Vương Phi Hai Mặt Độc Sủng Của Vương

Chương 2: Nợ máu thì phải trả máu




Từng lời từng chữ của Từ ma ma nói, đối với nàng như sét đánh ngang tai, nàng không tin lắc đầu nhìn bà nói.

"Ngươi nói dối, mẫu thân làm sao có thể chết được."

Từ ma ma hừ lạnh.

"Bà ấy chết vì bị bệnh, quan tài còn để ở Từ Đường đó, không tin thì đi xem đi."

Nàng chạy đi, Tiểu Hoa cũng chạy đi theo, tới gần Từ Đường nàng nhìn thấy một chiếc linh cữu, linh vị, còn có bức tranh họa lại người chết, người đó chính là mẫu thân của nàng, tên trên linh vị cũng là tên của bà ấy, nàng không tin chạy tới mở nắp quan tài, bên trong là thi thể của một người phụ nữ, mặc dù đã bắt đầu phân hủy nhưng dung mạo, xinh đẹp, hiền từ đó vẫn chưa mất đi, người đó chính sát là mẫu thân của nàng, nàng đưa tay sờ nhẹ khuôn mặt của bà, nắm lấy tay bà lần cuối, nhưng tay của bà đã bị biến đen một cách kỳ lại, nàng đang định kiểm tra thêm một chút nữa thì có một giọng nói vang lên.

"Uyển Ca, con đang làm gì vậy, xuống ngay."

Nàng quay mặt lại nhìn, người vừa mới nói kia là phụ thân của nàng Thanh Trọng- Cảnh vương và nhị di nương Dư thị, nàng nhảy xuống chạy tới chỗ ông khóc lớn.

"Phụ thân... Uyển Ca nhớ mẫu thân lắm...!"

- Ông ôm lấy nàng, dịu dàng xoa nhẹ đầu nàng, nói.

"Uyển Ca ngoan, mẫu thân của con đã đi rồi, không đi trèo lên linh cửu làm phiền mẫu thân nữa có biết không?"

Nàng gật đầu, dụi đầu vào ông ấy khóc nức nở, ông ấy bế nhìn đám người Dư thị nói.

"Canh linh cửu cho tốt, ta bế con bé về phòng ngủ đã."

Ông quay lưng đi, bỗng Từ ma ma từ trong nội viện chạy tới chỗ của Dư thị nói.

"Bẩm vương phi mọi thứ đã được sắp xếp xong, có thể chuyển quận chúa tới Từ Vi viện được rồi ạ."

Thanh Trọng nghe thấy dừng bước quay đầu lại hỏi.

"Từ Tuệ, ngươi nói ai là vương phi?"

Từ ma ma cung kính nói.

" Bẩm vương gia, lão nô là gọi Dư di nương."

Thanh Trọng cau mày nhìn Dư thị, ông quát lớn.

"Từ khi nào chuyện ai làm chủ mẫu của cái nhà này là do các người quyết định vậy hả, ta nói cho các ngươi biết cái nhà này chỉ có duy nhất một chủ mẫu là Phụng Thư Anh-đại công chúa của Bắc Tề quốc, đích nữ duy nhất là Thanh Uyển Ca quận chúa, sau này còn kẻ nào nằm mơ muốn làm chủ mẫu thì hãy tự mình rời khỏi cái nhà này đi, Dư thị lần đầu phạm lỗi được ân xá, lát nữa tới trước linh vị của chủ mẫu quỳ 1 canh giờ đi, còn Từ ma ma lập tức tới Chấp Pháp Đường lĩnh tội đi."

Lời nói chắc như đinh đóng cột của Thanh Trọng làm trên dưới Cảnh vương phủ xanh mặt, đặc biệt là Dư thị, bà ta tính đi tính lại thế nào cũng không tính được Thanh Trọng không lập chủ mẫu khác, bà ta tức giận bước tới trước linh cửu quỳ xuống, còn Từ ma ma sớm đã tự mình đi lĩnh tội, Thanh Trọng bế nàng về Túy Liên viện nhìn thấy đám người đang định dọn đồ của nàng đi mà bực mình nói.

"Lập tức đem những thứ này trả lại y như cũ cho bản vương, còn nữa sau khi trả lại sau tự mình tới Chấp Pháp Đường lĩnh tội."

Đám hạ nhân nghe thế lập tức dọn hết đồ đạc để lại y như cũ, sau đó chạy đi mất, phụ thân nàng để nàng xuống giường, xoa nhẹ đầu nàng, sau đó đứng dậy nhìn Tiểu Hoa nói.

"Dạo gần đây ngươi lúc nào cũng phải túc trực bên cạnh tiểu thư, nếu như con bé muốn ra ngoài thì hãy dẫn nó đi, để cho nó tự do, tự tại một chút."

"Vâng thưa vương gia."

Ông thở dài rời khỏi phòng, nàng trở mình quay mặt vào tường, nước mắt tuôn rơi, nàng cắn răng(Lúc trước chưa từng làm gì cho mẫu thân, cứ tưởng khi quay lại đây sẽ có thể làm lại từ đầu, không thể ngờ mẫu thân lại chết không minh không bạch, tay của mẫu thân chuyển đen hoàn toàn không bình thường một chút nào, rốt cuộc là kẻ nào muốn ám hại mẫu thân ta, thù này ta nhất định phải trả, nợ máu trả máu).

- --------Hết Chương 2---------