Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 58: Thành Hoàng xử án



Cục trưởng Trương nôn nóng cứu con trai, nghe Trần Ngư nói xong, không chậm trễmột chút nào, mang theo Liễu Tu Thành muốn đến miếu Thành Hoàng ngay lập tức.

Trần Ngư cũng muốn giải quyết sớm việc này, thấy cục trưởng Trương phối hợp như thế, hai người vô cùng thống nhất, ra khỏi bệnh viện, một đường chạy thẳng đến miếu Thành Hoàng.

Miếu Thành Hoàng ở trung tâm thành phố Đế Đô, là một điểm du lịch không nhỏ, mỗi ngày có vô số du khách đến tham quan, hương khói rất dồi dào.

Cục trưởng Trương thấy trong miếu Thành Hoàng, du khách ra vào không ngớt, vừa định hỏi Trần Ngư muốn đến đâu cúng bái Thành Hoàng, thì thấy một người đàn ông có khí chất bình tĩnh, chín chắn, mang dáng vẻ quân nhân từ bên cửa hông của đại điện đi tới.

“Tiểu thư Trần Ngư, Mao đại sư đã cùng chủ trì miếu Thành Hoàng là đạo trưởng Thanh Hà nói qua, mọi người có thể mượn trắc điện (điện bên cạnh) chưa mở bên trong miếu để cúng tế Thành Hoàng.” Điền Phi vừa cười vừa nói “Đồ cúng và hương hoa cũng đã chuẩn bị xong.”

“Vậy thì tốt quá, trắc điện ở đâu?” Trần Ngư hỏi.

“Để tôi dẫn mọi người đến.” Điền Phi nói xong, quay người dẫn đường.

Trần Ngư không nói gì đi theo, cục trưởng Trương không biết Điền Phi nhưng thấy có người dẫn đường thì cho người áp giải Liễu Tu Thành với sắc mặt trắng bệch đi theo, chỉ có Trần Dương là có vẻ mặt rất phức tạp.

Quan hệ của Thi Thi và Tam thiếu đã tốt đến mức có thể tùy ý sắp xếp cho trợ lý củaanh ta?

Trong chốc lát, mọi người đã đến trắc điện của miếu Thành Hoàng, đạo trưởng Thanh Hà đã đứng chờ từ sớm, thấy mấy người đến đây thì gật đầu chào hỏi từ xa.

Mọi người cũng gật đầu đáp lễ.

“Đạo trưởng, hôm nay làm phiền ông quá.” Trần Ngư khách khí nói.

Đạo trưởng Thanh Hà vẫy vẫy tay nói “Bần đạo ở miếu Thành Hoàng mấy chục năm, thờ cúng đức Thành Hoàng, nói ra thì thật xấu hổ nhưng bần đạo chưa bao giờ được thấy người thật của ngài. Nếu như hôm nay có thể may mắn nhìn thấy người thật của đức Thành Hoàng thì cuộc đời này của bần đạo sẽ không còn gì nuối tiếc.”

“Vậy chút nữa đạo trưởng ở lại chứng kiến được chứ ạ?” Mượn chỗ của người ta, để người ta ở lại chứng kiến mới phải đạo. Huống chi đạo trưởng Thanh Hà đã thờ cúng đức Thành Hoàng nhiều năm như vậy, chắc là ngài sẽ không phiền đâu nhỉ.

“Vậy bần đạo cung kính không bằng tuân mệnh.” Đạo trưởng Thanh Hà vẫn đứng chờ ở đây, ngay cả hội nghị về thuật pháp cũng không tham gia, chính là vì muốn ở lại đây nhìn thấy hiện thân của đức Thành Hoàng.

Vừa đi vừa nói chuyện, mọi người đã bước vào trắc điện, bên trong đã bày sẵn đồ cúng, nến, hương, sắp đặt vô cùng chu đáo. Trần Ngư kiểm tra một lần, thấy mọi việcđã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn thỉnh đức Thành Hoàng nữa mà thôi.

Nhưng trước khi thỉnh ngài, Trần Ngư còn cần phải làm một việc nữa “Trừ Liễu Tu Thành, những người khác đều ra ngoài đi.”

Điền Phi thấy Trần Ngư nói thế, mặc dù hơi tiếc, nhưng vẫn xoay người đi ra ngoài.

Trước khi đến, Trần Ngư đã nói với Trần Dương, khi mời Thành Hoàng thì không thể có mặt người ngoài, nên Trần Dương cũng rất dứt khoát bước ra ngoài.

Chỉ có cục trưởng Trương là không hiểu “Chúng tôi không thể ở lại sao?”

“Cục trưởng Trương, ông muốn được sớm nhìn thấy đức Thành Hoàng sao?” Trần Ngư cũng rất phiền lòng cục trưởng Trương, thế là cố ý hỏi.

Đức Thành Hoàng là ai? Là quan ở dưới âm phủ đó, sớm nhìn thấy ngài, đó khôngphải là … Cục trưởng Trương bị Trần Ngư chặn họng, thở phì phì rồi cũng rời khỏi trắc điện.

Lập tức cửa điện được đóng lại.

Liễu Tu Thành cũng muốn xông ra ngoài, nhưng người đang đứng canh ngoài cửa kia tất nhiên sẽ không để hắn ta ra ngoài. hắn ta nhìn tượng Thành Hoàng uy nghiêm sừng sững trên đại điện, trong lòng không ngừng tự trấn an mình.

không sao đâu, dù cho hắn ta đã ‘đổi mệnh’ thì sao nào, những người đổi mệnh cùnghắn ta đều tự nguyện mà. Bọn họ tự nguyện cứu hắn ta, thì không thể trách hắn ta được.

Trần Ngư không biết trong lòng Liễu Tu Thành đang nghĩ gì, cô móc ra một lá bùa chiêu hồn, định đem hồn phách của Hướng Nam đến đây.

Đêm qua, khi quyết định đến thỉnh cầu đức Thành Hoàng, Trần Ngư đã chạy suốt đêmđi tìm Hướng Nam, cùng Hướng Nam bàn bạc một hồi, cuối cùng, dưới sự đồng ý của Hướng Nam, hôm nay mới có thể tiến hành.

Bùa chiêu hồn tự đốt trong không trung, một lát sau, bên trong đại điện, một trận gió lạnh thổi tới, làm mấy ngọn nến đang cháy bên trên cũng lay động vài cái rồi mới trở lại bình thường.

Đạo trưởng Thanh Hà đang nhắm mắt cũng không nhịn được mà hơi hé mắt, mặc dù ông chưa mở mắt âm dương nhưng lại xác định chính xác vị trí của Hướng Nam, nóithầm một tiếng: Oán khí thật nặng.

Liễu Tu Thành thấy nhiệt độ trong phòng hạ xuống trong nháy mắt thì co rúc lại phía sau, hắn ta biết Hướng Nam đã tới, hoảng hốt kêu lên “Mấy người có phải muốn giúp ác ma kia giết tôi hay không?”

Trần Ngư đang chào hỏi cùng Hướng Nam, nghe Liễu Tu Thành kêu thì khinh bỉ quay đầu “Cậu ấy muốn giết ông mà cần chúng tôi giúp?”

“…” Vẻ mặt Liễu Tu Thành tái xanh, lại lui về sau mấy bước.

Trần Ngư nghĩ nghĩ rồi đi về phía Liễu Tu Thành.

“cô muốn làm gì?” Liễu Tu Thành đề phòng hỏi.

“Mở mắt âm dương cho ông.” Trần Ngư nói xong, hai ngón tay khép lại, xoẹt qua trước mắt Liễu Tu Thành.

Liễu Tu Thành dường như bị mù trong giây lát, vô thức chớp mắt một cái, khi mở mắt ra lần nữa thì thấy Hướng Nam đang đứng bên phải đại điện.

Lúc này vẻ mặt Hướng Nam lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn ta.

Liễu Tu Thành vô cùng hối hận, nếu biết như vậy thì sáng nay hắn ta không nên đến bệnh viện.

“Sợ rồi?” Hướng Nam thấy Liễu Tu Thành bị dọa sợ mà toát mồ hôi lạnh thì cười chế giễu.

“Tao sợ gì chứ? Tao là người sống, còn mày chỉ là con ác ma, có sợ thì phải là mày sợ mới đúng.” Liễu Tu Thành nói xong, quay lại nhìn Trần Ngư “Tôi đến đây rất nhiều người đã nhìn thấy rồi đó, nếu tôi có xảy ra chuyện gì, dù cô là con gái của Thị trưởng cũng không dễ nói chuyện đâu.”

không đợi Trần Ngư nổi giận, nãy giờ vẫn đứng bên cạnh quan sát, đạo trưởng Thanh Hà bỗng lên tiếng “Liễu tiên sinh, xin ông yên tâm, bần đạo là chủ trì của miếu Thành Hoàng này, những việc khác bần đạo không dám hứa chắc, nhưng ở nơi này, bần đạo có thể đảm bảo an toàn cho ông.”

“Cám ơn đạo trưởng.” Liễu Tu Thành cảm kích nhìn đạo trưởng Thanh Hà nói cảm ơn.

Vẻ mặt đạo trưởng Thanh Hà không thay đổi nhẹ gật đầu, rồi quay đầu nhìn Trần Ngưnói “Tiểu hữu, có thể bắt đầu rồi.”

“Được.” Trần Ngư đã sớm vẽ xong bùa ‘Mời thần’ rồi, trước khi sử dụng vẫn còn do dự nhìn thoáng qua Hướng Nam. Hướng Nam là ác ma có đạo hạnh cao thâm sáu trăm năm, cũng không biết Thành Hoàng nhìn thấy Hướng Nam sẽ xử lý ra sao.

“Bắt đầu đi.” Trước khi đến đây, không phải là Hướng Nam chưa nghĩ đến hậu quả, nhưng nếu như không có Trần Ngư, thì giờ này cậu ta đã sớm bị Kỳ Trường Minh luyện thành Ma Vương không có chút lí trí nào. Cho nên, lần này Trần Ngư vì cậu ta nên mới mời Thành Hoàng, cho dù không phải, chỉ cần Trần Ngư cần, cậu ta cũng sẽ tới.

Huống chi, chỉ cần định tội được nhà họ Liễu, cho dù cậu ta bị hồn bay phách lạc, cũngkhông tiếc nuối.

Trần Ngư không lo lắng nữa, đốt bùa ‘mời thần’ rồi ném ra giữa không khí, tiếp đó chắp tay trước ngực niệm thần chú, mỗi từ nói ra đều ẩn chứa linh lực tinh khiết.

Đạo trưởng Thanh Hà đứng ở phía xa nhìn, thấy quanh người cô bé này có nguồn linh lực đang vận động, cuối cùng cũng hiểu tại sao cô bé này có khả năng mời đức Thành Hoàng hiện thân. Quả nhiên rất nhiều chuyện đều phải nhìn vào phẩm chất trời cho, như ông đã tu luyện mấy chục năm rồi nhưng tu vi vẫn còn kém xa so với tiểu hữu này.

“Các người là ai??” Theo giọng nói uy nghiêm trầm thấp vang lên, tượng Thành Hoàngđang ngồi ngay ngắn trên đại điện bỗng nhiên chuyển động, ngài cúi đầu nhìn rồi cau mày nói “Thú vị, thật thú vị, một ác ma sáu trăm năm đạo hạnh, một người phàm nghịch trời đổi mệnh lại dám đứng trước hiện thân của bản tọa.”

“Bái kiến Thành Hoàng!” một đám người nhao nhao làm lễ.

“Đứng lên đi.” Đức Thành Hoàng nhìn về phía Trần Ngư đang đứng giữa “cô nhóc kia,cô là người cho gọi bản tọa đến sao?”

“Vâng.” Trần Ngư cũng là lần đầu tiên gặp Thành Hoàng nên hơi hồi hộp, nói lắp “Con … con thỉnh ngài đến là có chuyện muốn bẩm báo.”

“Có chuyện gì?” Đức Thành Hoàng hỏi.

“Là như vậy, sáu trăm năm trước …” không biết là lần thứ mấy Trần Ngư kể ra chuyện này nên cô nói vô cùng ngắn gọn, rõ ràng, dễ hiểu.

Thành Hoàng nghe xong, ánh mắt rơi lên người Liễu Tu Thành.

Liễu Tu Thành giật mình, vẻ mặt trắng bệch, nghiêm giọng nói “Đức Thành Hoàng, ngài không thể nghe cô ta nói từ một phía, chuyện xảy ra không phải như vậy, nhà họ Liễu chúng tôi bị oan.”

“Ông còn dám đổi trắng thay đen, nhà họ Liễu các người …”

“Đừng ầm ĩ.” Đức Thành Hoàng cắt ngang trận cãi nhau giữa Hướng Nam và Liễu Tu Thành “Mấy người chưa từng bước vào âm phủ coi như là chưa biết việc đời. Mọi chuyện đã xảy ra như thế nào, bản tọa chỉ cần tra cứu sổ Sinh Tử thì biết liền, khôngcần mấy người cãi nhau ầm ĩ.”

nói xong, đức Thành Hoàng đưa tay biến ra một đồ vật nhìn rất giống điện thoại di động, ngồi ở trên lưu loát bấm bấm làm đám người phía dưới nhìn mà vô cùng kinh hãi.

âm phủ mà cũng xài điện thoại di động?

Chẳng bao lâu, Thành Hoàng dừng động tác, nói “Bản tọa đã tra cứu, tổ tiên nhà họ Liễu đã có thời kì vô cùng hiển hách, nhưng vì tổ tông không làm việc thiện tích đức nên sáu trăm năm trước đã làm hao mòn hết số mệnh, nghiệp chướng quấn quanh người, từ đó thế hệ sau sẽ trải qua thời gian khốn khổ, làm không đủ ăn, cho đến khi trả hết nghiệp chướng của tổ tiên thì mới xong.”

“Nhưng mà … Bản tọa vừa mới tra số mệnh của thế hệ sau nhà họ Liễu, phát hiệnngười nhà họ Liễu có người có số mệnh vô cùng tốt che chở mới bình an trôi qua sáu trăm năm nay, vinh hoa phú quý, chỉ có tuổi thọ là bị hao tổn mà thôi.” Đức Thành Hoàng nói xong, ánh mắt lại nhìn về phía Hướng Nam “Xem ra không phải là cậu tự nguyện.”

“Tất nhiên là không phải.” Hướng Nam kích động nói.

Khi đức Thành Hoàng đọc hoàn cảnh nhà họ Liễu ra, Liễu Tu Thành đã bị dọa mặt táiđi không còn chút máu. Đối mặt với Thành Hoàng – người nắm rõ mọi việc sống chết của người ta, cho dù hắn ta có mồm mép đến mức nào cũng không thể nói gì hơn.

“Liễu Tu Thành, vốn chết ở năm 25 tuổi bởi một vật nặng trên không rơi trúng đầu, lại tìm một công nhân là Trương Phú Quý để nghịch trời đổi mệnh cho cậu.” Thành Hoàng lại lật đến trang cuộc đời của Liễu Tu Thành.

“Trương Phú Quý tự nguyện đổi cho con ạ.” Liễu Tu Thành vội vàng giải thích.

“Bản tọa biết, cậu đã cho Trương Phú Quý hai trăm vạn để cậu ta đổi mệnh cho cậu.” Đức Thành Hoàng tiếp tục lật điện thoại, nói “Cậu ta thu của cậu hai trăm vạn, bây giờ Trương Phú Quý vẫn còn lao động cải tạo dưới địa ngục, chờ cậu xuống đó sẽ đổi cho cậu ta.”

“Cái gì??”

“Nhà họ Liễu các cậu thật giỏi, bản tọa chỉ mới tùy tiện tra, phát hiện số người đổi mệnh dưới âm phủ trong sáu trăm năm qua, có đến một nửa là nhà họ Liễu các cậu, mà tất cả những người này đều tự nguyện đổi mệnh mới hay chứ.” Thành Hoàng nói“Các người nghĩ tự nguyện là xong rồi sao? Đừng có ngây thơ như thế, luật pháp âmphủ đã quy định, người tự nguyện đổi mệnh, giống như tội tự sát, sau khi chết sẽxuống địa ngục, sau khi hết hạn tù mới được đầu thai. Người nghịch trời đổi mệnh sau khi chết cũng xuống địa ngục, hết hạn tù sẽ bị đầu thai thành loài vật.”

“Người đầu tiên đổi mệnh của nhà họ Liễu, cũng chính là người đã từng là ông cố cố cố nội của cậu, bây giờ vẫn còn đang cải tạo ở địa ngục đó. Chắc là hai người sẽ được gặp mặt nhau một lần.” Thành Hoàng nói.

Người đầu tiên đổi mệnh của nhà họ Liễu, cách nay hơn năm trăm năm rồi mà bây giờ vẫn còn ở địa ngục?? Hình phạt này dài bao nhiêu lâu a??

hắn có thể gặp mặt là có ý gì? Nghĩa là tuổi thọ của hắn không cao hay sao?

Mấy câu nói của Thành Hoàng chứa lượng thông tin quá lớn, Liễu Tu Thành bị dọa sợ ngồi bệt xuống đất.

Thành Hoàng nói với Liễu Tu Thành xong thì quay đầu nói với Hướng Nam “Còn cậu, số mệnh của cậu vốn nên là tạo phúc cho người dân, vậy mà lại bị người ta làm hại, trở thành ác ma. Trường hợp của cậu tương đối đặc biệt, trước giờ chưa có tiền lệ, bản tọa cần đưa cậu về âm phủ, để ta thương lượng với các Thành Hoàng khác nên xử cậu như thế nào cho hợp lý, cậu có ý kiến gì không?”

“Vậy số mệnh của nhà họ Liễu thì sao ạ?” Hướng Nam hỏi.

“Từ khi cậu thoát khỏi ‘khóa xích hồn’, số mệnh của nhà họ Liễu đã hết.” Thành Hoàngnói.

Cho nên trời đất không quên cậu, những kẻ gian ác nhà họ Liễu đều đã hứng chịu tất cả những trừng phạt vốn có rồi?

“Đương nhiên, nhà họ Liễu đoạt số mệnh của cậu là tội lớn, âm phủ sẽ tăng nặng hình phạt.” Thành Hoàng nói.

“Thành Hoàng đại nhân, tôi đồng ý cùng ngài xuống âm phủ.” Hướng Nam chịu dày vò sáu trăm năm, cũng là vì muốn tìm một sự công bằng mà thôi. âm phủ đã xử lý đòi lại công bằng cho cậu, vậy cậu ta nên xuống âm phủ thôi, dù hiện giờ cậu không biết mình sẽ đối mặt với điều gì.

Tác giả có lời muốn nói:

Tây Thi: Thành Hoàng đại nhân, sổ sinh tử hiện giờ hiện đại như vậy sao.

Thành Hoàng: Loài người ngốc nghếch, sổ sinh tử quý giá như vậy, sao có thể tùy tiện mở ra được. Đây là sách điện tử!

Từ khi âm phủ kết nối internet, Thành Hoàng phá án, hiệu suất tăng cao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.