Xí Hoang Nghi Thượng

Chương 24




Sau một hồi ngọt nhạt gạ gẫm, cuối cùng Phổ Thông cũng xin được một trăm đồng mua quà sinh nhật cho Hồng Kỳ.

"Về sớm chút nha."

"Vâng, trưa còn phải đi mua đồ ăn nữa mà." Phổ Thông cao hứng đẩy xe đến khu thương mại thu những phế liệu hôm trước các chủ tiệm không kịp bán.

Y vừa đi vòng vòng vừa nghĩ nên mua gì cho Hồng Kỳ đây. Hôm qua y có hỏi hắn thích gì, nhưng hắn chỉ cười, bảo là giờ hắn chẳng đặc biệt muốn gì cả.

Thường thì người ta sẽ tặng đồng hồ hoặc cà vạt, nhưng mấy thứ đó rất đắt tiền, với lại Hồng Kỳ cả ngày chỉ ru rú trong phòng, mua về chỉ xếp xó thôi, quá uổng phí.

Phổ Thông suy đi tính lại, vẫn chẳng tìm được thứ gì vừa thực dụng lại vừa với túi tiền.

Đồng hồ sắp điểm mười giờ rưỡi, Phổ Thông mồ hôi mồ kê đầm đìa đẩy xe chất kha khá thùng các tông quyết định dạo lại một vòng khu thương mại nữa.

Một thiếu nữ đi ngang qua Phổ Thông, chậu thực vật trong tay cô hấp dẫn ánh mắt y. Đây là cây gì thế? Đẹp quá...

Phổ Thông ngẩng đầu, phát hiện ra sạp hàng bán loại cây kia.

Y đẩy xe đến gần sạp hàng, đỗ một bên, ngồi xổm xuống ngắm đủ loại chậu kiểng bé bé xinh xinh muôn màu muôn vẻ.

"Tiên sinh, anh muốn mua loại nào?" Chủ sạp hàng là một cô gái cao gầy.

Đây là lần đầu tiên có người gọi Phổ Thông là "tiên sinh", khiến y có chút ngượng nghịu.

"Để tôi xem thử đã."

Cô chủ cười cười, "Nếu anh đồng ý, tôi có thể tư vấn giúp anh." Nụ cười vừa thân thiện vừa đúng mực của cô khiến người khác cảm thấy rất thoải mái.

"Ừm... Tôi muốn mua làm quà sinh nhật cho một người."

Cô gái quan sát Phổ Thông, cho rằng y mua cây tặng bạn gái, "À, ra là thế~ Chắc cô ấy yêu thực vật lắm nhỉ?"

"Tôi cũng không rõ lắm... Cô ơi, có loại nào luôn nở hoa không?" Phổ Thông vò đầu. Y muốn mua loại có thể ra hoa quanh năm, như vậy có thể giúp mắt Hồng Kỳ thư giãn sau một khoảng thời gian đọc sách hoặc xem TV.

Khách chọn cây bên cạnh nghe vậy liền quay sang nhìn Phổ Thông. Phổ Thông cúi đầu, cảm thấy mình vừa đặt ra một câu hỏi củ chuối đến không thể nào củ chuối hơn. Làm gì có cây nào mà nở hoa quanh năm suốt tháng, trừ phi là hoa giả.

"Có đó." Cô chủ cười đáp.

Phổ Thông ngẩng phắt lên, nhìn cô bằng ánh mắt kinh dị, có loại cây đó thiệt hả trời?!

Cô chủ lấy ra một chậu hoa, lớn hơn chút so với những chậu cây kiểng thông thường, trên tán lá là những đóa hoa xanh lam đang nở rộ, vô cùng đáng yêu.

Màu hoa này hiếm thấy thật! Phổ Thông nhìn chậu hoa, "Hoa này tên gì?"

"Tên thông thường là "Cây dù hoa", đúng với yêu cầu của tiên sinh rồi nhé."

" "Cây dù hoa", hay còn gọi là hoa Lam Tinh, là loài cây bụi lâu năm, ra hoa suốt năm, đặc biệt là hoa chỉ nở lúc sáng sớm, còn đến hoàng hôn sẽ lụi tàn."

"Thần kỳ như vậy à?" Phổ Thông tròn mắt nhìn chậu hoa, "Cái này dễ trồng không vậy cô?" Cả y và Hồng Kỳ đều không có kinh nghiệm chăm sóc cây kiểng, mua về không khéo thì chết mất.

"Anh không để ý sao, xung quanh đây hoa này được trồng nhiều lắm đấy, quảng trường này, cả con phố bên cạnh nữa." Cô chủ cười, hai mắt cong cong.

"Loại hoa này có thể đặt trong nhà, chỉ cần chiếu sáng đủ là được, đừng quên tưới nước cho nó nhé. Cây dù hoa thích môi trường có độ ẩm cao."

Độ ẩm cao sao? Phổ Thông vui mừng. Hai bên phòng ở của Hồng Kỳ đều là WC, muốn ẩm sẽ có ẩm.

Cô chủ nhỏ tinh ý nhận ra tâm trạng anh chàng này đang rất tốt, cũng vui vẻ nói thêm vài câu nữa: "Hoa này tuy nhỏ nhưng có võ đấy nhé, nó hợp với hầu hết các loài hoa khác, cho nên ngôn ngữ của hoa này là "Tin tưởng lẫn nhau"."

"Ngôn ngữ của hoa?" Phổ Thông nghệch mặt ra.

"Trong lòng mỗi người đều tồn tại một sự hoài nghi, hoặc ít hoặc nhiều, khi sống chung cùng người khác đôi khi sẽ phát sinh sự cố từ sự hoài nghi đó. Vì vậy, nếu muốn xây dựng một mối quan hệ keo sơn, chúng ta phải tin tưởng tuyệt đối đối phương, có thế thì hai người mới không vì những vấn đề vụn vặt mà tranh cãi, cuối cùng kết thúc trong nước mắt. Anh có thể tặng hoa này cho người yêu với thông điệp là "Anh luôn tin tưởng em"." Cô chủ càng nói càng hăng.

"Ngoài ra, đặc điểm của hoa Lam Tinh là sáng nở tối tàn, cho nên nó còn có ý nghĩa là "Trân trọng hiện tại", mỗi ngày đều là một khởi đầu mới, từ sáng đến chiều cố gắng phấn đấu vì mục tiêu, sau đó vượt qua đêm đen, thanh thản đón chào ánh bình minh."

"Tin tưởng lẫn nhau" và "Trân trọng hiện tại" à? Tốt quá còn gì! Phổ Thông ngốc ngốc cười, hai chữ "người yêu" lúc nãy của cô chủ khiến y đã vui càng thêm vui.

"Hoa này bao nhiêu tiền?" Phổ Thông mắt lấp lánh nhìn chậu hoa.

"Mười lăm đồng, khuyến mãi thêm một cái xẻng nhỏ xới đất." Cô chủ cười đáp.

"Có khuyến mãi luôn hả?" Phổ Thông không ngờ hoa tốt thế mà giá lại rẻ vậy, còn được tặng thêm nữa chứ.

Cô chủ thấy phản ứng của Phổ Thông, che miệng cười khúc khích. Giờ con trai mua hoa tặng bạn gái toàn ưu tiên hoa hồng hoặc bách hợp, những loại hoa tuy đẹp nhưng chóng tàn, nhưng họ cũng chẳng quan tâm, dù sao chỉ để lấy lòng bạn gái thôi mà. Đây là lần đầu tiên cô gặp một người thật lòng coi trọng hoa cỏ. Có bạn trai tinh tế như vậy, cô gái kia chắc hạnh phúc lắm nhỉ.

"Vậy... Cảm ơn cô nhiều." Phổ Thông trả tiền, nhận hoa, trước khi đi còn được dúi cho một túi phân bón.

Phổ Thông cẩn thận bỏ chậu hoa lên xe đẩy, quay đầu đẩy xe đến cơ sở thu mua phế liệu. Mau đi thôi, Hồng Kỳ còn đang chờ ở nhà đó!