Xích Long Châu

Chương 21: Mưu Ma Quỷ Kế





"Lại là một bí thất?" Hà Thái Hoài đã thầm kêu lên như vậy khi toàn thân huyệt đạo đã tự khai giải và Hà Thái Hoài gượng ngồi lên để nhìn quanh nhìn quẩn.
Và Hà Thái Hoài thêm thất vọng khi phát hiên chân nguyên nội lực đã thất bị thất tán, đồng thời ở bí thất này đến một chỗ xuất nhập cũng không hề có.
"Gã Trương Thất đã làm cách nào làm cho võ công ta thất tán? Ta không ngại độc, đó là một điều chắc chắn, vậy thì tại sao ta lại lâm vào tình huống này? Trừ phi phải, trừ phi gã đã phát hiện ta là người am hiểu võ công và gã đã tiên hạ thủ vi cường, điểm huyệt phế bỏ võ công của ta! Phải chăng ta đã để lộ sơ hở !"
Vận nạn này cuả Hà Thái Hoài liền ngay đó sáng tỏ. Đó là lúc một phần vách đá của bí thất chợt dịch chuyển và để cho âm thanh Trương Thất ùa vào:
- Hoạt trưởng lão rồi phải tin lời thuộc hạ. Đúng là diện mạo của y rất phù hợp cho hành động của môn chủ. Kia rồi, y đã tỉnh lại, cho dù Nhuyễn Cân Tán của thuộc hạ vẫn còn hiệu lực thêm đôi ba ngày.
Bước vào bí thất ngay phía sau gã Trương Thất là một lão nhân có đôi mắt đầy những giảo hoạt.
Lão nhân ngắm nhìn Hà Thái Hoài một lúc lâu và gật gù:
- Ngươi nói quả không sai. Và kế của ngươi sẽ rất vẹn toàn nếu như...
Trương Thất đang có nét mặt hớn hở chợt hoang mang:
- Có điều gì bất ổn ư, Hoạt trưởng lão?
Lão nhân họ Hoạt gật đầu:
- Có! Đó là ngươi sẽ làm mọi việc vỡ lở nếu ngươi vẫn còn sống. Ngươi hiểu rõ ý của lão phu chứ, Trương Thất!
Trương Thất giật nảy người và lùi thật nhanh về phía sau:
- Hoạt trưởng lão định sát nhân diệt khẩu?
Lão họ Hoạt bám theo, còn nhanh hơn động thái lùi của Trương Thất:
- Ngươi hiểu sai rồi. Đó là lão phu không thể kháng lệnh truy tìm ngươi do Chấp Pháp Đường ngay sáng nay đã phát ra. Và ngươi phải hiểu, chẳng thà ngươi chết ngay còn hơn bị bọn Chấp Pháp Đường hành hạ kéo dài. Cứ thế nha, vĩnh biệt!
Oa!!
Bằng thủ pháp thật độc, Hoạt trưởng lão đủ ngũ trảo vào giữa lồng ngực Trương Thất, làm cho ngũ tạng lục phủ gã phải phơi bày sau tiếng kêu ré lên và mất mạng.
Thản nhiên lau năm đầu ngón tay đã nhuộm huyết vào y phục gã Trương Thất, lão họ Hoạt sau đó rắc một ít bột tán vào thi thể còn đầm huyết của gã.
Bột tán gặp huyết nồng liền sôi lên lách táchm và huyết đó thấm đến đâu đều làm cho thi thể gã họ Trương rã dần đến đó.
Và khi toàn bộ thi thể gã tan biến hoàn toàn, như gã chưa hề hiện hữu, lão họ Hoạt quay mặt, mỉm cười với Hà Thái Hoài:
- Ngươi kinh hãi? Và đó sẽ là kết quả của ngươi nếu sau này ngươi dám hé môi hoặc làm trái lại bất kỳ mệnh lệnh nào của lão phu! Còn bây giờ...
Lão đặt ngay bên cạnh Hà Thái Hoài môt bọc thức ăn:
- ...ngươi cứ yên tâm tạm lưu ngụ ở đây. Không bao lâu nữa đâu, lão phu đoán chắc như thế, ngươi sẽ được ăn ngon ngủ yên và có rất nhiều người hầu hạ phục dịch. Và ngươi sẽ mãi mãi thụ hưởng những gì trời ban cho ngươi, miễn là luôn ghi nhớ lời lão phu căn dặn. Rõ chưa?
Lão vừa đi mất thì vách đá của bí thất cũng từ từ dịch chuyển trở về nguyên vị, trả lại trước mắt Hà Thái Hoài một bí thất như bưng, đến một lối xuất nhập cũng không hề có. Cũng như thi thể của gã Trương Thất đã hoàn toàn tan biến vào hư vô.
*
* *
Càng ngày Hà Thái Hoài càng hiểu rõ ý đồ của lão Hoạt, nhưng càng hiểu Hà Thái Hoài càng hoang mang.
Hà Thái Hoài không hoang mang sao được khi có người từ bên ngoài bí thất đi vào và bào:
- Hẳn ngươi phải có phúc phận đến ba đời nên mới được làm môn chủ bổn môn. Và muốn thế, trước hết ngươi phải học cách phát âm, cách phát thoại và nhất là cách ra lệnh như một môn chủ đích thực. Ngươi chỉ có ba ngày để học, nều ngươi không muốn bị mất mạng!
Và nhân vật đó tỏ ra rất hài lòng vì nhận thấy rằng Hà Thái Hoài vừa là người dễ bảo vừa khá thông tuệ để tiếp nhận những gì y chỉ vẽ.
Y quay lại nói với nhân vật thứ hai cũng vừa mới đến bí thất:
- Để đề phòng những gì sơ xuất có thể xảy ra, Hoạt trưởng lão bảo ngươi phải truyền thụ cho y một ít võ công?
Người mới vào gật đầu:
- Không phải một ít. Mà nếu cần vẫn phải chỉ điểm cho y tường tận. Ta chỉ ngại nhất là nội lực của y, khó thể giúp y dù chỉ là một sớm một chiều là có mức nội lực ngang bằng người đã luyện năm mười năm!
- Hoạt trưởng lão đã liệu tính cả rồi. Đành phải cho y dùng một hoàn Tuyệt Kỳ Hải Sâm. Chỉ mong Hoạt trưởng lão đừng tính lầm.
Người nọ có phần tư lự:
- Chỉ cần kéo dài độ một tuần trăng là đủ. Hi vọng sẽ không đến nỗi nào.

- Ta cũng mong như vậy! Đến lượt ngươi rồi đó. Ta phải quay lại bổn đường, kẻo bị bọn họ nghi ngờ.
Tiễn chân người thứ nhất- là người đã chỉ vẽ Hà Thái Hoài mọi cách nói cần thiết của môn chủ- người thứ hai nói với theo:
- Ngươi hãy nói với Hoạt trưởng lão, đêm nay có thể đưa Đường chủ Nội Trung Đường đến được rồi.
Và khi quay lại, người này bảo với Hà Thái Hoài:
- Nếu ngươi vẫn tỏ ra thông tuệ, tiếp nhận mọi chỉ điểm của ta cũng nhanh như vừa rồi ngươi đã tiếp nhận của Chung bộ pháp thì sau hai ngày nữa ngươi sẽ hưởng nhiều tiện nghi mà có nằm mơ ngươi cũng không bao giờ dám mơ đến rõ chưa? Vì thế ta hi vọng ngươi phải tận lực tập luyện những thứ này.
Và đúng như Hà Thái Hoài mơ hồ nghĩ đến, nhân vật này bắt Hà Thái Hoài luyện võ công, những chiêu thức hoàn toàn không dễ luyện chut nào nếu người luyện không hề am hiểu những môn công phu cơ bản. Đây chính là điểm khó giả vờ nhất đối với Hà Thái Hoài.
Vì phải chi Hà Thái Hoài là người am hiểu võ công, có lẽ những khó khăn mà Hà Thái Hoài phải đối mặt sé có lphần khác với cách Hà Thái Hoài định bụng là sẽ giả vờ. Đằng này, vì Hà Thái Hoài là người biết võ, lại có bản lãnh cao minh hơn người cả người đang cố gắng truyền thụ cho Hà Thái Hoài, nên không những Hà Thái Hoài phải giả vờ sao cho khéo đồng thời còn không được để lộ bất kỳ sơ hở nào hầu người truyền thụ không được nghi ngờ rằng Hà Thái Hoài quá ư thông tuệ, mộ mức thông tuệ không cần thiết.
Để đạt được điều này, chí ít là duy trì sinh mạng cho đến lúc Nhuyễn Cân Tán tự tiêu tan và bản thân thì khôi phục công lực, Hà Thái Hoài đành giả vờ ngây ngô cứ hỏi đi hỏi lại một vài điều có liên quan đến võ học mà người nọ có nhắc đến.
Buộc phải giải thích và vì phải lo giải thích nên người nọ hầu như không còn nghi ngờ gì thêm và kể như yên tâm rằng Hà Thái Hoài quả là chưa từng luyện võ công.
Y đã chỉ điểm cho Hà Thái Hoài một pho chưởng , một bộ kiếm pháp và những yếu quyết cần thiết để sau này khi có nội lực Hà Thái Hoài sẽ vận dụng thành kinh công.
Chưởng thì phải dẫn kình tự lực, sau đó phát thành từng chiêu chưởng một tuỳ theo mỗi cách tụ kình hữu bịêt. Kiếm pháp thì lại phải dồn kình vào thân kiếm, sao cho kiếm vừa phát ra xó uy lực vừa khôngquá cứng ngắc do mãi dồn lực vào thân kiếm làm cho chiêu thức mất linh hoạt.
Sau cung,. Khi tất cả đã có vẻ ổn thoả thì không phải chỉ có một mình Hà Thái Hoài là có sắc mặt mệt nhoài. người truyền thụ cũng mệt nhoài không kém vì đã tận lực truyền thụ những môn công phu quá cao minh cho người chưa biết chút gì về võ học.
Y ngưng tay:
- Ngày mai và ngày kia ngươi vẫn luyện những chiêu này, cho đến lúc ngươi thật sự nhập tâm mới thôi. Và điều này sẽ định đoạt số mạng của ngươi, tuỳ và ngươi có là người dễ nhớ và mau quên hay không! Hừ!
Có thanh âm của lão nhân họ Hoạt từ xa vọng đến:
- Xem ra nhị vị hộ pháp cũng không đến nỗi thất vọng nhờ gặp phải một tên đồ đệ tuy là bất đắc dĩ nhưng lại tỏ ra dễ dạy?
Theo chân lão họ Hoạt là một nhân vật trung niên có dáng cao to vạm vỡ.
Nhân vật này cũng có những ánh mắt thật kinh khiếp và ngay khi xuất hiện đã nhìn chằm chằm vào Hà Thái Hoài.
Không cần giả vờ, Hà Thái Hoài cũng tự cúi mặt nhìn xuống vì có phần hoảng sợ trước đôi mắt chỉ luôn báo hiệu điềm dữ cho người nào bị đôi mắt này nhìn vào.
Thái độ của Hà Thái Hoài làm cho lão Hoạt tỏ ra đắc ý khi lên tiếng hỏi:
- Thế nào, Nguỵ Đường chủ?
Nhân vật nọ tuy có dáng cao to và vạm vỡ là vậy nhưng thật không ngờ lúc phát thoại lão lại chỉ phát ra những thanh ấm sin sít khó nghe:
- Bỏ mưu kế này đi, lão Hoạt!
Lão Hoạt giật mình- và Hà Thái Hoài cũng giật mình- len lén nhìn lên :
- Sao vậy , lão Nguỵ? Không giống ư?
Lão Nguỵ chẳng lắc mà cũng chẳng gật, lão chỉ lập lại điều đã nói:
- Bỏ mưu kế này đi. Nếu miễn cưỡng e lợi bất cập hại?
Và lão Nguỵ quay quả bỏ đi, để lại nhiều nghi vấn cho mọi người đương diện.
Sau đó khá lâu, lão Hoạt mới hỏi người kia:
- Việc truyền thụ chiêu thức có khó khăn gì không?
Người kia đáp:
- Có khó chăng là tiểu tử chưa am hiểu võ học nên phải hỏi nhiều về những điều cơ bản như những kẻ lần đầu nhập môn phải hỏi.
Lão Hoạt gật đầu:
- Sau đó thì dễ hơn?
Người kia nhìn nhận:
- Quả nhiên tiểu tử có tiếp thu nhanh hơn lúc đầu.
- Thật ư?
Và bất ngờ lão Hoạt chồm đến tung một chiêu vô lực vào Hà Thái Hoài:
- Lão phu ta ra chiêu này, ngươi phải đỡ thế nào?
Rất tiếc , Hà Thái Hoài chỉ biết ngớ người nhìn lão và không có bất kì phản ứng nào cả.
Lão giận dữ:
- Sao bảo ngươi đã tiếp thụ một chiêu nào đó? Hãy cố gắng đón xem nào?
Lão lại ra chiêu và lần này ẩn ước có mang theo một ít nội kình.
Vù...
Hà Thái Hoài hoảng sợ, đưa mắt nhìn người kia, vẻ cầu cứu.
Người kia mỉm cười đứng yên. Và đến thế là đủ cho Hà Thái Hoài hiểu, nên bật kêu:
- Tiểu nhân biết đón đỡ như thế nào đây, nếu như...
Bung!!
Nhìn Hà Thái Hoài ngã bật về phía sau, lão Hoạt thu tay và nhún vai:
- Cần phải bắt y luyện đi luyện lại nhiều hơn. Cứ như thế này thì đến phải loại bỏ mưu kế như lão Nguỵ vừa nói. Và đương nhiên cũng cần giết luôn tiểu tử để diệt khẩu.
Hà Thái Hoài hốt hoảng:
- Xin đừng giết, tiểu nhân sẽ tận lực hơn, sẽ không để lão gia thất vọng.
Không nói gì cả, lão Hoạt và người nọ lui ra, chỉ để lại một mình Hà Thái Hoài trong bí thất hoàn toàn không lối xuất nhập.
Càng thêm thất thần vì sợ hãi, Hà Thái Hoài hầu như suốt đêm đó cứ ngồi nhìn mãi, nhìn trừng trừng vào chỗ mà bọn họ đã theo đó lui ra.
Đến khi trời sáng, lối dẫn vào bí thất bỗnh dịch chuyển, cho Hà Thái Hoài thấy người truyền thụ võ công đang đứng từ ngoài nhìn vào:
- Ngươi không ngủ cả đêm thì lấy đâu sức để luyện tập?
Hà Thái Hoài chồm dậy ngay:
- Có thức một hai đêm tiểu nhân vẫn chịu được, miễn sao đừng để lão gia kia lấy mạng tiểu nhân là được rồi! Tiểu nhân vẫn đủ sức để tập luyện ngay.
lại thêm một ngày nữa đi qua và lão Hoạt xuất hiện vào lúc cuối ngày:
- Thế nào?
Người kia lắc đầu:
Không có điều gì khả nghi ngoại trừ việc y tỏ ra có phần thông tuệ.
Lão Hoạt thở ra:
- Lão phu cũng vừa nhận được lệnh xong. Mọi việc vẫn cứ tiến hành, không vì nỗi nghi ngờ vu vơ của lão Nguỵ mà đình lại.
Người kia tỏ ra phấn khích:
- Phản ứng của lão Nguỵ là thế nào?
Lão Hoạt gượng cười:
- Đương nhiên phải bất đồng. Nhưng lão cũng không thể làm gì khác vì lệnh là lệnh và vì đây là điều mà ai trong chúng ta cũng trông đợi.
Người kia bảo:
- Chỉ trừ lão Hà và lão chủ mẫu là không trông đợi?
Lão Hoạt cười lạt:
- Phần lão Hà thì không phải lo. Cũng vào giờ này ngày mai lão sẽ không bao giờ lên tiếng được nữa.
- Vậy còn lão Chủ mẫu?
Lão Hoạt lắc đầu:
- Có khó khăn hơn vì dù sao cũng là chỗ thâm tình cốt nhục, Tuy nhiên, khi mọi chuyện đã rồi, lão chủ mẫu ắt sẽ vì kết quả mà bỏ qua chuyện này.

- Vậy ngày mai thì thế nào?
Lão Hoạt liếc nhìn Hà Thái Hoài:
- Do Nhuyễn Cân Tán hết dược lực, có thể tiếp tục tài bồi cho y. Nhưng đó là phần việc của Chung hộ pháp, Tả hộ pháp có thể lui về nghỉ được rồi.
Tuy bảo thế, nhưng lúc nhân vật họ Tả lui ra, lão Hoạt cũng lui theo, để lại một mình Hà Thái Hoài tuy ngoài mặt vẫn giả ngây giả ngô nhưng khắp lòng thì bấn loạn.
*
* *
Chung hộ pháp đến và mang theo cho Hà Thái Hoài một bộ y phục mà có lẽ suốt đời Hà Thái Hoài không bao giờ nhìn thấy.
Đó là bộ y phục may bằng gấm hảo hạng vời những vật dụng kèm theo đều vào loại hãn hữu trên đời.
Chung hộ pháp bảo:
- Kể từ ngày mai ngươi sẽ là môn chủ bổn môn, cần phải có cách ăn mặc xứng hợp! Bây giờ thì hãy sưng hô theo lối mới nào.
Với y phục mới đã khoác vào người, Hà Thái Hoài hắng giọng:
- Bắt đầu ngay bây giờ ư?
Chung hộ pháp khích lệ:
- Đương nhiên phải tập dần cho quen. Nào, bắt đầu đi.
Hà Thái Hoài lo ngại:
- Sẽ không ai bắt lỗi tiểu nhân chứ? Là Hoạt lão gia hay Ngụy lão gia chẳng hạn?
Chung hộ pháp mỉm cười:
- Không những họ không bắt lỗi mà với tín vật này, khi cần ngươi cứ nâng lên, bất luận ai nhìn thấy cũng cúi đầu tuân phục, kể cà lão Hà ở Chấp Pháp Đường.
Hà Thái Hoài vờ hỏi:
- Thế nào là Chấp Pháp, thế nào là Nội Trung Đường?
Chung hộ pháp gật gù:
- Đó là những gì ta phải nói với ngươi ngày hôm nay. Bổn môn có tất cả tam đường là Nội Trung, Ngoại Môn, và Chấp Pháp. Trên tam đường là đương kim môn chủ. Dưới tam đường là Bát Hộ Pháp, Bát Tiên Đông Hải, trong số đó có ta và có lão họ Tả. Còn dưới nữa là có môn nhân thuộc hạ được gọi chung là Đông Hải Môn hạ.
Hà Thái Hoài gật đầu:
- Lão gia họ Hà thì là đường chủ Chấp Pháp Đường. Vậy còn Đường chủ Ngoại Môn Đường phải chăng là lão gia họ Hoạt?
- Ngươi hiểu biết nhanh thật đấy. Ba nhân vật này cũng là trưởng lão bổn môn, cùng với lão chủ mẫu là nội tổ của môn chủ đương nhiệm hợp thành bốn trụ cột của Đông Hải Môn bọn ta. Nếu ý nào đó của Môn chủ mà không được ba trong bốn nhân vật này tán thành thì kể như hủy bỏ.
- Sao bảo tiểu nhân là môn chủ? Còn vị môn chủ thứ hai nữa ư?
Chung hộ pháp chợt hít vào một hơi thật dài:
- Đương nhiên bổn môn vẫn luôn có môn chủ. Nhưng vì môn chủ đương nhiệm sắp có việc phải xuất môn, mà lão chủ mẫu thì không yên tâm để môn chủ ra đi như thế, lên phải cần có người tạm thế vào cương vị môn chủ một thời gian.
Hà Thái Hoài lo sợ:
- Liệu có ổn không nếu tiểu nhân vì sơ xuất để sự việc bại lộ?
Chung hộ pháp ngắm nhìn Hà Thái Hoài:
- Ngươi chưa chết và còn sống đến ngày nay đó là do ngươi ngẫu nhiên có diện mạo hoàn toàn giống với môn chủ đương nhiệm. Và khi ngươi vận bộ y phục này vào theo ta sẽ không ai nhận ra sự giả mạo chỉ trừ phi tự ngươi làm cho bại lộ. Nếu đã thế , đó là tự ngươi làm đoản mạng ngươi. Rõ chưa?
Hà Thái Hoàigật đầu và bất ngờ đổi giọng:
- Bổn môn chủ rõ rồi. Phiền Chung hộ pháp hãy giao ngay tín vật nọ cho bổn môn chủ.
Cách thức đổi giọng của Hà Thái Hoài chỉ làm cho Chung hộ pháp bật cười
- Ngươi giả thật giống. Và nếu không phải ta nãy giờ vẫn trò chuyện với ngươi, có lẽ ta sẽ nghĩ người là môn chủ thật.
Hà Thái Hoài không cười, trái lại càng trầm giọng hơn:
- Bổn môn chủ đã có lệnh, sao Chung hộ pháp vẫn chưa chịu giao tín vật môn chủ.
Chung hộ pháp có phần bàng hoàng:
- Ngươi...
Hà Thái Hoài điềm một nụ cười nhẹ:
- Tội kháng lệnh tất phải bị xử phạt. Hay Chung hộ pháp nghĩ Bổn môn chủ không nhớ những gì đã được thọ giáo từ Chung hộ pháp, hoặc cho Bổn môn chủ không đủ bản lãnh xử phạt?
Lão Chung giật thót mình, sau đó giận dữ:
- Không được đùa nữa. Trừ phi ngươi không phải gã ngư dân mà ta từng biết!
Hà Thái Hoài nhẹ gật đầu:
- Quả đúng như Chung hộ pháp vừa nói. Bổn môn chủ chính là...
Chung hộ pháp liền hất tay:
- Ngươi là ai thì cũng phải nạp mạng. Đỡ!
Vù...
Hà Thái Hoài lắc đầu:
- Sao không uống rượu mời, chỉ muốn uống rượu phạt thôi ư? Vậy thì xem đây!
Hà Thái Hoài chỉ khẽ lạng người là đã xuất hiện ngay phía sau lão hộ pháp họ Chung:
- Lão còn kém lắm. Đành vậy nha. Hừ!
Lão hoàn toàn bất động vì bị Hà Thái Hoài chế ngự huyệt đạo:
- Thân thủ của ngươi...
Hà Thái Hoài xuất hiện phía trước lão:
- Lão quên cách xưng hô rồi sao. Hãy gọi lại nào. Lão phải gọi như thế nào, có nhớ không ?
Vừa hỏi Hà Thái Hoài vừa lục người lão lấy ra hai vât. Một trong hai vật đó chính là tín vật môn chủ Đông hải môn, một viên minh châu màu đỏ rực.
Lão kinh hoảng kêu lên:
- Ngươi không được động vào vật đó. Xích Long Châu chỉ có môn chủ Bổn môn...
Hà thái hòai xạ tia mắt rợn người nhìn lão họ Chung:
- Lão định gọi đồng bọn đến tiếp ứng? vậy thì khi họ xuất hiện lão đừng quên gọi ta là môn chủ. Vì với Xích Long Châu này, tuy là vật giả nhưng vẫn đủ cho ta tiếp tục giả làm môn chủ Đông Hải Môn.
Lão tái mặt và thật sự không dám kêu lớn tiếng nữa:
- Ai bảo ngươi Xích Long Châu này là vật giả?
Hà Thái Hoài chợt ngưng động thanà sắc, hết nhìn lão rồi lại nhìn viên minh châu đỏ rực trên tay:
- Nói đi, trong Bát Tiên Đông Hải hiện còn bao nhiêu người? Đủ cả tám hay đã khiếm khuyết một hoặc hai?
Lão sợ hãi:
- Sao ngươi hỏi ta về việc này? Ngươi cần biết những gì về những việc có liên quan đến Bát Tiên Đông Hải?
Hà Thái Hoài thâu giữ Xích Long Châu vào người, sau đó xem qua vật thứ hai:
- Có phải đây là Tuyệt Kỳ Hải Sâm, cần cho ta có nội lực sấp sỉ mười năm công phu tu vi?
Giọng của lão đầy lo lắng:
- Kể cả hoàn linh đan đó ngươi cũng không được phép dung. Vì ngươi...
- Vì ta chỉ là kẻ giả mạo môn chủ? Lão yên tâm ta không cần dùng vật này vẫn có nội lực cao minh hơn lão nhiều. Chỉ do ta sơ ý nên mới bị Nhuyễn Cân Tán làm cho thất tán nội lực. Mà cũng may, nhờ đó mà ta phát hiện âm mưu của lão và đồng bọn lão định thực hiện. Sẽ không hề gì nếu ta nhờ lão đến thăm lão chủ mẫu một chuyến chứ?
Lão bĩu môi
- Ngươi dám ư?

Hà Thái Hoài mỉm cười, thu giữ luôn hoàn linh đan vào người:
- Đã có Xích Long Châu và Tuyệt Hải Sâm làm vật chứng, nhân chứng thì chính là lão, sao ta lại không dám? Đi nào?
Hà Thái Hoài thúc lão đi ra là thì thào vào tai lão lúc giải khai một phần huyệt đạo:
- Nhớ đấy, sinh mạng lão đang do Bổn môn chủ nắm giữ. Lão sẽ phải hối hận nếu lão dám giở trò.
Và lão đã tỏ ra thật ngoan ngoãn, đưa Hà Thái Hoài từ gí thất nọ đến một nơi có kiến trúc thật nguy nga.
Trước lối vào tòa nhà nọ là hai nhân vật Đông Hải Môn. Cả hai cùng cúi gập người khi thấy Chung hộ pháp và Hà Thái Hoài đến gần:
- Môn chủ quang lâm , chúng thuộc hạ xin tham kiến môn chủ và Chung hộ pháp.
Lão họ Chung ậm ừ:
- Vào bẩm với lão chủ mẫu là có môn chủ đến vấn an. Nhanh nên!
Hai gá nọ cùng ngớ người:
- Chung hộ pháp sao lại...
Và thật bất ngờ hai gã cùng đổi giọng:
- Được rồi, được rồi. Thuộc hạ xin bào bẩm bào ngay!
Cả hai vội vã quay vào một cách vội vã thật đáng nghi.
- Đứng lại! Hãy xem đây là vật gì?
tiếng quát khẽ của Hà Thái Hoài chỉ làm cho một gã quay đầu lại nhìn. Và gã này lấp tức phục người xuống, hoàn toàn không nghe tiếng thở dài nhè nhẹ của lão họ Chung. Gã rối rít kêu:
- Môn chủ nếu có lệnh dụ, thuộc hạ...
Vút!
Gã chỉ nhìn thoáng thấy có một bóng nhân ảnh lướt qua gã nghe thanh âm hoảng sợ của gã đang chạy vội vào trong kêu lên:
- Ngươi là... à...
Gã quay lại thấy đồng bọn gã đã bị Hà Thái Hoài chế ngự. Tiếp đó cũng là gã nghe Hà Thái Hoài khẽ rít:
- Chung hộ pháp to gan thế sao? Hay do gã đang mưu phản lên có ý xem thường bổn môn chủ?
Và một lần nữa gã nọ nhìn thấy một bong nhân ảnh lao lướt qua, lần này gã hiểu đó là Hà Thái Hoài với khinh than pháp bất phàm đang nhanh nhẹn đuổi theo Chung hộ pháp vừa tất tả bỏ chạy.
Gã nghe Chung hộ pháp cố hô hoán:
- Vệ tổng quản. Hãy gọi Vệ tổng quản!
Nhưng Hà Thái Hoài đã xuất hiện chận lối lão:
- Chung hộ pháp muốn gọi Vệ tổng quản sao không nói sớm cho Bổn môn chủ gọi hộ cho.
Và Hà Thái Hoài thản nhiên hướng mặt vào tòa nhà mà Chung hộ pháp đã cố tình đưa Hà Thái Hoài đến để lớn tiếng gọi:
- Vệ tổng quản!
Thần thái của Hà Thái Hoài ngay lập tức làm cho gã nọ hốt hoảng:
- Chuyện này là thế nào đây? Sao Chung hộ pháp mưu phản mà lúc nãy còn nháy mắt làm hieuẹ cho thuộc hạ?
Hà Thái Hoài cười với gã:
- Ngươi sẽ hiểu tất cả nếu ngay bây giờ phièn ngươi đi gọi Hà Chấp Pháp và thỉnh mới lão chủ mẫu cùng đến đây. Đi đi!
Gã chưa kịp đi thì trong tòa nhà bỗng vọng ra tiếng quát:
- Không phải đi đâu cả. Mọi việc ở đây đã có bổn tổng quản lo liệu.
Gã nọ càng them hoang mang khi thấy Hà Thái Hoài nâng cao Xích Long Châu:
- Đây là vật gì? Nếu xem đó là phế vật thì ngươi cứ tùy tiện kháng lệnh. Thế nào?
Gã nọ sợ hãi:
- Thuộc hạ sẽ đi ngay! Thuộc hạ sẽ đi ngay!
Gã nọ chưa kịp nhấc bước chân nào thì đã thấy Hà Thái Hoài vút nhắm vào chỗ nào đó phía sau gã mà lao vọt đến. Chỉ có tiếng quát của Hà Thái Hoài làm gã yên tâm:
- Tổng quản to gan! Dám trước mặt bổn môn chủ mà sát nhân hạ thủ ư? Lùi lại nào!
Vút!
Ầm!
Gã vội bỏ chạy vừa chạy vừa len lén nhìn lại phía sau là nơi Hà Thái Hoài vừa kịp hất một kình làm chấn lùi một nhana vật mà gã thừa biết đó là Vệ tổng quản. Sauk hi minh bạch là bản than suýt bị Vệ tổng quản lấy mạng gã bỏ chạy thật nhanh, cho dù có nghe ở phía sau vang lên tiếng quát tháo thịnh nộ của Vệ tổng quản:
- Tiểu tử thật ngông cuồng! Ngươi có bản lãnh này thảo nào dám mạo danh môn chủ bổn môn. Bổn tổng quản sẽ lấy mạng ngươi. Đỡ!
Bung! Bung!
Khi cảm thấy thật an toàn gã mới dám cất tiếng hô hoán loạn xạ:
- Mọi người đâu, ra xem này. Vệ tổng quản đã cùng Chung hộ pháp mưu phản, dám bảo môn chủ là có người giả mạo. Vệ tổng quản đang giao đấu với người giả làm môn chủ kia kìa! Hãy ra xem này mọi người đâu!
Nghe tiếng hô hoán này, nhân vật Vệ tổng quản cười lạnh với Hà Thái Hoài:
- Càng tốt. Mọi người sẽ kéo đến và ngươi thì bại lộ than phận tất phải chịu trừng trị theo môn quy dung cho những kẻ to gan như ngươi.
Hà Thái Hoài cũng cười lạnh:
- Đó cũng là ý của ta. Liệu xem bọn người cùng âm mưu với ngươi sẽ chịu sự trừng trị như thế nào. Giờ thì ngoan ngoãn nằm xuống cho ta. Đỡ!
Hà Thái Hoài hất mạnh một loạt chưởng, đủ làm cho Vệ tổng quản phát hoảng:
- Võ học của lão Khúc? Lão Khúc chết lâu rồi, còn ai truyền thụ chưởng pháp này cho ngươi? Ta... đỡ!
Vệ tổng quản buộc phải đối phó với loại chấn kình làm cho Vệ tổng quản loạng choạng
Ầm!
Ầm!
Không bỏ lỡ cơ hội, Hà Thái Hoài thần tốc lao đến Vệ tổng quản:
- Ngươi không nghĩ là Khúc lão còn sống và chính ta được Khúc lão ủy thác quay lại để báo thù sao? Xem chiêu!
Ào!
Đúng lúc này Hà Thái Hoài nghe một loạt quát lồng lộng.