Vũ Cực Đỉnh Phong

Chương 1: Xuyên , phế tài tiêu chuẩn (1)




- Dật thiếu gia, Dật thiếu gia!... Ô ô…

Nước Đại Hoa, bên trong một tòa phủ đệ tráng lệ tại phủ Thiên Đô, vang lên một trận khóc than bi thương của một phụ nhân.

Tòa phủ đệ này chiếm diện tích cực rộng, chỉ sợ không dưới vạn mẫu. Đình viện san sát, đầm hồ giả sơn, mái quỳnh lâu uốn cong đầy khí thế, cây cối xanh tươi um tùm… Nhưng chỗ thanh âm phát ra lại phát ra từ trong một căn phòng cũ nát, nhỏ bé.

Toàn bộ người trong phủ Thiên Đô, sợ rằng cũng chẳng xa lạ gì với chỗ phủ đệ này. Chỉ vì chủ nhân tòa phủ đệ này chính là La gia, một trong ba đại thế gia của phủ Thiên Đô.

Đại Hoa quốc “mười tỉnh, ba đô, mười hai phủ”. Phủ Thiên Đô chính là một trong số mười hai phủ kể trên, nằm tại phía nam Đại Hoa quốc, thuộc tỉnh Nam Bình, là một tòa trọng thành tiếp giáp với Ô Hầu quốc.

Mà danh xưng “Thiên Đô tam gia” chính là chỉ ba nhà Đường gia, Tống gia và La gia.

Ba gia tộc đều là những đại thế gia truyền thừa vượt trên nghìn năm, nội tình thâm hậu, căn cơ vững mạnh, cả ba nhà hầu như khống chế trong tay quá bảy thành các loại mậu dịch bên trong phủ Thiên Đô, khiến người người đỏ mắt.

Chỉ như vậy đã đủ khẳng định địa vị La gia trong lòng người dân phủ Thiên Đô lớn tới mức nào.

- Dật thiếu gia, Dật thiếu gia… Ngươi tỉnh lại đi, ngươi tỉnh lại đi… Ngươi nếu như có chuyện gì, ta biết ăn nói với tiểu thư làm sao… Ô ô…

Tiếng than khóc thảm thiết của người phụ nhân được phát ra từ trong một khu nhà trệt thấp bé. Từng làn khói thuốc đông y nồng nặc tràn ngập bốn phía không khỏi khiến người ta cảm thấy gay mũi.

Cách đó không xa, đám người hầu La gia nghe được tiếng thanh âm này cũng lộ ra vài phần mỉa mai trào phúng, ánh mắt nhìn về phía căn nhà trệt có phần hả ha, miệng cười nhạt.

- Hắc, nghe nói vị Dật thiếu gia này ngay hôm nay tiến vào tu võ ngoại điện bị tổng quản La Tam đánh cho thổ huyết, lấy thể trạng không ra gì của hắn, lần này chỉ sợ lành ít dữ nhiều rồi…

- Cũng là hắn không may… Trước đó vài ngày, vị tổng quản La Tam có người con vốn thiên tư xuất chúng, đặc biệt được tiến vào trong tu võ nội điện chuyên môn đào tạo, vậy mà tại chuyến lịch lãm Vân Khê Đảo lần trước gặp phải ưng thứu thú tập kích… Tuy được cứu trở về nhưng người cũng bị tàn phế, tâm tình đang lúc không tốt, tự nhiên muốn tìm chỗ phát tiết một phen.

- Phải nói lại… Không biết vị Dật thiếu gia kia đến tột cùng đã làm ra chuyện gì lại khiến tổng quản La Tam tức giận tới bực này?

- Tổng quản La Tam còn chưa nguôi lòng việc bị tàn phế, lại nhìn thấy vị Dật thiếu gia không biết sống chết, dám lui tới ngoại điện, trong lòng vốn tức giận, liền nói: “Con ta thiên tư ngút trời lại phải chịu sống tàn tật, người này là tên phế vật sao có tư cách được chân tay lành lặn? Ngay sau đó tổng quản liền ra tay đả thương hắn.

Lời này vừa nói ra liền khiến tất cả mọi người phải há miệng kinh ngạc. Chỉ vì nhi tử mình tàn tật, liền vô duyên vô cớ đánh một người chân tay lành lặn tới thổ huyết, tính mệnh nguy kịch. Người như vậy bá đạo tới mức nào? Nhưng có một điều, trong lời nói chuyện của những người này, ngữ khí không có nửa phần tức giận, ngược lại còn tràn đầy một cỗ cảm giác hả hê.

- Vậy chẳng phải tai bay vạ gió rồi… Nói đến cũng đáng thương cảm cho vị Dật thiếu gia, sinh ra đã yếu ớt, gân mạch không thông, hoàn toàn không có nửa phần thiên tư tu hành…

- Lời này của ngươi ta cũng không dám đồng tình. Tuy có thương cảm nhưng vẫn có chỗ đáng trách… Phụ thân La Dật là La Thiên Phong, ngày trước phong quang vô hạn, trong phủ Thiên Đô có ai dám khinh thường? Nếu hắn vẫn còn tiếp tục sống tới nay, chỉ sợ La gia chúng ta đã trở thành thế gia đệ nhất phủ Thiên Đô từ lâu!... Hừ, nhưng người này lại không biết phải trái, làm bạn với yêu ma kia, cuối cùng dẫn tới hai nhà Đường, Tống liên thủ, khiến La gia ta mất đi ít nhiều? Tới khi La Thiên Phong bị chúng cao thủ liên hợp đánh chết tại Thiên Giản Bích Chướng, thi cốt không còn, khi đó La gia mới giữ lại được chút căn cơ, nhưng thực lực lại rơi xuống thấp nhất trong ba nhà… Hiện tại có ra ngoài phủ, gặp phải đám người của hai nhà kia, ai cũng như đám yêu ma đến mở giọng mỉa mai trào phúng… Hừ, cũng vì tộc trưởng niệm tình mới kéo dài hơi tàn của La Dật cho tới nay… Đổi lại là ta, chỉ sợ đã sớm giết đi cho xong chuyện!

- Nói là vậy… Nhưng La Dật cũng đâu có tội gì? Khi chuyện ngày đó xảy ra, hắn mới chỉ vừa chào đời, tội lỗi người đời trước đổ xuống đầu hậu nhân chung quy vẫn có chút không thỏa đáng.

- Không thỏa đáng chỗ nào? Hừ, cho hắn được sống là vì tộc trưởng đã nhân từ rồi. Cha mẹ thiếu nợ con cái bù là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao trong miệng nhà ngươi lại thành một ý khác? Chẳng lẽ ngươi cho rằng tộc trưởng xử trí như vậy là không thỏa đáng?

- Ta nào có nói như vậy? Chỉ là hiện tộc trưởng và Nhất Kiền trưởng lão vừa bế quan, tổng quản La Tam liền đả thương La Dật… Mặc dù La Dật chính là con trai La Thiên Phong, nhưng dù sao cũng là huyết mạch tộc trưởng. Nếu tộc trưởng biết được… Chỉ sợ tổng quản La Tam khó thoát được trách phạt…

- Hừ, thiển cận… Hiện tổng quản La Tam đã sớm đạt được Hậu Thiên tầng tám, là hạng cao thủ hàng đầu, tại La gia, ngoại trừ mấy vị trưởng lão và vài vị khách khanh, tu vi hắn có thể xếp trong hạng mười… La Dật kia tuy là ruột thịt dòng tộc trưởng, nhưng thiên sinh là một tên phế vật. Nếu đổi là ngươi, ngươi sẽ vì một phế vật mà trách phạt một gã cao thủ sao?

- Ách… Điều này cũng đúng…Ai…

Than nhẹ một tiếng, nhưng giọng điệu mỉa mai trào phúng cùng thứ ánh mắt hả hê vẫn nhìn về phía gian nhà trệt cũ nát, nơi có tiếng khóc than của người phụ nhân như trước.



Bên trong nhà trệt, nồng nặc mùi dược thảo khiến người ta gay mũi. Trong gian phòng lờ mờ ánh sáng, những thứ đồ đạc cũ kỹ được bày biện giản đơn. Tại góc tường, trên một chiếc giường gỗ cũ nát, một thiếu niên đang nằm hấp hối.

Dáng dấp thiếu niên này ước chừng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, vóc người thấp bé gầy yếu, quần áo cũ kỹ. Nằm trên giường, hơi thở mong manh, trên khuôn mặt thanh tú là một mảnh trắng nhợt, không màu huyết sắc, tùy thời đều có thể chết.

Bên cạnh người hắn là một vị phụ nhân, chính là người đang gào khóc bi thương, bàn tay thô gầy đang run run vuốt ve trên trán người thiếu niên.

- Dật thiếu gia…Ô ô… Ngươi tỉnh lại đi… Ngươi nếu có chuyện gì, dù có chết ta cũng không dám đối mặt với tiểu thư và nhị gia…Ô ô…

Thanh âm phụ nhân bi thương, tiếng khóc nức nở. Nhưng người thiếu niên nằm trên giường căn bản không thể nghe được, khí tức càng lúc càng yếu ớt, cận kề tử vong.

Nhưng vào lúc này, trên không trung gian nhà trệt đột nhiên nổi trận gió thổi mây bay. Chỉ trong khoảng khắc, bầu trời trong vạn dặm không một gợn mây đã bị phủ kín bởi mây đen, trận trận gió lạnh, một đoàn mây đen tựa như lốc xoáy nhất thời xuất hiện tại tít trên không trung, sâu trong mây đên mơ hồ lấp lóe từng đạo sấm sét…