Vũ Luyện Điên Phong

Chương 69: Sự khác nhau giữa đồ Đệ và




- Bây giờ ở Lăng Tiêu Các, Đại trưởng lão, Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão liên kết với nhau, Đại trưởng lão bảo đâu đánh đó. Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão lại ở phe khác. Phe kia có tham vọng thay thế vị trí Chưởng môn, còn phe này lại muốn bảo vệ chức Chưởng môn. Chẳng qua bên Đại trưởng lão có thực lực mạnh hơn một chút nên qua mấy năm minh tranh ám đấu, hai vị Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão đã chịu không ít thiệt thòi.

Nghe Lý Vân Thiên nói xong, Dương Khai lập tức hiểu được.

Các vị trưởng bối không hòa thuận với nhau thì đám tiểu bối ắt cũng sẽ tranh giành. Nói chung sự đối đầu giữa Tô Mộc và Ngụy Trang cũng vì điều này mà ra.

Triệu Hổ cười nói:

- Chẳng qua cũng chỉ là “lão hổ bất xuất sơn, hầu tử xưng đại vương” thôi mà. Nếu Chưởng môn hiện thân thật thì đám người Đại trưởng chẳng là gì cả.

Lý Vân Thiên trừng mắt nhìn Triệu Hổ nói:

- Đừng có nói bậy sau lưng. Đệ tử tiểu bối chúng ta chớ cho là trưởng bối không phải, ngay cả khi không ưa gì cách làm của họ.

Triệu Hổ thè lưỡi, hạ giọng nói:

- Chẳng phải huynh cũng nghĩ như vậy sao?

Lý Vân Thiên nói:

- Nhưng ta sẽ không nói ra!

Ở Cống Hiến Đường, Hạ Ngưng Thường vội vã xông vào, Mộng lão đầu nhìn nàng cười nói:

- Đồ nhi, hôm nay lại đến thăm sư phụ à? Ừ, hiếu thuận như vậy thì lão phu rất mừng.

Hạ Ngưng Thường vội vàng nói:

- Sư phụ, có chuyện lớn rồi.

- Chuyện gì?

Mộng Vô Nhai có chút nghi ngờ, chưa bao giờ lão thấy đồ đệ của mình lại kích động như hôm nay.

Hạ Ngưng Thường vội vàng kể lại cuộc đối đầu của đám người Dương Khai và Ngụy Trang.

Mộng Vô Nhai nghe xong, sắc mặt trầm ngâm:

- Ngươi nói, tên tiểu tử Dương Khai đã đạt đến Khai Nguyên cảnh tam tầng rồi sao? Hắn còn đánh bại cả Ngụy Trang nữa sao?

- Đúng vậy ạ!

Hạ Ngưng Thường gật đầu liên tục, thầm nghĩ sự đột phá này của hắn là có sự giúp đỡ của mình.

- Xem ra kỳ ngộ hắn có được ở Hắc Phong Sơn lần đó không nhỏ. “Không hót thì thôi, hót cái là kinh người”. Tốc độ tu luyện rất nhanh.

Mộng Vô Nhai hơi giật mình.

- Sư phụ, người đừng cảm khái nữa, phải nhanh chóng nghĩ cách cứu hắn ra đi.

Hạ Ngưng Thường thúc giục.

Mộng Vô Nhai rất sửng sốt, kinh ngạc nhìn đồ đệ của mình, thần sắc kỳ lạ nói:

- Đồ nhi, con khẩn trương như vậy làm gì?

Hạ Ngưng Thường giật mình, ấp úng nói:

- Con khẩn trương sao?

- Ừ, vừa rồi con rất khẩn trương.

Mộng Vô Nhai gật gật đầu. Đồ đệ này của mình thuần khiết như ngọc, suy nghĩ đơn giản, không ai hiểu rõ nó như mình. Nhiều năm qua có không ít các đệ tử xuất chúng của Lăng Tiêu Các yêu mến theo đuổi nhưng nó đều không có chút dao động, luôn cẩn trọng giữ khoảng cách. Hôm nay thì ngược lại, còn xin giúp đỡ một tên Dương Khai chỉ ở Khai Nguyên cảnh tam tầng. Thật là không bình thường.

Hạ Ngưng Thường nói:

- Con chỉ không muốn con đường tu luyện của hắn vừa có khởi sắc đã bị bóp chết ngay thôi!

- Con và hắn rất thân nhau?

Mộng Vô Nhai lập tức cảnh giác hỏi.

- Không thân, nhưng con quan sát hắn hai năm rồi. Sư phụ biết con làm nhiệm vụ ở Ám Đường mà, khu vực phụ trách chính là khu vực hắn ở.

Hạ Ngưng Thường thật thà nói, nói xong lại năn nỉ:

- Sư phụ, người nghĩ cách cứu hắn đi. Lần này hắn đắc tội với Đại trưởng lão, nếu không có cao nhân giúp đỡ thì chạy đằng trời. Nhị trưởng lão chắc gì sẽ quản sự sống chết của hắn. Mà sự phụ chính là cao nhân đó còn gì!

Mộng Vô Nhai sung sướng, mặc kệ xu nịnh, huống hồ là câu nịnh bợ của đồ đệ bảo bối của mình.

Đắc ý một hồi, Mộng Vô Nhai lại cau mày, nói:

- Đồ nhi, việc này sư phụ không tiện nhúng tay vào, dù sao cũng là việc nhà của Lăng Tiêu Các, lão phu chẳng qua cũng chỉ là người đứng ngoài xem thôi, nhúng tay vào thì ra cái gì nữa.

Đó là lời nói thật, tuy ấn tượng của lão về Dương Khai cũng không tệ, nhưng người ngoài như lão sao có thể không biết thẹn mà can thiệp vào việc của Lăng Tiêu Các.

Hạ Ngưng Thường không nói gì nữa, chỉ nhìn đăm đăm vào Mộng Vô Nhai bằng đôi mắt long lanh đầy nước. Dù có khăn che mặt nhưng Mộng Vô Nhai vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận của nàng.

Không chịu nỗi ánh mắt đó nữa, vẻ mặt của Mộng Vô Nhai khổ sở, nói:

- È hèm, tiểu cô nãi nãi của ta, con cũng đừng phóng khoáng như thế. Hơn nữa, dù lão phu không ra tay thì bên Nhị trưởng lão chắc chắn cũng đã sắp xếp rồi. Lần này Dương Khai vì Tô Mộc mà bị liên lụy, Nhị trưởng lão mà không quản hắn thì sau này làm sao lấy được lòng người.

- Nhưng ngộ nhỡ…

Hạ Ngưng Thường tức giận hỏi.

- Hẳn là không có ngộ nhỡ đâu.

Mộng Vô Nhai cũng không chắc chắn lắm, dù sao khi tranh đấu giữa những cấp cao, hy sinh một vài đệ tử vô quan cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

- Hừ!

Hạ Ngưng Thường quay ngoắt lại, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, rầu rĩ nói:

- Nếu sư phụ không giúp hắn thì con cũng không đi đến chỗ Cửu Âm hội tụ kia đâu. Thực lực cả đời của đồ đệ của người, chỉ sợ cũng chỉ có thể dừng bước tại đây.

Nghe câu này, Mộng Vô Nhai sợ hãi, vội vã từ sau quầy chạy ra, khom lưng đứng trước mặt Hạ Ngưng Thường, hạ thấp thái độ như hầu hạ cô nãi nãi, nói:

- Lời này có nghĩa là sao?

Hạ Ngưng Thường bỏ ngoài tai, trầm ngâm không nói.

Mộng Vô Không lại vội vàng chuyển hướng, một lần nữa dừng trước mặt Hạ Ngưng Thường:

- Con nói cho ta nghe, vì sao không giúp hắn thì con không đi đến đó?

- Dù gì thì người cũng mặc kệ sự sống chết của hắn, sống chết của con người cũng đừng lo. Sư phụ thật là người bạc tình bạc nghĩa.

Lời này như mũi tên nhọn hoắt đâm thẳng vào trái tim Mộng Vô Nhai khiến lão như bị sét đánh, toàn thân run lên, tim gan như vỡ ra thành vô số mảnh.

- Cô nãi nãi à, cô nãi nãi của ta à, có chuyện gì chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không? Ta giờ đã là một ông lão già khọm rồi, không chịu nổi sự hành hạ như vậy của con đâu.

Mộng Vô Nhai thở dài liên tục, vô cùng bất lực.

Đây đâu phải là thái độ đối với đồ đệ chứ. Rõ ràng là thái độ đối với bề trên.

Hạ Ngưng Thường lúc này mới quay lại, nhìn chằm chằm vào Mộng Vô Nhai, hạ giọng nói:

- Hắn tu luyện võ công thuộc tính dương, hơn nữa Dương nguyên khí trong cơ thể hắn vô cùng tinh thuần!

- Nguyên khí thuộc tính dương?

Nét mặt Mộng Vô Nhai ngưng trọng,

- Tinh thuần tới mức độ nào?

- So với người sư phụ tìm đến lần tước thì gấp năm lần trở lên!

Hạ Ngưng Thường đáp.

- Con thử ra tay rồi à?

Mộng Vô Nhai vội vàng xác nhận.

- Vâng!

- Nếu như vậy thì hắn không thể xảy ra chuyện!

Mộng Vô Nhai bỗng đứng thẳng lưng lên, ngẫm nghĩ một lát rồi đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, lão quay đầu lại hỏi Hạ Ngưng Thường:

- Đồ nhi, con bài xích hắn sao?

- Không ạ!

Hạ Ngưng Thường lắc đầu.

- Như vậy là thích?

- Cũng không phải thích, mà cũng không phải ghét.

Hạ Ngưng Thường bị hỏi, đỏ bừng mặt.

- Được được được. Con cũng biết là nếu đi đến đó, con phải làm những gì. Nhưng con phải hứa với sư phụ là sẽ không động lòng với hắn, ta mới đi cứu hắn.

- Sư phụ nói cái gì vậy?

Hạ Ngưng Thường nhăn nhó,

- Con còn chưa từng nói chuyện với hắn mà!

Câu này khiến Hạ Ngưng Thường chột dạ, xấu hổ nhớ đến buổi tối hôm đó.

- Không phải là sư phụ cấm đoán tình yêu của con. Chỉ có điều… vùng đất nhỏ bé này không phải là chốn dung thân của con, ở đây cũng không có người mà con có thể yêu thương. Sớm muộn gì cũng có ngày con đạt đến trình độ không kẻ nào sánh bằng. Đến lúc đó con sẽ sống trên mấy trăm năm, mấy ngàn năm, còn người con yêu lại từ từ già đi mà chết trước mắt con. Sư phụ không muốn con phải chịu đựng sự đau khổ này. Đồ nhi, con phải nhớ kỹ, đỉnh cao của võ thuật là cô độc, là cô đơn, ở nơi cao không khỏi lạnh giá!