Vu Thần Kỷ

Chương 178: Chọc giận



“Hây!”

Cơ Hạo hưng phấn cười to, tay trái vung quyền, nhất thời quyền phong như mưa gào thét mà xuống.

Hắc thạch trường đao ở tay phải mang theo từng đường cong, Cơ Hạo không chút để ý Khai Thiên Nhất Kích mang đến lực cắn trả đáng sợ đối với thân thể mình, trong thời gian ngắn đánh ra ba mươi sáu đao. Khai Thiên Nhất Kích lóng lánh ánh lửa loá mắt như một đóa hoa tươi nở rộ, mang theo một tia khí tức quỷ bí khó có thể hình dung hướng thiếu niên Đại Vu vây công lên đánh tới.

Trên trăm thiếu niên Đại Vu của Nam Hoang minh đồng thời hướng Cơ Hạo ra tay!

Cho dù tất cả sự tình đều là vì Khương Dũng bắt nạt Thái Ti mà dẫn phát, nhưng thời điểm thật sự chiến đấu, các thiếu niên Đại Vu lòng mang ngạo khí kia vẫn theo bản năng tránh thân thể gầy yếu của Thái Ti, toàn lực hướng Cơ Hạo phát động tiến công.

“Phế đi tên khốn kiếp dám mạo phạm uy áp Nam Hoang minh này trước!” Một thiếu niên Đại Vu phía sau liệt hỏa hừng hực, trong liệt hỏa một con kỳ lân lân giáp toàn thân đỏ bừng giống như hồng thủy tinh hỏa ngửa mặt lên trời rít gào, một ngọn lửa làm người ta tâm linh trong vắt, làm toàn bộ ý niệm của người ta đều không khỏi cấp tốc suy yếu từ trong miệng hắn phun bắn ra.

Kỳ lân chính là thụy thú, gặp nó đại cát. Nam Hoang có Hỏa Lân bộ, cung phụng đồ đằng chính là hỏa kỳ lân. Bọn họ tu luyện Kỳ Lân Vu Viêm lực sát thương trực tiếp vào thân thể không lớn, nhưng thường thường trực tiếp ảnh hưởng linh hồn kẻ địch, có thần hiệu không chiến mà thắng.

Phun ra một ngụm Kỳ Lân Vu Viêm, tâm thần Cơ Hạo rung động, động tác chợt chậm đi ba thành, động tác ban đầu gần như nối liền một khối chợt xuất hiện vô số sơ hở. Trên trăm thiếu niên Đại Vu cùng cất tiếng cười điên cuồng, vô số công kích đồng thời rơi ở trên người Cơ Hạo.

Cơ Hạo hít sâu một hơi, toàn thân vu lực và đan nguyên pháp lực trong tử phủ kim đan đồng thời rót vào trong giáp trụ A Bảo luyện chế.

Cơ Hạo mở toàn thân mười hai vạn chín ngàn sáu trăm đường kinh lạc, chỉ dung lượng vu lực kinh lạc, đã là hơn ba trăm lần Tiểu Vu cảnh đỉnh phong tầm thường. Một Đại Vu bình thường mở trên trăm vu huyệt, lực lượng hắn có được cũng chỉ là gấp khoảng trăm lần bản thân lúc Tiểu Vu cảnh đỉnh phong, Cơ Hạo giờ phút này thực lực Tiểu Vu cảnh đỉnh phong, tổng lượng vu lực lại là gấp khoảng ba lần Đại Vu bình thường.

Tuy trên phẩm cấp vu lực không bằng Đại Vu, nhưng tổng hợp lại tổng lượng vu lực đáng sợ của Cơ Hạo, thực lực của hắn hoàn toàn có thể chính diện chống lại một Đại Vu xuất thân bình thường, mở gần trăm vu huyệt.

Nhưng Cơ Hạo còn có đan nguyên pháp lực trong tử phủ kim đan, hắn hai cái tu vi cùng tiến, cho tới bây giờ tu vi tử phủ kim đan cũng so với tu vi vu lực của bản thân còn mạnh hơn một đoạn. Một phần lực lượng này, khiến Cơ Hạo mạnh hơn gấp đôi so với Đại Vu bình thường mở gần trăm vu huyệt!

Mà giáp trụ A Bảo luyện chế, sau khi được Khoa Phụ Diễm tăng mạnh, phòng ngự bản thân lại tăng vọt một đoạn.

Ba điểm nhân tố liên hợp cùng một chỗ, quanh thân Cơ Hạo thanh quang nhộn nhạo, toàn bộ thanh quang ngưng tụ mà thành hoa sen, tất cả đều hóa thành phù ấn hoa sen rõ ràng như đao khắc, từng đóa khắc ở trên giáp trụ.

Liên tục có tiếng nổ, mấy trăm đạo công kích cuồng dã dũng mãnh, mang theo nhiệt độ cao đáng sợ đồng thời rơi trên người ở Cơ Hạo.

Thiếu niên học đồ khác xung quanh đồng thời khẽ thở dài.

“Tiểu tử này tên là gì? Cơ Hạo sao? Xong đời rồi!”

“Không chết cũng phế rồi, hắn là người bộ lạc nào? Thực có chim, đối nghịch với Nam Hoang minh!”

“Ài. Đáng tiếc, còn trông cậy vào hắn có thể làm bị thương thêm vài người của Nam Hoang minh, đáng tiếc!”

Thanh âm châu đầu ghé tai hóa thành tiếng gầm cuồn cuộn hướng bốn phía khuếch tán ra, chỉ có đám đông thiếu niên Đại Vu Nam Hoang minh sắc mặt chợt thảm biến!

Nắm đấm của bọn hắn tiếp xúc cùng thân thể Cơ Hạo, chỉ cảm thấy đụng chạm thân thể cứng cỏi dị thường, như lúc trẻ con dùng nắm đấm đi đánh ngọc tủy kết tinh cực phẩm nhất, nắm đấm bị chấn động đau đớn vô cùng, không thể công phá một tầng phòng ngự mặt ngoài thân thể Cơ Hạo chút nào.

Bọn họ triệu hồi ra truyền thừa vu bảo của mình cũng rơi ở trên người Cơ Hạo. Nhưng truyền thừa vu bảo ngày thường không đâu không phá, giờ phút này đều va đập ngân lên. Bọn nó cũng bị phòng ngự cực mạnh ngăn trở —— truyền thừa vu bảo ở trong tay tổ tông bọn hắn truyền thừa ít nhất vạn năm, có được kinh nghiệm chiến đấu đủ phong phú trực tiếp nói cho bọn hắn, lực phòng ngự của Cơ Hạo, bọn chúng hiện tại không thể công phá!

Thậm chí vài món trọng bảo lai lịch phi phàm trực tiếp nói cho chủ nhân của mình—— có lẽ, cần tồn tại cấp Vu Vương, mới có thể công phá một tầng thanh quang không bắt mắt kia trên người Cơ Hạo!

Thân thể Cơ Hạo kịch liệt chấn động. Trên trăm thiếu niên Đại Vu đồng thời đánh tới, nắm đấm của bọn hắn thì thôi, chỉ là gãi ngứa cho Cơ Hạo. Nhưng truyền thừa vu bảo trong tay bọn hắn, một món nào cũng có thể phát huy ra lực công kích cấp Đại Vu đỉnh phong. Thậm chí có mười mấy món truyền thừa trọng bảo, bởi vì thiếu niên Đại Vu không đủ thực lực, còn chưa thể hoàn toàn phát huy ra uy lực cường đại của chúng, nhưng cũng đã mơ hồ vượt lên trên cấp Đại Vu, có được vài phần khí tượng Vu Vương.

Mà nhiều thiếu niên Đại Vu như vậy công kích liền thành một thể, nháy mắt lực lượng công kích thật sự đạt tới Vu Vương cảnh.

Giáp trụ kịch liệt rung động, tuyệt đại bộ phận lực công kích bị nó đỡ. Còn lại một bộ phận nhỏ lực công kích đánh xuyên giáp trụ, trực tiếp rơi ở trên người Cơ Hạo.

Những ngày qua, Vu điện toàn lực bồi dưỡng Cơ Hạo, mỗi ngày một con hung thú cấp Đại Vu cung cấp cho Cơ Hạo cắn nuốt, lực lượng thân thể hắn đã gấp mấy lần Đại Vu tầm thường. Lực công kích lưu lại đánh cho khung xương toàn thân hắn vang loạn, lục phủ ngũ tạng cũng kịch liệt run lên, trong thất khiếu càng đồng thời phun ra một dòng máu tươi, máu chảy đầm đìa phun ra xa ước chừng mấy chục trượng.

Nhưng cũng chỉ có vậy, trăm người liên thủ công kích, tạo thành tổn thương cho Cơ Hạo chỉ có vậy!

“Chiến!”

Cơ Hạo lớn tiếng điên cuồng gào thét, cú đấm nặng trịch đánh ra, mấy chục thiếu niên Đại Vu không kịp ngăn cản, gương mặt đều trúng một quyền, bị cú đấm nặng trịch của hắn đánh bay ra ngoài.

Đồng thời hắc thạch trường đao của Cơ Hạo chém ra, ba mươi sáu đạo Khai Thiên Nhất Kích đồng thời bổ ra, ba mươi sáu thiếu niên Đại Vu cùng gào thét, đều ở bộ vị quái dị bọn hắn không có phòng bị nhất, không đoán trước được nhất trúng một đao, thân thể quay quay, phun máu bay ra xa xa.

Học đồ ở xung quanh xem mà kinh hãi, đều hét rầm lên.

“Phế vật Nam Hoang minh, các ngươi cũng không biết xấu hổ đặt song song nổi danh với chúng ta?”

“Các ngươi hơn trăm người vây công một Tiểu Vu, các ngươi thế mà còn bị hắn đả thương?”

“Không đúng, không đúng, nhuyễn giáp bó sát trên người tiểu tử này cổ quái, lực phòng ngự của nhuyễn giáp này, tuyệt đối đạt tới Vu Vương cảnh!”

“Quả thực nói hươu nói vượn? Vẻn vẹn Tiểu Vu, có thể thúc giục vu bảo giáp trụ Vu Vương cảnh? Vu lực vu bảo Vu Vương cảnh cần có thể nháy mắt vắt cạn mấy trăm Tiểu Vu! Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!”

Một đám người hô to gọi nhỏ, đám đông thiếu niên Đại Vu Nam Hoang minh sắc mặt biến hóa thê thảm, bị đánh bay, bị dọa ngã, một đám người lảo đảo hướng bốn phía tản ra, đầu trận tuyến trong lúc nhất thời đại loạn.

Không có ai chú ý con mắt Thái Ti biến thành một mảng đỏ bừng, hắn nhìn Cơ Hạo thất khiếu phun máu, nghiến răng khàn giọng thét to: “Đều là các ngươi ép ta! Cơ Hạo, huynh đệ của ta… Các ngươi ép ta!”

Cổ họng kêu quái dị, bạch cốt trượng dài ba thước trong tay Thái Ti đột nhiên phun ra một mảng tà quang âm u.

Cả người Thái Ti rút gân, giống như nhảy đại thần hai chân nâng lên cao cao, nhẹ nhàng rơi xuống đất nhảy lên vài cái, niệm ra một đoạn chú ngữ quỷ bí dị thường.

‘Ô ~ ô ô ~’!

Tiếng kêu quái dị trầm thấp từ sâu trong lòng đất truyền đến, trên trăm thiếu niên Đại Vu công kích Cơ Hạo đột nhiên cùng kinh hô, trong thất khiếu bọn hắn có ánh sáng nhạt màu máu cấp tốc phun ra, theo những ánh sáng nhạt đó không ngừng tràn ra, gương mặt bọn hắn chợt trở nên già nua đi rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.