Vu Thần Kỷ

Chương 641: Thiên địa là địch




“Không tồi, tiểu tử Cùng Kỳ gia.” Nhìn thấy Xi Tra cùng Kim Từ chính diện va chạm ngang tay nhau, Ngao Lễ không khỏi rống lớn một tiếng.

Xi Tra nhếch miệng cười, loan đao trong tay vờ bổ xung quanh một cái, nhìn hướng Ngao Lễ: “Long tộc? Ta luôn muốn có một miếng da rồng làm nhuyễn giáp, hôm nay xem ra có thể kiếm được một miếng da tốt. Chờ ta xử lý tiểu tử này, sẽ đến lượt ngươi!”

Mặt Ngao Lễ nhất thời kéo ra so với mặt ngựa còn dài hơn. Hắn lạnh lùng nhìn Xi Tra, nhe răng trợn mắt cười lạnh vài tiếng. Kiêu ngạo như long tộc, hắn thậm chí không thích đấu võ mồm với Xi Tra, mà là đầu nhoáng lên một cái, trực tiếp đem đầu người hóa thành bổn tướng đầu rồng, há mồm phun ra một mũi tên nước màu đen nặng nề bắn tung tóe trên mặt đất.

“Giết!” Kim Từ sau khi bị Cùng Kỳ hung thú nhập vào, chợt biến thành một con dã thú hung mãnh dị thường, hắn cao giọng tru lên cởi giáp trụ trên người, hai tay cầm trường kích tách ra trái phải, trường kích lóe sáng, bỗng dưng từ một thanh trường kích biến thành hai thanh.

Hai tay đều cầm trường kích, Kim Từ hóa thân một đạo cuồng phong, hung hăng hướng Xi Tra đánh tới.

Trong không khí vang lên tiếng gió rất nhỏ, vô số luồng nhuệ khí nhỏ bé dày đặc kéo theo các tia màu đen bắn về phía chỗ yếu hại toàn thân Xi Tra. Mỗi một tia màu đen đều là một lần đâm của trường kích, trong nháy mắt ngắn ngủn, Kim Từ đánh ra không biết mấy ngàn, mấy vạn đòn.

Xi Tra rất nghiêm túc nhìn Kim Từ trạng thái bùng nổ, tay phải hắn thoải mái vung loan đao, một vầng ánh đao như trăng sáng che trước ngực, vô số tia đen sắc bén va chạm ở trên ánh đao phát ra tiếng va đập chói tai. Thân thể Xi Tra khẽ run run, hai chân tuy không dao động, nhưng lực đánh thật lớn vẫn làm hắn trượt về phía sau từng chút một.

Ở bên, Ngao Lễ đột nhiên mở miệng nói: “Quái bốn mắt, người ta giáp trụ cũng đã cởi rồi!”

Ngao Lễ nói vừa xong, Xi Tra liền rít gào một tiếng trầm thấp, giáp trụ trên người giống như nổ tung bay ra, lộ ra cơ thể bán trong suốt màu vàng sẫm. Hơi nóng hôi hổi không ngừng từ đỉnh đầu Xi Tra phun ra, cánh tay phải hắn cũng kéo theo mảng lớn tàn ảnh, ánh đao như nước hướng về phía trước không ngừng tràn đi.

Đánh giáp lá cà, thuần túy lực lượng đánh vào, vô luận Xi Tra hay là Kim Từ đều chưa vận dụng bất cứ thần thông pháp lực nào ngoài lực lượng thân thể, bọn họ xuất phát từ sự kiêu ngạo của chiến sĩ, hoàn toàn dùng lực lượng nguyên thủy nhất, thuần túy nhất va chạm lẫn nhau.

Chợt hai người đồng thời kêu đau thành tiếng, cả mảng lớn huyết quang bắn tung tóe. Xi Tra đột ngột bổ ra một đao, ánh đao như linh dương quải giác không có dấu vết có thể tìm ra bổ thật sâu vào ngực Kim Từ. Nhưng đồng thời trường kích trong tay Kim Từ cũng giống như ánh điện xé trời, hai cây trường kích đồng thời đâm xuyên qua ngực Xi Tra.

‘Keng’ một tiếng, trên người Kim Từ truyền đến Cùng Kỳ cự thú rít gào, hai cây trường kích trong tay Kim Từ đột nhiên liền thay đổi hình dạng.

Vốn to bằng cổ tay người bình thường, cán trường kích bóng loáng như gương đột nhiên biến thành hai cây xương cột sống cự thú đá lởm chởm, từng cái gai xương bén nhọn từ trên trường kích không ngừng đâm ra, canh kim sát khí hóa thành bão cát bụi màu bạc trắng, gào thét lao vào thân thể Xi Tra.

Xi Tra kêu đau rống giận, loan đao trong tay khẽ xoay, thiếu chút nữa đem Kim Từ xé ra toàn bộ.

Kim Từ cười dữ tợn ‘hắc hắc’, trường kích trong tay kịch liệt chấn động, giống như hai cái cưa hung hăng kéo thân thể Xi Tra. Canh kim sát khí màu bạc trắng cọ rửa tạng phủ Xi Tra, cả mảng lớn sương mù màu không ngừng từ trong hai vết thương phun ra.

Giằng co thời gian một hơi thở, hai người đồng thời nhấc chân phải hướng bụng đối phương hung hăng đạp, lại là một tiếng rống đau, hai người đồng thời phun ra một ngụm máu bay ngược về phía sau.

Loan đao của Xi Tra sắc bén, mặt đao bóng loáng như gương. Lúc loan đao từ trong cơ thể Kim Từ rút ra cũng chưa tạo thành bất cứ thương tổn lần thứ hai nào.

Nhưng trường kích của Kim Từ đột phát dị biến, biến thành hai khúc xương thú dữ tợn. Vô số gai ngược bén nhọn lôi kéo thân thể Xi Tra, cứng rắn từ trên người Xi Tra giật xuống cả khối lớn cơ thịt cùng xương khớp, Xi Tra đau đến mức rống thê thảm ‘A a’, trong hai vết thương thật lớn giữa ngực bụng máu tươi tựa như suối phun.

“Nhân tộc vô sỉ!” Xi Tra nhìn Kim Từ điên cuồng tru lên: “Ngươi thực sự làm tổ tiên các ngươi mất mặt! Nhân tộc các ngươi thế mà lại dùng thủ đoạn vô sỉ không biết xấu hổ như vậy!”

Mấy hoa văn thú sắc thái tươi sáng lặng yên hiện lên ở trên mặt Kim Từ, hắn nhìn Xi Tra cười ‘ha ha’ nói: “Ngu xuẩn, Kim Từ sẽ không làm loại chuyện này. Nhưng đại gia ta không phải Kim Từ!”

Hai cái xương thú gấp khúc, dữ tợn va mạnh một cái, ‘Kim Từ ’ lớn tiếng cười nói: “Có thể giết người là chuyện tốt, cái gì vô sỉ không biết xấu hổ… Đa tạ ngươi khích lệ!”

“Cùng Kỳ!” Xi Tra tức giận nhìn ‘Kim Từ ’, trong lòng biết rõ người này đã bị Cùng Kỳ cự thú vừa mới nhập vào thay thế ý thức của bản thân.

Cơ Hạo đứng ở một bên nhíu mày. Cùng Kỳ cự thú và Kim Từ sau khi hợp hai làm một, thế mà có biến hóa kỳ diệu như vậy? Kim Từ vốn là một chiến tướng thô lỗ cắm đầu đánh nhau, sau khi được Cùng Kỳ thêm vào, hắn lại có thể khống chế canh kim chi lực tinh diệu như thế?

Vô luận là canh kim sát khí màu bạc trắng biến thành bão cát bụi, hay là trường kích của Kim Từ dị biến, đều là sự khống chế tuyệt diệu đối với canh kim lực, đây là thuật pháp thần thông gần với đạo, hoàn toàn khác với phong cách tác chiến của Kim Từ, cái này hiển nhiên là công lao của Cùng Kỳ thú.

Nhưng Xi Tra rất hiển nhiên bị Cùng Kỳ cự thú đánh lén ám toán chọc giận, hắn không để ý vết thương thê lương trên thân mình, tức giận nhìn ‘Kim Từ ’, lật tay lấy ra một cây pháp trượng kim loại đen dài hơn một trượng.

Giơ lên cao cao pháp trượng kim loại, Xi Tra trầm thấp hô quát một tiếng chú ngữ, đỉnh chóp pháp trượng phun ra một đạo u quang, một con mắt dựng thẳng màu đen to bằng vại nước lặng yên hiện lên ở trong u quang, con ngươi lạnh lẽo gắt gao tập trung thân thể Kim Từ.

Kim Từ lắc lắc đầu, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng thét dài, vết thương hầu như đem thân thể hắn chém thành hai mảnh liền ở dài trong tiếng hét dài cấp tốc khép lại.

Cười một tiếng quái dị, Kim Từ vung hai khúc xương thú dữ tợn, kéo theo một trận gió dữ lợi hại hướng Xi Tra lao lên.

Xi Tra cười cười âm lãnh vô cùng, không khí quanh thân thể Kim Từ đột nhiên đọng lại, không khí trạng thái khí chợt áp súc thành tinh thể dạng rắn màu xanh thẳm. Thân thể Kim Từ cứng đờ, giống như ruồi bọ trong hổ phách bị gắt gao phong ấn ở trong không khí trạng thái cố định.

Còn chưa chờ Kim Từ từ trong không khí trạng thái cố định giãy ra, Xi Tra khẽ nhoáng lên pháp trượng trong tay một cái, hư không bốn phía vỡ ra, những vết nứt không gian dạng loan đao vô thanh vô tức hướng Kim Từ cắt tới.

Kim Từ kinh ngạc rít gào một tiếng, một tiếng rống to mạnh mẽ đem không khí trạng thái cố định chấn động tạo ra mấy chục vết nứt, nhưng gạch đất quảng trường thánh điện chợt hòa tan mấy vạn khối, gạch đất trong suốt giống như thủy tinh nấu chảy gào thét quay cuồng mà đến, nhanh chóng chen vào những vết nứt đó.

Kim Từ vừa có thể giãy thoát giam cầm hừ một tiếng trầm trọng, gạch đất hòa tan mang theo nhiệt độ cao đáng sợ, không ngừng hướng thất khiếu hắn chui vào. Mặc cho Kim Từ chửi rủa rống giận như thế nào, dịch nấu chảy vẫn như linh xà, nhẹ nhàng chui vào thân thể hắn.

Cơ Hạo xem mà da đầu phát tê từng đợt. Hắn đột nhiên cảm nhận được bốn phương tám hướng truyền đến ác ý.

Thiên địa vạn vật, toàn bộ tồn tại của một phương thế giới này, bao gồm những tro bụi nhỏ bé kia, đều biểu hiện ra cực độ ác ý đối với Cơ Hạo.

Không chỉ có Cơ Hạo, đám người Man Man, Thiếu Ti, Thiên Cơ trưởng lão bên hắn cũng đều là cảm giác tương tự. Giống như tất cả tồn tại trong một phương thiên địa này đều đã biến thành kẻ địch của bọn họ.