Võng Du Thiên Hạ

Chương 26: Nữ tướng quyết đấu




Thấy Hoàng Thiên đi ra, Triệu Võ vội vàng hành lễ, sau đó bẩm báo:

- Chủ công, trong thành đã cơ bản bình định xong. Bên ta giết địch hai vạn, bỏ mình tám mươi người, đều là bởi vì ở chiến đấu trên đường phố, có người đột nhiên tập kích căn bản không kịp phản ứng mới bị giết.

Hoàng Thiên gật gật đầu, tuy rằng có chút đau lòng, nhưng cũng không thể nề hà. Ở trên chiến trường tình huống như thế nào đều có khả năng phát sinh, thành công đánh hạ một toà thành trì mà chỉ tử vong tám mươi người đã là đáng quý.

- Ngươi vất vả rồi, cho người đem kia tám mươi dũng sĩ mang về Hạo Thiên Trấn an táng! Cho bọn họ người nhà phát đủ an gia phí. Đây là chúng ta hiện tại duy nhất có thể làm.

- Đa tạ chủ công.

- Ân.

- Chủ công, vừa rồi đã kiểm kê được kết quả, lần này chúng ta bắt được lưu dân hơn tám vạn người, ngoài ra trong thành trì tồn tại khá lớn số lượng nô lệ, đa phần là phụ nữ cùng trẻ em, ít nhất có 1 vạn người. Bọn Thủy tặc này làm nghề buôn bán nô lệ, hơn một vạn người này có lẽ do chúng chuẩn bị cho phiên giao dịch sắp tới.

- Buôn bán nô lệ? Bảo sao chúng giàu có như vậy.

- Chủ công, chúng ta còn phát hiện phía nam bờ biển có một xưởng đóng tàu. Bắt được rất nhiều Tạo thuyền sư cùng thu giữ gần 10 chiếc Sơ cấp chiến thuyền, một số thuyền đánh cá. Đặc biệt còn có Sơ cấp thuyền vận tải.

- Ân. Toàn bộ mang về Hạo Thiên Trấn. Hạ lệnh cho binh lính áp giải toàn bộ lưu dân cùng tù binh lên thuyền, không đủ có thể dùng thuyền chiến cùng thuyền vận tải cướp được. Từ giờ đến khi về đến Hạo Thiên Trấn, bất cứ người nào dị thường có thể lập tức xử quyết, vứt xác xuống biển.

- Thuộc hạ lập tức đi làm.

Đợi Triệu Võ rời đi, Hoàng Thiên quay trở lại Thành Phủ Chủ chỗ tấm bia đá.

- Đinh! hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi thành công chiếm lĩnh Thủy Tặc doanh địa Lang Nha Thành, khen thưởng danh vọng 2000, công huân 5000 điểm. Xin hỏi ngươi chiếm lĩnh hay là phá hủy?

- Phá hủy.

Hoàng Thiên không chút do dự lựa chọn phá hủy. Lang Nha Thành mục tiêu quá lớn, dựa theo Hạo Thiên Trấn hiện tại binh lực mặc dù có thể tấn công được, nhưng tổn thất khá lớn. Hơn nữa nơi này cũng không thể dùng luyện cấp, ai biết được ngày sau hệ thống đổi mới ra bao nhiêu Thủy tặc.

.....

Nửa đêm, Hoàng Thiên cùng chiến lợi phẩm trở lại Hạo Thiên Trấn, Triệu lão lại sắp xếp người tiến hành đăng ký. Có kỹ năng người tất cả đều được giao cho đúng việc, những người khác đều tiến hành phân loại, A tư chất trở lên đều gia nhập quân đội, thấp hơn tư chất làm nông dân, xây dựng...

Lần này thành công đánh chiếm Lang Nha Thành, không nói đến tài nguyên các loại, chỉ lưu dân cùng nô lệ cũng đủ khiến Hoàng Thiên bận rộn quên trời đất rồi. Dân cư, nô lệ thu được số lượng gần 10v người, còn nhiều hơn số dân cư của Hạo Thiên Trấn. Bởi vì số lượng người quá lớn, Hoàng Thiên phải hạ lệnh toàn bộ Trấn người dân giúp đỡ xây dựng nhà cửa, kho hàng... vận chuyển, sắp xếp các loại tài nguyên... Toàn bộ quân đội của Hạo Thiên Trấn ở bên ngoài soát dã quái, doanh địa... Toàn bộ buộc phải trở về để duy trì trị an....

Toàn bộ quá trình tiêu hao một ngày một đêm thời gian mới hoàn thành. Từ tối hôm trước đến tận tối hôm sau mới hoàn thành, mặc dù mọi người đều không có thời gian nghỉ ngơi nhưng ai cũng không có một lời oán trách. Hạo Thiên Trấn có sẵn dân cư thấy Trấn có thêm nhiều người, tài nguyên như vậy, tất cả đều rất vui vẻ. Bọn họ biết những thứ này đại biểu cho Hạo Thiên Trấn càng ngày càng lớn mạnh, đại biểu cho cuộc sống của họ sẽ càng thêm tốt lên. Mà dân cư mới tới thấy Hạo Thiên Trấn mọi người hoà đồng, yên bình như vậy cũng vui vẻ vì được gia nhập. Bọn họ mặc dù không quen biết, không phải anh em, bạn bè gì nhưng mới gặp như đã quen, một đám lại một đám người mới người cũ xúm lại trò chuyện làm quen với nhau, tiếng cười vang vọng khắp nơi trong Trấn.

Hoàng Thiên kết thúc hơn một ngày vất vả. Trước khi trở về nghỉ ngơi hắn còn tuyên bố ngày mai cho toàn Trấn nghỉ ngơi một ngày ăn mừng, đặc biệt trong ngày mai mọi chi phí ăn mừng sẽ toàn bộ do Hạo Thiên Trấn Trấn chủ bỏ ra, làm trong Trấn gần 20v dân cư điên cuồng hò hét không thôi.

Sở dĩ lần này có ăn mừng chuyện này bởi vì thu hoạch lần này quá lớn, hơn nữa bởi vì số lượng dân cư mới quá nhiều, mặc dù rất hoà đồng với nhau nhưng Hoàng Thiên càng muốn bọn họ thêm thân thiết với nhau. Mà toàn trấn ăn mừng là một sự kiện rất tốt để mọi người ăn uống vui vẻ bên nhau, hiểu nhau....

Trong số gần 10 v dân cư mới, có thêm rất nhiều nhân tài bổ sung vào các bộ phận sản xuất. Dự kiến thời gian tới Hạo Thiên Trấn sẽ phát triển với tốc độ cực nhanh.

Bởi vì mệt mỏi, Hoàng Thiên rất nhanh thì ngủ mất. Ngày hôm sau tỉnh lại đã là qua giữa trưa. Đơn giản vệ sinh cùng ăn uống một chút, hắn đi ra Trấn trưởng tiểu viện.

Rảo bước trên đường phố, nhìn ngó một chút. Hạo Thiên Trấn đường phố vắng tanh không một bóng người, Hắn lúc đầu có chút ngơ ngác, xong rất nhanh thì bị tiếng hò hét bừng tỉnh. Len lén quan sát một nhà dân, lúc này bên trong đang tụ tập nhóm 5 đến 30 người túm tụm lại ăn uống. Người say người tỉnh nắm tay hát hò, từ già tới trẻ trên miệng luôn mang theo mỉm cười.

Hoàng Thiên mỉm cười nhanh bước chân rời đi. Vừa rồi hắn nhớ tới hôm nay cả trấn liên hoan, bảo sao ra đường không thấy bóng người.

Buồn chán không có gì làm, Hoàng Thiên lang thang tới Giáo Trường, ý định tập luyện một chút võ công. Nhưng khi hắn tới phụ cận Giáo trường, liền nghe được từ trong giáo trường truyền đến từng đợt trầm trồ khen ngợi. Này khiến Hoàng Thiên tò mò không thôi.

Hoàng Thiên mang theo tò mò tâm tình hướng tới Giáo Trường bên trong đi đến, dọc đường đihắn không gặp bất kỳ một binh lính nào. Điều này càng khiến hắn suy nghĩ không ra, ngày bình thường binh lính được Hoàng Trung cùng Đặng Ngải huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc. Dù cho trời mưa to hay nắng gắt cũng sẽ không có bất kỳ một người lính nào được giao nhiệm mà rời khỏi vị trí, hôm nay mặc dù là cả Trấn liên hoan nhưng cũng không thể không có người canh giữ. Nhưng hiện tại...

Hoàng Thiên tâm tình vui vẻ biến mất không còn, Hạo Thiên Trấn binh lính người nào cũng như hiện tại, như vậy nếu có giặc bất ngờ đột kích... Có chút tức giận hắn đi vào bên trong Giáo Trường, chỉ thấy ở giữa giáo trường một khối đất trống, vài vạn người đang xúm lại thành một vòng, thỉnh thoảng đám binh lính lại kêu lên một tiếng tốt, hoặc là khen ngợi.

Tăng nhanh bước chân, Hoàng Thiên đi tới Giáo Trường khối đất trống, binh lính có người nhìn thấy hắn lại đây, chủ động nhường đường, cũng hướng hắn hành lễ.

Hoàng Thiên đảo mắt về phía giữa bãi đất, thì thấy hai nữ tướng, một người cầm đao, một cầm thương,, toàn thân ăn mặc chiến giáp, đầu đội hoàng kim khôi, phía sau một kiện màu đỏ áo choàng, hào khí vô cùng.

Hai người lẳng lặng mà đứng ở đối diện nhau, hai mắt nhìn chằm chằm đối phương, cái miệng nhỏ thẳng thở hổn hển, trên trán tóc mai sớm đã bị mồ hôi ướt nhẹp, một cái cầm đao chỉ vào đối phương, một cái lấy thương chỉ đối phương.

Bỗng nhiên, hai người đồng thời động, tựa như một con tuấn mã giống nhau xông thẳng về phía đối phương.

“Sát!”

Đồng thời hô lên một tiếng, sau đó một người lấy mũi thương hướng đối phương ngực trái đâm thẳng qua, một người cầm đao thì từ phía trên thẳng hướng đối phương cổ chém tới.

Đao ở sát đối phương đỉnh đầu xẹt qua, không trung còn để lại vài sợi tóc bay nhẹ theo gió, thương dọc theo đối phương cánh tay phải cọ qua, khiến cánh tay phải giáp bảo vệ tay phát ra một trận leng keng cọ xát thanh âm. Hai người rất nhanh lướt qua nhau.

Vài giây sau đó, hai người đồng thời xoay người, lại hướng về đối phương lao qua, một người trực tiếp nhảy dựng lên một thương đánh xuống, một người khác thân thể một ngồi xổm, trực tiếp dùng đao quét ngang, kết quả mũi thương cùng đao chạm nhau, lại phát ra “ leng keng ” một tiếng giòn vang, khí thế đem bốn phía binh lính đẩy lui nửa bước. Đang ở không trung người thân thể uốn éo, trực tiếp ra chân phải đá hướng đối phương, mà người còn lại càng là không chút nào yếu thế, cũng vươn chân phải đá đối phương chân phải.

“Phanh!”

Hai người hai chân lại một lần chạm vào nhau, không trung người dựa vào lực va chạm, thân thể lại uốn éo, xoay người, chân trái lại đá đi ra ngoài, mà người kia cũng không cam lòng yếu thế, xoay ngược lại thân thể, chân trái cũng đá đi ra ngoài, tiếp theo lại là một tiếng “Phanh” vang lên.

Cuối cùng kết quả một người bị đánh rơi xuống trên mặt đất, lui về phía sau vài mét, một người khác cũng bởi vì lực lượng nguyên nhân, trên mặt đất để lại ba cái thật sâu dấu chân.

Lúc này, vốn dĩ đã đầy mặt là mồ hôi hai người, bởi vì lực lượng không sai biệt mấy, trên mặt càng thêm đỏ bừng. Cả hai gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, chuẩn bị lại đến một trận chiến.

Hoàng Thiên nhìn kỹ xem hai người, nguyên lai là Diệp Minh Nguyệt cùng Hoàng Vũ Điệp hai người. Chỉ thấy hai người đôi tay, hai chân vừa rồi dùng sức quá lớn, bây giờ còn có chút run rẩy, nhưng là ai cũng không phục ai, giống như hai người chi gian có thâm thù đại hận dường như. Cái này làm cho Hoàng Thiên có chút vô ngữ, không hiểu hai vị này như thế nào đánh nhau rồi a?

Thấy hai người định tiếp tục, hắn lập tức đi tới phía trước, dùng sức ho khan vài tiếng, để gây sự chú ý của hai người.

- Các ngươi đánh nhau đánh đã ghiền đi, hai vị rất có sức lực a, có sức lực không có chỗ dùng sao?

Hoàng Thiên trực tiếp lạnh mặt đối với các nàng nói,

- Các ngươi đánh nhau, lại còn có ở binh doanh đánh nhau, quang vinh a!

- Chủ công...

- Các ngươi đừng cónói với ta là các ngươi đang luận bàn. Luận bàn có cần dùng nhiều sức lực mỹ như vậy sao?

- Các Ngươi nhìn xem, hiện tại các binh lính đều đang xem các ngươi trò cười, còn không biết xấu hổ tại đây đánh nhau.

Hai người vừa thấy là chủ công, hơn nữa thấy hắn sắc mặt không tốt , biết rõ chính mình làm sai, lập tức không có khí thế, cúi đầu.

Vài giây sau cả hai cùng nhỏ giọng nhìn về phía hắn nói:

- Thực xin lỗi,Chủ Công....

Hoàng Thiên nhìn hai người, lắc đầu bật cười, sau đó nói:

- Hai người các ngươi từ ngày mai bắt đầu dẫn người đi xoát quái vật cùng doanh địa xung quanh Trấn. Hoàng Tự cùng Triệu Võ nhiệm vụ giao cho hai người. Hừ.

Hoàng Thiên nói xong lập tức bước về phía Giáo Trường điểm tướng đài.