậu nghĩ thầm hẳn là sẽ không trùng hợp vậy chứ. Cậu cười nói: "Buổi tối mà anh tìm một con mèo đen, việc này khó khăn rất lớn đó."

Nam nhân đưa ngón tay đặt bên miệng nói: "Suỵt, cậu nghe, có đúng là tiếng mèo kêu không?"

Chu Quyết bị động tác của gã dọa sợ, cậu kỳ thật căn bản không muốn nghe gì cả. Cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà, cậu kiên trì nói: "Tôi không nghe thanh âm nào. Muộn rồi tôi muốn về nhà, anh từ từ tìm đi. . . . . ."

Chu Quyết băng qua cạnh nam nhân, cậu ngửi được trên người nam nhân có một cỗ mùi vị vô cùng thơm mát, loại mùi thơm này cực kỳ lạnh. Như là hương hoa mai, hoặc như là mùi nhang cúng người chết. Cậu phát hiện người nam nhân này vẫn như cũ quay về phía cậu mỉm cười, trong lúc hốt nhiên nụ cười của nam nhân biến mất, gã lãnh khốc nhìn Chu Quyết nói: "Con mèo nọ sẽ không mang đến vận may, nó là tử thần, chỉ biết đi theo kẻ sắp vong mạng."

Chu Quyết nghe đến lời này, cậu không nhịn được nhớ tới con mèo nọ còn ở chỗ Trần Hạo, trong lòng cậu một trận kinh hoàng, Chu Quyết nhất thời bị loại tình tự chột dạ và tức giận này bao trùm, cậu thấp giọng hung tợn mắng một tiếng đồ bệnh! Rồi nhanh chóng chạy vào tòa nhà. Ngay khi cậu muốn đóng cửa sắt, nam nhân kia cũng im lặng tiến đến gần.

Chu Quyết hoàn toàn bị chọc giận rồi, cậu đè nén cơn tức nói: "Anh bạn không phải muốn tìm mèo sao, làm chi mà đi theo tôi!"

Đôi mắt nam nhân nháy một cái nói: "Tôi tìm không được nó, đành phải về trước."

Chu Quyết hư trương thanh thế hừ một tiếng. Nhanh chóng đi lên lầu, nam nhân kia chậm rãi đi theo cậu. Nhưng vô luận Chu Quyết đi nhanh thế nào, cậu quay đầu lại đều phát hiện, người nam nhân này luôn ở phía sau cậu. Bước đi vô cùng thong thả. Trong lòng Chu Quyết hoảng hốt, cậu hoài nghi người này có khả năng không phải con người. Cậu ôm cặp sách chạy như bay lủi lên trên. Rốt cuộc tới cửa nhà, cậu bắt đầu điên cuồng ấn chuông cửa, nhưng vẫn không có ai mở cửa, nam nhân đi tới bên cạnh cậu, dùng đôi mắt vô thần nọ nhìn thoáng qua cậu.

Chu Quyết cảm giác cậu bị một con quái vật theo dõi. Cậu dùng tay gõ ván cửa, giống như trút giận mà kêu cửa. Một lát sau mẹ Chu Quyết mắt mông lung ngái ngủ mở cửa cho cậu. Cậu lập tức đi vào nhà khóa trái cửa.

Mẹ ngáp một hơi oán giận nói: "Ranh con, trễ như vậy dứt khoát đừng về nữa. Còn hối mẹ vội ra mở cửa cho con."

Cậu đỡ ngực không phản ứng lại mẹ, cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, ba giờ nữa trời sẽ sáng. Chu Quyết thất thần đứng ở cửa, cậu mơ hồ nghe thấy ngoài khe cửa truyền đến một tiếng mèo kêu rất nhỏ. Cậu không dám mở cửa, trở về phòng ngủ. Phía sau mẹ oán giận vài câu, rồi cũng đi ngủ. Nhưng cậu vẫn như cũ không cách nào an tâm. Lúc này tiếng điện thoại di động vang lên.

Cậu nhận điện thoại, đầu kia truyền đến thanh âm của Trần Hạo.

Trần Hạo thấp giọng nói: "Cậu về đến nhà rồi?"

Chu Quyết nghe được thanh âm của anh lúc này mới hơi chút khôi phục lại bình tĩnh, cậu nói: "Rốt cuộc còn sống trở lại rồi."

Trần Hạo nghe ra thanh âm Chu Quyết không ổn định, anh thắc mắc hỏi: "Cậu đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Quyết nói: "Không có gì, đúng rồi, hắc miêu còn đang ở nhà anh sao?"

Trần Hạo than nhẹ nói: "Ừa, tôi để Khỉ Còi hầu hạ nó, tóm lại con mèo này cùng bát tự của tôi không hợp lắm." (Tiêu: Bát tự là giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên Can và Địa Chi)

Trong đầu Chu Quyết còn nhớ lời quái nhân kia, cậu không yên tâm nói: "Nếu, tôi nói nếu anh phát hiện con mèo nọ có gì bất thường, cứ đem nó đuổi ra ngoài đi thôi. . . . . ."

Trần Hạo nói: "Ý của cậu đây là gì?"

Chu Quyết nghĩ cũng không cần phải đem chuyện vừa rồi gặp quái nhân kia nói cho Trần Hạo, cậu nói: "Không có gì, có thể tôi đa tâm thôi."

Trần Hạo không hỏi tới, anh nói: "Tôi muốn nói với cậu chuyện này. Ngày mốt tôi chuẩn bị đi Nam Kinh một chuyến, cậu có nguyện ý đi cùng tôi không?"

Chu Quyết nhất thời còn chưa hiểu được cậu hỏi: "Anh đi Nam Kinh làm gì?"

Trần Hạo nói: "Trước đó tôi tiến một bước phân tích tư liệu của Như Lan lưu lại. Tôi phát hiện chị ấy ở Nam Kinh còn giữ thứ gì đó còn trọng yếu hơn, tôi muốn đi lấy về, thuận tiện điều tra đích xác địa chỉ bưu điện này."

Chu Quyết nhìn lịch treo tường trên tường nói: "Kỳ nghỉ của chúng ta còn năm ngày, nếu tôi và anh đi, tiến độ của sách chẳng phải sẽ bị kéo chậm sao?"

Trần Hạo nói: "Có lẽ, nhưng phần tư liệu này rất then chốt đối với chúng ta, còn nhớ rõ trước đó tôi có nói với cậu, có thể khối hổ phách trong tiểu thuyết là phản hồn hương trong truyền thuyết không? Kỳ thật chủng loại của phản hồn hương cực kỳ đa dạng, nó có lẽ bao gồm cả dẫn hồn hương. Thứ này xuất hiện sớm nhất vào thời Ngụy Tấn. Lịch sử văn hiến cụ thể đã rất xa lạ, nhưng thứ này không giống bình thường, nghe nói nó có thể dẫn ác quỷ tới."

Chu Quyết nghe được anh lại một lần nữa nhắc tới khối hổ phách nọ, trong lòng cả kinh, cậu không an lòng hỏi: "Anh nói thứ gì đó trọng yếu? Chẳng lẽ là phản hồn hương? Sao anh có thể xác định đầy đủ?"

Trần Hạo cũng có chút kích động, anh nói: "Không xác định, chỉ là giữa chút tranh ảnh kia tôi nhìn thấy bên người Như Lan có một cái hộp, hộp chỉ lộ một góc nhỏ, nhưng sau khi thông qua phân tích phần tử ảnh bội số lớn nhìn ra được tính chất của vật kia là bảo thạch. Cho nên tôi đoán Như Lan lúc lấy được quyển sách kia, khẳng định dựa theo diễn tiến lấy được đạo cụ trong sách -- Phản hồn hương."

Chu Quyết nhìn đồng hồ nói: "Vậy những người khác thì sao?"

Trần Hạo nói: "Tôi và Khỉ Còi đã thương lượng, Lão Cửu là một điểm đột phá, lúc đầu tôi kéo hắn đến chính là hy vọng chúng ta cùng nhau quan sát cử động của hắn, chí ít từ hiện tại xem ra hắn đã ngầm thừa nhận mình đang nói dối sự tình này. Để lại Khỉ Còi một mình tôi không yên tâm, chí ít để Tam Béo cùng hắn."

Chu Quyết nghe có đạo lý, cậu nói: "Thôi vậy để Tam Béo đi cùng anh đi, nơi này tôi có thể giúp Khỉ Còi phối hợp."

Chu Quyết nói xong, Trần Hạo thật lâu cũng chưa trả lời, cậu tưởng rằng tín hiệu xảy ra vấn đề, đi tới cửa sổ alo vài tiếng. Trần Hạo rốt cuộc hồi đáp: "Tôi hy vọng cậu đi cùng tôi. . . . . ."

Chu Quyết phút chốc sửng sốt, cảm giác một góc nào đó của trái tim ngừng đập nửa nhịp. Nhất thời nghĩ không ra nên nói tiếp thế nào. Chỉ nghe Trần Hạo nói: "Bởi vì kiểu như chúng ta có thể thuận tiện tra đầu mối ở Giang Ninh, năng lực phân tích của cậu so với Tam Béo tốt hơn. Như vậy tiến độ của chúng ta có thể nhanh hơn."

Khẩu khí của Chu Quyết có chút phức tạp, cậu ra vẻ sảng khoái nói: "Được, vậy lúc nào đi?"

Trần Hạo thở phào nhẹ nhõm nói: "Chuyến tàu tối mai lúc 10h30, chúng ta có thể đến đó vào buổi tối. Chỗ ở và một ít thủ tục liên quan tôi đều đã thực hiện thỏa đáng."

Chu Quyết nói không thành vấn đề, Trần Hạo lại giao phó chút sự tình, rồi để Chu Quyết nghỉ ngơi. Nhưng đáy lòng Chu Quyết chung quy nghĩ Trần Hạo có lời gì đó chưa nói ra, Chu Quyết không muốn suy nghĩ quá mức tự phụ hoặc quá đà. Cậu chỉ coi như là một loại tín nhiệm của Trần Hạo đối với cậu. Sau đó cậu nhắm mắt lại cuối cùng chìm vào giấc ngủ.

Một đêm kia cậu gặp một giấc mơ kỳ quái, trong mộng cậu về tới thời điểm vừa tiến vào đại học, cậu nhất nhất hướng phía bạn cùng phòng chào hỏi, Tam Béo, Khỉ Còi, Lão Cửu. . . . . .Tiếp đó cậu hướng người thứ tư chào hỏi. Người đó ngồi trên giường, vô luận Chu Quyết chào thế nào, người đó cũng không trả lời. Hắn vẫn không nhúc nhích ngồi bên giường, đột nhiên Chu Quyết phát hiện người này không phải ai khác, mà chính là cậu. Trong lúc hốt nhiên cậu nghĩ, người này là Chu Quyết, vậy cậu là ai chứ!

Cậu bị cơn ác mộng cổ quái thức tỉnh, lúc này trời vừa tờ mờ sáng, Chu Quyết cảm giác có lẽ mình chỉ chưa ngủ được bao lâu. Cậu dùng sức khởi động thân thể. Cơn ác mộng này vô cùng mệt mỏi, Chu Quyết nằm xuống muốn ngủ tiếp một lát, nhưng vô luận thế nào cậu đều không cách nào ngủ trở lại. Cậu không biết mộng này đại biểu cho cái gì, nhưng cậu nghĩ bên trong thân thể cậu có một thứ gì đó cậu không rõ ràng đang chạy tán loạn.