Vu Thần Kỷ

Chương 1153: Bát phong bất động



Trên trời, Tương Liễu cười quái dị dữ tợn hướng trước mặt Cơ Hạo vồ đến.

Da Ma Sát Nhất hóa thành một bóng đen dung nhập trong cái bóng của Tương Liễu, hắn đang muốn dùng bí pháp cho Tương Liễu một đòn hung hăng, da mặt Hoa đạo nhân đột nhiên căng lên, mang theo một bầu chính khí quát to một tiếng: “Ác quỷ dị tộc, sao dám làm bậy? Cút!”

Rống to một tiếng, năm ngón tay phải Hoa đạo nhân chợt thu chợt phóng, một đạo lôi quang gào thét phun ra, bổ đúng vào trên người Da Ma Sát Nhất.

Da Ma Sát Nhất rú thảm một tiếng, quần áo toàn thân bị nổ phá thành mảnh vụn, đôi tay miễn cưỡng nâng lên bảo vệ mặt bị nổ tới mức máu thịt bay tứ tung, hộc từng ngụm từng ngụm máu vội lui về phía sau. Hắn thất kinh nhìn Hoa đạo nhân, nghiến răng âm trầm nói: “Là các ngươi, là các ngươi, năm đó đối kháng Thị Huyết Võ Trang, là các ngươi!”

Hoa đạo nhân mỉm cười, nhìn Da Ma Sát Nhất bị thương nặng rút lui, bày ra một bộ dáng ung dung, cao thâm khó lường lắc lắc đầu, sau đó lại gật gật đầu. Người ngoài cũng không biết động tác như vậy của hắn ẩn ý ra sao, dù sao bản thân hắn cảm giác cực kỳ tốt.

Tương Liễu mặt giáp mặt vồ đến, tay trái Cơ Hạo cấp tốc vẽ vòng tròn, từng gợn sóng hình tròn nhanh chóng khuếch tán, kéo theo mạch nước ngầm chảy xiết bao lấy quanh thân Tương Liễu.

Tương Liễu nhanh chóng vồ tới động tác chợt chậm lại rất nhiều, hắn ngạc nhiên nhìn về phía Cơ Hạo, Hoa đạo nhân ở bên nhíu mày, trầm giọng quát: “Thái Cực đại đạo, vòng đi vòng lại, cuồn cuộn không dứt? Tương Liễu, lấy lực phá pháp, chỉ để ý đánh giết, tiểu bối nhỏ nho, không cần đấu thần thông đạo pháp với hắn, chỉ cần lấy cường lực nghiền ép!”

Tương Liễu nhất thời bừng tỉnh đại ngộ. Hắn thét dài một tiếng, thân hình cấp tốc bành trướng, trong chớp mắt đã kéo dài tới hơn ngàn dặm, mười cái đầu dữ tợn đồng thời tập trung Cơ Hạo, há miệng hung hăng hít, nhất thời trong thiên địa đột ngột sinh ra một tiếng rít chói tai đáng sợ.

Thanh âm đó giống như có vô số oan hồn đồng thời lôi kéo nguyên thần Cơ Hạo, muốn đem nguyên thần Cơ Hạo từ trong cơ thể hắn kéo ra, xé thành vô số mảnh sau đó để Tương Liễu cắn nuốt.

Động tác tay trái của Cơ Hạo chợt cứng đờ, vô số cái vòng vẽ ra ùn ùn vỡ nát, thân thể hắn nghiêng về phía trước, mặc cho hắn cố gắng giãy dụa như thế nào, cũng không sao thoát khỏi lực hút khủng bố trong miệng Tương Liễu truyền đến.

Trong bụng Tương Liễu truyền đến tiếng cười điên cuồng khàn khàn khó nghe: “Nghiêu Hầu Cơ Hạo, chín cái đầu của lão tổ, phân biệt đối ứng các loại độc khí, nọc độc, đầm lầy, ôn dịch... Không ngờ cái đầu thứ mười này của lão phu lại đối ứng là linh hồn chi đạo... uy lực câu hồn tác phách, ngươi cảm nhận được không?”

Cơ Hạo ngẩng đầu lên, hơi kiêng kị nhìn Hoa đạo nhân một cái.

Hoa đạo nhân cười ‘Ha ha’, rất ung dung nói: “Ngươi là đệ tử của Vũ Dư đạo hữu, bần đạo tự nhiên sẽ không lấy lớn bắt nạt nhỏ ra tay với ngươi. Còn nữa, bần đạo chính là người thế ngoại, sẽ không nhúng tay việc nội bộ của liên minh bộ lạc nhân tộc các ngươi.”

Cơ Hạo chửi ầm lên ở trong lòng một trận, ngươi cũng đã trực tiếp ra tay đào chân tường Cộng Công thị, ngươi thế này còn chưa tính là nhúng tay việc nội bộ của nhân tộc sao?

Nhưng Cơ Hạo cũng rõ, không nên đấu võ mồm với Hoa đạo nhân, cái lưỡi của lão tạp mao này có thể đem người chết nói thành sống, có thể đem đen nói thành trắng, thiên hạ này người có thể đấu công phu miệng lưỡi với hắn, sợ là thật sự không có người nào!

“Hoa tiền bối không ra tay, đó là không còn gì tốt hơn! Nếu không, Cơ Hạo cũng chỉ có thể sau chuyện xin sư tôn phân một cái xanh đỏ đen trắng cùng ngài.” Cơ Hạo lập tức ván đã đóng thuyền dùng lời chặn Hoa đạo nhân, sau đó một đạo kim quang lưu hỏa từ con mắt dựng thẳng ở mi tâm hắn phun ra.

Cửu Long Xa Liễn của Đông Hoàng Thái Nhất hóa thành một vầng mặt trời chói chang to lớn đường kính trăm dặm dâng lên, Cơ Hạo thét dài một tiếng đứng trên xe kéo, đỉnh đầu hắn từ từ dâng lên một vầng mặt trời đỏ, từng vòng thần quang góc cạnh màu đen phun trào bất định quanh mặt trời đỏ, càng phát ra vạn trượng hồng quang hòa hợp một thể với Cửu Long Xa Liễn.

Mặt trời chói chang tỏa sáng trên cao, thuần dương chi lực trong thiên địa chợt đạt tới cực hạn, tất cả âm tà lực trong phạm vi ngàn dặm bị quét hết.

Cái đầu thứ mười của Tương Liễu nhận được là lực lượng linh hồn, có thiên phú thần thông câu hồn tác phách, nhưng Tương Liễu đi là con đường âm tà bất chính, thiên phú linh hồn thần thông đồng dạng thuộc cái đầu này của hắn âm tà quỷ bí, hơn nữa tà đến cực điểm.

Cửu Long Xa Liễn vừa xuất hiện, ánh mặt trời màu vàng chiếu khắp người Tương Liễu, một tầng kim quang liệt hỏa dày tới mấy trượng bao phủ Tương Liễu, đốt lân giáp toàn thân hắn cháy khét, trong da rắn nứt ra không ngừng ‘Xẹt xẹt’ hướng bên ngoài phun khí đen.

Tương Liễu kêu thảm thiết khàn cả giọng, toàn thân phun trào khí đen như suối, nhất là hai con mắt của cái đầu thứ mười đều bị kim quang đốt mù, con mắt thật lớn ở trong nháy mắt ngắn ngủn đã bị đốt thành tro tàn, chỉ để lại hai cái hốc mắt thâm thúy không ngừng hướng ra bên ngoài trào máu đen.

“Tọa giá của Đông Hoàng Thái Nhất!” Tương Liễu thét chói tai khàn cả giọng, nhanh chóng hóa thành hình người lao về phía sau: “Bảo bối này đã bao nhiêu năm chưa xuất hiện trên đời, sao có thể ở trên tay ngươi? Là ai đem cái xe này cho ngươi?”

Trong đại nhật nguyên thần ở đỉnh đầu Cơ Hạo, một bóng người màu vàng khuôn mặt trông rất sống động dần dần hiện lên, quanh thân hắn lực lượng thái dương quay cuồng như rồng, dốc hết toàn lực thúc dục Cửu Long Xa Liễn, không ngừng phát ra ánh vàng của mặt trời chiếu rọi khắp nơi.

Hắn sẽ không nói cho Tương Liễu, Cửu Long Xa Liễn này là Vô Chi Kỳ đưa cho hắn!

Đôi mắt Hoa đạo nhân chợt mở ra, hắn tham lam dị thường nhìn thoáng qua Cửu Long Xa Liễn, cơ thịt trên mặt nhảy lên một trận, đột nhiên thở dài: “Nghiêu Hầu Cơ Hạo, Tương Liễu cũng là trọng thần nhân tộc ngươi, ngươi có thể nào cấu kết ác quỷ dị tộc, hạ sát thủ đối với hắn?”

Cơ Hạo ngẩn ngơ, ngay cả Da Ma Sát Nhất chạy trốn tới ngoài mười mấy dặm, đang vội vàng bôi thuốc mỡ lên vết thương, còn có đám người Phong Hành, Nghệ Địa ở một bên nóng lòng muốn thử tất cả đều trợn tròn mắt.

Vừa rồi Hoa đạo nhân còn nói không nhúng tay việc nội bộ của nhân tộc, sao lại đột nhiên toát ra câu này?

Cơ Hạo cấu kết với ác quỷ dị tộc? Lời này nói từ đâu vậy? Da Ma Sát Nhất rõ ràng là nô lệ Cơ Hạo lấy mạng đặt cược, từ trên tay Da Ma La Gia thắng được đó!

Hoa đạo nhân mang theo vẻ mặt từ bi, dùng loại ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của phụ thân nhìn về phía ‘con yêu’ của mình nhìn Cơ Hạo, mang theo một tia bi thương thở dài nói: “Nghiêu Hầu Cơ Hạo, ngươi nếu là người thường, bần đạo cũng mặc kệ... Nhưng ngươi chính là đệ tử của Vũ Dư đạo hữu, bần đạo có thể nào nhìn ngươi lầm đường lạc lối?”

Than nhẹ một tiếng, Hoa đạo nhân trầm giọng nói: “Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ, Nghiêu Hầu Cơ Hạo, thay đổi triệt để, một lần nữa làm người, còn kịp đấy!”

Hoa đạo nhân vung tay, tám cái bóng người lặng yên từ trong mây đen trên cao rơi xuống, dựa theo phương vị bát quái đem Cơ Hạo bao vây ở trong. Hoa đạo nhân trầm giọng nói: “Cơ Hạo, bần đạo chính là trưởng bối, không tiện ra tay với ngươi... Nhưng bần đạo cũng không thể phóng túng mặc kệ đối với ngươi. Để ‘Bát Phong tôn giả’ môn hạ bần đạo giáo huấn ngươi một trận hẳn hoi đi!”

Tám đạo nhân mới xuất hiện, mỗi người áo mũ chỉnh tề, bộ dáng càng phiêu dật bất phàm, quanh thân lộ ra một ý nhị thanh linh thấu triệt, hiển nhiên đều là kẻ sĩ có đạo.

Chờ sau khi Hoa đạo nhân nói xong, tám gã đạo nhân mỉm cười, đồng thời hướng Cơ Hạo chắp tay hành một lễ.

“Cơ Hạo sư đệ, sư huynh đệ tám người chúng ta luyện thành một tòa Bát Phong Bất Động Hàng Ma Đại Trận, còn xin sư đệ chỉ điểm thêm!”

Còn chưa dứt lời, bên người Cơ Hạo đột nhiên có gió thu chợt nổi lên, hóa thành vô số kim đao hướng Cơ Hạo hung hăng bổ tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.