Vũ Khí Khiêu Gợi: Muốn Cả Thế Giới Biết Anh Yêu Em

Chương 3: Đại Danh Nữ Sát Thủ




Một tuần trôi qua, Tiểu Diệp sống trong một cuộc sống đầy máu me và chết chốc. Với một đứa bé năm tuổi mà nói, những điều này khó tiếp nhận vô cùng.

Mỗi ngày, Tiểu Diệp phải trải qua rất nhiều cuộc khảo thí tàn nhẫn. Việc cô sợ hãi nhất chính là phải chiến thắng lương tâm của mình, giết đi những người cô không hề biết mặt

Hôm nay lại là một ngày trời đất u ám, khí lạnh xung thiên. Huyết Phong cùng đám thuộc hạ của Ngụy gia triệu tập tất cả những đứa bé còn trụ được đến bây giờ lại trước sảnh lớn

Thoáng một cái chỉ còn hơn hai mươi đứa bé sống sót vượt qua, đám trẻ bị bắt đến đứng xếp thành một hàng ngang.

Huyết Phong lạnh lùng bước đến, đảo mắt nhìn bọn chúng, đáy mắt trống không như không điều gì có thể xuyên thấu được. Hắn vừa giơ tay ra lệnh, đám thuộc hạ mặt không chút sắc khí lần lượt bước đến. Huyết Phong làm bộ dạng lãnh đạm lớn tiếng ra lệnh

"Uống viên thuốc này vào, các ngươi sẽ chính thức trở thành người của Ngụy gia"

Đây là viên thuốc tẩy não người, chỉ duy nhất tổ chức của Ngụy gia lạm dụng loại thuốc này để thuần phục thuộc hạ của mình. Nói chính xác hơn là biến thuộc hạ của hắn trở thành những cổ máy máu lạnh giết người

Tiểu Diệp đanh mặt nhìn viên thuốc trong suốt kỳ lạ này. Cô nhíu mày cảnh giác

Huyết Phong có lẽ nhận ra vẻ mặt này của cô bé, hắn "hừ" lạnh một tiếng liền bước đến nhìn chằm chằm Tiểu Diệp

"Diệp Vô Tâm, ngươi không muốn uống sao?"

Tiểu Diệp không lắc đầu cũng không gật đầu, bé chỉ rất trầm lặng nhìn viên thuốc trên tay. Huyết Phong nhếch miệng cười giễu cợt, hắn tận tay giữ lấy viên thuốc đó đích thân mình cho vào miệng Tiểu Diệp.

Phải tận mắt chứng kiến cổ họng của cô chuyển động, nhìn thấy cô nuốt viên thuốc đó xuống, hắn mới có cảm giác đạt được mục đích.

Đám trẻ lại một lần nữa được đưa đến thao trường, lần này là luyện tập cầm súng thật bắn người thật còn sống, mắt mở trao tráo, còn biết mở miệng ra xin tha mạng.

Đến lượt Tiểu Diệp, cô đưa súng về phía trước, hướng về một người đàn ông đang hoảng sợ chấp tay xin tha mạng. Tiểu Diệp lãnh đạm nhìn ông ta như không thấy vẻ mặt bi ai tột độ đó. Cô nhắm một mắt lại, điều chỉnh họng súng đặt chính xác ở ấn đường của người đàn ông.

Đoàng....

Viên đạn bay ra từ nòng súng xé toạc khoảng không gian phía trước, quỹ đạo bay như không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản được nó, viên đạn hung tàn xoáy xuyên vỡ tan tành lớp kính tại một căn phòng hội nghị cấp cao. Nó bay nhanh đến mức chỉ khi người ta vừa nghe thấy tiếng kính vỡ thì bọn họ lại bàng hoàng vì phát hiện một vị chủ tịch đã gã ngục xuống bàn chết tươi.

Tiếng hét toáng lên, mọi người trong căn phòng chạy hoảng loạn, xô đẩy nhau để tháo chạy ra ngoài.

...

Trên sân thượng tại một tòa cao ốc nào đó. Khuôn miệng xinh đẹp của cô gái nhếch lên một cách đắc ý cùng độ nguy hiểm đáng sợ ngay sau khi thực hiện phát súng

Tiếng vỗ tay bẹp bẹp liên hồi bên tai vì lòng sùng bái

"Wow...Tiểu Diệp, em bắn tuyệt quá, với khoảng cách này, không cần thiết bị hỗ trợ vẫn có thể bắn đúng điểm chí mạng của lão ta. Tuyệt"

Diệp Vô Tâm lạnh nhạt nhìn cô gái đang cố giả vờ khoa trương trước mặt mình, bộ mặt thờ ơ như hiển nhiên nhìn chị ta đầy ý tứ phiền toái

"Chân Ly, chị có thôi đi không? Đây là lần thứ bao nhiêu nhìn thấy em bắn súng rồi, còn bày đặt làm bộ dạng não tàn đó. Huống hồ lần này viên đạn bay bị lệch 0,2 độ, đáng ghét thật"

Chân Ly ngơ ngác nhìn cô, bộ dạng không thể tin nổi này thật buồn cười

"Có bao nhiêu độ đó thôi mà em cũng không thấy mãn nguyện à bé con. Với lại em đang ở trên sân thượng đầy gió, lệch một chút thôi mà"

Diệp Vô Tâm thở dài lắc đầu chán nãn "Em không muốn nói với chị, ở lại dọn dẹp giúp em, em đi trước"

Chân Ly đưa tay lên trán, nghiêm túc đứng thẳng làm ra bộ dạng vâng lời "Tuân lệnh người đẹp"

Diệp Vô Tâm vừa đi vừa đưa tay lên cao vẫy chào Chân Ly nhưng không hề quay mặt lại.

Xuống đến bãi đổ xe dưới tầng hầm tòa cao ốc, Diệp Vô Tâm lấy trong túi áo ra một chiếc kính gâm đeo vào mắt. Cô ấn vào thiết bị tai nghe đeo trên khoang tai tùy miệng thông báo

"Mission Finish"

...

Tại căn cứ của Ngụy gia, Huyết Phong nhận được thông báo từ Tiểu Diệp lập tức báo cáo lại với Ngụy Hồng "Lão đại, Diệp Vô Tâm đã làm xong nhiệm vụ. Bên họ thông báo mười phút nữa tiền sẽ chuyển tiền vào tài khoản, vụ làm ăn này xem như hoàn thành"

Ngụy Hồng ngậm một điếu xì gà thượng hạng trên miệng, khóe môi nhếch lên cười ma mị

"Con bé này đúng là giỏi lắm, chưa có vụ nào giao cho nó làm mà không trót lọt"

Huyết Phong cúi đầu tỏ ý đồng tình "Lão đại nói phải, con bé này từ nhỏ tư chất đã không tệ, sau khi trải qua huấn luyện thì chim sẻ hóa thành phượng hoàng, không uổng công lão đại đã cưu mang cô ấy"

Ngụy Hồng gật đầu lộ đầy vẻ hài lòng trên mặt"Một đứa trẻ ngoan tất nhiên phải được nuôi dưỡng tốt"

Nụ cười của hắn ta thâm hiểm lạ thường

....

Chiếc Ferrari màu đỏ chạy phăng phăng về hướng ngoại ô thành phố với tốc độ kinh hồn. Phanh xe ken két rẽ gấp ở các khúc quanh khiến người đi đường sởn gai óc

Cửa xe đóng lại, trên tay cô ôm một bó hoa lưu ly trắng, cô tháo mắt kính xuống bỏ vào túi áo khoác, gương mặt lại toát lên vẻ thăng trầm thoát tục.

Trước một cánh cổng lớn cũ kĩ bám đầy bụi, Diệp Vô Tâm hít một hơi thật sâu như vừa trút bỏ một gánh nặng

"Chào cả nhà, Tiểu Diệp trở về rồi"

Cô chậm rãi bước từng bước chân đến mở cánh cổng lớn ra, khe hở vừa đủ một người chui lọt. Cô điềm tĩnh đi vào bên trong. Diệp Vô Tâm đi thẳng đến gian nhà lớn năm xưa, nơi mà ba, mẹ và anh trai của cô đã bị sát hại. Trên mặt sàn nhà vẫn còn in hằng vết máu loang đỏ thẫm.

Đứng trước viễn cảnh này, bất giác bao nhiêu cảnh tượng hãi hùng năm ấy lại ùa về, từng móng tay nhọn bấu chặt vào lòng bàn tay, đôi lông mày có chút chuyển động nhẹ

Cô quỳ xuống sàn nhà, cẩn thận đặt bó hoa lưu ly trên tay xuống nền đất, miệng khẽ cong lên nở ra một nụ cười chưa bao giờ có, nụ cười không khác gì một bông hoa bất chợt nổ rộ giữa mùa đông lạnh giá, cô độc, lẽ loi, lại không kém phần kiều diễm, động lòng người

"Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của ba mẹ có đúng không? Tiểu Diệp thay ba mang hoa lưu ly đến đây tặng mẹ đây. Con nhớ rất rõ mẹ thích nhất là hoa lưu ly, Tiểu Diệp cũng rất thích, hoa lưu ly trắng biểu trưng cho lòng dũng cảm. Con sẽ dũng cảm. Ngày mà con mang đầu của Ngụy Hồng đến đây tế giông linh của mọi người sẽ không còn xa nữa"

Cô ngồi đó trầm ngâm rất lâu mới rời đi, bao nhiêu năm qua có lẽ cô đã khóc cạn nước mắt rồi. Nước mắt đối với cô chính là một thứ xa xỉ, không với tay lấy được chính vì thế không có, càng tốt.

Ngồi vào xe, Diệp Vô Tâm thư thả ngã lưng tựa vào ghế, hai tay khoanh lại xếp ở trước ngực, biểu cảm vô cùng lạnh nhạt thờ ơ.

Ting...Hệ thống thiết lập tự động trên xe thông báo. Diệp Vô Tâm ấn ngón tay chỏ vào vị trí quét vân tay. Màn hình trên xe hiện ra bảng xếp hạng sát thủ trong hắc đạo. Một loạt danh sách dài liên tục hiện lên

[Thông báo: Xếp hạng hiện tại: 1]

[Thông báo: Xếp hạng mới nhất: 1]

Hiển thị xếp hạng sát thủ vẫn không có thay đổi, cô thừa biết vị trí trên bảng xếp hạng hiện tại nên hơi lơ đãng nhìn sang phía khác. Lại một tiếng "Ping" nữa, cô mới liếc mắt nhìn vào

[Thông báo: Danh hiệu hiện tại: Mỹ Nữ Sát Trai]

"Sát trai" Diệp Vô Tâm hơi cau mày nhìn cái bảng hiển thị. Cô lắc đầu bĩu môi "Cái quỷ gì vậy? Thật tức cười". Dứt lời cô lái xe vụt đi, để lại phái sau một làn khói dày đặc

Nghĩ kĩ lại từ trước đến nay, những nạn nhân chết dưới tay cô hầu hết toàn là đàn ông, chẳng trách sao lại đặt danh hiệu như vậy.

Đang lái xe trên đường, Chân Ly lại gọi điện nhắc nhở Diệp Vô Tâm về nhiệm vụ lần này

"Em nghe rõ đây, nhiệm vụ lần này của em là giết Lão đại của Hắc Long Bang, hắn ta hiện đang ở quán Bar Phi Hương, nơi này rất đông người nên không thể sử dụng súng. Em đang ở đâu?"

Diệp Vô Tâm tiện tay mở kích hoạt định vị của xe, ở đâu đó Chân Ly đã kết nối được vui mừng hớn hở

"Chị thấy em rồi, tốc độ nhanh thật đó, 200 mét nữa rẽ trái tới bãi đổ xe"

Rẽ cua gấp như vậy cũng không có gì làm khó được cô, rõ ràng là Chân Ly đang chơi khâm cô, cố ý thông báo muộn để thử phản ứng của Diệp Vô Tâm thế nào

Xe phanh gấp lại tại bãi đổ. Diệp Vô Tâm không mở cửa mà nhảy khỏi khi mui xe vừa mở ra

"Chị giỏi lắm, xong việc em sẽ xử lý chị sau"

Ở đối diện quán Bar Phi Hương, quan sát thấy Diệp Vô Tâm đã đi vào trong, Chân Ly phá ra cười sảng khoái, nụ cười thách thức gợi đòn "Bé con, chúc may mắn"

Mọi việc đều được Chân Ly sắp xếp cẩn thận giúp Diệp Vô Tâm, người cộng sự này trước giờ làm việc vô cùng chu đáo, sở dĩ cô có thể thuận lợi leo lên vị trí đệ nhất sát thủ cũng nhờ một phần công lao của Chân Ly. Mở đường, dọn dẹp, đều do một tay chị ấy dàn xếp.