Vương Gia Ta Biết Sai Rồi

Chương 4




“Tiểu thư, đây là xiêm y ta mới vừa làm xong, ngươi mặc thử một chút xem có thích hay không?”, Trầm nương vừa nói vừa cầm lấy một xiêm y màu vàng đưa cho Hàn Nguyệt Nguyệt. Bà vú không có con cái, Nguyệt Nguyệt chính là tất cả của nàng.

“Vú nương, người làm y phục là xinh đẹp nhất, làm sao con lại không thích được chứ”, đối với Hàn Nguyệt Nguyệt mà nói, bà vú tựa như mẫu thân cả đời này của nàng, nàng từ lúc xuyên qua đến bây giờ cũng chỉ có bà vú ở bên cạnh nàng. “Chớ hà tiện, nhanh lên thử một lần, ngươi xuất thân là tiểu thư khuê các, còn thiếu rất nhiều y phục, ta hai ngày nữa làm cho ngươi thêm một bộ nữa”, Trầm nương liền đem y phục nhét vào trong ngực Hàn Nguyệt Nguyệt. Nhìn theo bóng lưng Hàn Nguyệt Nguyệt, Trầm nương trong lòng có chút vui mừng, thấm thoát, tiểu thư cũng đã lớn như vậy, qua tháng tám, tiểu thư sẽ tròn mười tuổi.

Thời gian trôi qua thật là mau, năm đó trong ngực nàng còn đang là một tiểu hài tử, hôm nay cũng trổ mã lớn như vậy. Nàng với Thiếu phu nhân giống nhau, tướng mạo tốt, hy vọng tương lai nàng có thể gặp người thật lòng đối đãi nàng, không giống Thiếu phu nhân như vậy. Ôi

, hết thảy cũng là số mạng.

Hàn Nguyệt Nguyệt thay quần áo xong đi ra ngoài, nhìn thấy Trầm nương tựa vào bên cạnh bàn, sắc mặt không đẹp mắt tí nào, liền đi nhanh qua. “Vú nương, người có phải thấy ở chỗ nào không thoải mái? Ngã bệnh sao? Ta giúp vú bắt mạch?”, vừa nói, vừa đem tay nàng xem mạch đập của Trầm nương.

“Không có chuyện gì, chỉ là mấy ngày nay ngủ có chút muộn”, nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt bộ dáng khẩn trương, Trầm nương trong lòng ấm áp. Tiểu thư lại được cốc chủ ưu ái, y thuật rất cao, trừ Dược cốc ra, nhìn khắp thiên hạ, không một ai có thể so sánh được, nàng được vậy thật không uổng phí tướng gia căn dặn.

“Vú nương, chuyện gì thì sức khỏe cũng là quan trọng nhất, thân thể tốt cái gì cũng tốt”. Trầm nương đưa tay giúp Hàn Nguyệt Nguyệt đem tóc rơi xuống vén ở sau tai, vỗ vỗ đầu nàng “Ta biết, không phải là đã có Nguyệt Nguyệt ở nơi này sao? Ta còn có thể sinh bệnh gì”. Gương mặt trước mắt này giống Thiếu phu nhân như thế, hiện tại vẫn chưa hoàn toàn lớn, đợi qua hai ba năm nữa, rồi nàng năm đó sẽ giống Thiếu phu nhân lắm, tướng gia nhìn thấy nhất định biết, như vậy Nguyệt Nguyệt có thể nhận lại tổ tông mà không phải gặp nhiều phiền toái.

“Vú nương, nghiêm chỉnh mà nói, thân thể của mình nhất nhất phải yêu quý, vú còn phải giúp Nguyệt Nguyệt sinh con nữa chứ”. Trầm nương cười cười, trong cốc người ít như vậy, cũng không biết học ai, nói chuyện to gan chết người, cái gì cũng dám nói. “Một tiểu thư mà nói lời như thế, không sợ bị người ngoài chê cười sao.”

“Bây giờ không phải là chỉ có một mình vú nên mới nói đấy sao? Người nào biết mà cười ta a”, Hàn Nguyệt Nguyệt ở trong ngực Trầm nương làm nũng. Bà vú đối với nàng vừa là công ơn nuôi dưỡng, vừa là nguyện ý từ bỏ cuộc sống bên ngoài để đưa nàng tới đây, chỉ riêng điểm này, nàng đời này sẽ khắc cốt ghi tâm.

“Hàn Nguyệt Nguyệt, muội lại hái hoa của ta phải không? Lần này ta không để yên uội nữa!”. Đang gục ở trong ngực Trầm nương, Hàn Nguyệt Nguyệt vừa nghe giọng Y Huyên, sợ hết hồn, vội vàng núp ở phía sau Trầm nương.

“Không phải chỉ hái một đóa hoa sao? Có cần thiết phải ngạc nhiên như vậy không?”, làm sao nhanh như vậy lại bị phát hiện, thật là xuất sư bất lợi, không phải chỉ là một đóa hoa ư, thật hẹp hòi, hậu viện của nàng nhiều như vậy mà…

“Cái gì? Một đóa hoa? Muội có biết đây là hoa gì không? Ta mất sức lực to lớn lắm mới nuôi sống được nó, trên núi nhiều hoa như vậy sao không đi hái, hết lần này tới lần khác hái hoa của ta, ta không thể để yên uội nữa…”, còn chưa nói hết, Hàn Nguyệt Nguyệt liền ở trong cửa sổ bay ra ngoài, nếu không phải trên núi không có hoa đẹp ngoài hậu viện Mẫu Đan của Y Huyên thì nàng cần gì hái.

“Muội còn dám chạy?”, nói xong, Y Huyên cũng bay ra cửa sổ đuổi theo, Trầm nương thấy không có bóng dáng hai đứa nữa, lại lắc đầu. Tuồng vui này cơ hồ cách mấy ngày trình diễn một lần, thấy nhưng không thể trách.

“Sư tỷ, tỷ đừng đuổi theo nữa, muội nhận sai rồi còn không được sao?”, Hàn Nguyệt Nguyệt khinh công nay đã đến thành thứ tám, nhưng là so sánh với Y Huyên mười thành, lần nào cũng bị tóm được.

“Muội không phải là chỉ một lần nói như vậy, lần sau lại không nhớ, lần này ta nhất định phải bắt được muội”. Trong viện những thứ hoa khác bị nàng hái đi, nàng cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng đây là hoa Mẫu Đan nàng mất rất nhiều công phu mới nuôi được mấy bông. Mới vừa nở hai đóa, đã bị nha đầu này hái, nàng có thể không giận sao?

“Sư tỷ, muội thật biết sai rồi,

Aida

muội không chạy nữa, tỷ muốn như thế nào thì cứ thế đi, mệt chết a”, Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào một thân cây thở, biết rõ sẽ bị bắt. Muốn chạy, nếu may mắn thì có thể chạy trốn một lần, nếu là chạy không thoát thì nhận tội, cùng lắm chỉ làm việc nặng giúp Y Huyên một tháng.

Lấy từ trên đầu đóa hoa đã hái kia xuống, “Trả cho tỷ, thật là hẹp hòi”. Y Huyên nhận lấy đóa hoa kia sau khi đuổi theo hồi lâu. “Phi nhanh như vậy để làm chi, cánh hoa cũng rụng một nửa rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt hướng Y Huyên liếc mắt, đây không phải là do tỷ đuổi đến quá là nhanh sao, nếu không nàng cũng không chạy a. (haha, thật là chịu ko nổi =.= )

“Sư tỷ tốt của muội, không phải chỉ là một đóa hoa sao? Vì đã lỡ làm rớt mất nửa đóa hoa, muội tự nguyện giúp tỷ nhổ cỏ ba ngày nhé?”, Hàn Nguyệt Nguyệt kéo kéo ống tay áo Y Huyên, với một đại mỹ nữ như vậy, khi nóng giận rất là đáng sợ.

Y Huyên nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt một chút, “Muội đã tự nguyện, ta đây không cố mà đáp ứng sao, nếu không thì ta thật là không phải là sư tỷ”, đem ống tay áo trong tay Hàn Nguyệt Nguyệt rút ra, chớp mắt đã không thấy tăm hơi người đâu, đây chính là vũ hóa sao, nửa đêm có thể giả thần giả quỷ được rồi. Nàng chẳng qua là cảm thấy tiếc, hoa đẹp như vậy mà đội ở trên đầu thì chắc là đẹp lắm.

Hàn Nguyệt Nguyệt ngồi dưới tàng cây, nhìn bầu trời đêm, tối nay ánh sao sáng rất ít. Thấm thoát nàng đến cõi đời này đã mười năm, nhớ tới kiếp trước, tựa như mới ngày hôm qua, ôi ~~ không biết ba mẹ hiện giờ thế nào.

Đột nhiên phát hiện mình rất thua thiệt, y thuật không có sư tỷ tốt, độc thuật không có sư huynh tốt. Chẳng lẽ nàng đúng là quá tham lam rồi? Nếu như ban đầu chỉ chú tâm học một môn vậy thì hôm nay đã có thành tựu, không giống như hiện giờ.

Nhưng mà sư huynh nói, thiên hạ này trừ sư phụ, sư tỷ và hắn thì ở ngoài, y thuật và độc thuật của nàng chính là đệ nhất thiên hạ. Cho dù không phải là đệ nhất thiên hạ thì nàng cũng là đứng thứ tư trên thiên hạ. Nghĩ tới cũng không kém, ha ha.

Nàng tính chừng hai năm nữa phải đi ra bên ngoài nhìn ngắm một chút, xông xáo một lần. Bà vú phải ở Dược cốc để được an toàn, vì đây người mà nàng ở trên đời này duy nhất nhớ thương.

“Sư phụ”, sáng sớm đã bị kêu tới, Y Phẩm Đường đầu cũng chưa chải, tiếp tục làm việc, “Ngươi mau tới cùng giúp ta giải độc”

Mấy ngày hôm trước, có một người tự xưng là thế gia cầm lệnh bài tới đây cần y, khí độc cũng đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng, có thể sống đến hiện tại đã là kỳ tích. Có lệnh bài tại sao không tới sớm một chút, thần y cũng không phải là thần tiên, càng không thể cải tử hồi sinh a.

“Sư phụ, khí độc này đều đã ngấm vào đến nội tạng, giống như rễ cây cắm vào nên căn bản ép không ra a?” Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn ngân châm trên tay, rất buồn bực, cũng đã đến tình trạng này, cho dù chú ý bảo vệ mạch cũng không phải là kế hoạch lâu dài a.

“Hắn để độc này ngấm quá lâu, ta cũng chỉ có thể tận lực kéo dài tuổi thọ hắn”

Hàn Nguyệt Nguyệt bày hoàn châm, đầy mồ hôi trên trán. Con trai hắn vô cùng hiếu thuận, vì cầu chữa bệnh cho cha mà quỳ một đêm ở bên ngoài.

“Sư phụ, đây là cái gì a, thúi như vậy”, Hàn Nguyệt Nguyệt nhìn thứ đen thui trên tay Y Phẩm Đường toát ra một mùi rất tanh hôi.

“Ngửi xem?”, Y Phẩm Đường đem một góc viên thuốc đưa cho Hàn Nguyệt Nguyệt, đây là hắn mới nghiên cứu ra tới một viên thuốc có thể hóa giải độc phát tác trong thời gian nhanh chóng.

“Ừ? Làm sao nhiều vị thuốc như vậy? Hẳn là đồ tốt, sư phụ, cho con một ít nhé?” bất kỳ là thuốc tốt nào, dù đông hay tây, Hàn Nguyệt Nguyệt không bao giờ buông tha, có thể lấy một chút cũng lấy.

Y Phẩm Đường đoạt lấy bình thuốc trên tay Hàn Nguyệt Nguyệt, “Muốn thì tự mình làm, chuyên lấy thành quả lao động người khác cũng không biết xấu hổ”, viên thuốc này dùng rất nhiều hóa chất, hơn nữa trong quá trình làm còn tỏa ra mùi tanh hôi ghê gớm, hắn mấy ngày qua bị ngạt thở đến ngất mới làm ra được mấy viên như vậy. Đưa cho nàng? Ngay cả nghĩ đến cũng chưa từng.

“Sư phụ, dù sao người hiện tại không phải cũng ở đây để chế ra sao? Thuận tiện làm nhiều viên không phải là được rồi”, Hàn Nguyệt Nguyệt thừa dịp Y Phẩm Đường không chú ý, len lén đổ ra hai viên.

“Sư phụ, ta đi về trước a? Ngày mai tới nữa”, thừa dịp không bị phát hiện nhanh chóng đi khỏi, hiện trường không bị bắt, hôm sau thề chết không nhận là được. “Tốt, vậy ngươi đi về trước đi. Ngày mai nhớ được tới sớm một chút”, Y Phẩm Đường còn không có phát hiện viên thuốc bảo bối của mình bị người ta trộm rồi sao.

“Hiểu rồi”, trở lại gian phòng, Hàn Nguyệt Nguyệt đem những viên thuốc mấy năm nay trộm được phân loại cất kỹ trong các bình, sau này xông xáo giang hồ dùng là được, vạn nhất đụng phải chất độc tìm không có, những viên thuốc này có thể cứu kịp. Những thứ này đều là gia sản của nàng, suy nghĩ một chút, cứu người so với bảo vệ tánh mạng mình là cần nhất, xem ra ta phải bào chế thêm một chút độc dược phòng thân.

Đem đồ cất xong, thời gian còn sớm, nàng liền bỏ chút thời gian luyện tập ám khí. Mấy năm nay, Hàn Nguyệt Nguyệt mỗi ngày cũng thừa dịp mọi người ngủ, chạy đến sau núi luyện tập võ công cùng ám khí. Nàng tìm hết dược cốc cũng tìm không được một quyển bí kíp võ công nào, cho nên chính mình tự căn cứ theo Taekwondo hiện đại luyện tập một chút phòng thân, lấy phòng ngừa làm hàng đầu.

Ám khí đương nhiên là càng nhỏ càng tốt, như vậy mới có thể an toàn, không bị đối thủ phát giác. Cho nên nàng sử dụng ám khí là lông trâu châm, cái này so sánh với kim may nhỏ hơn một chút, mảnh tựa như lông trâu vậy, cho nên đã mới gọi là lông trâu châm.

Châm này nhỏ, toàn thân cao thấp đều có thể giấu hơn hai ngàn cái, mỗi lần phóng năm cái, như vậy lúc đánh nhau nàng sẽ có hơn bốn trăm lần bắn, hẳn là có thể đào thoát. Hơn nữa, với mỗi cây kim nàng cũng ngâm qua thuốc tê đặc chế, một cây có thể làm tê dại một đầu còn voi, cho dù võ công của ngươi dù lợi hại thế nào, trúng phải lông trâu châm này cũng sẽ không nhúc nhích được. Hơn nữa loại thuốc tê này chỉ cần cắm vào thân thể sẽ nhanh chóng chạy vào máu lập tức tê dại toàn thân, tựa như roi mây, càng dùng nội công bức nó ra sẽ càng tê dại, cho đến bất tỉnh nhân sự, nhưng mà sẽ không nguy hiểm tánh mạng.

Dược tính có thể duy trì một canh giờ, đến hai canh giờ sẽ tự nhiên biến mất. Vì lấy phòng ngừa mình chẳng may trúng chiêu, Hàn Nguyệt Nguyệt còn chuẩn bị một loại đan dược, nghe nói là có thể giải được thuốc tê kia.

Nhưng mà này châm quá nhỏ, vừa mới bắt đầu luyện tập rất khó khống chế số lượng phát ra, không thể tùy theo ý mình, nếu lúc nguy hiểm mà phóng không ra vậy thì rất nguy hiểm cho bản thân. Nhưng mà nàng mỗi ngày đều kiên trì luyện tập, số lượng mặc dù khống chế rất chính xác, nhưng phạm vi công kích chỉ ở trong khoảng ba trượng(*), ra khỏi phạm vi ba trượng kia nàng kia không nắm chắc.

_________