Xích Linh

Chương 2: CÓ THÍCH KHÁCH




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chap 2: Hành động

Sáng hôm sau, hoàng thượng có lệnh đưa hoàng hậu hồi Ngọc Đình điện.

-"Rốt cuộc hắn vẫn nghĩ là ta con rối có thể mang đi nơi này, chuyển qua nơi khác đúng không?"

-"Nô tì nghe nói Diệp điện hạ cũng là người tốt, chắc không như hoàng hậu nói đâu, mới cả hôm qua người bỏ đi bất ngờ động vào lòng tự trọng của hắn, hắn chưa xử phạt người em thấy may rồi"

-"Vậy sao? Hồi cung với ta một chuyến"

-"Cái gì cơ ạ? Hồi cung?"

-"Cha báo tin cho ta ở Thiên Kịch rạp có chuyện rồi, một tên thích khách đang hoành hành ở đấy, gϊếŧ bao nhiêu người vô tội"

-"Người lâu lắm rồi chưa dùng đến võ công, liệu?"

-"Ngươi lo xa quá rồi, ngươi có chắc là ta đã quên không?"

-"Nô tì không dám ạ"

-"Tối nay xuất pháp, đi loan tin đến toàn cung vì lạnh nên ta mắc bệnh truyền nhiễm, đừng ai lại gần"


-"Tuân lệnh"

Trong cung ầm ĩ,

-"Hoàng hậu bị bệnh lây nhiễm sao? Càng tốt, cho cô ta biến xa hoàng thượng ra" Nhàn phi độc miệng.XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 2: CÓ THÍCH KHÁCH

-"Cô có ác cảm với hoàng hậu vậy sao?"

-"Đúng, những ai được hoàng thượng ân sủng ta đều ghét, cô cũng cẩn thận đấy"

Hôm nay, trong cung mở tiệc linh đình, tất cả các tì thiếp sẽ múa Tỳ bà hành, Nhàn phi vì quan hệ, nàng ta múa chính.

-"Người chiếm trọn được trái tim hoàng thượng phải là ta" nàng nghĩ rồi cười thẩn thơ.


-"Cái gì, có thích khách làm hại dân chúng sao?"

-"Tối nay xuất cung cho ta"

-"Người có chắc không?"

-"Ngươi hỏi ngược ta sao? Mới cả nơi đó còn là Thiên Kịch rạp, ta không thể trơ mắt làm loạn."

-"Đã bao giờ bệ hạ lo những cái đấy vậy?"

-"Ngươi thích chém đầu đúng không?"

-"Thần có tội"

-"Buổi tiệc tối nay thì sao ạ?"

-"Diễn ra như bình thường, lấy một tấm màn che, cho một bức tượng coi như là ta ngồi đấy, ai mở ra chém đầu"

-"Nếu bị hỏi là tại sao lại phải che thì sao ạ?"

-"Thì ta sẽ gϊếŧ ngươi trước"

-"Ôi, mong bệ hạ suy xét, không thể như thế được đâu ạ"

-"Thần nghe nói hôm nay hoàng hậu mắc bệnh truyền nhiễm"

-"Bệnh truyền nhiễm? Vui đấy... Để xem nàng ta làm gì"

Trăng đã lên cao,

Yến tiệc tổ chức như dự định, duy nhất Nhàn phi, nàng khờ khạo coi bức tượng kia là Diệp Thần, cố gắng chiếm trọn lòng người...


Ngọc Đình điện,

Hoàng hậu cải trang thành nam, nếu thoáng nhìn sẽ chẳng thể nhìn ra nổi.

-"Mặt nạ của người"

Đeo thêm mặt nạ, ánh mắt người sâu thẳm, cải trang thôi mà cũng như trăng đầu mùa, bí ẩn và sắc sảo.

-"Xe ngựa lão gia thuê, đang ở sau ngự hoa viên"

-"Xuất pháp"

-"Tuân lệnh"XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 2: CÓ THÍCH KHÁCH

Ở Long Đình điện,

-"Hoàng thượng,người đâu rồi, yến tiệc sắp tàn rồi, mong người suy xét"

Hoa công công đang gào khóc trước điện
-"Ta đang xem xét có nên cho người đi không? Cản đường"

-"Không, thần hứa sẽ làm xuất sắc nhiệm vụ"

-"Xuất phát"

-"Tuân lệnh"

Ở Thiên Kịch rạp,

-"Hoàng hậu, đến nơi rồi"

-"Ngươi tính gọi ta là hoàng hậu để lộ hết bí mật sao? Ta đang là nam nhân"

-"Nô tì quen miệng, Trương Trương, huynh mau xuống xe"

-"Cái tên gì mà buồn cười vậy?"

-"Hoàng hậu, cuối cùng từ khi điện hạ qua đời, người cũng cười rồi"

-"Tranh Nhi, cuối cùng con cũng về rồi"

-"Cha tha thứ cho Tranh Nhi bất hiếu, mấy năm rồi mới về lại đây, hôm nay con về đây là có chuyện"

-"Cha nghe Tiểu GiangXÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 2: CÓ THÍCH KHÁCH
nói hết rồi, trước hết cha con ta vào phòng uống trà rồi bàn tiếp"

-"Vâng cha"

-"Tên thích khách này như thế nào ạ? Trong cung không đơn giản, con không ở đây lâu được"

-"Cha cũng chưa được gặp hắn, nghe đồn tên này lúc thì nam, lúc là nữ, mỗi ngày lại thích y phục, đầu tóc khác nhau, hắn thích màu sặc sỡ, làm oai tác quái mấy ngày nay rồi,hôm nào cũng có người chết"

-"Thưa ông chủ, có người muốn thuê phòng trọ"

-"Để ta ra xem"

Ngay lập tức Tranh Tịch đeo mặt nạ ra dò thám.

-"Chẳng phải là tên Diệp Thần sao? Hắn ở đây có mục đích gì đây?

-"Cho hỏi công tử là dòng dõi nhà nào? Sao lại muốn thuê phòng ở đây? Chả là chỗ tôi đang không được an toàn, cậu thật sự muốn ở sao?"

-"Ta đến để trừ oai tác quái"

-"Vậy là phúc lớn của chúng tôi rồi, mời vào,mời vào"

-"Hình như mình đi đâu, cậu ta cũng phải đi theo nhỉ?" Tranh Tịch nghĩ bụng.
-"Tiếc quá chỗ chúng tôi không còn phòng"

-"Ta có thể ở chung với cậu ta cũng được" Diệp Thần chỉ vào Tranh Tịch

-"Không, tôi từ nhỏ có bệnh sạch sẽ và thích một mình,không thích sống với người lạ, không được đâu" Tranh Tịch ra sức từ chối

-"Vậy để ta chữa bệnh cho ngươi, gì mà như con gái vậy? Nào đi lên phòng"

A Thần khoác lên vai Tranh nhi.

-"Ngươi tên là gì?"

-"Ta là Trương Trương"

-"Trương Trương? Sao phải đeo mặt nạ như con gái vậy? Cởi ra xem nào?"

-"Đừng, thói quen rồi không bỏ được, huynh tập làm quen đi, mà nhớ xuống ngủ ở dưới sàn, đừng có mà chui lên đây"

-"Ngươi nghĩ ta cần à, nói thật cho ngươi biết, cả đời chưa nằm trên giường bao giờ, ngủ dưới sàn suốt..."

Tranh Tịch không nói gì cả, tên này chắc cũng có nhiều tâm sự lắm đây.

Sáng hôm sau,

-"Cũng may là hắn không leo lên đây, mặt nạ cũng còn nguyên" Tranh nhi thở phào nhẹ nhõm.
-"Nghe cha nói thì đã từng có một vụ án khi kép đào đang biểu diễn, tên này hạ độc thủ ngay tại chỗ và đám xem kịch, vậy bây giờ chúng ta lập lại y nguyên, nhỡ may ngựa quen đường cũ, hắn quay lại?"

-"Cũng được, tối nay hành động luôn đi"

-"Ta sẽ làm kép đào"

-"Ngươi chắc chưa?"

-"Ta là con trai của lão gia, ít nhiều cũng biết một chút"

Đêm đến,

Tranh Tịch mặc chiếc váy màu đỏ rực rỡ, đeo mặt nạ, trên đầu có cây trâm màu vàng để hạ thủ.XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 2: CÓ THÍCH KHÁCH
-"Mọi thứ đã sẵn sàng, diễn viên quần chúng đã đến, Diệp Thần sẽ đóng vai vào một trong những diễn viên tuồng."

-"Khúc Ly nhân sầu vang lên, khi tiếng hát của Tranh nhi cất được một đoạn, có tiếng sáo vang lên, tiếng sáo này không giống với bình thường, có tiếng nói trong đó, giọng hát Tranh nhi không vào tông.

-"Mau hát tiếp đi" Diệp Thần thủ thỉ.

-"Được"

Giọng hát ngày một to lên, chủ nhân cây sáo đã xuất hiện, hắn nửa nam nửa nữ với mái tóc trắng dài xõa xuống, cũng mặc y phục trắng, không như bình thường, đây là màu đỏ máu thì đúng hơn, giống yêu tinh trong cổ tích, hắn xòa xuống bên người Tranh nhi,mắt chạm mắt, nhìn vào đôi mắt đó, người cô như cứng đờ, mê hoặc đắm chìm,không thể nhúc nhích

mặc cho Diệp Thần đang hét:

-"Gϊếŧ chết hắn đi"XÍCH LINH| ĐÔNG PHONG TƯ HOÀI - Chap 2: CÓ THÍCH KHÁCH
Dứt câu, hắn rút đao đâm vào tên yêu tinh đó, lập tức hồn xác biến mất, hóa thành những viên kim tuyến tung bay trong gió... Không tìm được tung tích.

Đêm hôm đấy, tuyết cũng bay vài hạt, trăng lên cao.

Tranh Tịch không ngủ được khi cứ nghĩ đến đôi mắt đó.

Lập tức bên ngoài cửa sổ hiện ra một bóng người màu đỏ vẫy gọi cô.

Bước chân Tranh Tịch chầm chậm trốn Diệp Thần mở cửa hé,

-"Ai vậy?"

-"Bé con"

Chính là tên yêu tinh mấy canh giờ trước, hắn chưa chết.

-"Huynh vẫn còn sống sao?"

-"Nhìn ta giống huynh lắm à? Gọi tỷ tỷ đi"

-"Chào tỷ tỷ, tỷ tên là gì?"

-"Xuyến Chi"

-"Ngươi không sợ ta không?"

-"Không, ta cũng không biết tại sao nhưng ta rất có thiện cảm với tỷ"

-"Ta vốn là sư tỷ cùng mẹ khác cha với Thanh Vấn, nghe tin đệ đệ qua đời, sao ta để yên được?"

-"Muội vào cung đã 3 năm nhưng chưa bao giờ gặp tỷ cả"
-"Ta sống trong khu rừng phía Bắc, ta là sự kết tinh của muôn vàn hạt kim tuyến khác nhau, đâu phải muốn ta chết là được?"

-"Nhưng tỷ hứa với ta sẽ không bao giờ làm hại người dân được không? Cái chết của phu quân vốn không liên quan đến họ"

-"Hứa với ta, cầm chắc cây trâm này, khi nào có ai bắt nạn,hay cô đơn nhìn vào nó gọi tên ta,ta sẽ xuất hiện, bây giờ ta phải về cho sói ăn"

-"Cho sói ăn?"

-"Lúc nào rảnh ta sẽ cho muội đi xem bọn chúng, bây giờ thì không được"

-"Ta đi đây"

Tranh nhi cầm lấy cây trâm đính đóa hoa phong lan màu đỏ.

Hôm sau, bọn họ xuất pháp về cung, đương nhiên là không cùng nhau...

Ở Ngọc Đình điện,

Trong khi Tranh nhi đang tỉa hoa lan,

-"Hoàng thượng giá đáo"

-"Nhanh nhanh ta phải vào phòng giả bệnh"

Đang túm váy chạy đến nửa đường,

-"Nàng định đi đâu?"

-"Không phải chuyện của ngươi"
-"Nương nương mau quỳ xuống đi,em xin người"

-"KHÔNG BAO GIỜ"

-"Nghe nói ái phi vừa chăm cây cảnh, nếu đã vậy thì chi bằng,người tỉa hết cây trong cung đi, ta cho nàng thỏa mãn"

-"ĐƯỢC"

-"Nương nương, mong người suy xét, đây là điều không thể"

-"Ngươi im miệng lại"

-"Bệ hạ à,Tranh hoàng hậu cũng là phận nữ nhi,làm như vậy, nghe không ổn"

-"Tai ngươi bị làm sao vậy? Rõ ràng là nàng ta muốn như vậy mà, ta đâu thể ngăn cản?"

...

Phong Hoàng điện, là nơi ở của đại vương Diệp Vấn- đệ đệ của Diệp Thần.

Tranh Tịch đang ở cây thứ 100, còn 100 cây nữa...

-"Chị dâu, đại ca ta bắt chị làm mấy việc này sao?"

-"Là ta tự nguyện, hắn chả nói gì hết"

-"Đệ không tin, chắc chắn là có khúc mắc gì rồi"

-"Nếu thật vậy thì đệ mau đi hỏi hắn ta đi, nghĩ đến hắn, ta lại tức"

-"Đệ giúp tỷ được không? Mà tỷ đẹp thật đấy, ước gì phu nhân của đệ cũng như vậy "
-"Muốn thế thì phải cố làm một nam nhân hảo han đừng có theo gót ca ca của cậu là tôi mừng rồi"

-"Đừng có tỉa cái này, phải làm như thế này mới đúng, cái thằng bé này"

...

-"Hoa công công, huynh đi đâu vậy?"

Hoa công công

-"Ta đi mua đồ ăn cho nhà bếp"

-"Tôi cũng vậy, hoàng hậu là một người vô cùng khó hiểu, khó chiều,lúc muốn ăn cá trê, lúc muốn ăn cá chép"

-"Tâm sự nhỏ với cô, hoàng thượng là người nguy hiểm nhất hành tinh, muốn ăn rau nhặt hết lá, lúc nấu ăn không được cho muối, lúc không cho muối thì dọa chém đầu, không hiểu tại sao tôi lại có thể làm công công 5 năm trời

-"Đôi vợ chồng này thật là khó hiểu"

-"Haizzz"

-"Chúng ta mua nhanh nhanh còn về không tối"

..

Ở một khung cảnh khác Diệp Vấn và Thanh Tịch đã tỉa hết cây của toàn cung điện trong sự ngỡ ngàng của nhiều người...
#ngóng chap 3 nha my lovers and happy new year 🎉🎉 may mắn và hạnh phúc nhé🥰