Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 59: Tình yêu là gì




“Vậy là cuối cùng Hướng Nam đi âm phủ, người nhà họ Liễu sau khi chết sẽ xuống địa ngục chịu trừng phạt?” Lâu Minh mỉm cười nhìn Trần Ngư đang hừng hực khí thế kể chuyện.

“Dạ, dạ!” Trần Ngư vui vẻ “thì ra là ông trời không bất công như vậy, hai ngày trước em còn hiểu lầm Ngọc Hoàng đó, thật là không nên mà.”

“Hiểu lầm?” Trần Ngư luôn có lời nói làm Lâu Minh vô cùng ngạc nhiên.

“Dạ, em phải xin lỗi ngài mới được.” Trần Ngư nói xong liền chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt lại cầu khấn “Ngọc Hoàng à, ngài là đại nhân đừng chấp nhặt với tiểu nhân như con nha, hãy tha lỗi cho con.”

“Ngọc Hoàng khoan dung độ lượng như vậy, sẽ không tính toán với em đâu.” Lâu Minh nhìn động tác đáng yêu của Trần Ngư mà bật cười lắc đầu, thấy Trần Ngư nói một hồi đã khô miệng, thế là đưa tay cầm ấm trà trên bàn, chuẩn bị rót thêm nước vào trong ly trà trước mặt Trần Ngư “Vậy còn chuyện của Trương Tử Dương và con gái nhà họ Liễu thế nào rồi?”

Nghe thấy Lâu Minh hỏi chuyện của Trương Tử Dương và Liễu Mộc Nhã, Trần Ngư đang vui vẻ, khuôn mặt nhỏ bỗng chốc trở nên ngơ ngẩn, cô xoay người hai tay chống cằm, nhìn Lâu Minh rót nước cho mình, chợt hỏi “anh Ba, tình yêu là gì vậy?”

“Soạt …” Tay Lâu Minh run lên, nước trong ly trà tràn ra ngoài, đổ đầy bàn.

“A…!” Trần Ngư bị dọa lùi lại phía sau, sợ nước trà làm ướt áo.

Đứng ở một bên, Trình Bằng do dự, rồi cảm thấy mình lúc này không nên đi qua thì tốt hơn.

“Em không bị ướt chứ.” Lâu Minh vội đặt bình trà xuống, quan tâm hỏi.

“Em không sao.” Trần Ngư lắc đầu, rút mấy tờ khăn giấy trên bàn, thấm lau nước trà.

Hai người cùng lau mặt bàn khô, tâm trạng Lâu Minh cũng ổn định lại, hỏi “Lúc nãy em hỏi anh cái gì?”

“anh Ba, tình yêu là gì?” Trần Ngư hỏi lần nữa “Tình yêu có phải giống như một vật gì đó đặc biệt đặc biệt đặc biệt tốt hay không?”

Trần Ngư nói ba từ đặc biệt liên tiếp, có thể thấy được bản thân trong lòng cô cũng không phân biệt được.

“Tại sao em lại hỏi điều này?” Lâu Minh kinh ngạc nói.

“Bởi vì chuyện của Trương Tử Dương và Liễu Mộc Nhã.” Trần Ngư giải thích “Lúc đó, ở trước mặt đức Thành Hoàng, em đã kể chuyện của Trương Tử Dương và Liễu Mộc Nhã, muốn hỏi ngài ấy xem chuyện này nên giải quyết như thế nào, sau đó Thành Hoàng đã cho gọi hồn phách của hai người đó đến.”

==

Đức Thành Hoàng nghe xong chuyện Trần Ngư tố giác, thì cho hai quỷ sai đến bệnh viện đem hồn phách của Trương Tử Dương và Liễu Mộc Nhã câu tới.

Đức Thành Hoàng dùng điện thoại di động tra sổ sinh tử, xem qua cuộc đời của hai người đã trải qua những gì, mới quay về phía hai người đang cung kính đứng thẳng phía trước “Vốn là âm phủ khôngnhúng tay vào chuyện trần gian, nhưng có Thiên Sư có thể nối liền âm dương. Bây giờ có Thiên Sư đãbáo cáo chuyện này với bản tọa, vậy thì bản tọa phải ra mặt giải quyết thôi.”

“Thành Hoàng đại nhân, cầu xin ngài phá giải thuật ‘đổi mệnh’ giữa con và Tử Dương đi, con khôngmuốn anh ấy phải đổi mệnh cho con.” Liễu Mộc Nhã lên tiếng thỉnh cầu.

“Nhã Nhã!” Trương Tử Dương sợ hãi kêu lên.

Liễu Mộc Nhã không để ý Trương Tử Dương, chỉ chú ý cầu xin Thành Hoàng “Thành Hoàng đại nhân, con cầu xin ngài!”

“Em biết là, nếu không có em thì anh không thể sống nổi mà.” Trương Tử Dương đau khổ nói.

“Tử Dương, anh còn có ba mẹ, có người thân, anh không thể làm vậy vì em được. Nếu bởi vì anh mà em sống lại được, anh cảm thấy em có thể sống thoải mái, vui vẻ được sao?” Vẻ mặt Liễu Mộc Nhã cũng vô cùng đau khổ.

“Mạng của anh vốn là được em cứu về.” Trương Tử Dương nói “Năm đó, ở nước E, nếu không phải em bắt gặp anh bị tai nạn xe, kịp thời đưa anh đến bệnh viện thì anh đã sớm không còn trên thế gian này rồi.”

“Đây không phải là lý do anh đổi mệnh cho em.”

“Tất nhiên là không phải.” Trương Tử Dương nhìn Liễu Mộc Nhã, ánh mắt tràn đầy yêu thương “Đó là vì anh yêu em.”

Mắt Liễu Mộc Nhã đỏ lên, nước mắt đong đầy hốc mắt.

“anh yêu em, anh không thể sống một mình trên thế giới này mà không có em. Nếu anh không thể sống một mình mà không có em, như vậy … Làm như vậy thì ít nhất anh cũng cứu được em.”

“Tử Dương …” Liễu Mộc Nhã vô cùng cảm động, một giọt nước mắt từ hốc mắt lăn xuống. cô biết người đàn ông trước mặt này thích cô, nhưng khi người đàn ông này vì cô mà nguyện ý chết, Liễu Mộc Nhã đột nhiên cảm thấy, cuộc đời của mình có lẽ chỉ ngắn ngủi bao năm nhưng không phải là sống không có chút giá trị nào “Nếu anh vì cứu em mà chết thì anh muốn em phải tiếp tục sống như thế nào nữa đây?”

“Chuyện này … đáng lẽ là em không biết mà.” Ánh mắt hai người giao nhau, tình cảm nồng nàn mà tuyệt vọng nhìn nhau.

(Edit khúc này mà da gà da vịt rớt đầy đất)

“Tâm sự bày tỏ nỗi lòng đã kết thúc chưa?” đã bao nhiêu năm, từ cổ chí kim, chuyện tình cảm tan hợp giữa nam và nữ xem ra là không có gì mới. Đều là cái gì mà anh/em chết thì em/anh chết, anh/em sống thì em/anh sống, cẩu huyết đến mức là hồn ma cũng không đành lòng nhìn thẳng. (cẩu huyết: các nàng đọc ngôn tình chắc rành nghĩa từ này ha)

không phải người ta nói sức sáng tạo của loài người là không có giới hạn sao? Sao kịch bản tình yêuquanh đi quẩn lại chỉ có từng này thôi vậy?

Hai người trao đổi yêu đương và tuyệt vọng bị Thành Hoàng sát phong cảnh mà buông ra một câu, cũng bị dán lên nhãn cẩu huyết.

“không có tri thức là điều đáng sợ nhất!” Đức Thành Hoàng khiển trách “Ta đã nhìn qua, hai người khi còn sống không làm điều gì ác, còn làm được mấy việc thiện, thế nên mới nhắc nhở các người một câu. một khi thuật ‘đổi mệnh’ thành công, lúc các người xuống âm phủ sẽ bị coi là tội lớn giống như tội nghịch trời đổi mệnh, sẽ phải xuống địa ngục chịu phạt.”

“Thành Hoàng đại nhân, chuyện này không liên quan đến Nhã Nhã, đều do con giấu Nhã Nhã làm ra, là ý của một mình con mà thôi.” Trương Tử Dương vội vàng nói.

Đức Thành Hoàng nhìn Trương Tử Dương nói “Cho dù Liễu Mộc Nhã có biết hay không, chỉ cần nghịch trời đổi mệnh đều sẽ chịu trừng phạt. Mà người đổi mệnh, nếu là bị ép buộc, sau khi chết xuống âm phủ có thể khiếu nại, sau đó đi đầu thai. Nếu tự nguyện, thì sẽ giống như tội tự sát, sau khi chết sẽ phải xuống địa ngục. Trương Tử Dương, cậu tự nguyện đổi mệnh, chẳng những bị tội như là tự sát, mà do cha mẹ cậu vẫn còn sống sẽ phải thêm tội bất hiếu, sau khi chết cậu sẽ chịu tội nghiêm trọng hơn nhiều so với Liễu Mộc Nhã.”

một đôi tình nhân đang lâm li bi đát, tình sâu nghĩa nặng như vậy, sau khi nghe đức Thành Hoàng nóithì mặt trắng như giấy, run rẩy hết cả người. Bọn họ có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, vốn cho rằng đây là hành vi hi sinh cho nhau, không ngờ thật ra là đang hại lẫn nhau.

“anh chỉ muốn em được sống thôi.” Vẻ mặt Trương Tử Dương vô cùng áy náy.

“Em biết.” Liễu Mộc Nhã gật đầu, ánh mắt hai người lại bắn lửa tung tóe.

Đức Thành Hoàng quả quyết cắt ngang đôi tình nhân lại bắt đầu tạo bầu không khí cẩu huyết, tiếp tục nói “Nể tình hai người khi còn sống đã làm việc thiện, trên người có công đức nên ta sẽ mở ra một con đường, tha thứ cho các người lần này. Chút nữa ta sẽ cắt sinh khí liên hệ giữa hai người, hồn phách của hai người trở về thì cơ thể sẽ tự động tỉnh lại.”

“Tỉnh lại?” Trương Tử Dương kích động nói “Hướng Nam và ân oán với nhà họ Liễu đã xuống âm phủ, có phải là lời nguyền rủa trên người Nhã Nhã sẽ tự động chấm dứt không ạ?”

“Mặc dù ân oán giữa Hướng Nam và nhà họ Liễu đã giải quyết nhưng cuộc đời của Liễu Mộc Nhã vẫn nhận được số mệnh của Hướng Nam che chở nên lời nguyền rủa không thể tiêu trừ. Nhưng vì hồn phách của Hướng Nam đã xuống âm phủ nên lực ảnh hưởng của lời nguyền rủa sẽ yếu hơn, sau khi tỉnh dậy, Liễu Mộc Nhã có thể tiếp tục sống đến năm 25 tuổi.”

Lời nguyền rủa của Hướng Nam là người nhà họ Liễu không thể sống quá 25 tuổi, trước đó, vì Hướng Nam bị khóa xích hồn nên sức mạnh của lời nguyền rủa cũng yếu hơn, đa số người nhà họ Liễu đều có thể sống đến 25 tuổi. Nhưng thời gian trước, Hướng Nam được Trần Ngư cứu, thoát khỏi ‘khóa xích hồn’ nên sức mạnh của lời nguyền rủa cũng tăng lên, vì thế mà Liễu Mộc Nhã mới bị bệnh sớm hơn.

“25 tuổi?” Trương Tử Dương cầu xin “Thành Hoàng đại nhân, có cách gì có thế kéo dài tuổi thọ của Nhã Nhã không ạ, dù phải trả giá điều gì con cũng sẽ cố gắng nỗ lực làm.”

“Tử Dương, không được đâu.” Liễu Mộc Nhã cảm thấy trên đời này có người nguyện ý trả giá vì cô như thế thì việc cô có thể sống đến 25 tuổi đã rất thỏa mãn rồi.

“Nhã Nhã, anh muốn sống cùng với em.” Trương Tử Dương nói “anh còn muốn kết hôn với em, cùng em sinh em bé nữa.”

“Tử Dương, em ở dưới âm phủ sẽ chờ anh, em không đi đầu thai, em sẽ chờ anh mà,” Liễu Mộc Nhã nói“Chúng ta sẽ ở bên nhau đời đời kiếp kiếp.”

“Nhã Nhã.”

“Tử Dương.”

“Việc đầu thai dưới âm phủ có quy định và chế độ hẳn hoi, không phải cô nói đi đầu thai thì được đi đầu thai, không đi đầu thai đứng trên cầu Nại Hà chờ này chờ nọ là được đâu.” Thành Hoàng không nhịn nổi nữa “Chắc là xem phim truyền hình nhiều quá phải không, còn gì mà đời đời kiếp kiếp ở chung với nhau.” (Hí hí, c

Trương Tử Dương biết việc gặp được Thành Hoàng là cơ hội ngàn năm có một, cậu ta kéo Liễu Mộc Nhã quỳ xuống trước mặt Thành Hoàng nói “Thành Hoàng đại nhân, chúng con không cầu đến đời sau, chỉ cầu cho kiếp này. Con biết là nguyện vọng của chúng con rất khó, nhưng có thể gặp được ngài ngày hôm nay cũng là vận mệnh của chúng con, con cầu xin ngài mở cho chúng con một con đường.”

“Nếu làm như vậy, kiếp sau của cậu sẽ phải làm loài vật, cậu cũng không hối tiếc chứ?” Thành Hoàng do dự rồi hỏi.

“Chỉ cần kiếp này có thể sống cùng với Nhã Nhã.” Trương Tử Dương quả quyết “Và không làm đau lòng ba mẹ con, con sẽ không hối tiếc.”

“Được!” Đức Thành Hoàng lại nhấn nhấn điện thoại rồi quả quyết nói “hiện tại, những ác quỷ ở dưới âmphủ, dù tình nguyện ở địa ngục chờ đợi cũng không nguyện ý làm loài vật, dẫn đến động vật trên trái đất càng ngày càng ít. Nếu cậu đã đồng ý làm loài vật ở kiếp sau, trong hoàn cảnh đặc biệt này ta sẽ sử dụng phương pháp đặc biệt, mở cho cậu một đặc quyền.”

Thành Hoàng nói “Ta sẽ đem tuổi thọ của cậu chia cho Liễu Mộc Nhã một nửa, điều kiện là sau khi chết, cậu nhất định phải trải qua mười kiếp luân hồi làm loài vật.”

“Tạ ơn Thành Hoàng đại nhân.” Trương Tử Dương cảm kích nói.

“Thành Hoàng đại nhân, đời sau con cũng xin nguyện được làm loài vật.” Liễu Mộc Nhã cũng cầu xin.

“cô cũng có việc muốn cầu xin ta?” Thành Hoàng đại nhân hỏi.

“Vâng.” Liễu Mộc Nhã nhìn thoáng qua Trương Tử Dương, rồi ánh mắt kiên định nói “Con chỉ hi vọng, khi đầu thai làm loài vật, con vẫn được ở cùng một chỗ với Tử Dương. Nếu anh ấy là con chuột đực, thìcon sẽ là chuột cái, nếu anh ấy là con chim trống, thì con sẽ là con chim mái …”

“Ngừng …” Da mặt Thành Hoàng đại nhân run rẩy, lặng lẽ chà xát da gà nổi đầy người “Ta cho phép, các người muốn đầu thai làm vợ chồng động vật phải không? Gần đây số lượng quốc bảo gấu trúc đanggiảm mạnh, ta sẽ để hai người đầu thai là gấu trúc, hi vọng các người sẽ ân ân ái ái, sinh nhiều gấu con, cũng coi như là vì quốc gia mà cống hiến.”

==

Lâu Minh nghe đến cuối cùng, vẻ mặt nghiêm túc cũng không kìm được mà co rút lại, quan lại âm phủ … có thể tự mình quyết định thoải mái như vậy sao?

“anh Ba, đức Thành Hoàng nói, từ khi ngài ấy làm Thành Hoàng, đã thấy qua rất nhiều cặp nam nữ si tình, cho dù có thông minh sáng suốt (anh minh thần võ), hoặc là hiểu biết sâu rộng đến cỡ nào, nhưng chỉ cần dính đến tình yêu là không có cách nào tự kiềm chế được, sẽ trở nên mù quáng, không có lý trí. Chỉ cần có thể bảo vệ được tình yêu thì có thể làm bất cứ chuyện gì.” Trần Ngư rất là khó hiểu “Sắc ma nữ, bởi vì khi còn sống chưa được yêu đương mà sau khi chết không chịu đi đầu thai. Trương Tử Dương và Liễu Mộc Nhã, nguyện ý vì tình yêu mà kiếp sau đi làm loài vật.”

“Cho nên, tình yêu có phải là thứ gì đó rất rất rất tốt, mỗi người đều muốn có được?” Trần Ngư chân thành hỏi.

“Ây …” Đối mặt với ánh mắt sáng ngời của Trần Ngư, Lâu Minh không biết phải trả lời thế nào, do dự một chút rồi nói “Nó giống như là việc khi em đạt được điều gì đó sẽ làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và vui vẻ.”

“Giống như là tiền ấy ạ?” Trần Ngư ví von.

“…”

“Nhưng em sẽ không vì tiền mà không muốn sống, cũng sẽ không vì tiền mà không đi đầu thai.” Trần Ngư nghĩ nghĩ rồi cảm thấy tiền bạc chưa đạt tới cảnh giới đó.

“Nó so với tiền … không phải … Nó không giống với tiền.” Lâu Minh tìm từ hồi lâu mà không tìm được từ thích hợp, cuối cùng đành nói nước đôi “Chờ khi nào em gặp được, em sẽ hiểu ngay thôi.”

“A!” Trần Ngư như có điều suy nghĩ, gật gật đầu, sau đó tò mò hỏi “Vậy anh Ba đã gặp được chưa?”

“…” Lâu Minh búng lên trán Trần Ngư, cười mắng “Con nít không được hỏi mấy thứ này.”

“Ai là con nít chứ, em đã học đại học rồi đó, trước đó mẹ em còn hỏi có thấy thích bạn học nam nào hay không nữa kìa.” Trần Ngư xoa trán, không phục nói.

“Em …” Em có người yêu mến ở trường rồi sao? Suýt nữa thì Lâu Minh hỏi to lên, chỉ là lời vừa lên khóe miệng đã bị anh cương quyết nuốt lại vào trong.

“Đúng rồi, anh Ba, hôm trước anh nhắn cho em có việc muốn em giúp. Việc gì vậy ạ?” Trần Ngư nhớ đến mấy ngày trước nhận được tin nhắn, thế là thuận miệng hỏi.

“Hai ngày nữa anh muốn đến thành phố Bình, muốn hỏi em có rảnh đi cùng anh không?” Lâu Minh cố nén nụ cười đắng chát hỏi.

“Cùng đi với anh Ba ạ? Em rảnh mà, em đi được.” Trần Ngư không chút do dự gật đầu đồng ý.

Biết rõ câu trả lời của Trần Ngư không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ vì phòng ngừa sát khí trên người anhtăng vọt mà thôi, nhưng nỗi đắng chát trong lòng lại chỉ bởi vì câu nói của Trần Ngư mà lặng lẽ tan đi.

anh Ba đã gặp được chưa?

anh Ba đã gặp được rồi, nhưng anh Ba không dám có được cô ấy.

Tác giả có lời muốn nói:

Đức Thành Hoàng: Chờ khi nào về ta sẽ tra một chút, xem có động vật nào có khả năng sẽ tuyệt chủng nữa, để cho hai người này đi cứu vớt đi.