Vu Thần Kỷ

Chương 492: Lưu phỉ



Đây là một thôn xóm xa xôi nhất của Nghiêu Sơn lĩnh.

Dân cư trong thôn không nhiều, chỉ có hơn ba vạn người, ở trong toàn bộ thôn xóm cũng là một cái ít nhất.

Cơ Hạo rất coi trọng đối với phòng ngự các thôn xóm, lực lượng phòng ngự trong thôn rất khá, có hai trăm Đại Vu quản lý ba ngàn chiến sĩ tinh nhuệ đóng quân. Cơ Hạo tài sản nhiều, toàn bộ chiến sĩ đều mặc trọng giáp, binh khí, cung nỏ đều cực kỳ hoàn mỹ.

Mấy vạn kẻ địch đột nhiên vây kín công kích, vì không phá phá hư phòng ốc trong thôn, không ngộ thương thôn dân, Đại Vu trong thôn đã đi xa hơn trăm dặm, hai trăm Đại Vu và kẻ địch số lượng tương đương ở trong một ngọn núi lớn ngoài trăm dặm đánh đang dữ dội.

Trên tường đất bốn phía thôn cao chỉ ba trượng dính đầy máu tươi. Chiến sĩ dưới trướng Cơ Hạo thân khoác trọng giáp, cầm đao sắc đóng ở tường đất hô to ác chiến. Bọn họ và kẻ địch vừa mới giao thủ, nhưng ngoài tường đất đã nằm xuống hơn một ngàn thi thể.

Kẻ địch như đàn kiến nổi điên, rậm rạp lao về phía tường đất, cầm đao to búa lớn xông lên tường đất cận thân chém giết với chiến sĩ dưới trướng Cơ Hạo, cầm trường thương đại kích thì đứng ở nơi xa hơn một chút đâm loạn, càng có người cầm trường cung chế tác thô sơ hướng chiến sĩ trên tường đất bắn loạn.

Mũi tên cán gỗ đầu kim loại xé gió bay vút đi, có một số mũi tên bên trên thế mà còn có thể nhìn thấy vài cái phù văn đơn giản lóe lên.

Những mũi tên này uy lực cực kỳ nhỏ yếu, mũi tên rợp trời rợp đất thoạt nhìn khí thế kinh người, nhưng thực tế lực sát thương không lớn. Cơ Hạo chỉ nhìn thấy vài quan quân cấp thấp dưới trướng mình trên tường đất đã bị bắn như con nhím, trên giáp trụ ít nhất treo ba năm mươi mũi tên, nhưng động tác của họ vẫn mạnh mẽ nhanh nhẹn như cũ, nơi trường đao đi qua, một lại một kẻ địch không ngừng tung tóe máu ngã xuống.

Nhưng số lượng kẻ địchquá nhiều, tường đất cần trú đóng của thôn quá dài, ba ngàn chiến sĩ căn bản không thể lo liệu chu toàn.

Vài chỗ tường đất bị những kẻ địch đó dùng cọc gỗ thô to húc sập, kẻ địch quần áo tả tơi cất tiếng hò hét, đôi mắt đỏ bừng thở hổn hển liền hướng lao vào trong thôn. Mấy kẻ địch thân hình cao lớn rõ ràng là thủ lĩnh giơ binh khí cất tiếng rống to:

“Lương thực! Quần áo! Da! Gia súc! Muối! Có thể cướp đi cướp đi toàn bộ!”

“Nữ nhân! Toàn bộ nữ nhân và trẻ con cướp đi hết! Hú. Phen này sắp phát tài rồi!”

“Trước đừng phóng hỏa, không vội phóng hỏa, chờ đem đồ cướp sạch rồi phóng hỏa!”

Đám đông kẻ địch kêu loạn ‘Ngao ngao’, giống như một đàn chó điên lao vào thôn.

Con dân trong thôn phát ra tiếng rống giận dữ, trên vạn nam đinh, vô luận già trẻ tất cả đều cầm lên binh khí xung phong ra. Niên đại này toàn dân đều là lính, chỉ cần là nam đinh, cho dù là trẻ con năm sáu tuổi cũng có thể cầm binh khí giết người.

Còn có mấy nữ nhân trẻ tuổi khỏe mạnh cầm lên cung nỏ, đứng trên nóc nhà lớn tiếng gào thét, mũi tên xé gió hướng những kẻ địch đột kích bắn tới.

Số lượng kẻ địch rất nhiều, đội ngũ lại dày đặc, nữ nhân trẻ khỏe trong thôn không cần tài bắn cung giỏi bao nhiêu, chỉ cần kéo cung nỏ đem mũi tên bắn ra, liền nhất định có thể trúng kẻ địch. Trên vạn mũi tên ở ngắn ngủn hai hơi thở bắn ra, đổ ập xuống đem hơn một ngàn kẻ địch lao vào thôn bắn ngã xuống đất.

Thôn dân và kẻ địch nhanh chóng dây dưa với nhau, đao thương kiếm kích các loại binh khí chặt chém loạn lẫn nhau, rất nhanh khắp nơi đều truyền đến tiếng rú thảm thê lương.

Những kẻ địch kia khí thế hùng hổ, ai cũng hung tàn như sói như hổ, nhưng thể lực bọn hắn tựa như cũng không cường hãn bằng thôn dân, sau khi dây dưa cùng một chỗ với các thôn dân, Cơ Hạo phát hiện lại là con dân dưới trướng mình chiếm thượng phong, bọn họ mỗi người bình quân đều có thể đối phó hai kẻ địch.

Kẻ địch xông vào thôn ngược lại rơi xuống hạ phong, bị thôn dân đánh cho liên tiếp bại lui.

Kẻ địch phụ cận tường đất càng không chịu nổi. Bọn họ đã xông vào thôn, các chiến sĩ phụ trách đóng ở thôn xóm dứt khoát hạ quyết tâm, ba ngàn chiến sĩ nhanh chóng tụ tập cùng một chỗ, triển khai trận thế xung phong liều chết lui tới càn quét, nơi đi qua đầu người lăn lông lốc, máu chảy thành sông, máu tươi rất nhanh đã bị đông lạnh thành khối băng tươi đẹp.

Cơ Hạo nhíu đầu lông mày, những kẻ địch này yếu như vậy?

Quay đầu nhìn nhìn, Cơ Hạo nhìn thấy ngoài mấy chục dặm, trong một mảng rừng rậm, rậm rạp mảng lớn bóng người tụ tập ở nơi đó.

Có mấy chục vạn lão nhân, phụ nữ và trẻ con tụ tập ở trong rừng rậm, đang trông mong nhìn động tĩnh bên này. Những lão nhân, phụ nữ cùng đứa nhỏ kia quần áo trên người rách tung toé, nhiều người rõ ràng chỉ dùng vỏ cây bọc trên người, ngay cả một miếng da thú đầy đủ cũng khó tìm được.

Mọi người đều xanh xao vàng vọt, thoạt nhìn uể oải, cũng không biết đã đói bao lâu.

“Nha Công, hù dọa bọn họ một chút!” Cơ Hạo nhìn nhìn đám người chờ trong rừng rậm bên kia, nói một tiếng trầm thấp.

Nha Công đứng ở đỉnh đầu Cơ Hạo giơ cánh cao cao, nó dùng sức vỗ một cái, chợt hóa thành một ánh lửa lao lên mấy chục trượng, thân thể nó bành trướng đến trăm trượng, lông chim toàn thân thành màu vàng ròng, mỗi một cái lông chim đều đang phun ra ánh lửa màu đỏ vàng.

Một tiếng quạ kêu lao thẳng lên trời, Nha Công toàn lực phóng thích lửa trong cơ thể, nhiệt độ cao thổi quét vài dặm, gió tuyết trên không thôn bị ánh lửa biến thành hư không, mây dày cũng bị đốt ra một lỗ thủng đường kính mười dặm.

Nha Công giang cánh lơ lửng ở giữa không trung không nhúc nhích, vàng chói mắt như một mặt trời nhỏ phát ra khôn cùng ánh sáng nhiệt độ, khí tức hung cầm khủng bố dọa đám người đang hỗn chiến trên mặt đất đồng loạt run rẩy, những kẻ địch đó khàn giọng gào thét, mà con dân dưới trướng Cơ Hạo thì cùng cất tiếng hoan hô lên.

Cơ Hạo lúc bố trí tế đàn sắc phong sơn thần thủy quỷ, Nha Công từng lộ mặt ở trước mặt toàn bộ con dân, hiện tại nó đột nhiên xuất hiện ở trên không thôn, chứng minh Cơ Hạo đã chạy tới.

Hai con Thần Hỏa Xà cũng không cam lòng yếu thế, bọn nó chợt từ trên vai Cơ Hạo lao ra, sau khi hít một hơi thật sâu, hai con thật nhỏ Thần Hỏa Xà đột nhiên tăng vọt tới ba trượng, thân rắn dữ tợn bị mây lửa vờn quanh, hai con Thần Hỏa Xà phun ánh lửa, không ngừng phát ra tiếng vang ‘Tê tê’.

Bỗng dưng, bọn nó đồng thời há mồm hướng dưới đất phun ra một đạo hỏa tương, tiếng ‘Xẹt xẹt’ vang lên, tuyết đọng dày tới ba thước bị hòa tan, trên đất đông lại bị đốt ra hai cái hố to đường kính một trượng, sâu mười mấy trượng, nham thạch nóng chảy bên trong sôi ‘bụp bụp bụp’.

Cơ Hạo đứng giữa không trung, nhìn những kẻ địch đó lớn tiếng quát: “Ta chính là Nghiêu Bá, chủ nhân một phương thổ địa này. Các ngươi dám mạo phạm lãnh địa của ta, đánh giết con dân ta, các ngươi là muốn hướng cả nhân tộc khiêu chiến sao?”

Kẻ địch trên mặt đất nhìn nhau không thể lên tiếng. Bọn họ không biết Nghiêu Bá là gì, cũng không biết tập kích lãnh địa Nghiêu Bá là khái niệm gì.

Bọn họ chỉ biết, trời giá rét đất đông lạnh, bọn họ có mấy chục vạn tộc nhân không đủ ăn mặc, bọn họ phải kiếm thức ăn thức uống, nếu không rất nhiều tộc nhân sẽ đói chết.

Trong núi lớn xa xa, mấy bóng người lao nhanh đến, một đại hán râu xồm khàn giọng giận dữ hét: “Cái gì Nghiêu Bá? Chưa từng nghe nói! Các con, giết đi, cướp đi, ngươi muốn trơ mắt nhìn a ba a mỗ nhà mình đói chết sao? Ngươi muốn trơ mắt nhìn con mình đói chết sao?”

Đại hán bắn vút đi trên không, đột nhiên lao lên cao mấy trăm trượng, một quyền hung hăng hướng trước mặt Cơ Hạo đánh xuống.

Quyền phong gào thét, gia hỏa này thế mà là một vị cường giả Vu Vương!

Cơ Hạo hừ lạnh một tiếng, toàn bộ tinh khí thần trong cơ thể hắn chợt hướng đan điền ở bụng sụp đổ, chợt ngưng tụ thành một điểm nhỏ bé không thể giải thích.

Trong nháy mắt tiếp theo, kình bạo như rồng, Cơ Hạo vung nắm tay phải, ‘Ích Địa’ nhất kích hung hăng đánh ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.