Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa

Chương 57: Đùa nghịch




Do hiệu ứng quảng cáo mà rất nhiều người trong công ty biết được tin vui của hai người. Họ hỏi khi nào tổ chức hôn lễ. Rất nhiều đơn vị kinh doanh của Lương Thịnh nghe Vi Đào sắp kết hôn cũng đòi đến chúc mừng. Vi Đào nói không muốn làm phiền mọi người, nhưng nhiệt tình của họ vẫn không giảm. Cuối cùng anh đành phải liên hệ với khách sạn đặt thêm phòng bao.

Chuyện thủ tục làm chủ Lương Thịnh của Vi Đào đã đến giai đoạn cuối, Mã Sở Vân bàn giao công việc cực kỳ suôn sẻ. Ông ta rất vui, nói trước khi đi phải chúc mừng Vi Đào kết hôn. Một tuần trước đám cưới, công văn nhậm chức của Vi Đào chính thức phát xuống, anh lên chức tổng giám đốc Lương Thịnh.

Do những rối loạn gần đây của phòng Nghiệp vụ khiến cho việc kinh doanh sa sút, Vi Đào vừa nhậm chức đã lên tinh thần ọi người, hứa hẹn hoàn thành nhiệm vụ tháng Mười thì công ty sẽ tổ chức đi du lịch Hải Nam. Quả nhiên vừa tuyên bố xong, mọi người như được tiêm thuốc kích thích, tinh thần hừng hực, tự tin vạn lần.

Cố Tịch bắt đầu nghỉ phép để lo chuyện kết hôn. Nhà mới đã có thể vào ở, đồ dùng gia đình đặt mua cũng được chuyển đến. Cố Tịch thấy Vi Đào bận rộn nên cũng không làm phiền anh, tự mình bố trí nhà mới theo phương án đã bàn trước. Vi Đào thấy cô lo lắng như vậy rất thương xót, Cố Tịch lại cười an ủi anh, phải có cơ hội cho cô phát huy chứ. Cô không thể giúp anh chia sẻ gánh nặng nhiều hơn, chỉ mong anh toàn tâm toàn ý yên tâm làm việc.

Do cả hai đều không phải người thành phố W, nên họ định tổ chức tiệc cưới ở W trước, sau đó sẽ tới M và N lần lượt tổ chức tiếp. Kết hôn ở nơi khác phiền phức như vậy, gia đình hai bên đều phải chú ý đến, thành phố W lại là nơi sau này họ sinh sống lâu dài, đồng nghiệp bạn bè càng không thể bỏ qua.

Chỉ chuyện viết thiệp mời thôi đã rất phiền toái. Vi Đào chắc chắn không rảnh rỗi, kết quả việc viết thiệp mời lại trở thành cơ hội luyện chữ cho Cố Tịch. Cố Tịch nhờ Vi Đào báo số khách mời, rồi cô in danh sách ấy ra làm hai bản. Phía các đơn vị kinh doanh, Vi Đào không phát thiệp. Anh vừa lên chức, rất nhiều việc muốn kín đáo. Nhưng bọn họ đã biết về hôn sự, đều nói sẽ tới.

Nguồn ebooks: www.luv-ebook

Nhà mới sau khi trang trí gần xong, Vi Đào bảo Cố Tịch trả lại nhà thuê, dọn đến ở trước. Nhà thuê của Cố Tịch vừa hết hạn nên cô dọn dẹp đồ đạc đưa đến nhà mới luôn.

Vi Đào cũng chuyển đa số đồ đạc tới, mỗi tối đều làm việc ở thư phòng rất khuya.

Cố Tịch rót ly nước cho Vi Đào, xoa xoa huyệt thái dương của anh, bắt anh nghỉ ngơi một chút.

“Đừng có bạt mang như vậy.” Chỉ cần nhắc đến công việc là anh như biến thành người khác, lúc nào cũng căng thẳng.

Vi Đào nhắm mắt, dựa vào lưng ghế da, hưởng thụ sự dịu dàng của những ngón tay thon mảnh, “Không làm xong chuyện thì làm sao đi hưởng tuần trăng mật với em được”. Còn mấy ngày nữa là đám cưới, tiệc ở W vừa xong thì sau đó sẽ làm ở M và N. Đợi hoàn tất tiệc cưới ba nơi, họ sẽ đi hưởng tuần trăng mật, và trong vòng nửa tháng, anh không thể quan tâm tới công việc.

Tình trạng Lương Thịnh hiện nay thực sự không cho phép anh thờ ơ. Anh bắt buộc phải sắp xếp tạm ổn mọi thứ trước khi nghỉ phép, chỉ mong có thể cho cô một tuần trăng mật hoàn hảo.

Cố Tịch khẽ thở dài vẻ thông cảm, “Anh nghỉ thì giao công việc cho ai?”.

“Trương Kiến Dũng”, Vi Đào vuốt ve ngón tay cô, đùa nghịch. Cố Tịch hơi ngạc nhiên, Trương Kiến Dũng vốn là giám đốc nghiệp vụ vòng ngoài, bây giờ đang tranh cử chức phó tổng với các giám đốc kinh doanh khác. Nhưng kinh nghiệm anh ta không nhiều, cũng còn khá trẻ, liệu có ổn không?

Vi Đào biết cô sửng sốt, “Anh ta làm việc vững, có thể một mình đảm đương, anh đã thử anh ta lâu rồi”. Tuy làm việc dưới quyền Mã Sở Vân nhưng anh cũng chú ý đào tạo người của mình, Trương Kiến Dũng là người đáng để tín nhiệm.

Khi Vi Đào yêu cầu Trương Kiến Dũng thay anh trong lúc nghỉ phép, Trương Kiến Dũng cũng rất bàng hoàng, hoàn toàn không ngờ Vi Đào lại tín nhiệm mình như vậy. Luận về hồ sơ lý lịch, Lương Thịnh còn nhiều người lớn tuổi, kinh nghiệm hơn anh ta, Vi Đào chỉ nói một câu, “Tôi cần người trung thành, biết làm việc”. Đối với người mới, ngoài việc xem xét năng lực ra, phần nhiều còn phải có cảm giác tín nhiệm. Trương Kiến Dũng vội cảm kích nói nhất định sẽ không để anh thất vọng.

Vi Đào cùng Trương Kiến Dũng hoạch định chiến lược kinh doanh tháng sau, hơn nữa anh còn cố ý để lại cho anh ta vài vấn đề khó nhằn. Tổng bộ công ty đối thủ gần đây khá mạnh tay, không ngừng giành giật những thị trường khả năng tiêu thụ lớn của Lương Thịnh. Anh giao cho Trương Kiến Dũng một nhiệm vụ, yêu cầu không để mất bất kỳ đơn vị kinh doanh nào trong đó! Nếu không có khả năng giải quyết vấn đề thì Trương Kiến Dũng vẫn cần được rèn luyện.

Cố Tịch nghe Vi Đào lên kế hoạch từng bước thì rất khâm phục, người như anh lúc nào cũng có khả năng nắm bắt mọi thứ.

Vi Đào gập laptop lại, đứng lên chuẩn bị về. Tuy Cố Tịch đã ở đây nhưng anh sợ mấy ngày cuối cùng không kiềm chế nổi, nên kiên trì mỗi tối về nhà Gia Tuấn ngủ.

Cố Tịch thấy anh mệt mỏi thì kéo tay, “Muộn thế này rồi về sẽ làm phiền Gia Tuấn đó”.

Vi Đào khựng lại, nắm chặt tay cô, từ từ quay người lại, “Em đang giữ anh à?”.

Cố Tịch e thẹn nhìn đi chỗ khác, “Anh có thể ngủ ở phòng dành cho khách, em dọn xong rồi”.

Vi Đào bước tới áp sát cô, nâng mấy lọn tóc xõa trước ngực cô lên, cố ý nói trầm trầm, thong thả, “Nghe nói giường nhà chúng ta rất thoải mái…”. Mỗi lần cô đều mở đầu rồi kết thúc, không biết anh rất khổ cực sao? Nhưng thường thì người xấu hổ cuối cùng đều là cô. Cố Tịch thấy ngực thắt lại, mặt càng đỏ, “Phải… rất… thoải mái”. Vi Đào nhìn gò má đỏ ửng của cô, ngẩn người, cô lại…

Anh rất tự nhiên choàng tay qua eo cô, “Tịch Tịch, đừng khiêu khích anh”. Biết rõ cô chính là ngọn lửa, chỉ cần châm mồi một chút… Anh đã nhịn cả mấy tháng, đừng để anh phá vỡ ở cửa ải cuối cùng.

Cố Tịch đặt tay phải lên vai anh, dịu dàng trượt từ cổ xuống ngực anh,, “Giường dành cho khách cũng rất thoải mái”. Nói xong nhân lúc anh còn ngớ người, cô cười khẽ rồi đẩy anh ra, uyển chuyển rời khỏi thư phòng.

Vi Đào nhìn cửa, cảm thấy hụt hẫng, thầm mắng trong lòng, tiểu yêu tinh!

Anh tranh đấu mất mấy giây rồi đi nhanh ra phòng dành cho khách.

Cố Tịch đang từ trong phòng bước lại, chặn anh ở cửa, ánh mắt như cười, “Không về nữa à?”

Vi Đào liếc nhìn cái giường rộng trong phòng, tỏ vẻ nghiêm túc ho một tiếng, “Nếu đã thoải mái như thế thì anh nên thử”, vừa nói vừa đi vào trong. Cố Tịch lại ngăn anh, hai tay chìa ra, nhún vai, vẻ rất bất lực, “Em quên mất, ga giường hôm nay mới bị thấm ướt, chưa khô”. Vi Đào nhìn vẻ mặt cố nhịn cười của cô, lại thầm rủa trong lòng, chọc anh vui lắm chắc?

Anh nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, liếc nhìn trên giường chỉ đặt mỗi cái gối, gật gù vẻ rất thấu hiểu, “Vậy thì thôi, anh cứ về là được”, nói xong quay người đi ra ngoài.

Cố Tịch nhìn bóng anh thất vọng bỏ đi thì bịt miệng cười trộm, vẻ mặt bất lực của anh thực sự quá thú vị. Trước kia luôn là anh chọc cô, hiếm có cơ hội chọc lại anh, Cố Tịch vừa vui thầm vừa theo Vi Đào ra khỏi phòng.

Cô nén cười, vờ tiếc nuối nói Vi Đào đang đi ra cửa, “Ngày mai ga giường sẽ khô thôi”. Vi Đào lạnh lùng “ờ” một tiếng, giọng trầm thấp. Cố Tịch áp vào tường, gắng nhịn cười, nhìn anh thế này thực sự quá vui. Cố Tịch vừa nhịn cười đến “nội thương”, vừa nói vẻ giả tạo, “Xin lỗi ông xã, làm anh ấm ức quá”.

Khi cô sắp không kìm được, cười thành tiếng thì Vi Đào đã ra tới cửa. Nhưng anh không mở cửa như cô nghĩ mà bấm khóa lại.

Vi Đào khóa cửa xong ung dung quay lại, tới gần cô, vẻ mặt thản nhiên, “Ý thức an toàn quá kém, sau này nhớ phải khóa cửa”.

Cố Tịch liếc anh, lại nhìn cửa, lẩm bẩm, “Ngày nào em cũng khóa mà”. Cô định đợi anh đi rồi mới khóa.

Vi Đào nhìn tư thế áp sát tường của cô, thần sắc vui vẻ, cố ý liếc nhìn phòng cho khách rồi mới nhìn cô, “Phòng đó nếu đã không ngủ được thì vào phòng ngủ chính”, nói xong ung dung đi vào phòng ngủ.

Cố Tịch ngẩn ra mười giây, ba mươi giây.

Khi đầu óc cuối cùng đã vận hành trở lại, cô hét lên và lao vào trong phòng, “Anh… anh không thể ngủ ở đây”.

Nhưng trong phòng ngủ đâu thấy bóng anh nữa. Áo sơ mi trắng và quần âu đen vứt bừa lên sô pha, từ phòng tắm vẳng ra tiếng nước chảy, ai đó đã đi tắm rồi.

Giọng nói uể oải quyến rũ của anh vọng tới, “Mùi dầu gội này thơm quá”. Anh thích mùi thơm tóc cô tối nay, thoang thoảng rung động.

Cố Tịch đã biết sợ, chẳng kịp thu dọn quần áo của anh, vội vàng chạy vào phòng khách, khóa cửa lại.

Cô chọc giận anh, tối nay chắc chắn… chắc chắn rất kinh khủng.

Hôm sau, khi Cố Tịch tỉnh dậy trên chiếc giường lớn, đã vô cùng hối hận ôm lấy chăn.

Sao anh có thể để cô ngủ ở phòng dành cho khách? Khi cô vừa thấp thỏm nhắm mắt, anh đã dùng chìa khóa mở cửa vào. Cuối cùng ai đó thành công ấn cô xuống giường. Đáng sợ nhất là ai đó đã lấy lý do trừng phạt trò đùa dai của cô, cố ý khiêu khích đến mức cô muốn chết đi sống lại. Cuối cùng khi cô nài nỉ van xin, anh mới thỏa mãn thở ra, giường lớn thật thoải mái!

Dù sao, ai đó chẳng đã tắm nước lạnh mấy lần rồi đấy thôi, quen rồi!

Thực ra anh cũng thầm lau nước mắt, bấm đốt ngón tay đếm ngược. Dì ơi, chiêu này của dì quá độc!